CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 22

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:00:29
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Thủy Tinh Cung, Đỗ Thập Nương dí ngón tay trán Bất Động mắng xối xả: "Cái đồ nợ đời , bảo đừng cứu tên đạo sĩ đó, , giờ xem rắc rối kìa! Không nhờ với Lão Trần trầy vi tróc vảy đuổi theo tận biển thì lũ trẻ còn cái nịt!"

"He he, thế nên mới bảo may mà ." Bất Động cầu tài, chỉ ghế san hô: "Biết cô thích cái ghế lâu , tặng cô đấy. Sau cứ đó mà gảy đàn tỳ bà."

Đỗ Thập Nương chưng hửng: "Sao nay hào phóng đột xuất thế?"

Bất Động , bước tới ôm chầm lấy Đỗ Thập Nương: "Bao năm qua nhờ cô đàn hát mà cung vui vẻ hẳn lên. Nếu kiếp , nhớ đừng vì thằng đàn ông tồi nào mà nhảy sông nữa nhé. Hạnh phúc khổ đau cũng chấp nhận hết. Thế mới là Hoa Nở Trăng Tròn."

Đỗ Thập Nương ngơ ngác. Bài "Hoa Nở Trăng Tròn" lỏm của ca nương bờ mang về, Bất Động mê tít, bảo lòng thanh thản, bắt cô dạy hát suốt. Lạ thật, hôm nay tên uống nhầm t.h.u.ố.c ?

Bên cạnh, lũ trẻ đang ngủ ngon lành trong bong bóng khí Lão Trần tạo .

Bất Động buông Đỗ Thập Nương, bảo Lão Trần: " đưa bọn trẻ lên bờ đây. Chắc vài tiếng nữa chúng tỉnh."

"Ừ, ." Lão Trần trông lạ lắm, đưa đầu dây bong bóng cho Bất Động mà cứ giữ khư khư, giằng co mãi.

"Lão Trần, buông nào!" Anh lườm: "Quen cả ngàn năm, ngày nào cũng thấy mặt, chẳng lẽ nỡ xa ? Buông!"

Lão Trần mếu máo, cuối cùng cũng buông tay, hiền lành như ông bỗng quát lớn: "Cút ! Cút ngay cho khuất mắt !" Nói ông lưng, lén lau nước mắt. Không khí chùng xuống hẳn.

Từ lúc Giao trắng đưa về, thấy nó biến thành Bất Động, Tả Triển Nhan im lặng tuyệt đối, ánh mắt đầy nghi hoặc dán chặt .

"Cô gái nhờ chăm sóc, đợi vết thương lành thì đưa lên bờ." Bất Động Thẩm Tường Vi đang vỏ sò.

Đỗ Thập Nương hừ lạnh. Yêu quái nào ưa nổi đạo sĩ, hở là đòi c.h.é.m g.i.ế.c.

"Không, về." Thẩm Tường Vi tỉnh táo hơn, vết thương đắp t.h.u.ố.c quý của Lão Trần. Cô cảm thấy nhục nhã ê chề khi yêu quái cứu mạng.

"Khó chịu lắm ?" Bất Động : "Không cần thế. Trước mặt cô là những yêu quái cô từng dung tha. Giờ cô thời gian để ngẫm xem, cô tha cho chúng vì chúng đáng c.h.ế.t, vì cô chịu nổi lời tiếng của thiên hạ về Nhất Diệp Quán?"

Thẩm Tường Vi cứng họng.

" đây, bảo trọng." Anh vẫy tay chào, kéo chùm bong bóng như đứa trẻ cầm bóng bay, hớn hở chạy .

Hoàng hôn đầu hạ ửng hồng như má thiếu nữ, rải sắc đỏ lên mặt sông tuyệt .

Tòa nhà cao tầng mới xây bên sông tấm biển quảng cáo neon khổng lồ nóc. Đêm xuống nó sẽ sáng đèn dòng chữ "Hoa Nở Trăng Tròn".

Bất Động vắt vẻo biển quảng cáo, tủm tỉm xuống dòng sông gắn bó bao năm.

"Đứng đó mỏi chân , đây ." Anh vỗ chỗ trống bên cạnh. Tả Triển Nhan cau mày cũng xuống.

