CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:04
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hãy đưa qua con sông đó." Mỹ Mạt bãi cỏ ướt đẫm sương, với đàn ông phía .

Dòng sông xanh biếc với những con sóng lăn tăn hiện mắt. Phía xa, sương sớm lững lờ trôi những ngọn núi xanh mờ ảo, như tầng tầng lớp lớp màn che bao giờ vén hết. Cảnh tượng thấy vô , nhưng hôm nay mà tẻ nhạt đến thế.

" đưa cô qua nhiều con sông ." Anh : "Chẳng lẽ cô đưa cô lên trời luôn ?"

"Có ?" Mỹ Mạt mở to mắt, đôi môi đỏ mọng chu thành một vòng tròn nhỏ đầy tinh nghịch.

Mỗi khi cô biểu cảm ngây thơ và đầy mong đợi như thế, bao giờ thể từ chối. hôm nay thì , và cũng vĩnh viễn còn cơ hội nữa.

"Chỉ đến đây thôi." Anh lên trời: "Sắp đến đón cô ."

Thần Ngũ Cốc luôn đúng giờ. Bà lão thích cài đầy bông lúa đầu xuất hiện, một luồng sáng rực rỡ từ cao chiếu xuống bao trùm lấy họ.

Ánh hào quang của vị nữ thần Thiên giới khiến Mỹ Mạt chói mắt, gần như mở nổi mi.

Thần Ngũ Cốc Mỹ Mạt từ đầu đến chân, vẻ mặt hài lòng. Bà nhẹ nhàng nắm tay cô, : "Theo . Ta tấu trình lên Thiên Đế, ghi tên con Sổ Trường Sinh. Từ nay, con sẽ là Tiên nữ Cầu nguyện của Thiên giới, đời kính ngưỡng thờ phụng, công đức vô lượng."

Mỹ Mạt khẽ gật đầu.

Thần Ngũ Cốc sang , gật đầu tán thưởng: "Ngươi tròn bổn phận, trung thành với Thiên giới, chắc chắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh."

Anh thầm trong bụng.

"Đưa cho ." Thần Ngũ Cốc xòe đôi bàn tay đầy nếp nhăn . Nhớ thuở xưa, đôi tay từng mềm mại, mịn màng như ngọc. thời gian, cuối cùng cũng chẳng buông tha cho cả thần thánh.

Anh chần chừ một thoáng, móc từ trong n.g.ự.c áo một chiếc túi gấm nhỏ bằng nắm tay. Bên trong là một sợi chỉ trắng. Thần Ngũ Cốc nhanh chóng chộp lấy chiếc túi, cất biến tay áo, siết c.h.ặ.t t.a.y Mỹ Mạt như sợ con cá trong tay quẫy đuôi bơi mất.

Mỹ Mạt lấy sức mạnh, vùng khỏi tay bà, chạy gần , túm lấy ống tay áo: "Anh khi thành tiên sẽ chân mà. Anh cũng hứa sẽ tự tay cho một đôi giày thêu. Lần khi trốn xuống trần gian tìm , nhớ cho đấy nhé! Nếu sẽ chân đất cả đời cho xem!"

Cô nhe răng khúc khích, dường như đang tưởng tượng một cảnh tượng thú vị nào đó.

"Được ." Anh xoa đầu cô: "Đi ."

Mỹ Mạt vẫn chịu buông. Cô lén Thần Ngũ Cốc một cái, ghé sát tai thì thầm: "Anh từng bảo sợi chỉ đó giao cho tin tưởng nhất cơ mà."

"Ừ."

Cô nhíu mày duyên dáng: "Vậy giữ lấy nó ! Đừng đưa cho bà !"

Đứa trẻ ngốc nghếch . Anh chua xót.

"Cô thể tin bà , giống như tin ." Lời dối bao nhiêu , nhiều đến mức chính cũng suýt tin là thật: "Bà là Thần Ngũ Cốc cai quản sự sống của muôn dân, là vị thần tôn trọng. Sau theo bà tu luyện, hãy tròn bổn phận của ."

