CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:05
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Hoãn ngập trong khí hân hoan. Hai cô con gái rượu của Lão Kiều cùng xuất giá một ngày, lang quân là hai bậc hùng cái thế: Tôn Sách và Chu Du. Thật là giai thoại đẽ chốn nhân gian.

Dân chúng mấy ngày còn nơm nớp lo sợ khi Tôn Sách chiếm thành, nay thấy ngài uy phong lẫm liệt thương dân như con, bên cạnh còn Chu Du tài hoa xuất chúng phò tá, quân kỷ nghiêm minh, nên nỗi sợ biến thành niềm vui. Cộng thêm hỉ sự linh đình, thành Hoãn càng thêm náo nhiệt. Trời cũng chiều lòng , nắng vàng rực rỡ, gió xuân hây hẩy.

Tiểu Hầu giỏi phép cưỡi mây, đưa cô đáp xuống một góc khuất vắng vẻ. Chỉ cần qua cổng thành, thêm một con phố là đến Kiều phủ.

vài bước đến cổng thành thì khựng , ngập ngừng trong. Không khí vui mừng huyên náo như một bức tường vô hình đẩy cô bật ngược trở .

"Sao ? Còn đoạn ngắn nữa cũng lười bộ ?" Tiểu Hầu khoanh tay dựa tảng đá, trêu chọc. "Không dùng mây nữa , trong thành đông , lộ liễu lắm."

"... mua quà cưới." Tam Nguyệt viện cớ.

"Cần gì quà cáp, chị em thì lời chúc phúc là món quà quý nhất ." Tiểu Hầu đẩy nhẹ vai cô. "Vào nhanh , đợi ở đây."

"Ừm..." Tam Nguyệt vuốt phẳng tay áo, do dự bước thành.

Anh bóng lưng mảnh mai của cô dòng nuốt chửng, lặng lẽ bám theo. Đột nhiên, vươn tay chặn đường một lão đạo sĩ cụt tay, mỉm hỏi: "Đạo trưởng cũng uống rượu mừng nhà họ Kiều ?"

Lão đạo sĩ giật , kịp phản ứng tóm chặt cánh tay, nửa đau buốt như kim châm, tê liệt .

"Ngươi là ai?" Lão gầm gừ. "Đừng cản trở việc lớn của bần đạo! Khôn hồn thì tránh !"

"Đạo trưởng vội trừ yêu ? Ta chẳng thấy yêu khí nào ở đây cả. Nào, mời đạo trưởng đàm đạo một lát."

Nói , Tiểu Hầu lôi tuột lão đạo sĩ khỏi cổng thành như lôi một bao tải.

Trên bãi cỏ hoang, cây phất trần của lão đạo sĩ vung lên, vẽ những luồng kình khí sắc bén nắng, chiêu nào cũng hiểm độc, quyết lấy mạng Tiểu Hầu.

Tiểu Hầu vội trả đòn, nhẹ nhàng né tránh nhảy tót lên cành cổ thụ, hỏi: "Sao đạo trưởng đến thành Hoãn? Có ai mách nước cho ông ?"

"Không liên quan đến ngươi! Hai mươi năm bần đạo sơ suất để lũ yêu nghiệt trốn thoát. Nay nó tự dẫn xác đến, bần đạo trời hành đạo!" Lão đạo sĩ quát lớn.

"Thay trời hành đạo, bắt yêu quái bay về của riêng?" Tiểu Hầu ngược sáng, nụ môi tắt ngấm, chìm bóng tối.

Lão đạo sĩ biến sắc, thẹn quá hóa giận: "Bần đạo thèm chấp kẻ phàm phu tục t.ử như ngươi. Ngươi c.h.ế.t thì đừng trách độc ác!"

"Đạo trưởng , là ông cho kỹ xem phàm phu tục t.ử hãy tay."

Vài tia sáng sắc lạnh lóe lên từ cây. Khung cảnh êm đềm nắng xuân bỗng chốc biến đổi. Lão đạo sĩ trợn mắt, bàn tay còn run bần bật chỉ lên cây: "Ngươi..."

Ông bao giờ hết câu nữa.

Mọi thứ trở yên bình. Nắng vẫn vàng ươm. Lão đạo sĩ cứng đờ cỏ, mắt mở trừng trừng, cây phất trần của chính ông xuyên thủng lồng n.g.ự.c chủ nhân.

