CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:58
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạnh quá! Lạnh thấu xương!

Chúc Anh Đài cái lạnh cho tỉnh giấc. Thời tiết tháng Tư mà buốt giá như giữa đông thế ? Cô thò đầu khỏi chăn. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo, sương mù bốn bề dâng lên, trôi nổi như dòng nước. Cô thấy cả thở phả làn khói trắng xóa.

Run rẩy dậy, cô thắp đèn dầu, mặc hết tất cả quần áo thể tìm thấy nhưng vẫn lạnh, đành quấn luôn cả chăn lên .

Phía vang lên tiếng "bộp". Cô , hóa góc chăn quét con bướm cỏ bàn rơi xuống đất. Quả nhiên là quên béng mất việc ! Cô nhặt con bướm lên định cửa, nghĩ bụng giờ treo chắc cũng muộn.

Chưa kịp chạm chốt cửa, bên ngoài vọng những âm thanh lạ "bụp, bụp", đó là tiếng chậu hoa vỡ loảng xoảng kèm theo tiếng hét quái đản.

Cô vội mở cửa. Một luồng gió lạnh thốc mặt cô rát buốt. Nheo mắt đám bóng trắng mờ ảo sân, cô dụi mắt, thốt lên: "Lương Sơn Bá?!"

Gió dần lặng, nhiệt độ xung quanh cũng nhanh chóng trở bình thường.

Lương Sơn Bá một tay giấu lưng, tay cầm cuốn sách, nghiêng mặt hỏi: " thức giấc ?"

Cô thật sự hiểu nổi đàn ông . Anh thản nhiên bảo rằng đêm nay trăng , dạo sách, vô tình lạc bước đến phòng đàn.

"Đọc sách mà cao hứng đến mức hét toáng lên ?" Chúc Anh Đài bước tới, dùng ánh mắt sắc bén nhất đời để soi xét từ đầu đến chân.

"Trăng thanh gió mát, tiếng hét nào?" Anh ngơ ngác hỏi .

Cô sững sờ: "Vậy còn cơn gió lạnh thấu xương, trời rét như đóng băng..."

Anh liên tục lắc đầu phủ nhận, hỏi ngược hai câu " thể", khiến cô bắt đầu hoang mang. Lúc , bốn bề quả thực im ắng, trăng sáng như nước, gió nhẹ hiu hiu.

" rõ ràng nãy..."

"Xem bạn học Chúc cần uống t.h.u.ố.c , theo ." Anh cắt ngang, gấp sách , nắm lấy cổ tay cô kéo xềnh xệch về phía thư viện Vạn Quyển.

" bệnh, uống t.h.u.ố.c cái gì!" Tuy dùng lực mạnh nhưng cô vùng vẫy mãi thoát.

"Trí nhớ tệ hại, thần hồn nát thần tính như , uống t.h.u.ố.c !"

"Lương Sơn Bá, quá đáng thôi nhé!"

Bóng hai khuất dần. Từ trong bụi cây, Nhị Nương chậm rãi bước , tay cầm thanh kiếm mảnh, theo họ ngước trời, thở dài một tiếng. Phía bà, mặt đất chỏng chơ xác một con quái vật c.h.é.m đôi – đầu thú chim, hình dạng hung tợn. Nó tắt thở, cái xác đang tan chảy dần, bốc lên làn khói xanh lét.

"Ra đây mau!"

Nhị Nương đưa tay , túm lấy tai Oản Thiên Tuế lôi , mắng: "Cả ngày thấy mặt mũi ! Em rõ đại sự đang đến gần, lũ yêu quái tụ tập về đây, mau tay 'quét dọn' , cẩn thận kẻo cướp mất Nhục Chi! Vừa nếu tên đến kịp, Chúc Anh Đài thành món khai vị cho bọn chúng ! Rõ ràng chị dặn em giám sát cô treo bùa ẩn cửa cơ mà! Lại lười biếng ?"

"Mỗi mười năm đều một đại sự. Chị chinh chiến bao năm, đầu đối phó với đám ngoại tộc , em mặt cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới." Oản Thiên Tuế cầu hòa, gỡ tay bà chị : "Vả , dù bùa ẩn cửa thì lũ yêu quái mò học viện cuối cùng cũng chị xử thôi. Nhị Nương dạng ."