Lần là Thần Ngũ Cốc, là Thần Dịch Bệnh, nữa là Thần Bốn Mùa ai đó, chẳng buồn nhớ. Dù thì những lời thoại lặp quá nhiều qua đằng đẵng tháng năm. Và trong những tháng năm , tiễn biệt bao nhiêu "Mỹ Mạt" như hôm nay.

"Nếu tiên mà vui, thể đón về ?" Mỹ Mạt vẫn lưu luyến buông tay.

" đón cô về nữa , sợi dây của cô trao cho khác ." Anh mỉm : "Ngoan nào."

"Còn Tiểu Hầu và Thiết Đầu nữa, nhớ giám sát họ luyện tập chăm chỉ, nhất định họ chọn đấy! sẽ đợi họ ở Thiên giới!"

Tiểu Hầu, Thiết Đầu... Họ sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa .

"Được ." Anh vẫn giữ nụ môi.

"Đi thôi. Đừng để lỡ giờ lành." Thần Ngũ Cốc bắt đầu sốt ruột, bà kéo mạnh tay Mỹ Mạt. Ánh hào quang quanh bà rực lên chói lòa, nhấn chìm cả cô gái nhỏ bé trời cao đất dày bên cạnh.

Anh ngước lên cao. Ánh sáng của Thần Ngũ Cốc rọi sáng cả bầu trời u ám. Nếu phàm trần thấy, chắc chắn sẽ quỳ lạy dập đầu. Thần linh mà, ngoài việc quỳ lạy và cầu nguyện thành kính, con còn gì hơn? trong mắt , bầu trời chẳng bóng dáng thần linh nào cả, chỉ một con diều trắng muốt, lơ lửng bay mãi mà thể dừng .

Anh cúi đầu, lưng bước . Trên tay áo vẫn còn vương chút ấm của Mỹ Mạt.

Năm nay, những nông dân cau mày suốt hai năm qua cuối cùng cũng nở nụ , mùa màng bội thu. Kể từ hai năm , đất đai cằn cỗi, gieo trồng thế nào cũng thất bát, nạn đói hoành hành khắp nơi. Họ mang những hạt giống cuối cùng , cầu khẩn thần linh, hy vọng Thần Ngũ Cốc hiển linh cứu mạng. Nhà nhà đều thành tâm đến mức sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống. Và hai năm ròng rã cầu nguyện, cuối cùng thần linh cũng " thấu".

Anh bên cánh đồng lúa chín vàng, gương mặt vô cảm tiếng hân hoan của dân chúng, họ hát vang những bài ca tụng thần linh. Một cơn gió thổi qua, mây trời lững lờ trôi. Anh ngẩng đầu trời, miệng cố chấp đếm: "Một, hai, ba..."

...

"Cha nuôi phát bệnh ngớ ngẩn . Rõ ràng hình thô kệch như gã đồ tể mà cứ thích cầm đôi giày thêu trắng tinh, bộ nho nhã bên bờ sông. Lúc thì nước, lúc ngẩn ngơ trời. Mắt đờ đẫn, chỉ khi nào đám mây bay qua mới lóe lên chút ánh sáng, y hệt gã ngốc ở thôn bên."

Đã hai mươi năm , cứ mỗi độ xuân về, én bay cỏ mọc, cái việc kỳ quặc .

Tam Nguyệt nấp gốc hòe già, hất hàm về phía Mộc Sinh đang thiền tựa lưng cây: "Anh xem cha nuôi kìa, năm nào cũng thế."

"Có gì đáng xem , em cũng bảo năm nào ông cũng thế mà." Một con bướm xanh biếc đậu lên đầu Mộc Sinh, khẽ khàng vẫy cánh.

"Đừng động đậy!" Tam Nguyệt thích thú chằm chằm con bướm.

Mộc Sinh mở mắt, trong đôi đồng t.ử xanh thẫm lóe lên một tia đỏ nhạt. Ngay khi tay Tam Nguyệt sắp chạm , một ngọn lửa bất ngờ bùng lên, thiêu rụi con bướm nhỏ thành tro bụi, tan biến trong nắng.

"Anh!" Tam Nguyệt rụt tay , tức giận trừng mắt: "Quá đáng thôi chứ!"

