CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:57:45
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tức giận! Thực sự là vô cùng tức giận!

Cái chổi lông gà trong tay bao quất cái tên nhóc đang nhởn nhơ con robot hút bụi đằng . Cái tên nhóc vảy tím, cái đuôi dài đầy hai tấc, là một con rồng mập mạp phúng phính.

Lần dám dùng tiền của để săn đồ mạng! Còn mua tận bốn cái "đĩa bay" bóng loáng – thực chất là mấy con robot hút bụi phế phẩm, đến cái vỏ hạt dưa cũng hút nổi. Chỉ vì cảnh cáo rằng: "Nếu tiệm thì lao động, ít nhất mỗi ngày quét nhà!". Kết quả là biến việc robot hút bụi di chuyển khắp nhà thành trò giải trí lớn nhất trong hai ngày nay.

Tuy tức giận, tuy nhắc nhiều đến , nhưng là một yêu quái thành thực. Con rồng hình dáng trẻ con mặt chính là chồng - Ngao Sí.

đây bộ dạng ngốc nghếch . Đông Hải Long Tộc khi trưởng thành phần lớn đều hóa thành nam thanh nữ tú. Ngao Sí là đích tôn của Đông Hải Long Vương, đương nhiên cũng nổi bật trong đó. Anh từng ngọc thụ lâm phong, kiêu ngạo ngang ngược, cộng thêm ân oán thù hận với đủ để thành một cuốn tiểu thuyết dài. Tuy nhiên, lâu đây gặp sự cố. Để cứu , long châu trong gặp vấn đề khiến pháp lực biến mất , thể cũng teo nhỏ thành hình dáng trẻ con. Nghe tình trạng sẽ kéo dài ít nhất một năm. Vậy nên, ý nghĩa tồn tại bây giờ của chỉ là ăn bám , ở lỳ trong Bất Đình, mỗi ngày rảnh rỗi chọc tức điên mà coi đó là chuyện hiển nhiên.

Dù trong lòng bốc hỏa, nhưng bây giờ vẫn tươi như hoa. Chuyện trong nhà ảnh hưởng đến công việc, đó là nguyên tắc. Trước mặt khách, bà chủ mãi mãi giữ dáng vẻ tựa như gió xuân, nhàn tản điềm tĩnh, như thế mới gọi là chuyên nghiệp.

đặt chổi lông gà xuống, lập tức bày vẻ mặt bình thản.

quầy, mỉm mẫu đăng ký cho đàn ông trẻ tuổi mặc đồ đen từ đầu đến chân đang mặt. Trong lúc , liếc mắt đ.á.n.h giá vài .

Thời tiết tháng Giêng, thành phố vẫn lạnh, ăn mặc mong manh: áo đen, quần đen, giày đen, tất đen. Khuôn mặt trắng trẻo đeo thêm chiếc kính râm đen sì, nếu tắt đèn thì e rằng sẽ hòa lẫn bóng tối mất.

Anh bước Bất Đình khi màn đêm buông xuống, vẫn còn vương lạnh, lâu mới tan . Tay xách một chiếc vali da cũ kỹ, trông cô độc khắc khổ. Người như thế vàng trả cho đây...

Quả nhiên, khi xong thủ tục, đến lúc thu tiền cọc, đàn ông ít đột nhiên mở miệng: " từng về cô , Thụ Yêu Sa La."

"Ồ, ? điều đó thể trở thành lý do để miễn phí tiền phòng ." mỉm, đưa biên lai tiền cọc cho : " chỉ nhận vàng, con ghi rõ , cảm ơn."

"Đèn lồng cửa đặc biệt, nhất là trong đêm, trông nó giống như một bầu trời ấm áp." Anh nhận biên lai, chậm rãi : "Bất Đình, đúng là một nơi ."

"Giả vờ văn nghệ cũng giảm giá !" vẫn : "Vàng, cảm ơn."

" thể đợi đến lúc rời mới đưa ?" Cuối cùng, cũng chịu thẳng thắn: "Hay là dùng thứ khác để đặt cọc?"

"Cái vali của trông vẻ đáng giá lắm." liếc chiếc vali da lốm đốm màu sắc cũ kỹ của , trông thật t.h.ả.m hại.

