CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 16
Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:59
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ tám khi Chúc Anh Đài về nhà, Chúc lão gia qua đời. Hôn sự giữa hai nhà Mã - Chúc hoãn một năm để chịu tang.
mấy tháng , đại tiểu thư nhà họ Chúc đột nhiên mất tích cùng gã võ sư trong nhà.
Chúc Phu nhân vẫn bình chân như vại, giận trách, tiếp tục lo liệu công việc. Bà với Chúc Anh Đài: "Chị con bỏ trốn , nhưng hôn sự với nhà họ Mã thể hủy. Con hãy chị thành nghĩa vụ. Người nhà họ Mã từng gặp mặt hai chị em, sẽ nhận . Từ giờ liệu mà ngoan ngoãn ở trong phòng chờ ngày xuất giá."
Cửa phòng cô khóa trái, cửa sổ đóng đinh, gia nhân canh gác ngày đêm. Cô , vĩnh viễn thể học viện nữa.
, Lương Sơn Bá hứa sẽ đến, cô sẽ đợi. Cô phản kháng, ăn uống đầy đủ, lúc chán thì tự chơi cờ, mệt thì ôm chồng sách ngủ.
"Cậu sẽ bao giờ đến nữa , cô bé ngốc ạ. Hắn chỉ là yêu quái trong tranh, giờ ăn Nhục Chi đầu t.h.a.i . Biển mênh mông, đến còn chẳng ở . Tỉnh ."
Oản Thiên Tuế mặt cô, gương mặt say ngủ bình yên mà thầm thì trong lòng.
Trong mơ, Chúc Anh Đài thấy Lương Sơn Bá đến đúng hẹn. Họ cùng ngâm thơ trăng, chơi cờ uống rượu nơi thủy tạ.
"Bạn học Lương, nếu Anh Đài là con gái, nguyện..." Trong cơn say, má cô ửng hồng.
"Huynh sẽ cưới ." Anh .
"Thật ?" Cô che miệng, tim đập rộn ràng.
"Thật."
nụ của cứ xa dần, xa dần tan biến ánh trăng lạnh lẽo.
"Lương Sơn Bá!"
Cô hét lên, bật dậy. Trước mắt là thương, mà là gương mặt u sầu của Oản Thiên Tuế.
"Sao đây?" Cô ngó nghiêng tìm kiếm: "Lương Sơn Bá ? Có nhờ đến tìm ?"
Oản Thiên Tuế siết chặt nắm tay: "Chúc Anh Đài, Lương Sơn Bá c.h.ế.t ."
"Cái gì?" Cô sững sờ.
...
Trên ngọn Cô Sơn, nấm mồ hoang cỏ mọc um tùm.
Cô lặng, ngón tay run rẩy lướt tấm bia gỗ mục. Cô , chỉ hỏi khẽ: "Cậu thật sự ?"
Oản Thiên Tuế gật đầu: "Hai tháng khi cô , lâm bệnh nặng, qua khỏi."
Cô thở dài, đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c Oản Thiên Tuế: "Mang tiếng em , chăm sóc t.ử tế? Anh thừa cứ cắm đầu sách là quên hết sự đời mà."
Oản Thiên Tuế nghẹn lời.
Cô xổm xuống, dùng móng tay khắc từng nét lên bia gỗ...
Như mặt trăng tròn mãi, như mặt trời mọc lên, như núi Nam trường thọ, nghiêng đổ.
Tiếng móng tay cào gỗ ken két, m.á.u tươi rỉ nhuộm đỏ mặt bia, đỏ như ánh chiều tà hôm tiễn biệt.
"Chúc Anh Đài!" Oản Thiên Tuế gằn giọng ngăn .
"Để cho xong ." Mặt cô chút cảm xúc.
Gió lạnh rít gào, lá vàng bay lả tả. Cô nắn nót nét cuối cùng, ngón tay đẫm m.á.u run bần bật.
"Về học viện với ." Anh đỡ cô dậy.
" ở thư viện Vạn Quyển." Cô gượng .
"Được!"
...
Tuyết rơi .
Cô tựa lòng Nhị Nương, xác nhẹ bẫng như chiếc lá khô. Những bông tuyết lớn bay qua cửa sổ thư viện, thế giới bên ngoài trắng xóa một màu tang tóc.
" cứ nghĩ sẽ đến thăm ." Trán cô nóng hầm hập, miệng vẫn với Nhị Nương.