"Theo cả quãng đường dài câu nào, mệt ? Sống là vui vẻ lên chứ." Bất Động vỗ vai .

Tả Triển Nhan kìm nén hồi lâu mới thốt lên: "Anh là Vọng Giao."

Bất Động chớp mắt, sang : ", là Vọng Giao. Ngoài Lão Trần, thứ hai đấy. Nếu sư giỏi hơn chút nữa chắc cũng nhận ."

"Giao ăn Rồng gọi là Kiết Giao. Kiết Giao nhập thế ắt đế vương, tính quyết đoán, sát khí nặng, loạn thế vì nó mà sinh. Khi c.h.ế.t hóa Giao nhưng giữ hình , gọi là Vọng Giao. Nếu hiện nguyên hình sẽ hóa thành tro bụi, hồn xiêu phách lạc." Tả Triển Nhan làu làu cổ thư: "Anh hiện nguyên hình hậu quả thế nào chứ."

"Nhiều năm , cũng từng cao thế ngắm hoàng hôn với một ." Bất Động đáp lời, nụ hòa ráng chiều: "Người đó cũng họ Tả, tên Tả Ngạn, là một cô gái ."

sống lâu, trí nhớ vẫn cực , nhất là về buổi hoàng hôn .

Hôm đó họ đỉnh cung điện. Dưới chân, đông nghịt, đao kiếm sáng lòa, hỗn loạn như nồi cháo heo.

"Dương Quảng và đám xông ." Cô gái .

"Chuyện sớm muộn thôi." Anh : "Họ chấp nhận nổi kẻ mạnh hơn ."

Anh nuốt một con Rồng. Thực nếu con Rồng đó định xơi tái thì cũng chả thèm phản kháng. Anh là con Giao kỳ lạ, thích gì nấy, mặc kệ thiên hạ. Dù thành Giao Vương, hóa vua, tính nết vẫn thế. Bốn mươi chín năm trị vì, dời đô Lạc Dương, đào kênh thông thương, chỉ mong đất nước phồn vinh, nhưng c.h.ử.i là hoang dâm vô độ, hại dân hại nước. Ba đ.á.n.h Cao Câu Ly vì chúng quấy nhiễu biên cương, gán tội hiếu chiến.

"Anh quá nhiều việc, đời theo kịp, họ chỉ hủy diệt thôi." Cô thở dài: "Đại cục định, thiên hạ dung tha ."

" tự dung tha ." Anh lớn: " những việc cần ai khen, thấy đúng thì . Thấy đất nước phồn vinh, dân lo lũ lụt, ngoại bang dám hó hé là vui . Ai c.h.ử.i là bạo chúa kệ họ, tâm trạng chẳng sứt mẻ miếng nào."

"Ha ha, chịu ." Cô lắc đầu: "Hèn chi sống chẳng buồn là gì."

Quan hệ giữa họ vốn là kẻ thù. Cô là hậu duệ Tả Từ, sứ mệnh là trảm yêu trừ ma. Cô vị vua là Giao Vương, hiện của tàn bạo. mỉa mai , mười năm đối đầu, cô nhận cái gọi là "ác" của chỉ là sự quyết đoán, dám dám chịu. Anh sống tự do hơn bất kỳ ai. Anh liên lụy nhiều , nhưng trốn tránh sai lầm. Anh bảo mạng gửi chỗ cô, khi nào cần sẽ gọi cô đến lấy.

Và hôm nay gọi cô đến thật.

"Sống bốn chín năm, thấy khối kẻ lãng phí đời vì miệng lưỡi thiên hạ, suốt ngày lo giữ tiếng thơm. Làm việc thiện mà cứ thì còn ý nghĩa gì." Anh vươn vai, vuốt nhẹ đôi mày đang chau của cô: "Từ lúc quen cô, ít khi thấy cô giãn lông mày . Có con mà cứ cau thế là con đấy!"

"Xí!" Cô đ.ấ.m : "Người họ Tả trai gái đều hết." Rồi cô xoa bụng, dịu dàng: "Nó cũng sẽ ."

"Đứa bé mệnh lận đận, chắc kém vui hơn nó. Nếu các duyên gặp , hãy bạn vong niên với nó nhé."

