CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:57:46
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn nhà nhỏ thứ ba đếm ngược từ cuối hẻm, mạng nhện giăng đầy xà nhà, trong sân cỏ dại mọc um tùm, đồ đạc vương vãi. Một gốc cây già cô độc bên bức tường xám, lặng lẽ năm qua tháng nọ.
Đó chỉ là một bức tường bình thường, loang lổ và xiêu vẹo như sắp đổ, chẳng gì đáng chú ý.
Một chú chuột nhắt chạy tọt qua, vận may một bàn chân bước từ trong tường đạp trúng, đau điếng kêu "chít" một tiếng.
"Đứng cho !" Giọng già nua nhưng nghiêm khắc vọng từ bức tường. Bàn chân khựng thu về. Chú chuột nhỏ hoảng hồn chạy biến.
Căn nhà hoang ánh trăng vẫn tĩnh lặng như tờ.
Anh cánh cổng cao chọc trời, lặng yên chịu đầu. Phía là ánh mặt trời chói chang, chim hót hoa nở, suối chảy róc rách - một thế giới mỹ tựa tiên cảnh, cũng chính là nhà của . đó là thứ thấy nhất lúc .
Bên cánh cổng chỉ là một bức tường tồn tại lặng lẽ giữa nhân gian. Trước khi chuyện đó xảy , từng nghĩ sẽ bước qua phía bên bức tường.
"Con đang một việc vô nghĩa đấy!" Đứng lưng là ông ngoại - tộc trưởng của nơi . Anh từng thích vuốt ve hai sợi lông mày trắng dài rủ xuống tận vai của ông, thích vẻ từ ái hiền lành trong bộ y phục đen viền vàng phú quý của ông. khi tức giận, ông trông chẳng khác gì một lão yêu già khó tính và ngang ngược.
Anh im lặng hồi lâu mới thốt vài chữ: "Con chỉ xem thử."
"Xem cũng !" Ông ngoại dằn mạnh cây gậy xuống đất như thể mặt đất là đứa cháu cứng đầu.
"Cô đang một bên ngoài." Anh nghiến răng.
"Nó còn là của chúng nữa." Ông ngoại ngừng gõ gậy. "Ba tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân, nó hủy hoại hai tấm, còn khiến tộc chịu nhục nhã, mang tiếng muôn đời! Ta chỉ cấm túc nó là hình phạt nhẹ nhất . Con..."
Anh đột nhiên quỳ xuống: "Ông ngoại, lén thả cô là của con. từ triều Châu đến nay, ông giam cô , ngày nào cô cũng sám hối, sai . Vì thể cho cô thêm một cơ hội?"
"Nếu nó sai thì tại ngay khi con thả, nó trộm luôn tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân thứ ba bỏ trốn?!" Ông ngoại tức đến run cả lông mày, dí ngón tay đầu cháu: "Đứa ngốc , ông bao nhiêu , dù nó mang khuôn mặt nào thì cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài mà thôi. Một ngày nó hiểu đạo lý đó thì một ngày thể khỏi lồng giam tâm trí. Con tưởng con cứu nó ?"
Ông ngẩng đầu cánh cổng ngăn đôi hai thế giới, đỡ cháu dậy, thở dài: "Nó xứng là trong lòng của con. Trong tộc còn bao nhiêu cô gái , đừng cố chấp nữa. Huống hồ còn nhiều y phục may cho kịp để tặng những xứng đáng, con nên tập trung việc chính ."
"Cô trộm Nguyệt Hạ Cẩm Vân ư?" Anh tin. Nếu tin, chẳng khác nào tự đ.â.m d.a.o tim .
"Ông bao giờ đổ oan cho ai !" Thấy cháu d.a.o động, ông lão dịu giọng vỗ vai : "Đây là cách nó báo đáp con đấy. Và nó cũng gánh chịu hậu quả cho hành vi của ."
Nhà của vĩnh viễn là bầu trời xanh mây trắng, gió lạnh mưa phùn, đêm đen, nóng bức giá rét. hôm nay, bão tố đang âm thầm nổi lên trong lòng .
