CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 26

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:51:31
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban Trác Mỹ bất chợt mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là con yêu quái ngốc nghếch và một khung cửa sổ tràn ngập ánh sáng, con mèo đang bậu cửa sổ ngủ.

"Ồ, cô tỉnh , tỉnh !" Con yêu quái ngốc nhảy lên bằng đôi chân ngắn của : “A Chu sư phụ! Cô tỉnh !"

"Ồ, ." Gương mặt của A Chu xuất hiện trong tầm của cô, mỉm : “Chào buổi trưa!"

Ban Trác Mỹ dậy từ giường, phát hiện vai băng bó, sàn phía bên , chú Đoạn trói chặt, vẫn còn bất tỉnh.

"Nếu Lôi Vương hành động nhanh, cô trúng đạn tim . May mà chỉ trầy xước vai thôi." A Chu đưa cho cô một ly nước ấm: “Không ngờ ngoài, về suýt gặp hàng xóm của ."

"Anh thường xuyên ngoài ?" Môi cô tái nhợt: “ tưởng ở nhà suốt."

" ngoài khi cô còn đang mơ màng." A Chu cầm lấy một sợi dây chuyền bàn, chép miệng : “Xem , hỏng . Muốn sửa cho ?"

Lại sửa nữa ? Ban Trác Mỹ giật , theo phản xạ sờ lên cổ , đó A Chu, ngẩn ngơ một lúc, ánh mắt đột nhiên dừng cánh tay của A Chu, nơi một vòng tròn xanh lam.

Vòng tròn xanh lam, thạch tím sửa chữa, nhện... Những ký ức mờ nhạt bấy lâu nay ập đến như những cơn sóng, đập suy nghĩ cứng đờ của cô: “Anh..."

"Cuối cùng cũng phát hiện ?" A Chu mỉm : “ lớn lên, thể biến thành hình ." Nói , vén tóc mái của cô lên, : "Cô cũng lớn , nếu thấy sợi dây chuyền cổ cô, cũng nhận cô!"

"Anh sớm là ai !" Ban Trác Mỹ mặt , lắc đầu: “Cái gã , đến đây chứ?"

"Không khí ở đây mà, núi Sơ Vân linh khí dồi dào, phù hợp cho yêu quái tu luyện!" A Chu về phía những dãy núi ẩn hiện ngoài cửa sổ, đầu , ánh mắt trở nên sâu lắng: “Cô là yêu quái, cũng đến đây để tu luyện chứ."

" đến đây để chờ !" Ban Trác Mỹ chú Đoạn đang bất tỉnh: “Ông chứ?"

“Lôi Vương đ.á.n.h ngất ông , thể ngày mai mới tỉnh .” A Chu nhún vai.

Yêu quái gương mặt ngộ nghĩnh vội gật đầu: “Nếu mà đ.á.n.h khi ăn no, thì lâu lắm mới tỉnh !”

Ban Trác Mỹ yêu quái từ đầu đến chân: “Anh tên là Lôi Vương?”

Yêu quái ngượng ngùng trả lời: “ ... vì ngoài việc ăn trái cây, chỉ tạo sấm chớp và thời tiết bão giông cục bộ. từng đạo sĩ đ.á.n.h gãy một tay, là sư phụ A Chu giúp nối . Anh sống ở chung cư Vân Lai, dọn đến đây để theo , miễn là ở đây, sẽ cho ai phá hủy tòa nhà .”

Thì . Cô : “Anh là một yêu quái bụng.”

“Anh ơn với , chút việc nhỏ cho đáng gì.” Khuôn mặt của yêu quái đỏ lên như quả cà chua.

Ban Trác Mỹ bước xuống giường, ngắm nghía căn nhà của A Chu: “Đây là đầu tiên đến nhà .”

“Haha, cứ tự nhiên tham quan .” A Chu chẳng buồn hỏi về chuyện giữa cô và chú Đoạn, thẳng bếp: “ nấu cơm.”

Không hỏi là nhất, những việc cô và sẽ , cần ai khác thêm.