"Lúc nào cũng cái bộ dạng cợt nhả !" Nhị Nương hậm hực, ánh mắt dừng gương mặt thoáng vẻ mệt mỏi của Oản Thiên Tuế: "Em đến nhà họ Chúc ?"

"Ừ." Oản Thiên Tuế phủ nhận, ngáp một cái: "Chúc Anh Đài nhờ em gửi thư về nhà."

"Em đến gặp Chúc Phu nhân chứ gì!" Nhị Nương toạc móng heo.

"Em chị cái gì cũng tường tận, nhưng dù là chị em ruột, chị tôn trọng quyền riêng tư của em chút ?" Oản Thiên Tuế ngoáy tai, nhăn nhó: "Em chỉ tiện đường ghé xem bà sống c.h.ế.t thế nào thôi."

"Thế nào là thế nào? Chắc chắn vẫn chứng nào tật nấy. Nếu năm đó em hành động thiếu suy nghĩ, bà nông nỗi ." Nhị Nương tức giận dí ngón tay trán : "Chị cho em , sự , đừng can thiệp thêm nữa. Chị em chỉ là yêu quái đạo hạnh nông cạn, cứ sống yên trong cái học viện . Có lẽ trời thương xót, ngày nào đó cho chúng đắc đạo cũng nên. Chị tạm thời chứa chấp Chúc Anh Đài, thứ nhất là vì từ bi, thứ hai là nghĩ đến tình cảnh của con bé hôm nay cũng một phần trách nhiệm của chúng . Chờ xong đại sự, khi an sẽ tính tiếp chuyện tương lai cho nó."

"Được , em ý kiến." Oản Thiên Tuế nhún vai, lưng định , chợt khựng : "Chị , chị ở lỳ trong học viện bao năm qua, thật sự chỉ để bắt Nhục Chi, tích công đức thôi ?"

Nhị Nương sững .

"Ngủ một giấc ba ngàn năm, kẻ trong mộng đang mơ." Oản Thiên Tuế nhạt, huýt sáo vang lừng rảo bước bỏ .

...

Tại thư viện Vạn Quyển. Giá sách dựng san sát như rừng, ngọn đèn dầu bàn bên cửa sổ khe khẽ lay động. Chúc Anh Đài tấm nệm sàn, sách ánh đèn. Những cuốn sách bàn đều là của Lương Sơn Bá, trong đó một cuốn đặc biệt, bìa trắng tinh, đề tựa "Yêu Linh Bách Vật Phổ".

Cô mở trang đầu, thấy vẽ cảnh rừng núi, đường mòn một tí hon trần truồng, đầu mọc sừng, cao chừng ba tấc đang cưỡi xe ngựa phóng như bay. Cô chạy đến bên Lương Sơn Bá – đang lúi húi bên bếp than nhỏ đun nước, hỏi: "Sách của thứ quái gở. Đây là con gì?"

Anh liếc qua, đáp gọn lỏn: "Đó gọi là Nhục Chi."

"Là tên của tí hon ?"

"Nhục Chi là bán yêu, cũng là thức ăn." Lương Sơn Bá giải thích giọng đều đều: "Chúng sinh từ tinh hoa nhật nguyệt, thích ẩn náu nơi thâm sơn cùng cốc, mười năm mới hiện hình một , cực kỳ hiếm gặp. Chúng chỉ thực thể ngày hiện hình, đó tan biến hư vô. Nếu bắt và ăn ngày đó, phàm sẽ thành tiên, còn yêu quái ăn sẽ đắp nặn xương thịt, nhập luân hồi, mãi mãi ."

Chúc Anh Đài chớp mắt, đóng sách quăng sang một bên, ngáp dài: "Chán phết."

"Chán?" Lương Sơn Bá ngạc nhiên: " tưởng sẽ bảo đáng sợ hoặc kỳ diệu chứ."

"Làm mà ham, còn chẳng bằng yêu quái tự do tự tại, lên trời xuống đất." Cô bó gối lò sưởi: "Yêu quái thành , thành tiên, thế tiên thành gì? Thành thần chắc? hiểu, tại cứ biến thành 'thứ khác' mới vui?"