"Ừ." Nhị Nương vỗ về: "Cô mau khỏe , thì ai pha nước ngâm chân cho ?"
Cô bỗng vùng dậy, mắt sáng rực cửa sổ: "Mọi kìa! Có ? Trời lạnh thế mặc phong phanh ?"
Oản Thiên Tuế theo hướng tay cô. Trời đất mênh m.ô.n.g tuyết trắng, chim muông tuyệt tích, gì bóng nào.
"Mắt cô tinh thật, đúng là ." Anh mặt , giọng lạc hẳn.
"Như mặt trăng tròn mãi... Như tùng bách xanh rờn..." Hơi thở cô yếu dần: "Mọi xem, vẫn thuộc bài mà... Lời chúc quá..."
"Chúc Anh Đài giỏi lắm." Nhị Nương giấu đôi mắt đỏ hoe.
" chợp mắt một lát, đến thì gọi nhé." Cô từ từ xuống, gối đầu lên chồng sách, ngủ một giấc bình yên vĩnh hằng.
Không ai thể đ.á.n.h thức cô dậy nữa.
Trời sáng, tuyết ngừng rơi. Tia nắng đầu tiên rọi khuôn mặt lạnh lẽo của Chúc Anh Đài. Nhị Nương cô, chua xót : "Em thấy đấy, chúng chỉ là yêu quái nhỏ bé, cứu , cũng chẳng thể giúp họ trọn vẹn giấc mơ. Thiên Tuế, từ nay đừng tùy tiện ban phát mộng nữa. Hãy an phận tu hành thôi."
Oản Thiên Tuế kinh ngạc thấy một giọt lệ trong vắt chảy từ khóe mắt cô gái c.h.ế.t. Anh hứng lấy, khẽ nếm thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-16.html.]
Người bảo nước mắt vị mặn, đôi khi ngọt ngào hạnh phúc, nhưng nước mắt cô đắng chát thế .
Kể từ khoảnh khắc đó, vị giác của biến mất.
...
Mùa đông qua , tin đồn lan khắp huyện Vụ Ẩn: Chúc Phu nhân phát điên, suốt ngày lang thang tìm con, thấy bé trai nào cũng ôm chầm lấy gọi con . Gia sản tiêu tán, hầu bỏ trốn sạch, chỉ còn một bà lão trung thành chăm sóc bà trong căn nhà hoang tàn.
Đó là cuối Oản Thiên Tuế gặp Chúc Phu nhân. Anh để túi bạc cửa và thầm xin . Anh từng nghĩ mộng là sự cứu rỗi, nhưng quên mất rằng mộng sẽ tàn, và bi kịch nhất là những kẻ tỉnh nhưng cố chấp chịu mở mắt.
Anh rời học viện, bắt đầu kiếp lang thang. Nhị Nương giữ, lặng lẽ khép cửa học viện. Bà cũng đang sống trong giấc mộng chờ đợi một bao giờ .
Anh mỉm , bước ánh trăng.
…
"Câu chuyện dài quá ?"
Gã đàn ông lau cửa sổ uống cạn ba chén .
"Thì yêu quái sinh từ thư họa là thật." rót thêm cho chén nữa – đầu tiên uống liền tù tì bốn chén Phù Sinh: "Chị của mở học viện đó là vì..."
"Vì đàn ông chị yêu." Hắn tiếp lời: "Gã đó mê tu đạo, chị si tình giúp gã kiếm Nhục Chi. Ăn xong gã thành tiên bay mất, chẳng để lời nhắn nào. Chị giữ học viện, là tích đức nhưng thực là chờ gã về. Bà gã về , nhưng thà sống trong mộng còn hơn."
. Thế gian thiếu gì kẻ chịu mở mắt. cũng thế.
"Thế chuyện họa yêu nhập xác Lương Sơn Bá là ?" tò mò.
"Hắn thành nên tìm cách, còn xui xẻo đạo sĩ bắt nhốt túi Càn Khôn. Hắn cứu . dẫn về học viện, kiếm cái xác mới c.h.ế.t cho nhập để tiện . Còn mấy cái truyền thuyết Lương - Chúc, chắc do đám rảnh rỗi trong học viện thêu dệt nên thôi."
"Rầm!"
Một bóng lao Bất Đình như cơn lốc. há hốc mồm: "Ngao... Ngao Sí?!"