"Không nó." Người đàn ông , nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm vali hơn: "Đợi lúc cô hết bận, hãy đến phòng ."

vội liếc mắt sang bên cạnh, thấy Ngao Sí vì mải mê chơi với robot hút bụi nên giờ ngáy khò khò bên lò sưởi, lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu để cái hũ giấm thấy một đàn ông lạ mặt với những lời ám như , e là sẽ ném thẳng con robot mặt khách mất...

"Xin , kinh doanh đàng hoàng, bất kỳ quan hệ bất chính nào với khách." hắng giọng: "Nếu tôn trọng quy tắc thì Bất Đình là nơi nên ở."

Anh bật : "Ý là, thích kể chuyện. thể dùng một câu chuyện để tiền cọc ? Tất nhiên, nếu cô cảm thấy đến phòng tiện thì chúng thể chọn một nơi khác."

nhướng mày gì thêm, đẩy biên lai về phía : "Ký tên và ấn dấu tay!"

Đây là quy tắc của . Cuối biên lai dấu vân tay và chữ ký của khách. Như , dù họ chạy trốn lúc tỉnh dậy, vẫn thể dấu vết. Dù là chân trời góc bể, con nợ chắc chắn trả! Đó là sự cố chấp của Thụ Yêu đây!

Khi cầm bút lên, động tác lúng túng. Là một Thụ Yêu tinh mắt, bất cứ chi tiết nhỏ nào đối với cũng ẩn chứa cả một thế giới.

"Anh thấy ?" chiếc kính đen mắt , phản chiếu trong đó là khuôn mặt phần kinh ngạc của .

" nghĩ cô phát hiện chứ." Anh , đưa biên lai ký trả cho : ", thấy gì cả."

trả lời, ngẩng đầu trần nhà hét lớn: "Chỉ Phiến Nhi! Còn mau xuống dẫn khách xem phòng!"

Một giấy cao quá ba tấc nhảy từ trần nhà xuống, đáp gọn lỏn quầy, cất giọng lanh lảnh: "Đi theo !"

Nói , nó bay lên trung, bay đầu với đàn ông : "Anh trai, nếu nước nóng thì tìm bà chủ nhé! Bồn cầu tắc thì tìm bà chủ nhé! Không lên mạng thì tìm bà chủ nhé! Chắc chắn là mụ đóng tiền mạng! Còn nữa, tiền boa đưa , nhớ đưa nhé!"

Một cây trâm cài đầu sáng bóng từ tay bay vút , gim thẳng m.ô.n.g tên Chỉ Phiến Nhi. Nó hét lên "Ái da" một tiếng, nhổ chiếc trâm gào: "Cô còn ngược đãi nhân viên nữa là đến cục lao động tố cáo đó!"

cầm cái bật lửa lên, tung tung vài cái tay, lời nào.

Chỉ Phiến Nhi tham tiền boa, nhưng cực sợ lửa. Câu cửa miệng của nó là: "Mẹ nó, bật lửa là thứ đáng ghét nhất!".

Một Thụ Yêu mở quán trọ thì nhân viên chắc chắn thể là thường. Trước đây nhân viên của là một tên mập và một tên gầy, nhưng giờ họ còn nữa. Trước khi tìm nhân viên mới, Chỉ Phiến Nhi miễn cưỡng trở thành tạp vụ của . Nó chỉ sở thích hóng hớt, trộm và chứ chẳng tài năng gì sất. Khi nó lời, thường dùng bật lửa uy hiếp, hoặc biến nó thành bookmark, kẹp trang cuối cùng của từ điển Khang Hy. Về lai lịch của nó, ghi tường tận trong hồ sơ nhân sự tuyệt mật của Bất Đình. Đã là tuyệt mật thì tiện nhắc nhiều. Tóm , Chỉ Phiến Nhi là một tiểu yêu quái chỉ thể trưởng thành nhờ sự... đe dọa.

Đối với sinh vật kỳ lạ như Chỉ Phiến Nhi, vị khách hề tỏ kinh ngạc, chỉ trầm mặc theo nó khu phòng khách ở hậu viện.

luôn dự cảm, khách đến Bất Đình đều bình thường.

Tờ biên lai trải mặt , bên là cái tên ký ngay ngắn: Ô Y.

Sau khi quẳng Ngao Sí đang ngủ say lên giường của , quầy. Bất Đình giống các khách sạn khác, mở cửa suốt ngày đêm mà đúng một giờ khuya sẽ đóng cửa. Giờ mở cửa cũng cố định, chỉ mở khi nào tỉnh dậy.