"Ha ha, sợ hư nó ?" Anh nghiêm mặt: "Cha đứa bé... ..."

" họ Tả, là yêu quái, thể chung đường. g.i.ế.c thì nhà họ Tả mất mặt." Cô c.ắ.n môi: " Hoa Nở Trăng Tròn, nhưng hoa tàn, trăng khuyết."

Anh thở dài.

" đặt tên con ." Cô giãn lông mày: "Trai gái đều tên là Triển Nhan. sẽ khắc tên nó lên kiếm Đào Đô."

"Được." Anh tia nắng cuối cùng, đám phản quân , mỉm rút kiếm của cô tự đ.â.m tim . Vị "bạo chúa" ngã xuống, luồng khí trắng thoát tụ thành hình thiếu niên tuấn tú.

"Thân xác đế vương c.h.ế.t, thành Vọng Giao. Cô nghĩ kỹ , g.i.ế.c chỉ cơ hội thôi. Mạng gửi cô, giờ cô tay chống cự."

Cô nắm chặt chuôi kiếm.

Thấy cô im, : "Chẳng cô đợi ngày lâu lắm ? là cô tìm thấy đấy."

"Biến ." Cô lưng: " chẳng nghĩ lý do gì để g.i.ế.c cả."

"Vậy đây, bảo trọng." Anh bay vút lên trời, lao xuống sông, chút luyến tiếc.

Trong hoàng cung, xác đám phản quân lôi treo cổ nữa cho hả giận, tuyên bố bạo chúa c.h.ế.t, thiên hạ thái bình.

Từ đó, ai là bạo chúa, ai là hùng, thực hư chẳng ai rõ.

...

Tả Triển Nhan thấy mặt mát lạnh, đưa tay sờ mới là nước mắt.

"Cậu liều c.h.ế.t với con Giao Xanh để thắng, mà là tự sát đúng ?" Bất Động sờ gáy Tả Triển Nhan, nơi vết sẹo đỏ sẫm tóc che khuất: "Cha là Giao, nước thở bằng mang , nhưng lúc đ.á.n.h cố tình phong ấn nó, rõ ràng là c.h.ế.t."

Tả Triển Nhan im lặng hồi lâu: " nợ một đứa bé mạng sống."

"Là tha thứ cho chính ." Bất Động : "Cậu giống , sống vì cái của khác. Nhớ câu hỏi Thẩm Tường Vi ?"

Tả Triển Nhan nhớ rõ.

Anh là con lai. Mẹ là thuật sư dòng dõi Tả Từ lừng danh. Cha là một con Giao hóa thành thư sinh, yêu từ cái đầu tiên.

Năm mười tuổi, gửi đến Nhất Diệp Quán, trao kiếm Đào Đô, dặn chỉ cần thành đạo sĩ trừ yêu, đời ca tụng là hùng, quên dòng m.á.u yêu quái thì thế gian sẽ dung thứ cho .

Thật ? Mười năm giấu giếm phận , dối là con họ hàng xa. Bà bảo vì danh tiếng nhà họ Tả.

Sau đó gặp nữa. Sư phụ Nhất Diệp bảo bà c.h.ế.t khi đấu với Bạch Hổ tinh.

Đó thực lực của . Anh hiểu.

Nhất Diệp bảo bà mệt mỏi .

Nhất Diệp phận nhưng vẫn dạy dỗ nên .

"Triển Nhan, khác thường. Trong m.á.u yêu quái. Người thường phạm tha thứ, còn phạm nhỏ sẽ bảo bản tính yêu quái khó dời, chắc chắn sẽ g.i.ế.c . Cậu xuất sắc hơn , dùng sự thật chứng minh là đạo sĩ chân chính mới sống yên . Cậu thọ ngàn năm, dung nhan bất lão, tự lo liệu ."

Lời sư phụ văng vẳng bên tai.

Anh theo. Chỉ khi khen ngợi mới thấy quyền sống. Anh g.i.ế.c yêu quái để khen là .

vẫn vui?

Di mệnh của Nhất Diệp: "Nếu phạm một nhỏ, tất cả đồng lòng tiêu diệt" chứng tỏ ông bao giờ thực sự dung thứ cho . Trong mắt họ, mãi là dị loại.