"Ông già , thể lúc nào cũng lo cho con mãi. Con cũng lớn , đừng hở chút là đòi bỏ nhà . Tối qua con dây dưa với gác cửa phàm thấy, may mà họ tưởng con điên nên để ý. Nếu để các cao nhân đắc đạo phát hiện hành tung của chúng thì phiền phức to đấy." Ông tưởng cháu hiểu , giọng điệu hòa hoãn hơn. "Về , chỉ con là cháu ngoại thôi."
Anh gạt tay ông khỏi vai, : "Con tìm Nguyệt Hạ Cẩm Vân về."
"Không cần ." Ông xua tay, vẻ đau lòng xen lẫn sự già đời hiện rõ mặt. "Ta sớm yểm bùa lên đó . Nếu ai lấy tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân cuối cùng khi phép thì chỉ cần bước khỏi cửa, tấm vải sẽ c.h.ế.t, dùng nữa. Hơn nữa, nó cũng còn đường về, cái nhà chứa chấp nó nữa. Và nó... cũng sẽ còn bất cứ ký ức gì về chúng ."
Anh kinh ngạc, hai tay nắm chặt.
"Coi như nó từng tồn tại . Từ nay nó ở bên ngoài, con ở bên trong, vĩnh viễn còn liên quan." Ông ngoại ngẩng đầu thở dài.
Từ đầu tiên cô khoác Nguyệt Hạ Cẩm Vân lên , cô còn đường lui.
Anh lặng lẽ theo ông trở về, suốt đường một lời.
Mấy cô gái dáng mềm mại mặc đồ đen chạy từ cầu xuống, lễ phép chào: "Tộc trưởng", lén lút trộm . Anh cúi mặt lướt qua, bỏ lưng tiếng lanh lảnh và dòng nước xanh gợn sóng.
Trong gia tộc , dù nam nữ đều xinh . Ngay cả ông ngoại già nua cũng vẫn giữ nét đoan chính. Chỉ điều y phục của họ vĩnh viễn chỉ một màu đen. Bất cứ màu sắc nào đặt lên họ cũng đều hóa thành đen.
Sở trường của họ là may vá. Họ tự dệt hoặc mua vải, may đủ loại y phục để ngày trăng tròn đem tặng những nghèo khó thiếu áo mặc. Những phàm trần cứ ngỡ Bồ Tát hiển linh, cảm động rơi nước mắt.
Ông ngoại , chúng tuy là yêu nhưng tâm tính chẳng khác gì thần tiên. Một tấm áo cũng là lòng từ bi.
Cuộc sống như ? Vậy mà ông thể hiểu nổi lý tưởng điên rồ của cô.
Nguyệt Hạ Cẩm Vân là thần vật do tổ tiên chế tạo, là vật sống, mỗi tấm chỉ dùng một . Mặc nó , xí đến cũng trở nên khuynh nước khuynh thành. Luận về khả năng "hóa mục nát thành thần kỳ", nó là độc nhất vô nhị. Đó là bảo bối trấn tộc, chỉ đúng ba tấm.
Khi cô trộm tấm thứ nhất, nhà Thương đang đà diệt vong. Cô và Trụ Vương quấn quýt rời, rượu chè hưởng lạc. Danh xưng Đát Kỷ diễm tuyệt thiên hạ cũng khiến Trụ Vương mất nước. Khi Võ Vương phá thành, Trụ Vương tự thiêu, cô bỏ trốn, khi còn đổ hết tội lên đầu một con hồ ly tinh xui xẻo.
Cô tưởng thoát, nhưng cuối cùng vẫn nhà bắt . Nguyệt Hạ Cẩm Vân c.h.ế.t, cô đ.á.n.h hiện nguyên hình. Cô lóc t.h.ả.m thiết, ông ngoại nể tình vi phạm đầu nên chỉ phạt cô đeo xích sắt, quét hoa rơi suốt hai trăm sáu mươi lăm năm.
Mọi tưởng cô an phận, ông ngoại nhân từ thả cô tự do.
Khi cô trộm tấm thứ hai, giang sơn của Chu U Vương đang lung lay. Vì một nụ của cô mà ông đùa giỡn chư hầu, gây chiến tranh liên miên. Đêm khi cùng vua chạy nạn đến Ly Sơn, cô bắt về. Ông ngoại mắng trận lôi đình, phạt cô nhịn ăn một tháng và giam cầm chung , ân xá.
Anh còn nhớ mỗi đến thăm, cô đều , nấp trong góc tối ngục giam chịu gặp mặt.