Phía xa, bóng lưng Tiểu Hầu dần khuất làn sương khói giữa núi non trùng điệp.

...

Khi Tam Nguyệt bước khỏi cổng thành, vầng trăng bạc treo lơ lửng giữa trời.

Trên tay cô là một bình rượu, cô uống, uống nghêu ngao hát. Tiểu Hầu bước tới chặn đường, thấy mắt cô lờ đờ, má đỏ hây hây, giằng lấy bình rượu, ngửa cổ uống một ngụm. Rượu mạnh như lửa đốt cháy cổ họng, mà cô uống cạn gần hết.

"Vui ?" Anh đỡ lấy hình lảo đảo của cô.

"Vui! Vui lắm!" Cô hề hề, ghé sát tai thì thầm: "Đại Kiều lắm! Áo cưới đỏ rực rỡ. Đôi giày cũng , là cô tự may đấy! Màu đỏ son, thêu một đôi chim... Chim gì nhỉ?"

"Uyên ương."

" ! Uyên ương! Sống bên đến đầu bạc răng long!" Cô nhảy cẫng lên, reo hò: "Đuốc hoa soi rạng mặt , trai tài gái sắc một đời bên ! Cô và Tôn Sách đúng là trời sinh một cặp!"

"Ừ, trời sinh một cặp." Anh giữ chặt lấy cô đang nhảy nhót lung tung, nhấc bổng cô lên vai, sải bước nhanh.

"Tiểu Hầu..." Cô gọi tên . " cũng một đôi giày như thế! Anh tặng một đôi ? Anh là thần tiên mà, biến mà!"

"Được, sẽ tặng cô." Anh bước thật êm, như sợ vỡ món đồ sứ vai.

Tam Nguyệt chớp đôi mắt say, đột nhiên đ.ấ.m thùm thụp lưng , nắc nẻ: "Ha ha, tặng giày cũng ! chân! Không chân mà!" Cô vén váy lên, để lộ trống rỗng từ đầu gối trở xuống: "Cha nuôi bảo, dù biến thành thì bọn cũng chân!"

"Bỏ váy xuống, lạnh bây giờ." Anh kéo tay cô, chỉnh váy áo cho cô.

Cơn say khiến giọng cô lè nhè, còn tinh nghịch nữa mà chuyển sang lảm nhảm: "Tiểu Hầu, cha nuôi bảo chúng diều, mà là Phi Thiên! Phi Thiên đấy! Sinh tư cách trong hàng ngũ tiên giới! Cha nuôi bảo các vị thần trời ai cũng yêu quý chúng . Chúng thể thấy ước nguyện trong lòng phàm."

"Ừ." Anh khẽ đáp.

"Lần chọn là việc cho Chiến Thần đấy! Chiến Thần oai lắm! Mộc Sinh lắm. , chỉ ở nhà xem cắt hoa giấy, ăn cá nướng của thôi, ?"

"Sao ?"

Cô lắc đầu quầy quậy: "Không nữa. Cha nuôi bảo mỗi Phi Thiên đều một sợi dây buộc , khi dây đổi màu là giao cho các vị thần để họ đưa . Tại đưa cho họ? quen họ . Họ lấy dây của , liệu trói ?" Cô đột nhiên hét lên hoảng loạn: "Đừng trói ! bay! Bay đến Khúc A, ở đó ngôi nhà cây cầu và dòng nước, giọt sương đọng lá trúc..."

Anh im lặng lắng , qua cây cầu đá nhẹ nhàng đặt cô tựa tảng đá xanh, cởi áo khoác đắp cho cô.

"Ha ha, cho một bí mật nhé. Bí mật chỉ kể cho Mộc Sinh và Yên Hạ thôi, thứ ba đấy." Cô dựa vai , ngón tay đặt lên môi suỵt khẽ: "Năm đó ở Khúc A, ngã xuống hồ nước là Đại Kiều, mà là !"

"Là cô Đại Kiều thì quan trọng ?" Anh cái miệng đang chu lên của cô, mỉm .

Cô cúi gằm mặt: "Không quan trọng. hỏi tên , hỏi nhà . Đại Kiều ngay cạnh mà chẳng hỏi câu nào."

