CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 14
Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:57
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đến tiết Thanh Minh, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Chúc Anh Đài vén rèm xe ngựa, ngó đầu về phía rừng núi xanh thẫm mặt và con đường nhỏ ngoằn ngoèo len lỏi giữa rừng. Cô do dự đưa tay ngoài. Mưa từ những tán lá tre ven đường tí tách rơi xuống, vỡ tan lòng bàn tay đỏ au, tự do vô cùng.
"A Phúc, còn bao lâu nữa mới tới học viện Dự Cảnh hả?" Cô thu tay trong xe, lớn tiếng hỏi hầu đang đ.á.n.h xe phía .
"Bẩm Nhị tiểu thư, e là còn nửa canh giờ nữa mới đến ạ. Mưa lớn quá, đường núi khó lắm." Tên gia nhân vọng .
Tiếng mưa rơi lộp độp mui xe dứt, như nhịp tim của một đang hồi hộp, vô tình gieo lòng nỗi bất an.
Cô lục lọi trong đống hành lý ít ỏi, lấy một cuộn tranh bọc kỹ trong giấy dầu, cẩn thận dùng tay áo phủi bụi bám, ôm chặt lòng.
Trước khi , cô chẳng mang theo thứ gì, chỉ lén đem theo bức tranh .
Mẹ cả bảo rằng, nhà họ Chúc gia phong nghiêm cẩn, đều tôn sùng lối sống thanh bạch. Là chủ nhân thì càng gương, huống hồ học ở một nơi thanh cao như học viện thì càng cần kiệm, vật ngoài mang theo càng ít càng .
Vậy nên, "ít" đến mức quần áo đổi cũng chỉ đúng một bộ.
Chế độ học của học viện Dự Cảnh kéo dài ba năm, suốt ba năm đó về nhà, cũng đến thăm, trắng chẳng khác gì tù. Trong nhà họ Chúc, duy nhất nỡ xa cô lẽ chỉ cha. ông già, bệnh tình ngày càng nặng, điều duy nhất ông thể là theo cô rời khỏi phòng với đôi mắt đục ngầu, già nua.
Cô lên xe ngựa, bỏ ngôi nhà đang chìm đắm trong sắc đỏ hỷ sự lưng.
Suýt nữa thì quên, nhà họ Chúc sắp đám cưới lớn. Công t.ử nhà Mã Thái Thú trong thành sẽ kết hôn với Đại tiểu thư của nhà họ Chúc. Nhà họ Mã quyền cao chức trọng, dâu nhà đó chắc hẳn mơ cũng tỉnh.
Đại tiểu thư đang tất bật chuẩn cho hôn lễ hoành tráng, còn Nhị tiểu thư thì lủi thủi rời nhà. Những chiếc đèn lồng đỏ rực ánh hân hoan nhưng soi rọi hai con đường trái ngược.
cô quá buồn bã.
Nhờ ơn vị đạo sĩ điên khùng nọ chạy đến mặt cha cô, phán xanh rờn rằng cô mang mệnh "thất sát", nếu đuổi cô thì cả nhà họ Chúc sẽ gặp đại họa. Cha cô chịu nổi cú sốc đó, càng chịu nổi sự đanh thép của cả, đành gật đầu cho cô học ở học viện Dự Cảnh xa xôi.
Ý tưởng dĩ nhiên là của cả. Nếu hỏi tại nhà họ Chúc đột nhiên vắng mất một cô con gái, thể toẹt là vì lời đạo sĩ mà đuổi . Nhân tiện quen việc ở học viện, việc cải trang nam trang đưa cô đến đó chẳng khó khăn gì. Việc giúp nhà họ Chúc tránh tai ương, cho cô cơ hội học tập. Chuyện như vui chứ? Vài năm khi tai qua nạn khỏi, họ sẽ đón cô về.
Không ai trong gia đình dám trái ý Chúc Phu Nhân. Bao năm qua, uy quyền của bà vượt xa cả chồng . Ai cũng ca ngợi bà hiểu lễ nghĩa, tận tụy vì nhà họ Chúc.
Có thật là lòng từ bi của Bồ Tát ? Thiên hạ đều , chắc là .
Mưa càng lúc càng xối xả, xe ngựa chạy nhanh hơn, xóc nảy dữ dội.
"A Phúc, chậm !" Cô bắt đầu thấy sợ.
Không tiếng trả lời.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng ngựa hí chói tai. Một lực đẩy mạnh mẽ hất văng cô góc xe, hành lý đổ ập lên . Xe ngựa dừng đột ngột.
Không bao lâu , Chúc Anh Đài tỉnh dậy từ cơn choáng váng, cố gắng bò khỏi đống hành lý, nhảy xuống xe. Trong màn mưa trắng xóa, chỉ cách đầy ba mét là một vách đá sâu hun hút. Con ngựa kéo xe vẫn thở phì phò, nhưng A Phúc biến mất tăm.
Cô đặt tay lên ngực, cố trấn áp nhịp tim đang đập điên cuồng, rón rén tiến gần mép vực xuống. Bên sâu thăm thẳm khiến cô rùng , vội vàng lùi .
Nhìn quanh thế giới phía vách đá là một cánh rừng rậm rạp, thâm u. Những cành cây quấn chặt lấy , vặn vẹo như lũ quái vật đói khát đang cô chằm chằm đầy ác ý. Trước mắt chỉ còn một con đường mòn hẹp chạy sâu rừng. Rõ ràng xe ngựa của cô qua lối .
Cô lấy bình tĩnh, bung chiếc ô giấy, đeo tay nải lên vai, ôm chặt cuộn tranh n.g.ự.c dò dẫm bước con đường trơn trượt.
Trời tối dần. Trong khu rừng, một đôi mắt xanh lục lập lòe dõi theo bóng cô độc đang lầm lũi trong mưa.
________________________________________
Ba ngày , tại nhà họ Chúc.