Lương Sơn Bá gương mặt thanh tú của cô, khẽ lảng sang chuyện khác: "Xem chẳng còn ghét thư viện Vạn Quyển tẹo nào nhỉ, lúc nãy ai còn giãy đành đạch đòi về."

Chúc Anh Đài phắt , trừng mắt: "Bạn học Lương, bảo lưu ý kiến! thề là thấy tiếng hét và cảm nhận cái lạnh mùa đông thật mà!"

Ấm nước reo vui, bốc nghi ngút. Lương Sơn Bá lấy cái chén sứ, rót nửa chén nước nóng đặt mặt Chúc Anh Đài: "Thuốc tiên đây. thêm lá bạc hà, giúp an thần tỉnh táo. lạ gì mấy tân sinh viên như , lạ nước lạ cái, thần hồn nát thần tính sinh ảo giác là thường. Uống , ngủ một giấc thật ngon là hết bệnh."

" bệnh!" Chúc Anh Đài chén nước tỏa hương thơm dịu, bướng bỉnh mặt : "Không uống!"

"Tùy ." Lương Sơn Bá ép, cầm đèn dầu lui góc, dựa lưng giá sách bắt đầu .

Chúc Anh Đài cũng giận dỗi, vớ bừa một cuốn sách cố tình to tiếng. Anh chẳng mảy may ảnh hưởng, mắt vẫn dán chặt trang giấy. Đọc một lúc cũng chán, cô quẳng sách , thừ .

Giữa hai , ngăn cách bởi giá sách và ngọn đèn, gian tĩnh lặng như tờ.

" ." Đột nhiên cô thò đầu từ giá sách: "Từ khi còn bé xíu!"

Tay lật sách của Lương Sơn Bá khựng một nhịp, tiếp tục: "Quê cách mười vạn tám nghìn dặm."

" cảm thấy từng gặp bóng lưng của ." Cô lẩm bẩm như tự với .

Anh lắc đầu , buồn đáp lời.

" chẳng ai tin." Cô tiu nghỉu tì cằm lên đầu gối: "Thật đến chính còn chẳng tin nữa là."

"Kể xem nào." Giọng xuyên qua ánh đèn lung linh: "Không cho xả chắc nhảm cả đêm mất."

Không gian , thời điểm , dường như là nơi lý tưởng nhất để trút bầu tâm sự. Dù ý nghĩ ngớ ngẩn đến cũng sẽ bao dung ánh đèn vàng vọt và tiếng lật sách êm đềm của . Lòng cô chùng xuống, cô bắt đầu kể về những chuyện từng hé lộ với ai.

...

Năm đó cô còn nhỏ. Cha thương cô nhưng ông vắng nhà. Mẹ Cả đối với cô tệ, đ.á.n.h mắng, chỉ là đôi khi ánh mắt bà cô lạnh đến thấu xương. Cô còn một chị cùng cha khác , chị ghét cô mặt, thường xuyên tranh giành đồ chơi và bắt nạt cô.

Đêm giao thừa năm , Mẹ Cả lệnh cho gia nhân đem đốt nhiều đồ cũ ở sân , bảo là "tống cựu nghinh tân". Cô lang thang chơi một , thấy lửa cháy bèn lén xem. Trong đống đồ lộn xộn đang bắt lửa, cô vô tình thấy một cuộn tranh cuốn . Trước ngọn lửa hừng hực, cuộn tranh màu đen dường như phát ánh sáng xanh mờ ảo, giống như một đôi mắt đang cầu cứu.

Động lòng trắc ẩn, nhân lúc gia nhân sơ ý, cô lén lôi cuộn tranh , mở xem thì thấy đó là bức "Xuân Ái Hóa Băng". Lúc nhiều chữ, nhưng bóng lưng đàn ông trong tranh, lòng cô trỗi dậy niềm yêu thích khó tả. Tranh thế mà đốt thì phí quá. Cô lén giấu nó đáy rương quần áo.