Nơi thật sự giống một căn phòng của thợ sửa chữa, chất đầy đủ loại đồ vật hư hỏng. Ánh mắt cô nhanh chóng bức tường đối diện thu hút, tường dán đầy những bức ảnh, chiếm kín cả một bức tường!

Cô cẩn thận bước qua những thứ lộn xộn sàn, đến gần tường để xem kỹ. Cô phát hiện nội dung của những bức ảnh đa dạng, cảnh tĩnh và cả nhân vật, cùng với nhiều loài động vật. Lúc mới qua, những bức ảnh chẳng khác gì ảnh chụp du lịch bình thường.

“Ăn sủi cảo ?” A Chu từ trong bếp , tay đang nhào bột.

“Đây là nơi nào ?” Cô chỉ một bức ảnh, trong đó là một mảnh đất bùn ẩm ướt, một cỏ dại mới nhú lên từ đất, xa nơi , chỉ thấy một mảnh đất cằn cỗi kéo dài đến chân trời.

“Đó là nơi từng sửa chữa, nhưng chỉ thể sửa đến thôi. Trước , đó là một khu rừng đầy nước và cỏ, nhưng cây chặt hết, theo thời gian dài trở thành đất cằn cỗi. Đất hỏng là thứ khó sửa nhất, chẳng gì mọc lên . mất nhiều thời gian mới khôi phục một mảnh đất ẩm ướt ở đó, trồng cỏ mới, hy vọng khu vực đó sẽ lớn dần.” Anh khéo léo nặn bột.

“Vậy còn bức ?” Cô chỉ một bức ảnh khác, trong đó một con cá mập nhỏ bơi lượn thoải mái trong làn nước xanh thẳm: “Cái cũng là sửa ?”

A Chu gật đầu: “ chữa lành vây và đuôi của nó.”

“Vây?”

“Chính là thứ mà loài các cô thường gọi là vây cá đấy.” A Chu gõ nhẹ đầu cô: “Để kiếm nhiều tiền, săn bắt bừa bãi, những đ.á.n.h cá chuyên nghiệp, khi bắt cá mập sẽ cắt vây và đuôi của chúng, thả chúng xuống biển. Lúc đó, chúng vẫn còn sống, nhưng đuôi và vây thì thể bơi , cuối cùng c.h.ế.t một cách đau đớn.”

Ban Trác Mỹ nhíu mày.

“Những gì thể sửa chữa chỉ là một phần nhỏ. Dù đặt một ngàn biển, cũng thể cứu tất cả cá mập đang chờ c.h.ế.t.” Ánh mắt thoáng vẻ trầm tư, nhưng nhanh chóng trở vẻ nhẹ nhàng: “Muốn ăn nhân gì? Hẹ Bắp cải?”

“Còn cái thì ? Sói trắng và hải cẩu?” Ban Trác Mỹ còn tâm trạng bàn chuyện nhân sủi cảo.

“Đã tuyệt chủng .” A Chu bức ảnh: “Đó là những con cuối cùng của giống loài . chữa lành những vết thương do con gây , nhưng thể đổi phận tuyệt chủng của chúng.” Anh bếp, : “Nhiều sinh vật mất hàng chục triệu năm để tiến hóa, nhưng chỉ mất vài chục năm để tuyệt chủng. Trên thế giới vốn thiên đường, nhưng vì ẩn chứa đá quý và vàng, chúng đào xới đến biến dạng. Chúng sửa chữa, nhưng mãi cũng thể sửa hết... À, cuối cùng là cô ăn bắp cải hẹ?!”

Ban Trác Mỹ trả lời, chỉ lặng một lúc lâu bức tường ảnh.

“Anh đôi mắt thể thấy yêu quái ?” Cô tự lẩm bẩm một hồi lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-26.html.]

“Thiên phú dị bẩm!” Giọng A Chu vang lên từ trong bếp.

“Tối sinh nhật mười ba tuổi, mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, một nhỏ bé lấp lánh dắt một hang động xa lạ.” Đôi mắt sáng ngời của cô phủ một lớp u buồn: “ thấy bố và chú Đoạn, họ những nhỏ bé cứu...”