"A Phúc, việc giao cho đấy." Chúc Phu Nhân đuổi tất cả tỳ nữ ngoài, nhàn nhã trong đình giữa hồ, tay phe phẩy chiếc quạt lụa: "Khoản nợ lãi đẻ lãi con của , sẽ tự giải quyết."
A Phúc quỳ rạp xuống đất: "Đa tạ ơn đức của phu nhân."
"Phải cho gọn gàng sạch sẽ." Chúc Phu Nhân ngắm cảnh mắt, buông lời nhẹ bẫng.
"Bẩm phu nhân, quê của tiểu nhân ở huyện Vụ Ẩn, xuất từ gia đình thợ săn nên rành địa hình vách núi hiểm trở ở đó. Chỉ thợ săn lão luyện mới đường , thường là lạc ngay. Hơn nữa, các cụ kể , nơi đó thú dữ như rươi, còn yêu quái hoành hành, thường khó mà mạng trở . Huống hồ Nhị tiểu thư chỉ là phận nữ nhi yếu đuối." A Phúc khẽ.
Chúc Phu Nhân lắc đầu: "Ta nghĩ, cứ cho cả cả xe lao xuống vực luôn , tránh đêm dài lắm mộng."
Mồ hôi lạnh vã trán A Phúc. Một lúc lâu mới run run đáp: "Vâng, thưa phu nhân."
"Làm sẽ trọng thưởng." Chúc Phu Nhân liếc một cái sắc lẹm: " nếu chút sơ suất, đám chủ nợ đến c.h.ặ.t c.h.â.n c.h.ặ.t t.a.y , cũng cản ."
"Tiểu nhân nhất định dám phu nhân thất vọng." A Phúc dập đầu lia lịa.
"Tốt lắm. Lui ."
Chúc Phu Nhân mỉm dậy. Vài con chim nước đang đậu hòn non bộ giật vỗ cánh bay vút lên bầu trời xám xịt. Nhìn theo bóng chim, bà lẩm bẩm: "Anh Đài , thì đừng về nữa."
Bà chậm rãi bước về phòng, như ngày, tự tay bón t.h.u.ố.c cho phu quân.
Bên giường bệnh, Chúc lão gia nuốt ngụm t.h.u.ố.c cuối cùng, mơ màng hỏi: "Thanh Loan, thật sự đưa Anh Đài xa ? Tìm cho con bé một chỗ gần đây để an ?"
Bà dịu dàng lau vệt t.h.u.ố.c bên khóe miệng ông: "Lão gia, trưởng lão càng xa càng . Ngài cũng nhà họ Chúc gặp chuyện may chứ? Hơn nữa, Anh Đài lớn , nữ công gia chánh , thơ ca cũng chẳng thông, cứ thế thì ai dám rước? Giờ là cơ hội để nó học sách thánh hiền. Mong rằng ba năm , con bé sẽ trở thành tiểu thư khuê các, hiểu lễ nghĩa, kiếm tấm chồng t.ử tế. Như , ngài, và cả cô em Tú Tâm vắn cũng an lòng nơi chín suối."
Giọng bà vẫn dịu dàng, mềm mại như gió thoảng, ngọt ngào như mật, khiến say đắm.
"Nghe cũng lý... Bà vẫn luôn chu như ." Chúc lão gia lẩm bẩm, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà chìm giấc ngủ.
"Đây là nhà của chúng mà, tất nhiên chu chuyện, để ngoài loạn ." Bà nhẹ nhàng đặt bàn tay già nua của ông trong chăn: "Ngủ , lão gia."
Đôi tay từng to lớn, đẽ, đầy quyền lực, từng ôm vai bà trong những đêm trăng thanh gió mát, chèo thuyền hồ. Đôi tay từng cầm ấn quan khiến vạn kính sợ, đem vàng bạc châu báu về nhà như nước lũ. giờ đây, nó chỉ còn là nắm xương run rẩy yếu ớt chăn, chẳng còn chút giá trị.
Bà khuôn mặt say ngủ của chồng, sang bức tranh chân dung nhị phu nhân Tú Tâm treo đầu giường, lạnh lẽo.
Ông từng , ông yêu Tú Tâm, ngay từ cái đầu tiên thể rời mắt khỏi cô suốt đời.
cô hứa hôn với khác. Bà nén nỗi đau, khuyên nhủ chồng buông tay.
Ông chỉ , khẽ vuốt mũi bà, gì.
Không lâu , tin tức chồng sắp cưới của Tú Tâm đột t.ử nơi đất khách quê truyền về. Người phát hiện t.h.i t.h.ể gã thương nhân đ.â.m nát bấy trong một quán trọ biên ải, bộ tài sản cánh mà bay.
Quan phủ địa phương kết luận là cướp của g.i.ế.c , qua loa xử t.ử mấy tên tội phạm quen mặt thế là xong.
Dễ như trở bàn tay, ông dùng quyền lực và tiền bạc khiến nhà chồng Tú Tâm ngoan ngoãn dâng góa phụ trẻ cho nhà họ Chúc.
Từ đó, nhà họ Chúc hai phu nhân. Hai thiết như chị em ruột, sống hòa thuận chẳng khác nào Nga Hoàng và Nữ Anh (hai vợ của vua Thuấn). Ít nhất trong mắt Chúc lão gia là như .
Đáng tiếc, Tú Tâm phận mỏng, sinh hạ Anh Đài xong liền qua đời. Chúc lão gia đau lòng đến bạc đầu chỉ một đêm, nhiễm phong hàn, thể vốn cường tráng cứ thế suy sụp, chẳng bao lâu thì từ quan về quê, màng thế sự.
Bức tranh Tú Tâm là do bà thuê họa sĩ giỏi nhất vẽ, cũng chính tay bà treo lên đầu giường chồng. Bà bảo ông: mất nhưng hồn còn, hãy để trong tranh bầu bạn cùng ông.