Mùa thu năm , đứa con trai độc nhất ốm yếu bệnh tật của Mẹ Cả qua đời. , cô vốn một , nhưng từ nhỏ bạn với t.h.u.ố.c thang, Mẹ Cả nhốt kín trong nội viện, chẳng bao giờ thấy mặt.

Thời gian đó, Mẹ Cả như mất hồn, cả ngày ru rú ở sân , đến đám tang con trai cũng xuất hiện. Sau đó, nhà họ Chúc bỗng một quy định quái đản: Cấm bất cứ ai nhắc đến chuyện thiếu gia mất mặt Mẹ Cả, cứ diễn như thể vẫn còn sống. Cô nhớ từ năm đó, cha già trông thấy.

Những ngày trôi qua bình lặng, ai việc nấy, chỉ riêng cô luôn cảm thấy xung quanh xảy những chuyện kỳ lạ.

chị gái nhốt cô trong căn nhà hoang đầy chuột để trêu đùa. Cô kêu cứu khản cổ, đói rét, dựa góc tường ngủ . Trong mơ màng, cô ai đó khẽ gọi tên . Tỉnh dậy, cô lờ mờ thấy một bóng lưng trắng toát lướt qua cánh cửa đang mở toang. Cô dụi mắt, cửa mở từ lúc nào , nhưng xung quanh tuyệt nhiên một bóng .

Cô nghĩ chắc mơ, hoặc chị gái lương tâm trỗi dậy mở cửa.

chuyện lạ chỉ dừng ở đó. Chị gái bày đủ trò quái ác hại cô: đào hố bẫy, bỏ t.h.u.ố.c xổ nước... nhưng nào cô cũng bình an vô sự. Đến cái hố cô tự dưng dừng vòng qua, cốc nước cầm lên thì trượt tay vỡ tan tành. Mọi bảo mạng cô lớn. Chỉ , dường như luôn một thế lực vô hình che chở, giúp cô hóa giải tai ương, dù cô chẳng bằng chứng nào.

Thời gian trôi qua, cô trưởng thành bình an vô sự. Cha bảo cô giống hệt ruột. Chị gái cũng chán chẳng buồn trêu chọc, suốt ngày mộng mơ về mấy công t.ử nhà giàu. Mẹ Cả vẫn , vẫn lạnh lùng, chỉ ánh mắt cô ngày càng rét buốt hơn.

Một năm , cha bệnh liệt giường, lúc tỉnh lúc mê. Hôm đó cô định nấu cháo hạt sen cho cha thì Mẹ Cả gọi đến, bảo cô chùa Thanh Liên ở ngoại ô xin bùa bình an, và bắt buộc bộ để thể hiện lòng thành. Lời Mẹ Cả, cô dám trái.

Đến đoạn đường hoang vắng, cô gặp hai tên cướp cầm dao. Chúng cần tiền, chỉ đòi mạng. Cô bỏ chạy thục mạng, chúng đuổi sát nút. Một bước hụt chân, cô lăn xuống mương, đầu đập đá bất tỉnh.

Trong cơn mê, cô tiếng gọi tên . Mở mắt , cô thấy bóng lưng trắng quen thuộc đang tảng đá mặt.

"Anh là ai?" Cô cố gượng dậy.

" đến từ biệt cô." Người đó chậm rãi , nhưng nhất định chịu đầu : "Mười năm duyên phận, e là tận."

"Chúng quen ?" Cô bước tới nhưng chân tay cứng đờ.

"Chúc Anh Đài, nếu cơ hội rời khỏi nhà họ Chúc thì đừng do dự. Đặc biệt cẩn thận với Chúc Phu nhân, bà chỉ đơn giản là ghét cô ." Dứt lời, đó dậy thẳng rừng trúc.

"Khoan ! Rốt cuộc là ai?"

Người đó dừng , chỉ để một bóng lưng mỏng manh màu trắng, tựa đám mây phiêu lãng nơi nương tựa, hư ảo khó nắm bắt.

Rồi cơn choáng ập đến. Khi tỉnh , cô vẫn ở chỗ cũ, hai tên cướp biến mất dấu vết. Cô hoang mang tột độ. Mọi chuyện xảy là thực mơ?