"Chơi bời mụ mị đầu óc." Mộc Sinh lạnh lùng đáp, chẳng thèm cô lấy một cái.

Tam Nguyệt hậm hực lưng .

"Thời hạn tuyển chọn sắp đến , nếu em chăm chỉ tu luyện thì kiếp coi như bỏ ." Mộc Sinh nhắm mắt . Bộ y phục lụa xanh rộng thùng thình lúc nào cũng sạch sẽ như giặt bằng thứ nước tinh khiết nhất, tỏa một lớp sương mờ ảo bao quanh. Nắng xuyên qua kẽ lá rọi lên khuôn mặt tuấn tú, trắng như sứ của . Có lẽ, những vị thần cao cao tại thượng Thiên giới dung mạo cũng chỉ đến thế thôi? Hoặc khi còn chẳng bằng Mộc Sinh chứ?

Còn đàn ông , ông cũng giống Mộc Sinh. Không, ông còn xuất sắc hơn. Mỗi khi nghĩ đến ông , lòng Tam Nguyệt như chú thỏ con nhảy nhót lung tung.

Về vấn đề "phụ nữ", cha nuôi bao giờ đụng đến, cũng giống như ông bao giờ cho phép ai đụng đôi giày của . Đôi giày là "bài tập về nhà" mỗi năm của ông. Một đàn ông thô kệch như gấu mê mẩn việc khâu vá. Ông dành gần như cả năm trời tỉ mẩn từng đường kim mũi chỉ, như trút hết tâm huyết đó. Đó là một đôi giày cực kỳ tinh xảo, đế lụa trắng, mặt giày thêu hoa văn chìm bằng chỉ bạc, đơn giản mà thanh tao. Làm xong, ông cất giữ như báu vật trong hộp, đợi đến ngày xuân rực rỡ nhất sẽ mang bờ sông.

Đôi giày ông đang cầm tay chính là thành quả của năm ngoái.

Ngay đó, ngoài dự đoán, Tam Nguyệt và Mộc Sinh thấy một tiếng "bõm". Cha nuôi ném mạnh đôi giày xuống sông. Đám mây trắng in bóng mặt nước hòa cùng màu trắng của đôi giày thêu. Bọt nước sủi lên lục bục, đôi giày từ từ chìm xuống đáy, biến mất dấu vết.

Ánh mắt cha nuôi bỗng bừng sáng trở , từ kẻ ngốc hóa thành bình thường. Ông lặng lẽ mặt nước hồi lâu lưng về. Năm nào cũng : giày, ngắm trời, ngắm mây, ném giày.

"Phí của giời, đôi giày thế cơ mà." Tam Nguyệt vắt vẻo cây, theo bóng lưng cha nuôi: "Ơ, ông về ăn cơm ? Sao về hướng Tây?"

Mộc Sinh buồn mở mắt: "Bạn của em hôm nay tổ chức đám cưới, em ? Ông chắc thành Hoãn dự tiệc mừng đấy."

"Đám cưới?" Tam Nguyệt giật , nhảy phắt xuống đất: "Cưới ai cơ?"

"Đại Kiều gả cho Tôn Sách, Tiểu Kiều gả cho Chu Du." Mộc Sinh từ từ mở mắt, giọng châm chọc: "Sao thế? Vui quá nên méo cả mặt ?"

Tin đúng khiến cô vui mừng, nhưng nổi? Trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất: Phải đến thành Hoãn, gặp ... , gặp bọn họ.

Tam Nguyệt vội vã lao . Mộc Sinh vẫn yên tại chỗ, cao ngạo như một pho tượng thần. Sau lưng , một bóng từ từ hiện .

"Chắc hẳn lão đạo sĩ đợi ngoài thành Hoãn từ lâu ." Yên Hạ cạnh , khẽ .

Nếu tìm một thiên địch trong cuộc đời của ba em họ, thì lão đạo sĩ vô danh xứng đáng đầu bảng. Suy cho cùng, nếu lão , ba họ chẳng trở thành em.