Ông nức nở, nắm tay bà gọi hai tiếng "Hiền thê".
Bà ôm ông lòng, mắt trừng trừng bức tranh, thầm: "Tiện nhân, treo cô ở đây để cô mở to mắt mà cho rõ: Cái nhà , rốt cuộc vẫn là của !"
Thật tiếc, thứ t.h.u.ố.c hảo. Lấy mạng nhưng để sót đứa con, khiến bà luôn cái gai trong mắt.
Nghĩ đến đây, bà thở phào, bức tranh ố vàng, nhạt: "Tú Tâm, con gái cô sắp xuống đoàn tụ với cô đấy."
Một luồng gió lạnh thốc từ cửa sổ, bức tranh khẽ đung đưa, phát tiếng sột soạt yếu ớt.
Bà bật thành tiếng, gót bước khỏi phòng.
Bước chân uyển chuyển, bà thẳng nội viện, đến nơi bà luôn canh cánh trong lòng.
Nhẹ nhàng đẩy cửa, bà bước đến bên giường, vén màn xuống, ngắm với ánh mắt say đắm.
Một bà lão tóc bạc từ ngoài bước , thấy bà thì giật thót: "A, tiểu thư đến !"
"Ma ma, bà gì mà lớn tiếng thế!" Bà trách nhẹ: "Thuốc của chủ uống đúng giờ ?"
"Dạ , uống ạ. chủ uống cạn mới yên tâm để ngủ." Bà lão đỡ bà dậy, thì thầm: "Đừng thức giấc, chúng ngoài thôi."
"Ừ, dạo thời tiết thất thường, bà chú ý cẩn thận hơn." Bà theo bà lão ngoài, xuống thở dài: "Ma ma , bà theo bao nhiêu năm ?"
"Tròn bốn mươi năm. Từ lúc tiểu thư lọt lòng, rời nửa bước." Bà lão rót chén nước mời bà.
"Bốn mươi năm đấy." Bà đầu gương đồng. Dung nhan phai nhưng tóc mai điểm sương. Bà nắm tay bà lão: "Ma ma , chỉ còn dựa bà thôi."
Bà lão vỗ nhẹ tay bà, nếp nhăn trán hằn sâu hơn: "Tiểu thư, thật sự gả Đại tiểu thư cho con trai Mã Thái Thú ? đồn công t.ử họ Mã đó qua hai đời vợ, kết cục đều thê thảm, c.h.ế.t bệnh, kẻ tự vẫn."
Dưới ánh nến, bà ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn sắc sảo như xưa: "Ta sắp xếp cho nó nơi nhất. Gả nhà họ Mã lợi trăm đường. Làm thông gia với Thái Thú sẽ trải đường cho tương lai của chủ."
"Tiểu thư ..." Bà lão thở dài sườn sượt.
________________________________________
Một miếng thịt nướng bóng nhẫy, thơm phức dí sát mũi Chúc Anh Đài.
"Không cần ." Cô giật lùi , xua tay lia lịa.
"Xem kìa, tướng tá đàn ông con trai mà ỏn ẻn như đàn bà !" Gã bên đống lửa rụt miếng thịt , chìa sang khác: "Lương Sơn Bá, ăn ?"
Chúc Anh Đài lén quan sát. Người mặc áo trắng, dung mạo tuấn tú như ngọc. Mái tóc đen nhánh vốn buộc gọn bằng dải lụa trắng, giờ xõa tung xuống tấm lưng thẳng tắp.
"Đa tạ, nhưng đói." Anh từ chối lịch sự.
"Chẳng lẽ các sợ thịt yêu quái độc ?" Gã giữa, mặc bộ đồ sặc sỡ như chú hề rạp xiếc, nhảy dựng lên cợt Chúc Anh Đài: "Nói cho mà , thịt những sạch mà còn giúp no bụng suốt bảy ngày đấy! Vụ Ẩn Tuyệt Bích cỏ độc hoa độc, chẳng gì bỏ bụng . Mưa bao giờ mới tạnh, c.h.ế.t đói thì đừng bộ tịch!"
Miếng thịt nướng đưa đến mặt Chúc Anh Đài. Cô do dự hồi lâu cũng cầm lấy.
Trời ơi, chuyện quái gì đang xảy thế ?
Mới cách đây lâu, miếng thịt thơm lừng vẫn còn là một con quái thú sống nhăn, lông đen tuyền, đuôi dài, mắt xanh lè. Nó gầm rú lao cô khi cô đang lạc đường. Cô hoảng loạn né tránh nhưng móng vuốt của nó nhanh như chớp, sắc hơn d.a.o cạo, vai và lưng cô lập tức rách toạc, m.á.u chảy đầm đìa. Cô lùi trong hoảng loạn, trượt chân ngã xuống cái hố đầy xương trắng.
Chưa kịp định thần, con quái thú chồm tới miệng hố, nhe nanh định xé xác cô.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hai bóng lao . Một lao đến ôm cô lòng, lăn sang một bên che chắn. Người còn cầm cây đinh ba đỏ rực, chỉ một chiêu đ.â.m xuyên tim con quái thú từ phía , kết liễu nó gọn lẹ.
Chàng thư sinh trẻ bảo vệ cô liếc vết thương vai cô, buông tay hỏi một câu: "Không chứ?", lịch sự lùi xa, thêm lời nào.
Gã áo hoa cầm đinh ba, tóc đỏ rực, chẳng thèm hỏi han cô, chỉ reo lên với thư sinh: "Lương Sơn Bá, hôm nay chúng lộc ăn !"
Nói xong, gã vác chiến lợi phẩm nhảy phóc như khỉ.
Khi Lương Sơn Bá dìu cô đến một hang động rộng lớn thì gã nhóm lửa nướng thịt xong xuôi.
Bên ánh lửa bập bùng, Chúc Anh Đài hồn, học theo kiểu đàn ông, cúi rạp tạ ơn cứu mạng.