"Năm nay, đuổi khỏi nhà, ném lên cái núi gặp ." Chúc Anh Đài ngượng ngùng : "Không hiểu , thấy bóng lưng của , thấy quen thuộc, nhớ đến... giấc mơ hoang đường đó."

Lương Sơn Bá lật đến trang cuối cùng. Anh xoay cổ, cô, khuôn mặt ửng đỏ ánh đèn: "Mấy chuyện ma quỷ đó kể cho vui đêm khuya thôi, khác thấy cho." Ngập ngừng một chút, hỏi: "Sao lúc nào cũng kè kè cuộn tranh đó bên thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-15.html.]

Cô ngẫm nghĩ đáp: "Vì bóng lưng đàn ông trong tranh. Mỗi thấy nó, nhớ đến những 'giấc mơ' . Ôm bức tranh, thấy an vô cùng." Cô nháy mắt tinh nghịch: "Được , cứ việc nhạo , cứ bảo sở thích quái đản cũng ."

"Đi ngủ , bạn học Chúc." Anh gấp sách, dậy trải tấm chăn sàn.

"Hả?!" Chúc Anh Đài giật thót: "Ngủ ở đây á? Không , ! về phòng đàn thôi. quen ngủ chung với lạ."

"Dầu đèn sắp cạn, trời tối đen như mực mò về kiểu gì?" Vừa đặt bát nước chính giữa tấm chăn: " cũng quen ngủ chung. Đêm nay tình huống đặc biệt, lấy bát nước ranh giới, nước sông phạm nước giếng."

Nói xong, xuống bên mép chăn, gối đầu lên cuốn sách, quần áo vẫn chỉnh tề, nhắm mắt và nhanh thở đều đều.

Nhìn bát sứ trắng tinh và làn nước trong veo như gương, Chúc Anh Đài khát khô cổ, bèn bưng lên uống một ngụm. Vị bạc hà thanh mát lan tỏa, dễ chịu vô cùng. Cô đặt bát chỗ cũ, rón rén xuống. Nghĩ đến việc ở ngay phía lưng, nỗi sợ hãi tan biến, lòng bình yên đến lạ.

"Bạn học Lương." Cô khẽ gọi.

"Ừ." Một lúc lâu mới tiếng đáp.

"Biết ngay là ngủ mà." Cô mỉm : "Cậu xem, bóng lưng đó thật sự chỉ là giấc mơ của thôi ?"

"Tùy nghĩ."

"Xin nhé."

"Xin cái gì?"

"Vì kéo một nam t.ử hán đại trượng phu như mấy giấc mơ hoang đường của ."

"Ừ, bớt bớt ."

" nghĩ, nếu đó thật thì quá. ý gì khác, chỉ lời cảm ơn đàng hoàng với thôi."

"Ngủ ."

Đêm dần khuya, trăng lười biếng tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Bát nước sứ trắng lặng lẽ giữa hai , lấp lánh như một giấc mộng tan.

...

"Anh thấy ngại khi trốn trong đó lén suốt đêm !"

Lương Sơn Bá dựa giá sách. Ánh nắng ban mai hắt lên gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Ra đây ! Chúc Anh Đài từ đời tám hoánh !"

Trên chăn, cái bát sứ bỗng lăn long lóc dừng . Một làn khói trắng bốc lên, Oản Thiên Tuế hiện , vươn vai: "Còn , thấy nhục khi dám thừa nhận chính là cái bóng lưng đó !"

"Anh chỉ thêm rắc rối." Lương Sơn Bá cau mày: " sắp . Nếu cô nghĩ đó là mơ, thì cứ để cô tin như mãi mãi ."

"Tùy ." Oản Thiên Tuế nhún vai, thẳng mắt bạn cợt: "Nhìn kìa, cứ vẻ đây là kẻ tỉnh táo duy nhất giữa thế gian điên loạn. thực , cũng đang ngủ say thôi."

Nói xong toan bỏ .

"Câu đó ý gì?" Lương Sơn Bá gọi giật .

"Chỉ mười ngày nữa sẽ Nhục Chi." Oản Thiên Tuế vỗ vai câu trả lời: "Sau khi thành , e rằng sẽ còn nhiều giấc mơ đối mặt đấy."