"Ừ. Ta thích nàng, thích Đại Kiều." - Người thẳng thắn như .

ngốc nghếch một hồi, đôi lông mày từ từ rũ xuống: " Đại Kiều là chị em của , ước nguyện trong lòng cô ."

Giọng cô nhỏ dần, nhỏ dần.

"Ngủ ." Anh kéo chăn đắp kín cho cô.

"Không ngủ." Cô lắc đầu.

say, cô nhớ tất cả thứ, rõ mồn một.

Đó là chuyện của năm năm , khi Lão Kiều dẫn hai con gái đến thăm cha nuôi cô, mời ông xuất núi quan. Ông lão Kiều ngày nào cũng đến thuyết khách, còn thuê nhà gần đó ở tạm. Họ bàn chuyện thiên hạ, chính trị. Cô chẳng hiểu gì, nhưng kết với hai cô con gái xinh như hoa của ông lão.

Những đêm trăng thanh gió mát, cô và Đại Kiều trong sân tâm sự chuyện con gái. Gió thổi mang theo hương hoa ngọt ngào. Và bí mật về đôi chân khiếm khuyết của cô một cơn gió vô tình lộ tẩy.

Đại Kiều ngạc nhiên, nhưng bỏ chạy, cũng khinh miệt sợ hãi. Cô thú nhận với Đại Kiều rằng bẩm sinh chân, cái gọi là thực chất là bay là là mặt đất, nên váy lúc nào cũng dài quét đất. " là yêu quái" - cô thẳng thắn thừa nhận, chuẩn tinh thần mất tình bạn . Đại Kiều chỉ chỉnh váy cho cô và bảo: "Chị em là chị em, yêu quái quan trọng."

Cô sững sờ, nước mắt chực trào. Đó là thời gian hạnh phúc nhất. Cô học phép cưỡi mây, thường lén cha nuôi đưa Đại Kiều chơi xa.

Trưa hè hôm , họ đáp xuống một ngọn núi ở Khúc A, tiếng đàn từ một ngôi nhà thu hút. Họ lẻn trộm, chẳng may cô vụng về ngã tòm xuống hồ nước, kinh động đến đ.á.n.h đàn.

Chính trong bộ dạng t.h.ả.m hại ướt như chuột lột , cô gặp . Anh bế cô lên từ hồ nước. Qua làn nước mắt nhạt nhòa, cô thấy khuôn mặt mà cả đời thể quên.

Tóc đen buộc ngọc quan, y phục đen như mực, ngũ quan tuấn tú đến mức từ ngữ nào tả xiết. Chỉ riêng đôi lông mày kiếm khí phách cũng đủ lu mờ cả ánh mặt trời chói chang.

Gia nhân chạy đến gọi là "Chủ công", nhưng phất tay cho lui.

Cô vội vàng vùng khỏi tay , túm chặt lấy váy, sợ bí mật về đôi chân lộ. Lần đầu tiên trong đời, cô sợ khác chân đến thế.

"Cô nương là con cái nhà ai? Sao lạc đây?" Anh cô đầy hứng thú.

"... tên Tam Nguyệt, đây là Đại Kiều." Cô kéo Đại Kiều đang sợ sệt gần, ấp úng: "Chúng ngang qua, tiếng đàn quá nên... nên mạo trộm."

Anh bật : "May mà đây là biệt viện ở Khúc A, chứ nếu là phủ của ở Giang Đô thì các cô bắt giam vì tội đột nhập . Nhớ nhé, con gái tùy tiện thế . Lần thì cứ bảo gia nhân thông báo, đường chính đại mà ."

"Dạ." Cô đỏ mặt, dám thẳng .

"Cô thích đàn ?"

Cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Ha ha, tài nghệ của còn thua xa nghĩa của lắm." Anh tự nhiên nắm lấy tay cô, dẫn về phía đình nghỉ mát: "Dân gian câu: 'Cung đàn nhịp, Chu Lang ngoảnh .' Tiếc là hôm nay vắng, các cô phúc ."

Cô hoảng hốt kéo Đại Kiều theo, dám cưỡng .

"Cô tên là Tam Nguyệt ?" Anh bỗng hỏi.

"Vâng." Cô lảng tránh ánh mắt .