"Các ân nhân quý danh là gì? Một thư sinh trắng trẻo như lạc chốn ?" Gã áo hoa ném cho cô một lọ t.h.u.ố.c nhỏ: "Bôi vết thương . Con thú ghê nhưng độc, chỉ là vết thương ngoài da thôi."
"Cảm ơn." Cô nhận lọ t.h.u.ố.c nhưng dám cởi áo bôi ngay, nén đau : "Tại hạ... Tiểu sinh họ Chúc, tên Anh Đài, đang đường đến học viện Dự Cảnh thì hầu lạc."
"Học viện Dự Cảnh?" Gã áo hoa trố mắt: "Người hầu của chỉ lạc mà là ngược đường luôn . Học viện Dự Cảnh ở Hàng Châu cơ, cách đây tám ngàn dặm, xa tít mù tắp!"
Chúc Anh Đài hoảng hốt: "Vậy ? Đây là ?"
"Đây là huyện Vụ Ẩn. Chỗ chúng đang là lưng chừng ngọn núi hoang ở Vụ Ẩn Tuyệt Bích. Muốn đến Hàng Châu mà ngựa thì bộ cả năm cũng tới nơi." Gã áo hoa thao thao bất tuyệt.
"Thật ?" Chúc Anh Đài thoáng buồn, nhưng trong lòng nhen nhóm chút vui mừng. Dù lạc chốn khỉ ho cò gáy , suýt mồi cho thú dữ, nhưng ít cũng cái "nhà tù" học viện .
Mùi thịt nướng thơm nức mũi. Ba im lặng, chỉ tiếng củi nổ lách tách. Gã áo hoa cắm cúi ăn, còn Lương Sơn Bá lặng lẽ ở góc xa, màn mưa trắng trời.
"Lương công tử, cái mời dùng ." Chúc Anh Đài thấy tay Lương Sơn Bá cũng thương, vội mang lọ t.h.u.ố.c đến đặt bên cạnh.
"Đa tạ, vết thương nhỏ thôi, cần ." Anh vai cô lảng mắt : "Chúc công t.ử thương vẻ nặng hơn đấy."
" ." Chúc Anh Đài vội lảng tránh, sang gã áo hoa: "Nói mãi mà vẫn quý danh ân công."
" là Oản Thiên Tuế." Gã nhe răng .
"Lại còn họ Oản ..." Chúc Anh Đài lẩm bẩm.
"Thế gian rộng lớn, chuyện gì mà chẳng !" Oản Thiên Tuế vui vẻ gặm thịt.
Mưa vẫn dứt, trời tối đen như mực, chẳng giờ giấc thế nào.
Chúc Anh Đài nhấm nháp miếng thịt nướng. như Oản Thiên Tuế , thịt quái thú ngon ngọt lạ thường.
Cô ăn ngẫm nghĩ. Đời đúng là bãi bể nương dâu. Hôm qua còn là Nhị tiểu thư cành vàng lá ngọc, nay thành gã công t.ử lạc đường nơi rừng thiêng nước độc. Cũng giống con quái thú xui xẻo , mấy giờ còn định ăn thịt cô, giờ thành bữa tối cho Oản Thiên Tuế. Cuộc đời mới chính là con quái thú đáng sợ nhất, đầy rẫy những ngã rẽ bất ngờ, kịp trở tay.
"A!" Oản Thiên Tuế vỗ đùi cái đét: "Chúc công tử, nếu học, tội gì lặn lội đến Dự Cảnh xa xôi, chi bằng đến học viện Không Sơn của chúng !" Hắn sang Lương Sơn Bá: " ? Học viện cũng gì phết đấy chứ! Tựa núi sông, thầy giỏi bạn hiền! Chuẩn ?"
Lương Sơn Bá im lặng một chút với Chúc Anh Đài: "Oản Thiên Tuế phần phóng đại, nhưng nếu công t.ử chê Vụ Ẩn hẻo lánh, thể đến học viện Không Sơn xem thử hãy quyết định."
"Học viện Không Sơn?" Chúc Anh Đài tò mò: "Các là học trò ở đó ?"
Nói Lương Sơn Bá là học trò thì cô tin sái cổ, nhưng gã Oản Thiên Tuế thì...
"Ôi, thì , còn thì ." Oản Thiên Tuế thấy ánh mắt nghi ngờ của cô, giải thích ngay: " chỉ là chân chạy vặt trong học viện thôi."
"À." Chúc Anh Đài gượng, thắc mắc: "Học viện ở gần đây ? Nơi nguy hiểm thế ..."
"Học viện Không Sơn ở chân núi, ai xây ở cái chốn quỷ quái ." Oản Thiên Tuế buột miệng: "Nếu ..."
"Không để giúp thầy t.h.u.ố.c lên núi tìm d.ư.ợ.c liệu thì chúng đến đây." Lương Sơn Bá cắt ngang, chậm rãi : "Gặp Chúc công t.ử quả là duyên."
Chúc Anh Đài gương mặt điềm tĩnh như đá tảng của , suy nghĩ một lát gật đầu: "Được, ."
Không thì ? Dù cùng ân nhân cứu mạng vẫn yên tâm hơn.
Lương Sơn Bá ngoài trời: "Đêm nay e ngủ trong hang. Nơi nhiều thú dữ, cẩn thận."
"Cứ ngủ , canh cho." Oản Thiên Tuế vung cây đinh ba lên.
" mệt." Chúc Anh Đài dám ngủ cùng hai đàn ông xa lạ, bèn tìm một góc khuất, ôm khư khư bức tranh, dựa lưng vách đá.
Oản Thiên Tuế thấy lạ: "Bức tranh đó quý lắm ? Lúc quái thú rượt chạy trối c.h.ế.t cũng chịu buông."