Hắn bước cửa, vài bước dừng: "Cô gái đó cảm ơn . Mười ngày cuối cùng , giúp cô toại nguyện chứ?"

Hoàn thành tâm nguyện của cô ư? Lương Sơn Bá ngẩn ngơ.

Anh cô mười năm. Mười năm , nếu cô lôi cuộn tranh khỏi đống lửa, còn tồn tại đến hôm nay? Tiếc , chỉ là một tiểu yêu quái trú ngụ trong tranh, pháp lực yếu ớt, đến hình cũng hóa nổi cho chỉnh. Anh đầu cô, mà là vốn dĩ khuôn mặt. Hình dạng "" nhất mà thể biến , cũng chỉ là một bóng lưng.

Cuộc sống như ý nghĩa gì? Chẳng lẽ cứ mãi lẩn khuất trong nhà họ Chúc, lén lút bảo vệ cô bé đó, nơm nớp lo sợ ngày nào đó ném lò lửa hóa thành tro bụi?

Không ! Tuyệt đối ! Phải trở thành con ! Phải m.á.u thịt, sợ lửa thiêu, sợ đạo sĩ truy bắt, c.h.ế.t cũng luân hồi chuyển kiếp. Làm chẳng là ước mơ tối thượng của loài yêu quái ?

Chỉ còn mười ngày nữa là đạt ước nguyện, nghĩ nhiều gì!

Anh nhắm mắt, hít sâu một . tại ... cứ hễ nhắm mắt là hình bóng nhỏ bé co ro trong căn nhà hoang năm nào hiện về? Bên tai văng vẳng giọng léo nhéo của cô...

"Cảm ơn ." "Sao ăn thịt, hòa thượng!" " chỉ lời cảm ơn trực tiếp với ."

Rất lâu , mở mắt, dứt khoát bước khỏi thư viện Vạn Quyển.

...

Mấy ngày gần đây, cả học viện xôn xao vì mối quan hệ giữa Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài đổi chóng mặt. Vốn là kẻ lầm lì thích cô độc, Lương Sơn Bá giờ kiên nhẫn giảng bài cho Chúc Anh Đài. Điều kỳ lạ là thầy giảng thì cô chữ chữ mất, nhưng Lương Sơn Bá dạy thì cô thuộc lầu lầu. Anh cũng còn từ chối sự quan tâm của cô nữa, bữa trưa cô gắp hết đồ ngon sang bát , đều lẳng lặng ăn sạch sẽ.

Giờ học cờ vây, trong khi khác đấu đá sứt đầu mẻ trán, kẻ thua chép phạt mỏi tay, thì Lương Sơn Bá – kỳ thủ bất bại của học viện – thua liểng xiểng Chúc Anh Đài, nổi tiếng chơi cờ dở tệ. Chuyện Lương Sơn Bá cố tình nhường cờ nhanh chóng trở thành đề tài đàm tiếu hot nhất học viện. Nhị Nương cũng tò mò kéo Oản Thiên Tuế hỏi, nhưng chỉ nhận cái lắc đầu bí hiểm. Bà đành thở dài, tuổi trẻ bây giờ khó hiểu thật.

"Lương Sơn Bá!"

Một buổi hoàng hôn rực rỡ, Chúc Anh Đài bên cửa sổ thư viện Vạn Quyển gọi lớn.

Anh ngẩng đầu lên khỏi trang sách.

"Cảm ơn !"

" ?" Anh cúi xuống tiếp.

"Dạy học, chịu ăn đồ gắp, còn nhường thắng cờ. Nếu đối thủ là khác, khi thầy bắt chép phạt hết cả cái thư viện !" Cô tít mắt.

"Vậy ." Anh mỉm : "Được , nhận lời cảm ơn."

rạng rỡ như ánh mặt trời. Nụ , đây từng xuất hiện trong cuộc đời đầy sóng gió của cô.

Mười ngày, chỉ còn hai ngày.