Họ giống như những con diều – ít nhất lúc đó họ nghĩ là diều. Những con diều hình lục giác màu trắng đơn giản nhất. Họ bao giờ thắc mắc từ đến, dường như mở mắt là một phần của thế giới . Việc duy nhất họ là bay, bay mãi. Họ cũng thấy những con diều khác sặc sỡ đủ màu, nhưng dây của chúng đều đất giữ chặt, lên xuống do , do .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-11.html.]

Họ cũng dây, nhưng là một sợi dây ngắn màu đen, giống như cái đuôi nhỏ ngộ nghĩnh, và chẳng ai nắm giữ nó cả.

Trước khi lão đạo sĩ xuất hiện, ba họ sống ở những vùng trời riêng biệt, chẳng hề quen . một ngày mưa mùa đông, họ cùng bắt.

Lão đạo sĩ cưỡi mây đạp gió, vung phất trần niệm chú, khiến họ thể bay nữa. Rơi xuống, rơi mãi, nhốt một chiếc hộp sắt đen ngòm. Trước khi nắp hộp đóng , trong tia sáng cuối cùng, họ thấy khuôn mặt nhăn nheo của lão đạo sĩ và vỏn vẹn hai chữ: "Yêu nghiệt."

Chiếc hộp đóng sầm . Không trôi qua bao lâu. Ba họ gặp trong bóng tối chật hẹp .

Thời gian đằng đẵng trôi trong thế giới lạnh lẽo. Không thể bay, thể cử động, họ đành trò chuyện.

Tam Nguyệt nhiều nhất. Tên của Mộc Sinh và Yên Hạ cũng do cô thuận miệng đặt . Cô bảo Mộc Sinh chắc chắn sinh từ gỗ đá nên mới lầm lì ít như . Giọng của Yên Hạ nhất, dịu dàng bay bổng như mưa bụi mùa hạ. Còn cô thích tiết trời tháng Ba nên tự gọi là Tam Nguyệt. Cô chút ý thức của kẻ tù tội, lúc nào cũng tìm cách mua vui.

"Cô chẳng giống chúng chút nào, ?" Mộc Sinh vẫn nhắm mắt, như hỏi Yên Hạ, như tự hỏi .

"Cha nuôi chọn Thần tiên Trả nguyện sẽ đến việc trướng Chiến Thần, và chỉ hai suất." Ánh mắt Yên Hạ cố tỏ bình thản: "So với Chiến Thần thì Thần Ngũ Cốc chẳng là cái đinh gì. Nếu chúng chọn thì đời còn gì hối tiếc." Cô ngừng , nở nụ lạnh lẽo: "Tam Nguyệt thần tiên, thì chúng cứ giúp cô toại nguyện , Mộc Sinh."

Mộc Sinh vẫn như bức tượng điêu khắc gốc cây, khẽ gật đầu.

Không tu luyện t.ử tế thì hậu quả nhãn tiền, bay dựa ... hên xui. Khi rảnh rỗi thì bay ngàn dặm , nhưng hễ việc gấp là y như rằng bay ba thước ngã sấp mặt.

Tam Nguyệt tức giận cốc đầu , mắng bản vô dụng. Xưa diều bay cao bao nhiêu thì bay, thế thà đừng biến thành còn hơn. Cô càng ghét cha nuôi tợn. Chính đàn ông xuất hiện đột ngột thả họ khỏi chiếc hộp của lão đạo sĩ.

"Muốn thần tiên thì theo ." Ông . Lúc đó ai nấy đều ngơ ngác, chỉ lờ mờ cảm thấy thần tiên là thứ gì đó oách. Họ cha nuôi nhét giỏ tre, vác lên vai. Qua khe hở nan tre, họ thấy thế giới bên ngoài chiếc hộp là một mật thất lòng một đạo quán. Ngoài họ còn nhiều hộp sắt tương tự dán đầy bùa chú cổ xưa.

Bên ngoài đạo quán, lão đạo sĩ cụt một tay, yếu ớt dựa tượng thần.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Lão đạo sĩ giận dữ hỏi.