Anh mệt . Thẩm Tường Vi gì thì .

tự t.ử thì mất mặt quá, hùng ai tự tử? Chi bằng c.h.ế.t tay Ác Giao, vẫn giữ tiếng thơm liệt sĩ.

Ai dè, ông trời trêu ngươi, để gặp tên Bất Động .

"Thực ngờ gặp con trai Tả Ngạn ." Bất Động biến cái lư hương: "Trái đất tròn thật!"

Tả Triển Nhan ngẩn .

"Cậu vui vì cứu do lòng thương, mà do khen. Cậu nhầm mục đích ." Bất Động nhét lư hương tay : "Người yêu cũng , sống nhờ lời khen thì hạnh phúc nổi. Phải dung thứ cho chính . Cậu một nửa là yêu quái, đó là sự thật, sợ cái gì? Yêu quái sống vui, giúp ? Sao bóp méo bản vì thiên hạ?"

"Anh trộm giấy trong lư hương hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-22.html.]

"Hê hê, xem tí gì căng."

Mỗi tờ giấy đều ghi chiến tích diệt yêu cứu , nhưng kết vẫn là câu: "Vẫn thấy vui."

"Lần định gì?" Bất Động hỏi: "Chắc khá hơn chứ? Cuối cùng vẫn cứu lũ trẻ mà. Dù bọn nó chẳng ai cứu, chẳng cảm ơn câu nào."

"Nếu cầm kiếm Đào Đô dọa ..."

"À, lúc đó nghĩ: 'Thôi c.h.ế.t, gặp quen, lộ tẩy chuyện tự t.ử thì nhục lắm' chứ gì?" Bất Động diễn sâu: "'Thôi thì đằng nào cũng c.h.ế.t , cứu cho đỡ ngại!'"

"Đủ ." Tả Triển Nhan ngắt lời.

Anh hít sâu, như trút gánh nặng, : "Cảm ơn."

Trăng lên cao, tròn vạnh in bóng xuống mặt sông.

"Trăng tròn thật!" Mắt Bất Động lấp lánh: "Đời ai cũng mong 'Hoa Nở Trăng Tròn'. Không trăng quá xa, mà do tim quá hẹp, chứa nổi trăng thì lấy gì chứa hạnh phúc?"

Tả Triển Nhan nhẹ nhõm. Chưa bao giờ thấy lòng thanh thản đến thế.

Biển quảng cáo bật sáng rực rỡ. Hai đàn ông, một yêu, một nửa yêu đó.

"Mây trôi lặng lẽ, trăng soi về..." Bất Động ngân nga.

Tả Triển Nhan gõ nhịp, ngắm trăng tan trong nước.

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua mây, biển quảng cáo chỉ còn Tả Triển Nhan. Chỗ Bất Động chỉ còn vương chút bụi phấn lấp lánh.

Vọng Giao ẩn , hiện nguyên hình ắt hóa tro bụi, hồn xiêu phách lạc.

Hình ảnh con Giao trắng hiện lên trong đầu .

Tả Triển Nhan bình thản mở lư hương, bên trong chỉ còn một mảnh giấy.

Nét chữ phóng khoáng: "Chiều sông lặng, trăng soi. Hoa xuân nở, sóng trăng trôi. Trời ơi thơ hồi xưa thế! Tả Triển Nhan, mấy tờ giấy u ám của đốt . Từ giờ mỗi năm chép bài thơ của bỏ đây nhé! Không hẹn gặp ."

Anh vo nát mảnh giấy, ném lư hương.

Thế giới chân bắt đầu ngày mới ồn ã.

Tàu Hắc Trân Châu về bến lúc bình minh. Lái tàu bảo đ.á.n.h ngất, tỉnh dậy thấy tàu lênh đênh ngoài khơi. Bốn mươi đứa trẻ ngủ say sưa ai đó đặt đồn cảnh sát. Phụ mừng rơi nước mắt.

Tin bên lề: Ngoài khơi xuất hiện sinh vật lạ nghi là cá mập ăn thịt , xác thực.

Mặt trời lên cao, biển quảng cáo trống trơn.

...

Trước khi trời sáng, chúng về đến Bất Đình.