Sáng sớm hôm , một cỗ xe ngựa phóng như bay đến cổng học viện Không Sơn. Quản gia nhà họ Chúc, lão Tề, nhảy xuống xe, hớt hải chạy . Ông mang đến tin dữ: Lão gia bệnh nguy kịch, mong tiểu thư tức tốc hồi gia.

Không .

Từ biệt Nhị Nương xong xuôi, Chúc Anh Đài ôm chặt cuộn tranh, bước thấp bước cao cổng, ngoái . Giờ đang là giờ học, sân trường vắng lặng, chỉ lá vàng rơi lác đác.

Anh mê học như thế, chắc sẽ đến tiễn .

Lần cuối cùng ngoái , con đường đá xanh quanh co, một bóng đang chạy thục mạng về phía cô, vạt áo trắng bay phần phật như cánh bướm.

Cô kinh ngạc Lương Sơn Bá thở hồng hộc chạy đến.

"Cho ." Anh dúi tay cô cuốn sổ tay – cuốn sổ mà hôm đó dùng để nhắc bài cho cô.

Cô chuyển từ kinh ngạc sang vỡ òa vui sướng, ôm chặt cuốn sổ lòng: "Cảm ơn."

Gương mặt vẫn bình thản, lộ chút cảm xúc dư thừa, chỉ : "Mau lên xe ."

Cô trèo lên xe, thò đầu , trân trối đột ngột hỏi: "Nếu thể học nữa, thể đến nhà họ Chúc dạy ?"

Anh định "Không thể", nhưng khi mở miệng thành: "Được."

Đôi khi, ánh mắt của ai đó sức mạnh tan chảy lý trí. Cô mừng đến phát .

"Bạn học Lương, bảo trọng nhé."

"Bạn học Chúc, bảo trọng."

Xe ngựa lăn bánh, bụi cuốn mù mịt. Cô cam lòng, vén rèm . Trong màn bụi mờ, cô thấy bóng lưng mỏng manh tựa đám mây, lặng lẽ trôi ngược về phía học viện.

"Như mặt trăng tròn mãi, như mặt trời mọc lên, như núi Nam trường thọ..." Cô hạ rèm, mân mê cuốn sổ tặng, từng chữ. Rõ ràng là lời chúc phúc lành, sống mũi cô cay xè.

...

"Người em, tiễn mười tám dặm ." Oản Thiên Tuế dừng một cái đình, xuống con đường mòn nơi chiếc xe ngựa đang nhỏ dần: "Có định tiễn nữa ?"

"Đủ ." Lương Sơn Bá lắc đầu: "Anh cũng . Sau yểu mệnh , trăm sự nhờ cả đấy."

Oản Thiên Tuế chống hông: "Cậu quyết định thật ? cứ tưởng sẽ đổi ý, ở vì cô ."

" do dự." Anh thừa nhận thẳng thắn: "Anh chê yếu đuối là đúng. Một con yêu quái tép riu như , ngoài việc mở mấy cái khóa, dọa mấy tên trộm vặt thì trò trống gì? lo cho cô . Biết rõ mụ dì ghẻ hại c.h.ế.t cô , nhưng nếu giúp, còn chẳng đ.á.n.h nổi con ch.ó giữ nhà. chỉ thì ích gì?"

Oản Thiên Tuế im lặng.

"Anh bảo cũng đang mơ." Anh nhạt, ánh mắt kiên định mà lạnh lùng: "Nếu việc cố chấp là giấc mơ của , thì cứ để mơ tiếp . hiểu rõ gì. thể giúp cô thành giấc mơ của , nhưng ít nhất thể tự thành giấc mơ của ."

"Được thôi, chúc kiếp vui vẻ." Oản Thiên Tuế nắm tay , lắc mạnh.

"Còn một việc." Anh chỉ n.g.ự.c : "Sau khi , phiền trả cái xác về chỗ cũ. mượn xác Lương Sơn Bá quá lâu . Nhớ đốt thêm ít tiền vàng tạ ơn giúp ."

"Biết ." Oản Thiên Tuế lưng.

"Oản Thiên Tuế!" Anh gọi với theo: "Đừng để cô mơ thấy Lương Sơn Bá nữa."

Oản Thiên Tuế ngoảnh , biến mất như một cơn gió.

 

Loading...