"Dù cũng là ngươi thể đụng ." Cha nuôi thèm lão: "Ba đứa mang . Những đứa còn động đến, ngươi vẫn cứ là hùng trừ gian diệt ác của ngươi."

"Chúng yêu ma bình thường! Không trấn áp thì chắc chắn sẽ gây họa cho nhân gian!"

"Ngươi giữ chúng vì mục đích gì, tự ngươi hiểu rõ. Còn ai mới là tai họa, cũng tỏng." Cha nuôi hừ lạnh. Mặt lão đạo sĩ tái mét.

Cha nuôi mang họ về nhà. Đêm đó, ông dùng cành liễu nhúng nước, vẩy lên họ. Họ biến thành hình , chỉ điều phía vẫn còn cái đuôi đen mảnh. Sợi dây vẫn trung thành theo họ.

Cha nuôi dùng ba lá bùa cắt đứt đuôi, những sợi dây đen rơi xuống ông thu ba túi gấm riêng biệt.

"Khi nào dây của các ngươi chuyển sang màu vàng hoặc trắng, nghĩa là các ngươi đủ tư cách thần tiên." Cha nuôi cất túi gấm n.g.ự.c áo.

Trong mắt họ khi , cha nuôi còn lợi hại hơn cả thần thánh! Ông dạy họ thiền luyện khí, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, bắt họ khổ luyện pháp thuật. Ông bảo nếu luyện , khi chư thần chọn trúng, tên họ sẽ ghi Sổ Trường Sinh, một bước lên trời. Thế là họ dần đổi, lột xác .

Tuy nhiên, thời gian biến cha nuôi từ một vị "thần" thành một lão già lôi thôi lếch thếch. Ban đầu ông còn nhiệt tình giám sát, về thì mặc kệ.

Có một đêm tuyết rơi, Tam Nguyệt lười biếng chịu tu luyện, cha nuôi đ.á.n.h một trận nhớ đời. Lão già chẳng bao giờ tự tay, chỉ cần niệm chú là cái cán bột trong bếp tự bay , quất m.ô.n.g cô đen đét. Đau thấu trời xanh!

Cô ôm m.ô.n.g lăn lộn gầm bàn, lóc t.h.ả.m thiết: "Cứ nhất định thần tiên ? diều ? Hở là đánh, súc vật trong chuồng! Nếu ông coi là súc vật thì mai đem bán quách cho !"

Cái cán bột rơi xuống đất. Cha nuôi ôm bình rượu, đôi mắt đỏ hoe cô trân trân. Cô sợ hãi co rúm . Ông cô hồi lâu chỉ buông một câu: "Về phòng ngủ ." Đêm , ông ôm bình rượu bên cái giếng cạn suốt đêm. Từ đó, ông còn ép họ tu luyện nữa.

Đến giờ Tam Nguyệt vẫn cha nuôi là thứ gì. Ông rành rẽ chuyện thần tiên, việc cho thần tiên, nhưng khi cô hỏi: "Ông là thần tiên hả?", ông đáp: "Không ."

"Vậy ông là ?" – "Cũng ." Rồi ông cấm cô hỏi nữa.

May là về cuộc sống dễ thở hơn, cô cũng chẳng bận tâm ông là gì, miễn cho cô ăn ngon mặc , tự do vui chơi là .

lúc thì thể "thong dong" nữa. Không bay thì đến thành Hoãn? Cô ngước ngọn cây cao vút bên cạnh, một ý tưởng táo bạo lóe lên.

"Cô điên ? Định nhảy lầu tự t.ử ?"

Tam Nguyệt mở mắt , thấy một khuôn mặt quen thuộc đang ngơ ngác. Cô reo lên: "Tiểu Hầu? Sao ở đây?"

" nhặt củi, từ xa thấy cô vắt vẻo cây ."

Người đàn ông đỡ lấy cô là hàng xóm mới chuyển đến năm ngoái. Anh trẻ trung, tuấn tú, phong độ ngời ngời. Có giúp hàng xóm bắt mèo, leo cây thoăn thoắt hệt như khỉ, nên cô gọi luôn là Tiểu Hầu (Khỉ Con).