, suốt buổi chiều mùa hạ , trong tiếng đàn mây trôi nước chảy của , thời gian như ngừng .

Cô lén bao nhiêu , ngón tay thon dài lướt dây đàn, ánh mắt kiên định mà dịu dàng của . Người đàn ông , bản là khúc nhạc nhất thế gian.

Cô cũng khắc ghi cái tên của : Tôn Sách. Và buổi chiều hôm , dường như sự tồn tại của Đại Kiều. Cả cô và đều vô thức quên mất thứ ba.

Rất lâu , Tam Nguyệt vẫn ngỡ đó là một giấc mơ.

lén Khúc A vài , nhưng gặp . Gia nhân bảo cha của chủ nhân an táng ở đây, mỗi năm hè về nếu bận chinh chiến, chủ nhân sẽ đến ở vài ngày. Giờ ngài về Giang Đô .

Câu chuyện đến đó, cô ngỡ kết thúc.

Lão Kiều thuyết khách thất bại, thành mệnh lệnh vua ban nên dám về triều, đành đưa con gái đến định cư ở thành Hoãn. Cô và Đại Kiều chia tay , cùng dặn dò: Dù thế gian loạn lạc thế nào, cũng cố gắng sống hạnh phúc.

Hạnh phúc... hạnh phúc... Cô lẩm bẩm hai từ , từ từ mở mắt.

" ngủ bảy ngày ư?!" Tam Nguyệt bật dậy, cơn chóng mặt ập đến khiến cô ngã phịch xuống đất.

"Bình rượu đó nặng đô lắm." Tiểu Hầu đối diện đống lửa trại, tay xoay xiên cá nướng một cách điệu nghệ.

Họ đang ở trong một khu rừng lạ, rõ phương hướng. Một túp lều cỏ dựng tạm che sương gió cho cô, áo khoác của Tiểu Hầu đắp cô cùng đám lá khô.

Cô ôm đầu rên rỉ: "Bảy ngày... Thôi xong, chắc chắn lỡ buổi tuyển chọn . Cha nuôi sẽ lột da mất."

"Con gái con đứa uống rượu như hũ chìm." Anh đưa con cá nướng thơm phức cho cô. "Lỡ cơ hội thần tiên, tiếc ?"

Tam Nguyệt xé một miếng cá, toe toét: "Hì hì. Vui còn hết chứ. Biết , cha nuôi bảo chỉ hai suất thôi. lỡ hẹn, thì Mộc Sinh và Yên Hạ khéo chọn."

"Quả thật, họ khéo." Tiểu Hầu lau tay. "Ăn no thì về."

Cô cúi đầu ăn ngấu nghiến. Đêm thành Hoãn, nến đỏ cháy sáng, váy cưới lộng lẫy, gương mặt Đại Kiều ửng hồng e lệ, và... , vẫn khí phách ngời ngời như thế, sự mạnh mẽ hòa quyện cùng nét dịu dàng đủ sức che chở cho tân nương của bão giông.

Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường... Trái ngược với buổi chiều ở Khúc A, trong câu chuyện đêm nay, cô là lãng quên, mãi mãi lãng quên. Đại Kiều và Tôn Sách, từ nay là duyên trời định. Xong , tất cả kết thúc .

Giờ cô mới hiểu cha nuôi thích uống rượu đến thế, mà cứ uống là say mềm. Say thì tỉnh, tỉnh mơ, quên hết sự đời. Thật .

Giờ cô chỉ quan tâm con cá nướng mặt. À, và qua mặt cha nuôi nữa. Trong tiệc cưới, cô thấy cha nuôi chuốc rượu Lão Kiều say bí tỉ, hai ông già say quắc cần câu, hát hò lệch tông trăng. Cô láng máng nhớ Lão Kiều lôi áo cha nuôi bảo: "Tiêu Quang, Tiêu Quang, bảo ông là kỳ nhân, đến Hoàng đế còn nhớ tên, ông ẩn sĩ cái quái gì! Ra ngoài quan , mặc kệ thiên hạ loạn lạc, ông cứ cố chấp thế!"

Cha nuôi đẩy ông , lè nhè: "Kỳ nhân cái khỉ mốc! Ông , sống... nhục nhã lắm... nhục lắm! Ha ha."