Vào một giờ kém năm, ngoài đóng cửa. như Ô Y , chiếc đèn lồng mái hiên là ánh sáng duy nhất mang ấm trong đêm đông. Thực , bên trong đèn lồng bóng điện nến, chẳng gì cả, nhưng nó cứ tự nhiên sáng lên như . Ánh sáng nhàn nhạt soi rõ hai chữ "Bất Đình", khiến cách gian như vô nghĩa, dù ở xa đến cũng thể thấy rõ ràng.

xoa hai tay bước thì phát hiện Ô Y vẫn đang quầy, tay cầm khư khư cái vali da rách nát.

Vốn dĩ định đóng cửa xong sẽ tìm . Tiền cọc quan trọng, chỉ là lâu kể chuyện. Huống hồ, còn là vị khách đầu tiên của Quán trọ Bất Đình.

"Ngủ , khát." Anh thấy, nhưng vẫn xác định chính xác vị trí đang .

dẫn đến chiếc bàn gần cửa sổ đối diện quầy lễ tân, : "Nếu sợ mất ngủ, mời một tách ."

chỉ bật một bóng đèn nhỏ, ánh sáng đủ chiếu lên mặt bàn và tách nóng hổi.

Anh nhấp một ngụm, quả nhiên cau mày: "Đắng quá."

"Không nhổ là lịch sự lắm ." , nâng ly của lên. Bên trong ly của mà là sữa nóng. là một yêu quái yêu bản , uống lúc nửa đêm chỉ dành cho kẻ tâm sự mà thôi.

Anh uống thêm một ngụm, hỏi: "Trà tên gì? từng uống ở cả."

"Phù Sinh." đáp. "Chỉ Bất Đình mới loại ."

Anh như đang ngẫm nghĩ điều gì, gật đầu đặt tách xuống. Anh đặt chiếc vali da - vật bất ly - lên bàn, đó nghiêng đầu, áp tai lên mặt vali, cẩn thận lắng .

lặng lẽ uống sữa, quan sát hành vi kỳ quái của .

"Mùa xuân sắp đến nhỉ?" Anh đột nhiên ngẩng đầu, hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.

Bên ngoài cửa sổ, gió Bắc vẫn đang gào thét.

đáp bằng một câu ngạn ngữ: "Mùa đông đến, mùa xuân còn xa ?"

Câu khiến vui vẻ, như thể thấy một tia hy vọng nào đó ngay mắt.

Không khí bên ngoài lạnh giá, nhưng chúng bên cửa sổ, nhờ và sữa nóng mà tạm thời quên sự hiện diện của mùa đông.

...

"Mọi đều , thợ may ở phố Hồng Hoa chỉ mặc đồ đen. Vì ?"

"Sợ bẩn."

"Hi hi, giống một trong phủ chúng , cô cũng chỉ mặc đồ đen thôi."

"Ừ."

"Anh là Ích Châu ? Vì đây?"

"Có cho mượn một mái nhà, một ngọn đèn. Chúng bên cánh cửa trò chuyện cả đêm về hoa mai và tuyết rơi. Đến khi trời sáng, quyết định ở ."

Tiếng kéo cắt vải vang lên "rẹt rẹt" đầy thành thạo. Một cô gái mặc đồ a màu lam đối diện , che miệng hỏi: "Đơn giản thế thôi ?"

"Cần phức tạp lắm ?"

Anh vẫn chuyên tâm đôi tay . Làm thế nào để biến một tấm vải bình thường thành bộ y phục đẽ là điều duy nhất quan tâm lúc . Anh vốn là một đơn giản như .

Lưu lạc từ nơi đến nơi khác, bước khỏi một chốn là lập tức quên chốn đó. Có lúc, cũng gặp vài thú vị, cùng xuống uống vài chén , vài chuyện thường nhật, nhưng từng hỏi lai lịch đối phương, đến cái tên cũng hỏi. Nếu ai hỏi , chỉ tùy tiện bịa một cái tên hoặc một đoạn quá khứ nào đó, vì khi trời sáng thì đường ai nấy , lời thật dối cũng chẳng còn quan trọng. Nhiều năm qua, đều sống như thế.

Ích Châu ít khi tuyết, nhưng năm nay là ngoại lệ. Tuyết rơi liên tiếp ba ngày, tuy so với bão tuyết Bắc Quốc, nhưng vẫn khiến mái nhà và đường phố trắng xóa. Nhìn kỹ sẽ thấy ngọn cây treo những dải băng nhỏ. Nam nữ già trẻ đều vui vẻ hô hào: "Nhuệ tuyết triệu phong niên"*Trẻ con càng hưng phấn hơn, nghịch tuyết khắp nơi, đứa nghịch ngợm thì ném tuyết đường, đứa trầm tính thì một bên tỉ mẩn đắp tuyết.