"Không đáng một xu." Chúc Anh Đài xuống: " với , nó là vô giá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-14.html.]
"Dân mọt sách chuyện văn vẻ gớm." Oản Thiên Tuế bĩu môi. Nhân lúc cô sơ ý, giật phắt lấy bức tranh mở xem.
Chỉ là một bức tranh sơn thủy bình thường: rừng núi, sông suối, bóng lưng một đàn ông bên bờ sông, mây mù lượn lờ, vài cây đào nở hoa. Góc tranh đề bốn chữ "Xuân Ái Hóa Băng", nét vẽ và chữ đều tầm thường, chẳng gì đặc sắc.
"Chậc, tưởng bảo bối gì. Ngũ thúc bán quạt ngoài chợ còn vẽ hơn!" Oản Thiên Tuế thất vọng thở dài.
"Trả đây!" Chúc Anh Đài tức giận nhảy dựng lên, nhưng dám giật mạnh sợ rách tranh.
"Trả thì trả." Oản Thiên Tuế ném trả cô: "Làm gì mà mắt ầng ậc nước thế ?"
"Đồ ăn cướp!" Chúc Anh Đài trừng mắt, ôm chặt bức tranh xa, thèm đếm xỉa đến nữa.
Oản Thiên Tuế gãi đầu: "Vừa nãy còn gọi ân nhân ngọt xớt mà."
"Đáng đời. Ai bảo vô duyên như khỉ đột." Lương Sơn Bá mỉm lắc đầu.
"Này!" Oản Thiên Tuế ghé tai thì thầm: "Lương Sơn Bá, đừng quên nợ một mạng đấy! Giỏi thì tự mà đối phó với đám yêu tinh!"
Chúc Anh Đài thấy họ thì thầm to nhỏ, vết thương vai đau ngứa. Cô lén luồn tay áo rắc t.h.u.ố.c lên vết thương. Một lát , cơn đau dịu , cơn buồn ngủ ập đến.
Cô xuống, ôm bức tranh, bóng lưng Lương Sơn Bá chập chờn trong ánh lửa...
Bên ngoài gió rít gào, tiếng thú hoang văng vẳng.
Lương Sơn Bá đến bên Chúc Anh Đài ngủ say, cởi áo khoác đắp lên cô. Ánh mắt dừng khuôn mặt cô, trầm tư khó đoán.
Oản Thiên Tuế chọc đống củi: "Cục nợ là mang về, tự chịu trách nhiệm đấy. Học viện sắp biến, đưa cô về gây họa gì ."
"Chính gợi ý đưa cô về mà." Lương Sơn Bá xuống: "Còn xác tên hầu thì ?"
"Chậc, lo gì. Loại tán tận lương tâm còn tệ hơn cầm thú. Định ném xuống vực nhưng nghĩ phí của giời, để cho lũ yêu tinh ăn còn hơn." Oản Thiên Tuế Lương Sơn Bá vẻ khó chịu: "Dù gợi ý, nhưng cũng phản đối mà? Tức là cũng đồng tình. Con bé bơ vơ, cưu mang thì sớm muộn cũng c.h.ế.t rấp trong rừng. Đưa về học viện cho Nhị Tam Nương sai vặt cũng ."
"Tùy ." Lương Sơn Bá xuống nhắm mắt: "Giao cô cho đấy."
"Này! Sao giao cho ? Rõ ràng lóc van xin lên cái chốn khỉ ho cò gáy cứu cơ mà!" Oản Thiên Tuế chọc đầu : " thấy yếu nhớt mới rủ lòng thương, giờ thành gánh nặng của ? Này!"
Lương Sơn Bá đáp bằng tiếng ngáy đều đều.
"Được lắm!" Oản Thiên Tuế tức tối, đảo mắt một vòng, lén hứng ít nước mưa, niệm chú lòng bàn tay búng vài giọt lên gáy Lương Sơn Bá.
Xong việc, chắp tay gian: "Thiện tai thiện tai, mai đái dầm đừng nhè nhé!"
Sáng hôm , Chúc Anh Đài tỉnh dậy, khoan khoái lạ thường. Thuốc của Oản Thiên Tuế đúng là thần dược, vết thương lành hẳn.
Cô dụi mắt, thấy Lương Sơn Bá ở cửa hang, ướt sũng như chuột lột, đang trừng mắt Oản Thiên Tuế đầy sát khí.
"Ha ha, cao kiến đấy! Làm ướt hết thì ai là đái dầm!" Oản Thiên Tuế vỗ tay sằng sặc: "Sao, cảm giác vệ sinh trong mơ chân thực lắm hả?"
Lương Sơn Bá thấy Chúc Anh Đài dậy, hít sâu một nén giận, sang cô : "Mưa tạnh , xuống núi thôi."
"Vâng." Chúc Anh Đài vội vàng dậy.
Oản Thiên Tuế dập lửa, vác đinh ba lên vai, toe toét theo .
________________________________________
Trong phòng sổ sách nhà họ Chúc, Chúc Phu Nhân với bộ móng tay dài nhọn, thoăn thoắt gảy bàn tính.
Tên gia nhân khép nép báo cáo: "Bẩm Phu nhân, vẫn tìm thấy xác A Phúc."
"Phái thêm đến huyện Vụ Ẩn. Quê ở đó. Chi thêm bạc thuê thợ săn địa phương xuống vực Vụ Ẩn mò xác." Bà lệnh mà ngẩng đầu.
"Vâng!"
Lát , cửa mở nhẹ, nhũ mẫu bưng chén sâm bước .
Bà vội dậy đỡ lấy: "Mấy việc để đám nha , bà nhọc sức gì."
"Người lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi, xót ruột lắm." Nhũ mẫu đặt xuống: "Uống nóng cho sức."
"Được." Bà nhấp một ngụm.
"Tiểu thư , buông bỏ bớt thôi." Nhũ mẫu bà đầy thương cảm.