Kẻ mặt với đôi lông mày và cái mũi ngạo mạn đích thị là tên Ngao Sí c.h.ế.t tiệt. Sáng nay vẫn là con rồng béo tròn cơ mà! Darwin linh nghiệm thật ! khoan, đầu mọc hai cái cục tím lấp lánh như nhung hươu thế ?
"Nhìn cái gì! Sừng rồng của ông đấy!" Ngao Sí véo má đau điếng: "Chắc nghiên cứu thêm thuyết tiến hóa mới thiện ."
gạt tay , chỉ Oản Thiên Tuế: "Khai mau, giở trò thôi miên ? Nói cho gã chỉ là ác mộng !"
"Thật đấy. gì cả." Oản Thiên Tuế , chìa tay với Ngao Sí: "Đây chắc là ông chồng rồng trong truyền thuyết của bà chủ. Ngưỡng mộ!"
Ngao Sí lườm, la toáng lên: "Là ?! Sao mò đến nhà !"
"Hai quen ?" ngạc nhiên.
"Sáng nay thấy thằng cha nhảy lầu bệnh viện, đạo sĩ đuổi đánh, tiện tay cứu." Ngao Sí phịch xuống ghế, tu ực cốc nước của : "Khát khô cả cổ! Cơm nước ? Triệu Công T.ử c.h.ế.t dẫm ?"
chợt nhớ tin tức sáng nay: Thiếu gia họ Lương gặp t.a.i n.ạ.n xe .
"Anh đến bệnh viện gì?" kéo Oản Thiên Tuế góc kín.
"Hì hì, vụ t.a.i n.ạ.n đó do sắp đặt." Hắn bí hiểm: " tìm hai họ cả ngàn năm nay . Cuối cùng họ cũng đầu t.h.a.i thành một nam một nữ."
"Rồi ?"
" cho họ cùng mơ một giấc mơ giống hệt về kiếp . Tỉnh dậy gặp ngoài đời, cảm giác duyên phận sẽ mãnh liệt hơn, đúng ?"
"Anh điên ! Anh thừa yêu thuật của khiến lẫn lộn thực hư mà!"
"Yên tâm, rút kinh nghiệm . Giấc mơ tỉnh là tỉnh hẳn, sắc nét như 4K." Hắn nháy mắt.
Bên , Ngao Sí đang trút giận lên đầu Triệu Công T.ử và Chỉ Phiến Nhi. thở dài, sang Oản Thiên Tuế: "Anh định thế nào? Đạo sĩ sẽ tìm đến đấy."
Hắn lập tức ôm chân lóc: "Bà chủ đại nhân! Cho tạp vụ ở Bất Đình ! lau nhà, rửa bát, mát-xa tẩm quất... Ra ngoài c.h.ế.t mất!"
"Bốp!"
Chưa dứt lời, Ngao Sí đá bay cửa.
"Mát với chả xa! Khi nào đến lượt mi!"
Haizz, quán trọ của mới mở bốn tháng khách đá đ.í.t đường. Ngao Sí đúng là nghiệp chướng của đời .
ôm cái bát vàng Oản Thiên Tuế nộp phí, lặng lẽ về phòng.
...
Một tuần , tại bệnh viện.
Ở hai phòng bệnh khác , hai bệnh nhân hôn mê sâu đồng loạt mở mắt.
Gia đình vỡ òa trong hạnh phúc. Hai giọt nước mắt cùng lăn xuống từ khóe mi của hai xa lạ.
"Như mặt trăng tròn mãi, như mặt trời mọc lên..."
Đó là câu đầu tiên họ thốt , sai một chữ.
Sau đó thì ? chịu. chỉ , giọt nước mắt lẽ còn đắng chát nữa. Mơ mộng , miễn là tỉnh để bước tiếp.
Còn Oản Thiên Tuế? Hắn lỳ lợm bám trụ ở Bất Đình suốt một tuần nay, mặc kệ Ngao Sí xua đuổi. đang cân nhắc, một gã nhân viên tạo giấc mơ cũng , cho mơ giấc mơ gom hết vàng bạc thiên hạ?
Chỉ tội nghiệp Triệu Công T.ử và Chỉ Phiến Nhi, khi tỉnh mộng do Oản Thiên Tuế ban tặng, một kẻ thì hát tình ca sến súa, kẻ thì lóc gọi chủ nhân.
Thôi thì, để xem nộp thêm cái bát vàng nào nữa . Hehe.