, cha nuôi cũng tên, nhưng ít ai gọi. Người quen gọi ông là kỳ nhân, lạ coi ông là gã say rượu. Lần đầu tên ông, Tam Nguyệt ngặt nghẽo bảo: "Tên ông như 'thiêu quang' - cháy sạch sành sanh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-12.html.]

Ký ức hỗn độn ùa về. Tiểu Hầu dập lửa, dậy: "Đi thôi."

Về đến hẻm Lá Tre, trời tối mịt. Nhà nhà lên đèn, chỉ riêng nhà cô tối om như mực.

Tam Nguyệt hồi hộp, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Hầu: "Anh ở cửa nhé, nhỡ cha nuôi nổi điên định g.i.ế.c thì nhớ xông cứu đấy!"

Tiểu Hầu phì , gỡ tay cô : "Vào . ở đây."

Cô rón rén bước . Bốn bề tĩnh lặng đến rợn , tiếng thở cũng trở nên chói tai.

Mộc Sinh nhà, Yên Hạ cũng . Mọi thứ lạnh lẽo, trống trải.

"Về đấy ." Giọng vang lên từ bóng tối khiến Tam Nguyệt giật b.ắ.n .

Dưới ánh trăng mờ ảo, cha nuôi bên cái giếng cạn, mấy bình rượu rỗng lăn lóc bên cạnh.

"Dạ, về ." Cô lùi một bước theo phản xạ. "Mộc Sinh và Yên Hạ ạ?"

"Biết còn hỏi." Cha nuôi ợ một tiếng rõ to. "Hôm qua chúng nó thành tiên, lên trời quan . Hai mươi năm tu luyện, giờ chỉ còn cô."

"Thật ạ?!" Cô mừng rỡ nhưng dám to. "Họ về nữa ? còn kịp chúc mừng."

"Không về nữa . Từ nay cô vẫn là yêu quái, còn chúng nó là thần thánh, tiên phàm cách biệt." Cha nuôi lưng , chậm rãi .

"Ồ..." Dù Mộc Sinh đáng ghét và Yên Hạ nhạt nhẽo, nhưng nghĩ đến cảnh từ nay lạ dưng, Tam Nguyệt vẫn thấy chạnh lòng. Dù cũng là em một mái nhà bao năm nay.

"Thế... con phiền cha nuôi uống rượu nữa, con ngủ đây." Cô định chuồn lẹ.

"Tam Nguyệt." Cha nuôi nghiêm giọng gọi giật .

Tam Nguyệt khựng : "Dạ."

"Cô kết cục của kẻ loại trong cuộc tuyển chọn Phi Thiên là gì ?" Cha nuôi từ từ đầu, giọng nửa say nửa tỉnh.

Tam Nguyệt lắc đầu. Bị loại thì thôi chứ , cùng lắm yêu quái cả đời. dám leo.

"Phi Thiên là công cụ chỉ thuộc về thần linh. Nếu dùng thì hủy diệt. Đó là quy tắc."

Dứt lời, một tiếng gió rít bên tai. Tam Nguyệt kịp định thần thì lưỡi d.a.o lạnh buốt kề sát cổ họng. Cha nuôi từng cầm d.a.o bếp, nhưng cầm d.a.o g.i.ế.c , g.i.ế.c yêu quái – thành thạo đến rợn .

"Bị loại là... c.h.ế.t ?" Cô lắp bắp, cảm giác như cha nuôi và con d.a.o đều thật.

"Dưới cái giếng cạn , là xác Phi Thiên loại đấy." Ông thản nhiên như .

"Con... con hiểu..." Ánh mắt Tam Nguyệt rơi xuống miệng giếng cạn. Ánh trăng chiếu lên phiến đá đậy giếng trắng bệch như khuôn mặt ai oán.

"Từ nay về , còn là cha nuôi của cô nữa." Ánh mắt ông lạnh lẽo hòa cùng ánh thép của lưỡi dao.

"Đừng mà!" Tiếng hét kịp thoát khỏi cổ họng thì một thanh kiếm lao tới hất văng con d.a.o của cha nuôi.

"G.i.ế.c con gái nuôi của thế thì tàn nhẫn đấy." Tiểu Hầu kéo cô lưng, mũi kiếm chĩa thẳng cha nuôi.