* (Tuyết rơi đúng lúc báo hiệu mùa màng bội thu).

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-1.html.]

Anh tiệm may, thỉnh thoảng ngẩng đầu dòng và phong cảnh bên ngoài, mỉm tiếp tục công việc.

Giờ năm ngoái Ích Châu cũng tuyết, và trận tuyết giữ chân , ngăn cản ý định tiếp tục hành trình.

Kẻ lang thang dừng chân.

Vào một ngày trận tuyết , thành Ích Châu mọc lên thêm một tiệm may nhỏ. Trên con phố Hồng Hoa, thuê một căn phòng chật hẹp, dùng vải vách ngăn, một bên để ở, một bên để ăn. Anh dán hai chữ lớn "May Áo" lên bức tường xám cạnh cửa, thậm chí còn chẳng buồn đặt tên cho tiệm.

Một năm trôi qua, con phố Hồng Hoa vốn vắng vẻ dần trở nên đông đúc. Người dân Ích Châu, nhất là các cô nương trẻ, bất kể quyền quý bình dân đều đồn tai rằng thợ may ở phố Hồng Hoa tay nghề tuyệt nhất. Càng ngày càng nhiều mong may cho một bộ y phục.

Thật kỳ lạ, thành Ích Châu phồn hoa như thế, tiệm may hiếm, đến cả trăm tiệm.

Như tiệm Cẩm Y Tú Lâu lớn nhất phố Tây, nơi quy tụ những thợ may tay nghề tinh xảo chuyên phục vụ giới quyền cao chức trọng. Nghe đến cả hoàng quốc thích ở kinh thành Trường An cũng phái đến đó đặt đồ. Đó vốn là nơi đắt khách nhất, quy mô nhất, y phục của cả nhà Thứ sử đại nhân đều may ở Cẩm Y Tú Lâu.

Tuy nhiên, từ khi tiệm may nhỏ phố Hồng Hoa xuất hiện, thế độc tôn của Cẩm Y Tú Lâu dần phá vỡ.

Khách đến may đồ đều khen y phục vô cùng vặn, đẽ, khoác lên thì dù khuôn mặt tầm thường cũng trở nên bừng sáng. Hơn nữa, giá tiền rẻ. Với kinh doanh, khách đến nườm nượp là điều cầu còn . quy tắc cứng nhắc: mỗi tháng chỉ đúng một bộ. Dù khách trả nhiều tiền đến , vẫn mỉm tiễn khách. Anh quy tắc là quy tắc, nếu dễ dàng phá vỡ thì cần gì đặt .

Trong tay bây giờ là bộ y phục thứ mười hai. Đầu tháng Giêng, đại tiểu thư phủ Đông Thành Vương - con nhà phú hộ giàu nhất Ích Châu - đặt may. Một bộ đồ cần may thật mới thể giao, hối thúc đúng là điều khó chịu với một nghệ thuật như . vẫn nhận đơn hàng .

Ngày đó, nâng tấm "Nguyệt Hạ Cẩm Vân" lên, một bên cửa sổ lâu, ngón tay nhẹ nhàng vân vê những hoa văn xinh . Tấm vải gọi là Nguyệt Hạ Cẩm Vân vì màu sắc của nó đổi giữa ngày và đêm. Ban ngày, nó chỉ là tấm vải bình thường, màu sắc thậm chí xỉn đen, nhưng ban đêm, nó tỏa ánh sáng trắng tựa ánh trăng, phát hào quang nhàn nhạt. Nghe đồn ai mặc nó thì dù nhan sắc tầm thường đến cũng trở nên thanh khiết như tiên giáng trần. nhiều năm qua, Nguyệt Hạ Cẩm Vân chỉ là truyền thuyết. Có đó vật của nhân gian mà là bảo bối dệt từ pháp lực của yêu quái, phàm vô duyên khó gặp. E rằng nếu tin đồn lan , vô thợ may sẽ tranh giành để sở hữu nó. Ai ngờ thứ thần vật đó dễ dàng đặt ngay mắt như thế.