Cô từ từ kể về giấc mơ của , đồng hồ kêu tíc tắc ngừng. Một lúc , A Chu thò đầu từ bếp: “Hàng xóm, đó chỉ là một giấc mơ thôi.”

Cô lắc đầu: “Sau đó lén hỏi chú Đoạn. Chú kinh ngạc, thừa nhận những gì thấy trong mơ chính là chuyện xảy với họ ba mươi năm , sai chút nào.”

A Chu sững sờ.

"Trái tim của ác quỷ bắt đầu đập, đôi mắt của ác quỷ sẽ luôn dõi theo, cho đến khi dẫn dắt địa ngục sâu thẳm nhất!" Cô hít một sâu: “ trai , một trái tim ác quỷ đập, một đôi mắt ác quỷ mở. Anh trai từ đến nay luôn tàn nhẫn, ít những việc mà con thể . Đôi mắt của , thể thấy yêu quái ẩn náu... Chúng là tai họa của thế giới ."

A Chu bước đến mặt cô, dùng ngón tay chạm nhẹ đầu mũi cô: "Cô giống họ. Cô chỉ thấy thôi mà, thể gọi là tai họa chứ? Nếu cô ngày , lẽ tiêu diệt ."

"Đôi mắt của liên lụy quá nhiều vô tội." Ban Trác Mỹ lắc đầu: “Sau khi bố từ một hang động trở về, ông nghiên cứu nhiều về yêu quái. Khi khả năng thấy yêu quái, ban đầu ông sợ hãi, ông bao giờ quên lời nguyền đó, nên tìm đến nhiều pháp sư, lặng lẽ theo dõi động thái của , bắt sạch tất cả yêu quái xung quanh hề . Ông nhốt những yêu quái bắt trong một căn phòng bí mật, và lúc đó, một tổ chức tên là 4E tự tìm đến, rằng họ sẵn sàng trả giá cao để mua các loại yêu quái. Khi đó, bố định tiêu diệt hết yêu quái trong căn phòng bí mật, nhưng 4E khiến ông đổi ý định. Ông bán hết tất cả yêu quái, tiền kiếm còn nhiều hơn tổng thu nhập của Hải Bác Năng Lượng trong ba năm. Từ đó, ông quên nỗi sợ ban đầu và biến việc săn bắt yêu quái trở thành 'ngành trụ cột' của nhà họ Sở." Ban Trác Mỹ chăm chú những bức ảnh, nhớ quá khứ, nhưng khuôn mặt vẫn bất kỳ biểu cảm nào: “Sau ông phát hiện yêu quái chỉ thể bán trực tiếp mà còn thể lợi dụng chúng để tìm khoáng sản. Có một loại yêu quái gọi là Địa Kim Quỷ, nó ăn vàng lòng đất, m.á.u của nó thể tìm mỏ vàng. Nhiều dự án khai thác khoáng sản của Hải Bác Năng Lượng, bao gồm cả núi Sơ Vân, đều đến từ đó. Biết điều , bố còn bán tất cả yêu quái cho 4E nữa, ông sẽ âm thầm giữ những yêu quái mà ông cho là hữu ích, đợi khi cần sẽ dùng chúng như công cụ."

"Cô giúp bố cô tìm yêu quái?" A Chu cô.

"Kể từ khi về đôi mắt của , ông coi như một yêu quái thực sự." Ban Trác Mỹ cay đắng: “Sau đó, ông thậm chí kể cho tất cả những gì ông . Ông rằng ông hy vọng con gái của thể thấu hiểu và giúp đỡ ông, rằng ông chỉ một đứa con gái, giờ đây ông cố gắng hết sức cũng chỉ vì bảo đảm tương lai cho trai. Ông yêu cầu gì nhiều, chỉ cần đến những nơi yêu quái lớn xuất hiện, dùng đôi mắt của để tìm thấy chúng, chuyện với chúng, dẫn chúng đến gần, những cao thủ mà ông tìm sẽ cách xử lý."

"Xử lý bằng cách nào?" A Chu hỏi.