"Vậy g.i.ế.c ngươi thì ?" Cha nuôi gằn.

...

Trong rừng trúc hoang vắng, d.a.o và kiếm đều ném xuống đất. Dòng suối nhỏ róc rách chảy, ngân nga khúc nhạc thanh bình đối lập với khí căng thẳng.

"Này, cầm lấy." Cha nuôi móc từ trong n.g.ự.c áo một chiếc túi lụa, rút một sợi chỉ mảnh trắng như tuyết, phát ánh sáng dìu dịu. "Trong ba đứa, nó tư chất nhất. Sợi chỉ của Mộc Sinh và Yên Hạ chỉ màu vàng thôi."

Tiểu Hầu do dự một lát nhận lấy túi lụa: "Ông định thế từ bao giờ?"

"Từ ngày Tam Nguyệt lóc hỏi đang nuôi súc vật ." Cha nuôi nhạt. "Ta khắp thế gian tìm Phi Thiên, dồn 20 năm tâm huyết nuôi dưỡng, để chúng 'thành tiên', dâng hiến cho Thiên giới. Sự nghiệp vĩ đại thật đấy." Ông đưa tay lên dấu tai lợn: "Mấy gã nuôi lợn nuôi dê chẳng cũng thế ? Nuôi lớn đem bán thịt."

"Ông định giải thích thế nào với mấy lão già Thiên giới?" Tiểu Hầu trầm ngâm. "Nuôi ba đứa, đến ngày tuyển chọn chỉ hai. Họ sẽ nghi ngờ đấy."

Cha nuôi vén vạt áo choàng lên: "Ta vẫn cách bịp bọn họ."

Dưới lớp áo choàng, ông chỉ còn một chân. Sắc mặt Tiểu Hầu biến đổi.

"Đừng quên, vốn cũng là một Phi Thiên." Ông nháy mắt tinh quái. "Đôi chân là 'vinh dự' họ ban cho , giờ dùng một chân để tạo một bản Tam Nguyệt giả, cũng coi như vật tận kỳ dụng. Diễn xuất của tồi , hôm qua mặt họ thẳng tay 'g.i.ế.c' Tam Nguyệt loại, ném xác xuống giếng. Họ hài lòng lắm, yên tâm lắm. Hơn nữa, với Mộc Sinh và Yên Hạ, cũng đủ để ai đó sống lay lắt thêm một thời gian ."

"Tại là Tam Nguyệt mà ai khác?" Tiểu Hầu dựa cây trúc, mắt sáng như .

"Ta chẳng cố ý chọn ai cả." Cha nuôi nhạt. "Anh thấy đấy, dạy chúng cùng một bản lĩnh, vẽ cho chúng cùng một viễn cảnh tươi về thần tiên. Những gì trao cho chúng giống . Tam Nguyệt thần tiên, còn hai đứa thì ngược . Ta chỉ thuận theo mong của từng mà thôi."

"Đây là ông tranh thủ tự do cho họ cho chính ?" Tiểu Hầu nhếch mép, túi lụa trong tay. "Nếu trả tự do cho Tam Nguyệt, giao sợi dây của cô cho ? Chúng đều , ai nắm giữ sợi dây là nắm giữ bộ mệnh hệ của Phi Thiên."

"Bởi vì phân biệt là điều khiển, là bảo vệ." Ông dòng suối trôi xa. "Nếu , thể tiếp tục 'nuôi' nó, hoặc đợi một ngày thích hợp thì trao trả cho chính nó." Ông thở dài: "Dù cũng thể nuôi nó nữa."

"Tại ?"

"Ta nghỉ hưu." Ông nhặt con d.a.o lên, ném thật xa bụi rậm. "Đi thợ đóng giày. Ta nợ nhiều giày lắm. Ta từng hứa với nhiều Phi Thiên rằng khi họ thành tiên, chân , sẽ giày cho họ ."

"Ừm."

" mấy lão già Thiên giới sẽ để yên , chắc chắn sẽ một thời gian khó sống. Mang theo con bé là gánh nặng." Ông thẳng. Rồi sang Tiểu Hầu: "Dù chỉ là một tiểu tiên quan, nhưng trong sạch hơn bất kỳ vị thần nào từng . Cảm giác đến giờ vẫn sai."