Nếu đây đúng là đồ của Vương tiểu thư, lẽ cô căn bản hề giá trị thực sự của nó, chỉ coi như tấm vải bình thường và tùy tiện đưa cho a may mà thôi.

Ở thời đại nào cũng , hàng luôn là một sự tiếc nuối.

Anh khẳng định sở hữu tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân tuyệt đối Vương tiểu thư. Anh nhận đơn hàng , là vì mang nó đến tìm .

Hôm đó trời mưa, khi cô gái vội vã chạy đến, ướt sũng, giày lấm lem bùn đất. Trong lòng cô ôm chặt một cái bọc gói kỹ bằng giấy dầu. Anh đang chăm chú bộ đồ may xong, còn cô trong mà chỉ rụt rè ngoài cửa sổ. Cô đưa ống tay áo lên, tưởng như lau nước mưa nhưng thực che mặt. Cô cẩn thận : "Ngài thợ may, tiểu thư nhà chúng may đồ, Tết Thượng Nguyên xong."

Bàn tay lạnh ngắt, đỏ ửng như củ cà rốt run rẩy đưa chiếc bọc qua khung cửa sổ.

"Vào trong ." Anh đặt bàn ủi xuống, bên ngoài.

"Không cần ." Cô cố chấp nâng chiếc bọc lên, nghiêng mặt né tránh ánh mắt .

"Không cho đo của tiểu thư nhà cô thì may kiểu gì?" Anh hờ hững .

Cô đỏ mặt: "Tiểu thư nhà đo tương tự."

" còn thấy rõ tướng mạo của cô." Anh mỉm . "Qua cửa sổ chỉ thấy nửa ."

Cô ngập ngừng một hồi, dù tình nguyện nhưng dường như mong chờ điều gì đó, cuối cùng rụt rè bước , đầu cúi thấp đến mức thể thấp hơn.

"Ngẩng đầu lên, cần sợ hãi như thế, chỉ là may áo thôi mà." Anh . "Cong như con tôm thế thì đo ?"

Thực , may đồ bao giờ cần đo, chỉ cần lướt qua là .

Cô đành theo.

Ánh sáng trong phòng tỏ, thắp tận vài chiếc đèn, sáng như ban ngày, đến một chiếc kim rơi cũng thấy rõ.

Y phục khách hài lòng là vì may chi tiết, tỉ mỉ, cộng thêm chút thiên phú. Anh chẳng bí quyết gì cao siêu cả.

Dưới ánh đèn, nhan sắc của cô còn chỗ che giấu. Đó là một khuôn mặt gì đặc biệt, thậm chí khó coi: mắt hí, mũi tẹt, tàn nhang đầy mặt. Quan trọng nhất là mắt trái của cô mù, con ngươi trắng dã chút sức sống, lệch lạc so với mắt . Thân hình thấp gầy, chẳng chút dáng vẻ yêu kiều thiếu nữ nào. Bộ đồ đen dính đầy bùn đất khoác lên càng khiến cô trông u ám nặng nề như một đám mây đen.

Anh chỉ quan sát thoáng qua thu ánh mắt : "Được ."

Cô như đại xá, lập tức bỏ chạy.

"Đợi chút!" Anh gọi giật , nhét tay cô một chiếc ô.

"Ngài thợ may..." Cô khựng cửa, ôm chiếc ô, dường như nhưng dám.

"Cô tên là gì?" Anh hỏi, giọng điềm đạm.

Cô ấp úng: "Tiểu Khang..."

"Khang trong An Khang ?"

"Không ... là Khang trong... tao khang..." Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Cái tên đáng yêu." Anh , ngoài trời mưa. "Đường trơn, cẩn thận. Tối Tết Thượng Nguyên, cô hãy đến lấy áo cho tiểu thư."

Cô bừng tỉnh, chạy biến như thể đang trốn chạy.

Anh trong, cái bọc cô đưa, bỗng thấy căng thẳng. Anh mở , thầm mong bên trong chỉ là một tấm vải thường.

khi Nguyệt Hạ Cẩm Vân bày mắt, lặng lẽ dựa ghế, là thất vọng bất lực.

Đến Ích Châu gần một năm, đây là đầu tiên nhíu mày chặt như .

...

"Này, ngài thợ may!" Tiểu a áo lam thấy thất thần bèn nhắc nhở. "Bộ đồ Tết Thượng Nguyên xong đấy nhé! Nếu tiểu thư nhà sẽ phạt c.h.ế.t!"