"Cô vốn là nhất trong tộc , tội gì tham luyến Nguyệt Hạ Cẩm Vân?" Anh hỏi.
"Vẫn đủ." Cô đáp.
"Thế nào mới là đủ?"
"Ta nam nhân trong thiên hạ quỳ rạp chân ."
"Thế giới bên ngoài đến thế ?"
"Ta chán ngán nơi , nó giống như vũng nước c.h.ế.t. Tuyết rơi trăng, tặng áo cho nghèo... những thứ đó sánh với cảm giác chỉ cần một cái nhíu mày của cũng khiến đầu rơi xuống đất?"
Anh cô đổi , cô đang chà đạp giá trị của Nguyệt Hạ Cẩm Vân, biến nhan sắc thành vũ khí độc ác. im lặng, nặng nề rời .
Nhiều năm trôi qua, cứ nghĩ cô thực sự hối cải. Cô trong ngục cắt vải may áo, ánh mắt vẫn trong trẻo như xưa.
Ngày , cô van xin: "Thả , cầu xin . Chúng cùng ngoài sống. Ông ngoại sẽ tha thứ cho . Huynh nỡ để c.h.ế.t già trong bóng tối ?"
Anh thể, tất nhiên là thể. Đáng lẽ hình phạt của cô kết thúc từ lâu . Với yêu, luôn dễ dàng tha thứ, thậm chí dung túng.
Anh mạo hiểm trộm chìa khóa thả cô .
Cô bảo sẽ đợi ở quán bên ngoài. Thực tế hề truy binh. Ông ngoại thậm chí quá bực tức việc cô trốn, chỉ "tùy nó". khi định rời nhà tìm cô, ông mới thực sự nổi giận.
Ông cứ nghĩ khi chân tướng, sẽ dừng . câu cuối cùng với ông là: "Con gì."
Tối hôm đó, gác đêm thấy một bóng đen lao từ căn nhà hoang như tia chớp x.é to.ạc ánh trăng.
Một tháng , con hẻm đón một đạo sĩ gầy gò, theo là gã lang thang điên khùng nọ.
"Yêu quái ở ?" Đạo sĩ vung phất trần, dáng vẻ oai phong lẫm liệt.
"Căn nhà thứ ba đếm ngược, trong bức tường!" Gã lang thang chỉ điểm.
Đêm , lửa bùng lên dữ dội. Mọi chạy đến nhưng thể gì vì lửa quá lớn, chỉ trơ mắt . Dù là nhà hoang, vẫn thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vọng từ biển lửa.
Sáng hôm , lửa tắt, cảnh tượng kỳ lạ hiện : Căn nhà vẫn nguyên vẹn, đến mạng nhện cũng đứt, nhưng bức tường đối diện cây cổ thụ sụp đổ, gạch đá vỡ vụn. Giữa đống đổ nát là xác c.h.ế.t của hàng chục con chim Yến, lớn nhỏ đủ cả. Trong đó một con lớn nhất, chỏm lông đầu bạc trắng, hai sợi lông mày dài rủ xuống cũng bạc trắng.
Không ai giải thích vì trong tường nhiều xác chim Yến đến thế. Có bảo đó là vong hồn binh sĩ hóa thành, bảo đó là yêu quái. Tóm , chuyện cũng chìm quên lãng. Thời đại , mạng còn rẻ rúng, ai quan tâm đến mấy con chim?
Sau , một gia đình quyền quý họ Vương chuyển đến, biến con hẻm hoang tàn trở nên rực rỡ. Trận hỏa hoạn và cái c.h.ế.t của bầy chim Yến chôn vùi trong dòng chảy thời gian.
Những kẻ lang thang vẫn đến . Nhiều c.h.ế.t cóng trong đêm lạnh, nhưng sẽ chẳng còn ai âm thầm đặt một bộ áo ấm cạnh họ ánh trăng nữa.
Vương phủ đêm nay đèn đuốc sáng trưng, gia nhân chạy đôn chạy đáo tìm kiếm đại tiểu thư mất tích. Lão gia họ Vương dậm chân thùm thụp, Thứ sử đại nhân sắp đến thăm mà con gái rượu biến mất lúc quan trọng !
Anh tìm thấy cô dễ dàng.