Thẩm Tường Vi và Tả Triển Nhan đối diện . Vợ chồng thành thừa, bèn nhường phòng khách cho họ, chui bếp nấu mì. Oản Thiên Tuế và Triệu công t.ử cũng trốn tiệt bếp, sợ bà cô đạo sĩ lên cơn.

" tìm cả năm trời." Thẩm Tường Vi mở lời.

bưng tô mì xổm trộm, lưng là một dây: Ngao Sí, Oản Thiên Tuế, Triệu công tử, Chỉ Phiến Nhi.

" trốn ao cá , cô tìm gì." Tả Triển Nhan thở dài.

"Keng!" Thẩm Tường Vi ném kiếm xuống bàn: "Anh để kiếm cho ý gì?"

"Kiếm thì trao cho cần. Thế thôi."

" thèm!" Thẩm Tường Vi bật dậy, mặt đỏ gay.

tưởng sắp đ.á.n.h to, ai dè Thẩm Tường Vi quỳ sụp xuống. suýt sặc mì.

"Sư ." Cô dâng kiếm lên: "Nhất Diệp Quán lẽ của . tìm chỉ vì việc ."

"Bà chủ!" Tả Triển Nhan gọi với .

vội chạy : "Gì? Muốn đ.á.n.h thì ngoài nhé! Hỏng đồ đền gấp ba!"

"Xin cô cho cô là cái gì?"

"À... Cậu là một con Giao." Thẩm Tường Vi: "Hàng thật giá thật, đảm bảo."

Thẩm Tường Vi sững sờ: "Sư , chẳng lẽ..."

"Trước cứ cố , sợ gọi là yêu quái." Tả Triển Nhan chậm rãi: " tên đúng, một nửa là Giao, chối bỏ gì. Giờ giấu nữa, là yêu quái, cũng là con chỉnh, chấp nhận sự phán xét."

Anh đỡ Thẩm Tường Vi dậy: "Sự thật về tàu Hắc Trân Châu sẽ giữ kín. Hy vọng cô tái phạm. Người thừa kế Nhất Diệp Quán vẫn là cô. Đừng sống vì cái của kẻ khác. Nhất Diệp Quán tồn tại để việc cần , để so bì với thiên hạ." Anh đặt kiếm tay cô: "Có lòng bao dung mới sống thoải mái ."

"Sư , quyết Giao thật ?"

"Ừ. Bơi lội tự do, diệt yêu hại , cứu c.h.ế.t đuối, rảnh thì hát hò, tập dưỡng sinh với cụ rùa, vui lắm."

Thẩm Tường Vi buồn: " sợ gánh nổi Nhất Diệp Quán."

"Cô ." Anh : "Cô dám Bất Đình cầu cứu là tiến bộ . Trước đây c.h.ế.t cô cũng thèm nhờ yêu quái giúp nhỉ."

"Này, đấy là bắt cóc tống tiền chứ cầu cứu nỗi gì!" lườm.

" xin ."

"Xin xong thì thanh toán tiền phòng ." lườm: "Mà cũng nhỉ, trốn chui trốn lủi trong cái ao cá!"

"Ao đó thông với sông ngầm dẫn đến Thủy Tinh Cung. Mỗi đến tìm, trốn đấy, riết ở luôn, thi thoảng mới về thăm Lão Trần và Đỗ Thập Nương." Tả Triển Nhan lắc đầu: " tránh mặt vì sợ cô khó xử."

"Khó xử? Hì hì, con đúng là thích tự khổ ." húp xùm xụp tô mì: "Thời nào cũng thế, lòng càng hẹp hòi thì đường càng hẹp, tự ép ngõ cụt. Chỉ thích lời ngọt, chịu nổi lời đắng, thấy giỏi hơn thì ghen, thấy kẻ yếu hơn thì đạp. Đời lắm bi kịch cũng từ mấy cái chuyện vớ vẩn ."

" sẽ tự khổ nữa." Thẩm Tường Vi : "Sư , điều cần cả ."

định , túm áo : "Tiền nong !!"

"Quên mang ví ." Thẩm Tường Vi tỉnh bơ: " với tư cách chưởng môn Nhất Diệp Quán, hứa đời môn phái sẽ gây rắc rối cho Bất Đình. Lời hứa đủ trả tiền phòng ?"