"Dùng s.ú.n.g đặc chế, b.ắ.n quét từ vị trí của trung tâm. Đầu đạn chỉ tác dụng với yêu quái, nếu con trúng đạn, nhiều nhất chỉ để vết bỏng nhỏ, sẽ biến mất trong vài giờ, nhưng đau." Cô vô thức xoa xoa mu bàn tay : “Tất cả những yêu quái lớn mà chúng bắt đều b.ắ.n trúng khi tiếp cận , nhốt và mang ." Cô dừng một chút, : “ chính là mồi, mồi câu yêu quái."

"Sao từ chối?" A Chu bình thản hỏi.

Cô mỉm : "Không bố ghét bỏ. Không đuổi khỏi nhà. chẳng gì cả, nếu rời khỏi nơi đó, lẽ thể sống nổi."

Một làn gió ấm nhẹ nhàng thổi tung rèm cửa, con mèo mở mắt, nhảy xuống chân Ban Trác Mỹ, cọ đầu cô.

"Sự yếu đuối của còn lớn hơn tưởng tượng, bạn hàng xóm ." Cô cúi xuống, bế con mèo lòng: “Mèo thích hơn , ngay cả nó cũng thích những sống chân thật và đường hoàng hơn, dù cho đó là yêu quái." Cô chân của con mèo, hỏi: "Chân của nó là 'sửa' ?"

" ." A Chu gật đầu: “Chỉ là việc nhỏ thôi."

xuống ghế gần cửa sổ, hỏi: "Anh về vụ tranh chấp giữa dân làng ở núi Sơ Vân và Hải Bác Năng Lượng ?"

"Dân làng , giữ núi như giữ mạng sống. Truyền thuyết về thần núi là hư cấu." A Chu đối diện cô: “Đó là lý do định cư ở Sơ Vân. Dòng tộc của , mỗi đều chọn một nơi dễ hủy hoại nhất để định cư."

Cô nhướn mày: "Dễ hủy hoại?"

"Dưới núi Sơ Vân một con yêu quái lớn, nhưng nó đang ngủ say. cũng rõ cụ thể về con yêu quái , chỉ nó là một con mãng xà khổng lồ, sức mạnh phi thường. Nếu khai thác mỏ ở núi Sơ Vân, tiếng động lớn sẽ nó tỉnh giấc. Chỉ cần nó trở , núi Sơ Vân sẽ tan vỡ, khi đó, ngôi làng núi, bao gồm cả huyện, sẽ chìm xuống đất." A Chu nhíu mày.

Cô vuốt ve đầu con mèo, từ từ : "Nếu con yêu quái đó thực sự tỉnh giấc, thể gì?"

" nghĩ . Có lẽ dùng kim khâu để cố định nó?" A Chu bật , đột nhiên nhảy dựng lên: “Ôi trời, sủi cảo sắp nát hết !"

"A Chu.” Cô gọi : “Anh từng rằng đời thứ khó sửa chữa nhất, là gì ?"

A Chu , đầu mỉm : "Là lòng ."

Cô sững sờ.

"Ăn sủi cảo thôi!" A Chu chạy bếp.

Lòng hỏng, thì sửa chữa đây? Cô cũng .

lẽ, cô sẽ đợi đến lúc câu trả lời. Thôi thì cứ ăn xong bữa , chia tay.

Ngồi bàn ăn, cô cảm thấy ăn ngon bất ngờ, ăn hỏi: "Bố tin tức gì ?"

A Chu lắc đầu: "Có lẽ cơ hội gặp . Chúng dù là yêu quái, nhưng so với các yêu quái khác, tuổi thọ dài lắm."

"Rồi sẽ gặp thôi. thường , sẽ báo đáp mà." Cô phồng má .

"Haha, , tin cô!" A Chu đến nheo mắt .

"Nếu chú Đoạn tỉnh , thì đưa ông , đừng khó ông . Và còn nữa, con mèo thuộc về ."

"Cô đang như thể đang giao phó di ngôn ."

" chỉ cảm thấy hợp chủ của con mèo hơn..."

 

Loading...