Trên nóc nhà cao nhất Vương phủ, nơi bóng tối bao trùm, yên tĩnh đến mức rõ tiếng thở.
Tiểu Khang co ro lớp tuyết đọng, run rẩy ngừng. Bên cạnh cô là t.h.i t.h.ể Vương đại tiểu thư, đôi mắt mở trừng trừng, vầng trán một lỗ thủng lớn, m.á.u đông đặc.
"Không ." Tiểu Khang ngẩng đầu, sợ hãi . "Cô tự xông phòng , đổ dầu lên , dọa đốt c.h.ế.t nếu giao chiếc vòng phỉ thúy. trộm!"
Anh im lặng chờ đợi.
"Là cô ..." Ánh mắt Tiểu Khang dại khi cái xác. "Cô trượt chân dẫm dầu, ngã đập đầu sừng hươu... c.h.ế.t. sợ quá, sức mà ôm t.h.i t.h.ể cô bay lên đây." Cô hỏi một câu ngớ ngẩn: "Anh tin chứ?"
Anh xuống, vỗ nhẹ đôi má lạnh buốt của cô: "Cô là chim Yến, tất nhiên là bay ."
"Chim Yến?" Cô ngơ ngác cúi gằm mặt: "Phải đây, lão gia sẽ g.i.ế.c mất..."
Anh thầm thở dài. Ông ngoại dối, cô quên sạch quá khứ. tại cô vẫn còn giữ tấm vải ? Anh tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân trong tay cô, nó vẫn nhưng mất ánh hào quang, xám xịt trăng.
"Của ..." Cô giật , ôm khư khư lòng. "Sao nó mãi vẫn chỉ là tấm vải thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-2.html.]
"Sao cô nó?"
" . Nó luôn ở bên . chỉ nó thôi."
Anh những giọt nước mắt lăn dài má cô, sống mũi cay cay. Anh lau mặt cho cô, hỏi: "Sao tìm ? Sao mang thứ quan trọng cho ?"
Cô nghẹn ngào: " cảm thấy... chỉ thể tìm ."
"Cô quen ?" Anh nâng khuôn mặt xí của cô lên, hề chê bai.
Cô gật đầu: "Năm ngoái, đêm tuyết rơi, trong cửa, ngoài cửa."
Ngọn lửa hy vọng trong mắt vụt tắt. Ký ức của cô về chỉ bắt đầu từ năm ngoái.
Từ khi cô trốn đến khi tìm , thời gian trôi qua lâu, giang sơn đổi chủ bao . Anh qua bao tòa thành, vượt bao núi sông, tìm kiếm trong vô vọng. Dù cô mất trí nhớ, mất nguyên hình, vẫn nhận cô theo bản năng, giống như cô dù quên tất cả vẫn quên tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân.
Một nút thắt mở thì quên .
Một năm , dừng chân bức tường hậu viện một phủ ở Ích Châu.
Tuyết rơi như lông ngỗng. Anh mái hiên, uống cạn ngụm rượu cuối cùng. Mùi hương thoang thoảng bay từ khe cửa. Anh , bắt gặp một đôi mắt đang .
Bình rượu lăn lóc chân.
"Ai đó?" Giọng run rẩy vang lên.
"Người qua đường. Tuyết lớn quá ."
"Anh từ tới?"
"Từ cổng thành phía Tây, qua ba cây cầu..."
"Anh từng đến Ích Châu ?"
"Chưa. Sao cô hỏi ?"
"Trông quen." Cô dán mắt khe cửa nhưng nhớ gì. Chính cô cũng chẳng từ đến.
"Cô tên gì?"
"Hạ nhân tên."
"Khuya cô ngủ?"
"Họ ngủ cả mới dám ngắm tuyết, ngắm hoa mai."
"Ngắm hoa lén lút?"
"Ban ngày dành cho ." Cô thở dài. "Ai cũng nhạo . Người xí như mà ngắm hoa thì hoa cũng tủi. chỉ hợp với bụi bặm trong phòng tạp dịch thôi."
"Cô nghĩ ?" Anh nhíu mày.
"Anh cũng thích hoa mai chứ?" Cô lảng sang chuyện khác.
"Tuyết rơi hoa mai mới nhất."
"Bên ngoài tối ?"
"Tối."
Cánh cửa hé mở, một chiếc đèn lồng đưa .
"Cầm lấy . đừng gần, đừng trong."