"Không , lo liệu ." Bà nhạt: "Tình cảnh ông thế nào bà . Con gái sớm muộn cũng gả , thiếu gia thì bệnh tật. Cái nhà ngoài còn ai gánh vác?"
Nhũ mẫu cau mày: "Cũng lo cho chứ. gần đất xa trời , khuyên một câu..."
"Thôi ." Bà ngắt lời, dìu nhũ mẫu cửa: " chừng mực mà. Bà nghỉ ."
"Được thôi." Nhũ mẫu gật đầu.
"Nhũ mẫu." Bà gọi với theo, cảm kích: "Không bà, chẳng tin ai. Thiếu gia bấy lâu nay cũng nhờ bà chăm bẵm."
Nhũ mẫu đáp, vỗ nhẹ tay bà chống gậy bỏ .
Bà trở về phòng nội viện, run rẩy bước bình phong, chiếc giường trống huơ trống hoác, chắp tay cầu nguyện: "Chư Phật mười phương, xin phù hộ cho con trai con sớm tỉnh !"
Hai hàng nước mắt già nua lăn dài.
Trên giường chẳng ai cả. Thiếu gia nào ở đó .
…
"Ngựa trắng sáng rực. Giữa thung lũng hoang vu, một bó cỏ tươi, như ngọc."
Tiếng sách vang lên từ lớp học. Các học sinh của học viện Không Sơn, kẻ cao thấp, béo gầy đủ loại, chen chúc trong một phòng học. Tất cả đều mặc trường bào trắng đồng phục, tay cầm sách, đầu lắc lư theo lời thầy.
Bên ngoài, ánh nắng chói chang, chim hót hoa thơm. Hương xuân từ cửa sổ lùa , ru ngủ mấy kẻ lười biếng hàng ghế cuối, báo hại họ thầy nắm tai lôi góc phạt .
Chúc Anh Đài ôm sách, chống cằm, miệng lẩm nhẩm theo, nhưng mắt thỉnh thoảng liếc về phía – nơi Lương Sơn Bá đang . Anh luôn như , lưng thẳng tắp, sách chữ cực kỳ nghiêm túc, khác biệt với đám xung quanh – những kẻ lơ đễnh, khom lưng cúi đầu trông như mấy con tôm khô.
Đến học viện Không Sơn bảy ngày, cô thường chăm chú bóng lưng . Cùng một bộ đồ trắng, nhưng khác mặc thì tầm thường, còn khoác lên toát khí chất khác hẳn. Chỉ là một bóng lưng màu trắng thôi, nhưng khi ngắm say mê, nó tựa như một áng mây đẽ, khiến cô kìm ý đưa tay chạm thử.
May mà và Oản Thiên Tuế giới thiệu bảo lãnh, cộng thêm việc cô giao nộp hết tài sản , bà chủ cao ngạo, lập dị của học viện Không Sơn mới đồng ý cho cô ở . Tuy nhiên, bà cho cô ở chung với các học sinh khác mà tống cô ở một tại phòng đàn phía Tây học viện.
Hôm đó, cô mặt bà chủ, để bà soi xét từ đầu đến chân lâu, đó bà lạnh lùng phán: "Đi ngủ ở phòng đàn. Còn tắm rửa, một cái bồn cũ, lát nữa mang sang phòng bên cạnh mà dùng."
Bà rõ ràng giải quyết vấn đề bất tiện lớn nhất cho cô.
"Bà chủ, như ... ạ?" Cô lo lắng hỏi.
"Nếu cô ngủ chung và tắm chung với đám con trai hôi hám đó thì cũng ý kiến." Bà chủ ngẩng đầu lên, tiếp tục sách.
"Không, ! Cảm ơn bà sắp xếp." Cô suýt nhảy dựng lên, nhưng chột , trong lòng "thót" một cái: "Bà chủ, chẳng lẽ bà..."
Bà vén một lọn tóc đen xõa ngực, nhếch mép : "Học viện Không Sơn là của , mỗi học sinh ở đây đều nắm rõ như lòng bàn tay." Đôi mắt phượng khẽ nhướng lên, Chúc Anh Đài đầy ẩn ý.
Người phụ nữ , hóa từ lâu nhận cô là con gái. Chúc Anh Đài đỏ mặt, tay chân luống cuống.
"Không cần ngượng ngùng như . Học viện của giống nơi khác, câu nệ tiểu tiết. Chỉ cần cô gây rắc rối cho , chuyện đều dễ thương lượng." Bà chủ tiếp tục dán mắt trang sách: "Còn nữa, đang thiếu một nha việc vặt, nếu cô ý kiến thì đảm nhận luôn việc nhé."
"Vâng." Cô gật đầu: "Anh Đài hiểu . Cảm ơn bà chủ cho tá túc."
"Đừng gọi là bà chủ. Cứ như Thiên Tuế và bọn họ, gọi là Nhị Nương ." Ngón tay búp măng của bà từ từ lướt qua từng dòng chữ, đó bà đưa sách xa hơn một chút, lắc đầu: "Haiz, già đúng là già, chữ cũng còn rõ nữa."
Già ư? Bà trông quá ba mươi! Mày thanh mắt , tóc đen như suối, chỉ mặc một chiếc váy lụa trơn đơn giản mà toát lên vẻ mặn mà quyến rũ, yêu kiều lả lướt. Nếu buộc bắt bẻ, thì chỉ thể đôi mắt của bà quá tinh tường, quá thạo đời, phảng phất nét phong trần của một sống cả trăm năm.
Tuy nhiên, khi cô phát hiện cái gọi là "công việc của nha " chỉ là mỗi tối đổ nước rửa chân cho phụ nữ , thì nghi ngờ và sợ hãi đều tan biến. Chỉ còn chút ấm ức dám , nhưng phần nhiều vẫn là ơn. Một cô gái đuổi khỏi nhà, quyền thế tiền, nơi chịu chứa chấp gây khó dễ, thì còn gì để phàn nàn?