Anh thoát khỏi dòng hồi tưởng, gật đầu: "Ba ngày cô hãy đến lấy."

"Nhanh thế ?!" Tiểu a vui vẻ vỗ tay. "Vậy thì tiểu thư sẽ vui lắm! Không ngờ nhận và nhanh như . Về nhà sẽ xin tiểu thư thưởng thêm tiền cho ."

Anh chỉ .

"Ôi chao, về nhanh đây, Tiểu Khang còn đang đợi mua thuốc. Ngài thợ may, thật ." Tiểu a một tràng, từ lúc tiệm hỏi đông hỏi tây, giờ sắc trời mới hoảng loạn nhảy cẫng lên chạy .

"Xin dừng bước." Anh gọi với theo. "Tiểu Khang cô nương trong phủ bệnh ?"

"Ủa, quen cô hả?" Tiểu a ngạc nhiên.

"Từng gặp một phố." Anh đáp qua loa.

"Cô bệnh, mà là đại tiểu thư đ.á.n.h một trăm trượng, còn t.h.ả.m hơn cả bệnh." Tiểu a thở dài.

"Đánh đòn?" Anh sững . "Vì ?"

"Hình như đại tiểu thư mất một chiếc vòng phỉ thúy, tìm khắp phủ thấy. Có thấy Tiểu Khang phòng tiểu thư nên tiểu thư bắt cô tra hỏi. Tiểu Khang thà c.h.ế.t nhận, cứ trộm. Đại tiểu thư hết cách bèn đ.á.n.h cô một trăm gậy cho bõ tức. Thật đáng thương, giày vò đến mức giờ chỉ còn nửa cái mạng." Tiểu a càng càng buồn. "Tiểu Khang phủ mấy năm , sức khỏe yếu, dáng vẻ xí nên chỉ tạp dịch ở hậu viện, nhưng tính tình thật thà. Đại tiểu thư tính khí kiêu ngạo cổ quái, trong phủ ít trách phạt vô cớ. Không ngờ đến lượt Tiểu Khang chịu khổ."

"Ồ." Anh gật đầu, hỏi: "Tết Thượng Nguyên trong phủ tiệc tùng gì mà tiểu thư nhà cô gấp gáp may áo thế?"

"Không tiệc tùng gì ." Tiểu a nhanh. "Nghe Thứ sử đại nhân và phu nhân sắp đến phủ chúng ở vài ngày. Lão gia hình như họ hàng với họ. Cũng họ đến gì, nhưng cả phủ đang tất bật chuẩn đón tiếp. Bận c.h.ế.t! Thôi, thật đây."

Trời sẩm tối, đám trẻ con chơi đùa bên ngoài tan, đều trận tuyết dứt đuổi về nhà hết.

Anh đóng cửa , việc nữa mà đến bên giường, lấy từ gối tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân gói ghém cẩn thận. Đến giờ, nó vẫn là tấm vải nguyên vẹn, cắt xén một phân nào.

Ngồi mãi đến khuya, đột nhiên dậy, thổi tắt đèn, bước ngoài.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, đọng dày đặc mặt đất. Anh nhanh, bước chân như lướt tuyết mà để dấu vết.

...

"Có ! Trong đó ! Trong bức tường ! thấy bay từ trong bức tường! Là thần tiên ! Không , là yêu quái!"

Gã lang thang say xỉn, quần áo lấm lem bùn đất quan sai lôi , ngón tay dơ bẩn kinh hãi cam tâm chỉ về phía căn nhà cũ nát trong con hẻm xa dần. Cư dân sống bên bờ Tần Hoài, ai mà thèm tin lời một gã nát rượu đầu óc bình thường?

Con hẻm đó từng là doanh trại của quân đội nước Ngô ở thành Thạch Đầu. Nhiều năm qua chẳng còn ai sống ở đó. Quan phủ từng định tu sửa cho dân ở nhưng vì thiếu kinh phí nên gác . Lại lời đồn rằng đêm khuya từng thấy vong hồn binh sĩ quá cố mặc giáp đen lởn vởn quanh đó. Tóm , con hẻm ngoài gã say rượu và lũ chuột bọ thì chẳng ai thèm để tâm.

Bảo nơi thần tiên, thà là gặp ma còn dễ tin hơn! Tiếng la hét của gã lang thang chìm dần trong gió lạnh đêm đông. Không ai tin lời điên khùng của gã, bởi ai cũng cho bình thường.

...

 

Loading...