Cô ả vô liêm sỉ thật! Lời hứa mà ăn ? nghĩ , đỡ đám đạo sĩ quấy rầy cũng cho việc kinh doanh. Thôi tha cho một !

"Cô đấy nhé. Sau trong bán kính trăm dặm quanh Bất Đình mà mống đạo sĩ nào lảng vảng là đến dỡ nhà cô đấy!" hừ mũi: "Mà cô cũng vô lý, đạo sĩ thiên hạ là của nhà cô tất ? Ai các gây thù chuốc oán với những ai!"

"Cái cô chủ quán mồm miệng độc địa ! Chuyện cô bắt cóc trợ lý tính nhé!"

" quen chuyện kiểu hoa hậu thiện với yêu quái! Bắt cóc nhưng sứt mẻ miếng nào !"

"Nhờ giúp mà thái độ lồi lõm! Bảo ế khách! Đồ cọp cái!"

"Muốn đ.á.n.h phỏng?"

"Ra ngoài solo!"

Trong quán, ngoài và Thẩm Tường Vi đang gân cổ cãi , những khác chuồn êm từ đời nào.

...

Ngoài cổng Bất Đình, Ngao Sí gọi giật Tả Triển Nhan .

"Tổ tiên Tả Từ của năm xưa suýt nhà họ Tả tuyệt diệt vì vụ lấy gan rồng đấy." Ngao Sí khoanh tay tựa tường.

"Vậy ?" Anh ngạc nhiên: "Chưa ai kể."

"Chỉ vì khoe mẽ tài năng, ông đến Tây Hải g.i.ế.c một con rồng nhỏ, ai dè đó là con gái út Long Vương Tây Hải. Long Vương định g.i.ế.c sạch nhà họ Tả, may ông nội can ngăn, bảo họa tới vợ con, nên chỉ giam Tả Từ vĩnh viễn ở Tây Hải. Tộc Rồng ghét nhất họ Tả các . Kiếm Đào Đô cái là nhận ngay."

"Ồ." Tả Triển Nhan gật đầu: "Còn gì nữa ?"

"Tộc Rồng Đông Hải thịnh vượng chỉ nhờ sức mạnh . Thế thôi." Ngao Sí thở dài, đổi giọng: "Cảm ơn bêu rếu chuyện c.h.ế.t đuối hụt đáy ao."

"Không chi." Tả Triển Nhan vẫy tay: "Muốn Tộc Rồng thịnh vượng mà dựa cái thể lực hiện tại của thì căng đấy, lo mà tập tành !"

"Anh..." Mặt Ngao Sí đỏ lựng.

Chưa kịp để nổi đóa, Tả Triển Nhan biến mất trong con hẻm.

xổm cánh cửa, bụm miệng rung rốn. Lúc nãy thấy Thẩm Tường Vi tức nổ phổi bỏ còn bực. Hóa Ngao Sí yếu nhớt thật! Thiếu oxy cơ đấy! Lại cái để trêu !

Ơ khoan, vui thế nhỉ? Nhỡ c.h.ế.t đuối thật thì thành góa phụ ?! Không , từ mai ốp tập gym! Mỗi ngày hít đất năm trăm cái, gập bụng năm trăm cái, xong cấm cơm! Quyết thế !

À suýt quên, dậy phòng pha tách Phù Sinh, bước cửa hắt tung lên trời. Nước xanh ngọc vẽ nên một dải cầu vồng nắng đầu hạ. Dành cho khuất, dù chúng từng gặp mặt.

hiếm khi phục ai. với con Giao từng ăn thịt Rồng, từng Hoàng đế, công tội rõ ràng, cuối đời thích hát "Hoa Nở Trăng Tròn" , xin ngả mũ. Không chỉ vì cứu , mà vì mang tiếng ngàn năm nhưng vẫn sống an nhiên tự tại. Phải khác chắc hóa điên mà ăn thịt sạch đám quan chép sử đặt điều .

Cả đời hạnh phúc, chỉ vì từ chối sống trong miệng lưỡi thế gian.

chữ "Bao Dung" thật đấy.

Loading...