Tiểu Hầu cất túi lụa n.g.ự.c áo, phất tay: "Đi thôi, bảo trọng."

"Nhớ đấy, con bé tửu lượng kém lắm. Hôm đám cưới mới tráo rượu của sang bình của nó mà nó say lướt khướt bảy ngày." Ông lắc đầu. "Sau đừng để nó uống rượu nữa."

"Rượu của ông nặng quá mà. Ông ngâm cả tình yêu, thù hận và hối hận một đời đó ?" Tiểu Hầu nhặt kiếm lên, hỏi câu cuối: "Tại năm nào ông cũng ném một đôi giày xuống sông?"

"Tặng cho Mỹ Mạt." Mắt ông ánh lên nỗi nhớ nhung hiếm hoi. "Ta thích cô gái , nhưng vẫn tự tay giao cô cho thần tiên." Ông khổ. "Nghe Phi Thiên c.h.ế.t , linh hồn sẽ hóa thành mây."

Tiểu Hầu thở dài.

"Ta là một Phi Thiên mãi mãi thể bay lên, thể chạm linh hồn nàng. Nên chỉ thể đợi khi mây in bóng xuống nước mới gửi giày cho nàng. Cứ ." Ông lưng. "Đi ! Về bảo với Tam Nguyệt là g.i.ế.c lão cha nuôi vô lương tâm của nó . Hy vọng bao giờ gặp ."

"Được." Tiểu Hầu gật đầu.

Hai đàn ông, mỗi về một hướng. Lá trúc khô chân vỡ vụn xào xạc.

...

Chuyện trong rừng trúc, qua miệng Tiểu Hầu biến thành một phiên bản khác, ngắn gọn và "hợp lý" hơn để kể cho Tam Nguyệt.

"Lão già là kẻ lươn lẹo, nát rượu. nghĩ dù hôm đó đến, ông cũng chẳng nỡ g.i.ế.c cô ." Tam Nguyệt bàn, chăm chú Tiểu Hầu cắt hoa giấy. "Hơn nữa, tin g.i.ế.c ông ."

"Mặt hiền quá ?" Một con mèo giấy tinh xảo hiện lưỡi kéo.

"Dù cũng tin các là loại g.i.ế.c ." Tam Nguyệt cau mày.

"G.i.ế.c nhất thiết dùng dao." Anh dán con mèo giấy lên trán cô. "Đồ ngốc."

"Ông nhỉ?" Tam Nguyệt gỡ con mèo xuống, dán lên cửa sổ.

"Có trời mới ." Anh đặt kéo xuống. "Có hành lý gì ? Thu dọn , hẻm Lá Tre nữa ."

"Cùng chứ?" Cô chạm tay bông hoa giấy đỏ rực. "Hay một ?"

"Cùng ."

"Được." Cô xoay , vén chiếc váy dài quá khổ lên, mỉm rạng rỡ. " chân, chẳng về nếu ."

Sáng hôm , hai căn nhà liền kề trong hẻm Lá Tre cửa đóng then cài. Chẳng ai để ý trong hẻm cũ đến khi nào và lúc nào. Người còn bận lo cho cái thế giới đang ngày càng loạn lạc ngoài .

Tam Nguyệt đeo tay nải nhỏ, lẽo đẽo theo Tiểu Hầu rời khỏi Đan Đồ. Trong tay nải chẳng gì ngoài cái hồ lô rượu lão già để . Dù cũng là ông nuôi cô lớn.

Tiểu Hầu , chỉ bảo mệt thì nghỉ đó.

Lúc bộ, lúc thì bay. Càng nhiều, lòng cô càng bất an. Anh hùng cát cứ, khói lửa triền miên. Thiên hạ nhà Hán đang biến thành biển lửa hận thù. Người c.h.ế.t như rạ, kẻ sống sót lay lắt. Chỉ thương cha già, vợ dại con thơ mòn mỏi ngóng trông trở về từ chiến trường.

Tin tức về cũng đến tai cô. Phong Ngô Hầu, bình định Giang Nam, chiến công hiển hách, danh chấn thiên hạ. Đến Tào Tháo một tay che trời cũng kiêng nể: "Sinh con như Tôn Sách".

cô chẳng quan tâm mấy chuyện đó. Cô chỉ nghĩ về Đại Kiều. Cô gái hạnh phúc ánh nến năm nào giờ còn tươi như hoa?

bay, bay giỏi nhờ Tiểu Hầu dạy. Cô thể bất cứ . một nơi cô tự nhủ lòng sẽ bao giờ đặt chân đến.