Cái biệt danh chẳng ăn nhập gì với cả. Người văn võ song , nấu ăn ngon, uống rượu giỏi. Đến cha nuôi cũng thường xuyên sang tìm đối ẩm, khen là nhân tài hiếm , thiết như tri kỷ trăm năm.

Tam Nguyệt cũng thích sang nhà , chủ yếu là để... ăn chực. Món tôm cá nướng tẩm gia vị bí truyền của ngon nuốt lưỡi. Anh còn cắt giấy, cây kéo trong tay múa lượn như rồng bay phượng múa, cắt hoa cỏ chim muông sống động như thật. Anh cũng chơi cờ, tự bày cờ thế chơi một . Lúc cao hứng còn lấy thanh kiếm tường xuống múa, đường kiếm loang loáng từ đất lên mái nhà, từ mái nhà lên trời, khí thế ngút ngàn.

Nhìn , Tam Nguyệt tự hỏi đời còn gì ? Cô từng thấy , phần lớn thời gian chỉ ru rú trong nhà, cô độc nhưng nhàm chán.

cha nuôi say rượu, cô dìu ông về phòng thì ông lảm nhảm rằng gã hàng xóm là thần tiên, một vị thần tiên thực thụ, sạch sẽ và cao quý hơn bất kỳ vị thần nào ông từng gặp. Tất nhiên khi tỉnh rượu ông chối bay chối biến.

Hôm Tam Nguyệt sang xem Tiểu Hầu cắt giấy, hỏi thẳng: "Cha nuôi bảo là thần tiên!"

Tiểu Hầu cũng thẳng thắn gật đầu: " ."

Tam Nguyệt phấn khích tột độ. Lần đầu tiên cô thấy thần tiên "sống"!

"Anh là thần gì?"

" chỉ là một tiểu tiên quan chạy vặt trướng Chiến Thần thôi."

Hôm đó Tam Nguyệt mới Chiến Thần là một trong những đại thần tối cao của Thiên giới, cai quản chiến tranh nhân gian. Khói lửa mịt mù, thắng bại thịnh suy đều trong tay ngài. Trong điện Chiến Thần một bàn cờ lớn, mỗi nước cờ là đầu rơi m.á.u chảy, là hùng xuất thế bại vong.

Nghe oách xà lách! Hình như cha nuôi bảo nếu chọn, cô sẽ việc trướng Chiến Thần, chức danh là Thường Nguyện Tiên Quan thì . Chẳng là chức gì, nhưng cha nuôi bảo là "cao quý" lắm.

"Anh giỏi thế chắc cũng là Thường Nguyện Tiên Quan nhỉ?" Cô đoán.

Tiểu Hầu ngẩn , lắc đầu bảo chỉ là tép riu, còn danh phận chính thức. Anh đến vùng Đan Đồ chỉ để thực hiện nhiệm vụ cấp giao phó.

Nghe Tam Nguyệt thấy cụt hứng hẳn. Giỏi như thế mà chỉ chân chạy vặt thì thần tiên gì ham?

lúc , sự xuất hiện của đúng là cứu tinh.

"Anh đưa đến thành Hoãn ! đang gấp mà bay !" Cô nhảy khỏi vòng tay , túm chặt lấy tay áo nài nỉ. "Anh mà, đúng ?"

"Đến thành Hoãn gì?" Anh hỏi.

Ánh mắt cô tối sầm : "Bạn sắp lấy chồng, đến xem."

"Chuyện vui mà." Anh nâng cằm cô lên. "Sao mặt mày bí xị thế ? Hay là yêu quái các cô khi vui đều biểu cảm đưa đám ?"

"Anh cứ đưa kể." Anh càng , cô càng thấy buồn thúi ruột.

"Được, đưa cô ."

Tiểu Hầu tỏng phận của cô, chắc chắn là do lão cha nuôi già mồm kể lể lúc say rượu.

Ở chốn nhân gian , yêu quái và thần tiên hàng xóm, sống hòa bình với , kể cũng là chuyện hiếm khó tìm. Tam Nguyệt thầm cảm thấy may mắn vì sự ăn ý tự nhiên giữa cô và Tiểu Hầu.

...

 

Loading...