Mấy ngày nay, chỉ Oản Thiên Tuế mỗi ngày đến tìm cô trò chuyện linh tinh, giúp vài việc vặt, đuổi chuột đuổi gián. Còn Lương Sơn Bá thì tuyệt nhiên thấy bóng dáng . Ngoài giờ học thể thấy , nhưng cứ tan học là biến mất khỏi tầm mắt . Oản Thiên Tuế bảo, gã đó là một tên mọt sách cứng đầu, chỗ ưa thích nhất là thư viện Vạn Quyển. Nơi đó là kho sách của học viện, khô lạnh đầy bụi bặm, bình thường chẳng ai lui tới, nhưng coi như kho báu, thường xem sách đến mức quên ăn quên ngủ.
Càng thấy , Chúc Anh Đài càng nảy sinh thói quen tìm kiếm hình bóng . Nhìn càng nhiều, những nghi vấn trong lòng cô càng trở nên rõ rệt. tâm sự cô dám , vì ngay cả cô cũng thấy nó thật vô lý.
"Học trò Chúc!"
Tiếng gọi đầy nộ khí của thầy giáo cô bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng, vội vàng bật dậy: "Dạ!"
"Làm ơn câu mà !" Thầy giáo vuốt râu: "Nếu sai một chữ, sẽ phạt nặng!"
"Ồ." Chúc Anh Đài đảo mắt, bắt chước giọng điệu của thầy, từng chữ một: "Học... trò... Chúc."
"Em tên gì?"
"Thầy chính là tên của em mà." Cô nghiêm túc đáp.
Cả lớp rộ lên. Thầy giáo tức đến nỗi râu cũng run bần bật, quát lớn: "Đồ mục nát! Đồ gỗ mục!"
Cô lén lè lưỡi. Vô tình lên phía , Lương Sơn Bá từ lúc nào vài dòng cuốn vở và dịch chuyển nó đến góc độ cô thể thấy.
"À! Như mặt trăng tròn mãi, như mặt trời mọc lên, như núi Nam trường thọ, nghiêng đổ. Như tùng như bách xanh rờn, chẳng gì là thể vượt qua." Cô vội vàng lắc lư đầu lướt mấy câu khi cây thước của thầy giáo giáng xuống, gượng gạo: "Thầy ơi, học sinh hiểu nhầm . Hóa thầy em câu , mà là câu đó nữa ạ!"
Thầy giáo hừ mạnh một tiếng, phất tay áo về bục giảng, tiếp tục bài học.
…
Đến giờ ăn trưa, nhà ăn ồn ào như vỡ chợ. Lương Sơn Bá cùng bất kỳ ai. Lúc nào cũng bưng khay cơm bậc đá phía nhà ăn, ăn sách, chăm chỉ đến cực độ.
"Cảm ơn."
Một miếng thịt kho nóng hổi rơi bát của . Chúc Anh Đài bưng bát, xuống ngay bên cạnh.
" ăn thịt." Anh gắp miếng thịt kho trả bát cô, thèm ngẩng đầu, tiếp tục và cơm rau sách.
Chúc Anh Đài từng mấy kẻ nhiều chuyện trong lớp kháo rằng Lương Sơn Bá xuất nghèo khó, tiền ăn đóng mức thấp nhất, mỗi ngày chỉ rau xanh lót .
Mấy ngày qua quan sát, quả nhiên thấy bữa nào cũng chỉ cơm trắng rau xanh. Một đàn ông đang tuổi lớn, chỉ ăn rau mà đủ chất? Người cứu mạng cô, nhắc bài giúp cô. Giờ bóng lưng gầy gò đơn độc , bát cơm đạm bạc , cô bỗng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, lẽ là... thương cảm.
lòng của cô từ chối thẳng thừng như .
"Cậu tu, tại ăn thịt!" Cô đỏ mặt, giận dỗi, nghĩ rằng tên mọt sách chắc chắn sĩ diện hão, giữ cái thói quân t.ử ăn đồ bố thí, bèn quăng miếng thịt trở bát : "Dạo bụng , bỏ thì phí."
"Để cho bọn mập ăn ." Anh kiên trì gắp miếng thịt trả về bát cô.
"Nếu ăn uống đàng hoàng, ngày sẽ gió thổi bay đấy!" Cô thấy thuyết phục , bèn nhanh tay cướp lấy bát rau của , lùa hết miệng , phồng má trợn mắt nuốt xuống.
Anh trân trối cô như một con ếch: "Tại ăn rau của ?"
Cô đặt bát rau rỗng tuếch của mặt , nhai nhồm nhoàm : "Bây giờ còn rau để ăn cơm nữa, chỉ thể ăn thịt của thôi."
"Cậu..." Anh cô như quái vật, lắc đầu ngán ngẩm cầm lấy bát cơm trắng, và vội ba miếng thu dọn sách vở lên định rời . Bát thịt mà cô đưa, vẫn động đến một miếng.
"Lương Sơn Bá!" Cô thực sự hiểu, đời kẻ cố chấp đến thế, chẳng chỉ là một miếng thịt thôi ! Ăn thì mất sự thanh cao chắc?
Anh đầu , nở một nụ nhẹ: "Bạn học Chúc, đời quả thật thức ăn ngon thì nuốt trôi, nhưng loại đó. Đối với , ăn chỉ cần no bụng, cơm trắng cũng ngon lành. Lập luận của thực sự buồn . Dù cũng cảm ơn lòng của , nhưng thật sự cần thiết."
Nói xong, bước lên bậc thang, biến mất khỏi tầm mắt ngỡ ngàng của cô.
"Ôi trời, miếng thịt kho của !"
Một bóng dáng sặc sỡ lao , quăng cây chổi tay , chộp lấy bát đầy ắp đồ ăn lùa lấy lùa để.