Năm nay, họ sống trong một ngôi làng nhỏ, xa rời khói lửa chiến tranh. Là bạn cùng nhà, Tiểu Hầu ngày càng ít ở nhà. Hỏi thì bảo xem đ.á.n.h , kể xem ai thắng ai bại. Cô một lúc là chán, giục nướng cá cho nhanh.

hôm nay, cô nuốt từng lời .

Anh bảo Tôn Sách săn, thích khách b.ắ.n tên tẩm độc, tính mạng nguy kịch.

Cô đang cắt chữ "Phúc", tay run lên, nhát kéo chệch, chữ "Phúc" rách đôi.

Đêm đó Tiểu Hầu ở nhà một , tự rót rượu uống.

Chiều hôm , Tam Nguyệt mới lê bước về nhà, mắt đỏ hoe như chữ "Phúc" rách nát . Cô ăn uống, thẫn thờ ở vườn suốt ba ngày.

Tin tức Tiểu Bá Vương Đông Ngô Tôn Sách ám sát qua đời, hưởng dương 26 tuổi, lan truyền khắp thiên hạ. Cô cố nhớ khúc nhạc đàn chiều hôm , nhưng cố mãi vẫn thể ngâm nga trọn vẹn.

"Không đói ?" Tiểu Hầu bưng bát cháo thơm phức, kéo ghế cạnh cô, tự xúc ăn.

" thấy Đại Kiều ." Cô chống cằm. "Cô thấy . Cô ôm xác , . Cô còn trẻ thế mà tóc bạc ?"

Tiểu Hầu gì, tiếp tục ăn.

"Anh cũng thấy . Vết thương mặt sâu lắm, chắc đau lắm. Anh nắm tay em trai, run rẩy giao phó giang sơn, dặn bảo vệ Đông Ngô, bảo vệ dân chúng." Cô ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng. " còn Đại Kiều... định giao cho ai?"

"Khóc cái gì." Tiểu Hầu đặt bát xuống. "Với một phụ nữ, yêu c.h.ế.t trong vòng tay là kết cục bi t.h.ả.m nhất, nhưng cũng là hạnh phúc nhất."

"... nhưng nên như thế!" Nước mắt cô vỡ đê. "Anh gì cho cô ?"

"Cô dùng yêu thuật đổi ký ức của Tôn Sách, khiến tin rằng cô gái gặp ở Khúc A năm xưa là Đại Kiều chứ cô." Anh bình thản. "Sau khi từ Khúc A về, cô ước nguyện của Đại Kiều, cô ước giá như hôm đó Tôn Lang bế là cô . Cô coi cô là chị em nên tác thành cho cô . Cô vĩ đại thật đấy. tự hỏi, cô thế vì tình chị em, vì sự tự ti của chính ? Cô nghĩ là yêu quái chân, xứng với đàn ông xuất chúng như thế."

"Sao... ?" Cô kinh ngạc.

"Bảy ngày say rượu, cô túm áo kể lể sót chi tiết nào." Tiểu Hầu lắc đầu. " mà, cô bạn thiết của cô báo tin hỉ sự quan trọng như cho cô ?"

"Chắc cô vui quá nên quên thôi." Cô bao biện, đột nhiên gắt lên: " để bụng chuyện đó! cũng hối hận vì dùng yêu thuật! Điều hận nhất là hôm qua, dù dùng hết phép thuật cũng cứu mạng !" Cô đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp. "Anh xem, sống còn ích gì?"

"Hãy chăm sóc cho chị em của cô. Chỉ cần Đông Ngô còn, cuộc sống của cô sẽ đến nỗi nào." Tiểu Hầu nắm tay cô, kéo lòng. "Mảnh đất đó là tâm huyết cả đời . Cô cứu , nhưng nếu cơ hội, hãy cứu lấy gia nghiệp của ."

Cuối cùng cô cũng òa nức nở, trút hết uất ức và tiếc nuối. Trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, thỉnh thoảng vài đám mây dừng tò mò cô gái đang .

...

 

Loading...