Anh khổ nhận lấy đèn. "Trời sáng sẽ trả."
"Sáng thì nhanh , kẻo phát hiện đ.á.n.h đòn." Cô dặn dò.
"Cảm ơn cô." Anh . "Sáng mai nữa, sẽ ở Ích Châu mở tiệm may."
"Thật ?" Giọng cô vui vẻ hẳn.
Sáng hôm , rời , cô cũng mở cửa.
"Cô cứ trốn mãi." Anh . "Sao đợi một năm mới tìm may áo?"
"Trước Tết Thượng Nguyên, Thứ sử đại nhân ở Trần Châu nhờ phủ may đồ. Ông đến nhận con gái." Cô kể. "Thải Phượng - a của đại tiểu thư Thứ sử tráo con gái để gả cho Tấn vương Lý Trị phi. tiểu thư đó c.h.ế.t nên ông định dùng đại tiểu thư nhà thế . Thải Phượng khoe khoang nên . Sau đó Thải Phượng biến mất, chắc bịt đầu mối."
Anh hiểu chuyện. Cô may áo gấp để khi Thứ sử đến, cô sẽ xuất hiện và gây ấn tượng, thế vị trí của đại tiểu thư.
"Một khuôn mặt đổi lấy tương lai. Cô vẫn nghĩ thế ?" Anh cô đầy chua xót.
Cô gật đầu: "Anh , hiểu nỗi đau của . chẳng gì ngoài sự chế giễu. thà a bồi gả còn hơn sống chui lủi thế ." Cô ôm chặt tấm vải, nấc lên. " giờ đại tiểu thư c.h.ế.t , ?"
Anh cô gái nhỏ bé tuyệt vọng mặt. "Đi theo ."
Anh an táng Vương tiểu thư ở chốn hoang dã, thầm xin con gái vắn . Sau đó, đưa Tiểu Khang về tiệm may, lau mặt, chải tóc cho cô.
"Tiểu Khang, đây." Anh . "Khi trời sáng, cô sẽ là đại tiểu thư Vương gia."
Cô mở to mắt: "Anh gì cơ?"
"Trước khi trời sáng, sẽ may xong. Đây là bộ đồ... cuối cùng may."
"Anh... ?"
"Ừ." Anh chải tóc cho cô. "Cô cảm thấy chim Yến tự do bay lượn hơn?"
"Làm hơn." Cô đáp ngay.
"Vì ?"
"Chim Yến dễ b.ắ.n c.h.ế.t lắm."
Anh khổ. Có lẽ cô đúng. Gia đình tiêu diệt chỉ vì là yêu quái.
"Ngủ . Sáng mai chuyện sẽ xong." Anh cầm tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân phòng trong.
Ông ngoại đúng, tấm vải c.h.ế.t. cách nó sống , thậm chí còn thần kỳ hơn xưa.
Sáng hôm , tuyết ngừng rơi.
Một bộ y phục trắng muốt như ánh trăng mặt cô, ánh sáng lưu chuyển đến mê hồn.
"Mặc ." Tiếng vọng từ rèm.
Cô cởi bỏ đồ cũ, khoác Nguyệt Hạ Cẩm Vân lên. Tấm áo lập tức hòa da thịt, biến mất.
Trong gương đồng, Tiểu Khang xí biến mất, đó là một tuyệt sắc giai nhân, tựa thiên tiên. Cô sung sướng sờ lên mặt , suýt hét lên vì vui sướng.
Từ rèm, một bộ váy đỏ bình thường bay .
"Mặc , trời lạnh." Giọng buồn bã, xa xăm.
Cô vội mặc , ngạc nhiên thấy váy vẫn giữ màu đỏ chứ hóa đen như . Cô định bước rèm.
"Dừng !" Anh quát. "Bây giờ, , khỏi cửa và về nhà ."
Cô sững sờ, chậm rãi . Trước khi bước , cô ngoái : "Cảm ơn."
Cô chạy biến như một con chim Yến sổ lồng, chút lưu luyến.
Khi tiếng bước chân cô tắt hẳn, mới vén rèm bước . Một dải vải đen che kín đôi mắt . Dưới lớp vải, m.á.u tươi đang rỉ .
"Tối hôm đó, đến quán nhưng cô ở đó." Anh lẩm bẩm.
...