Chúc Anh Đài giật , nhận đó là Oản Thiên Tuế, bèn thở dài: "Giá như thông minh như thì bao."
"Hai các phiền c.h.ế.t ! quét dọn bên mà cứ thấy hai vì một miếng thịt mà đẩy qua đẩy mãi chẳng xong." Oản Thiên Tuế quệt mồm, xuống gian xảo: "Cứ tình hình , nếu các bạn học khác thấy, chắc chắn họ sẽ nghĩ hai gian tình đấy."
"Cái miệng thật độc địa!" Chúc Anh Đài đỏ mặt, vội vàng thẳng lưng, giọng khô khốc: " nhớ ơn cứu mạng, còn giúp mặt Nhị Nương để học viện, chẳng qua báo đáp chút xíu thôi."
Oản Thiên Tuế bĩu môi khinh thường: "Chậc chậc, lúc đó cứu cô chỉ một ! Hơn nữa, kẻ liều mạng g.i.ế.c Sơn Yêu là cơ mà! Giúp cô tắm rửa cũng là ! Sao chẳng thấy cô lấy thịt kho mời ?"
"Anh với là em , ai tính toán chi li thế!" Cô đ.ấ.m nhẹ vai một cái.
Nói về Oản Thiên Tuế, ngoài cái miệng độc địa thì những mặt khác đều tuyệt. Ở bên cạnh , dù chuyện việc đều cảm thấy thoải mái, tâm trạng cũng vui vẻ hơn nhiều. Dù quen lâu nhưng khiến cô tin tưởng một cách vô cớ. Cô cũng từng chứng kiến tài năng của Oản Thiên Tuế. Tuy chỉ là một gã tạp vụ, nhưng khinh công múa kiếm đều thua kém ai. Hôm đó tung một đòn hạ gục Sơn Yêu, cô nghi ngờ là cao thủ ẩn danh chốn giang hồ.
Cô từng khuyên với tài năng , nếu rời khỏi huyện Vụ Ẩn nhỏ bé thì tiền đồ xán lạn, tại chôn chân ở cái học viện buồn tẻ . Anh cũng chẳng ngại ngần thừa nhận chút võ công, nhưng thích tạp vụ ở đây hơn. Quét dọn lau chùi thú vị hơn nhiều so với những mưu mô đấu đá ngoài . Thế giới bên ngoài chẳng qua là một giấc mộng lớn, khác biệt ở chỗ tỉnh, . Ở đây hơn nhiều, cuộc sống vui vẻ an yên.
Nghe quá nhiều những câu kiểu như "nam nhi chí tại bốn phương, công danh sự nghiệp", thái độ sống của Oản Thiên Tuế thực sự cô mở mang tầm mắt, càng thích kết giao với hơn.
"Thiên vị! Quá thiên vị!" Oản Thiên Tuế giậm chân bình bịch: "Không trai bằng nên đến thịt kho cũng phần!"
"Này! Đừng lải nhải mãi về miếng thịt nữa!" Chúc Anh Đài dở dở : "Thôi , từ nay phần thịt của sẽ dành cho . À , chuyện cần nhờ , định ăn xong sẽ tìm đây."
"Chuyện gì?"
"Nghe chị sắp lấy chồng ." Cô để ý sắc mặt Oản Thiên Tuế thoáng đổi, vẫn mỉm tiếp: "Cưới con trai của Thái thú đấy."
"Ghen tị ?" Oản Thiên Tuế gõ nhẹ đầu cô: "Nghe tất cả các cô gái nhỏ đều mơ cưới một phu quân như ý."
Nghe đến hai chữ "phu quân", trong đầu cô bất chợt hiện gương mặt lạnh lùng, cứng nhắc của Lương Sơn Bá. Cô giật hoảng hốt, thầm niệm "A Di Đà Phật, tội , tội ", nghĩ đến tên mọt sách đó chứ!
Oản Thiên Tuế thấy cô ngẩn bèn lắc vai cô, trêu: "Đang nghĩ đến ai thế? Sao mặt đỏ như gấc ? Trông cứ như thiếu nữ hoài xuân ."
"Anh bậy bạ gì đó!" Chúc Anh Đài trừng mắt: "Còn mau gửi thư giúp !"
"Hì hì, nếu Anh Đài là con gái, liệu Lương nguyện cùng chung chăn gối nhỉ?" Oản Thiên Tuế cố tình nhại giọng eo éo của các cô chiêu, khiến Chúc Anh Đài đỏ mặt tía tai, vội túm lấy định đánh.
" sai ! Đại hiệp tha mạng!" Oản Thiên Tuế lớn bỏ chạy, nhảy tót lên bậc thang cao hơn, đầu với vẻ thâm trầm: "Không chỉ con gái mới mơ về phu quân hảo , trong lòng mỗi đàn ông cũng ấp ủ một giấc mộng riêng."
Ánh nắng rọi xuống Oản Thiên Tuế, khiến như tỏa hào quang. Nếu cây chổi vai phá hỏng bố cục, thì khoảnh khắc đẽ hư ảo như trong mộng.
"Đi gửi thư !" Chúc Anh Đài tiện tay nhặt viên đá ném về phía .
Oản Thiên Tuế đùa chạy , vài bước , móc trong n.g.ự.c áo một con bướm tết bằng cỏ khô, nhét tay cô: "Suýt quên, nhớ treo cái lên cửa phòng. Trước khi trời tối treo xong nhé! Và nhớ kỹ, buổi tối tuyệt đối ngoài."
"Đây là cái gì? Còn đến Tết Đoan Ngọ mà treo bùa chú gì?" Cô ngạc nhiên.
"Bớt hỏi , bảo treo thì cứ treo. Đừng quên đấy!"
Chỉ là một con bướm cỏ xí, cô nhét đại tay áo, phủi bụi dậy. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến cô rùng , vội ôm chặt cánh tay chạy về phòng.
________________________________________