CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 1 - Hồi 2: Tình Yêu Của Cá - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2025-12-12 12:39:09
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
mà dọa dẫm! Thân là một con Thụ Yêu nghìn năm đường đường chính chính.
Kẻ đối diện bàn, da trắng thịt mềm, mày thanh mắt sáng, đang nghênh mặt lườm như một ông trời con. Mái tóc chéo che nửa con mắt, cả khuôn mặt toát lên vẻ cao ngạo lạnh lùng, xa cách khác cả ngàn dặm. Tiếc , bộ đồng phục trung học màu đen bán cái vẻ chững chạc giả tạo của .
“Tìm cho thứ nước sạch sẽ nhất thế gian.” Mười phút , ngó nghiêng cái tiệm đồ ngọt tên “Bất Đình” của , đôi mắt xinh chỉ vẻ khinh khỉnh: “Tìm , ngoài tiền công , cho cô thêm mười cái mặt bằng, cái nào cũng sang hơn cái tiệm rách của cô gấp mười .”
“Tìm thì ?” tao nhã vắt chéo chân, thổi nhẹ chiếc lá nổi lềnh bềnh mặt nước xanh biếc, trong bụng thầm nguyền rủa cái thằng nhóc trời cao đất dày bao nhiêu .
“ sẽ cho san phẳng cái tiệm của cô.” Cậu cầm chiếc bánh sữa khoai môn trong đĩa lên, cau mày ngửi ngửi, ném .
Khi dùng hai chữ “Tiễn khách!” để thể hiện cái khí phách “giàu sang thể cám dỗ, uy vũ thể khuất phục” của bà chủ , thì hai gã công kiêm bảo vệ của , Gã Mập và Gã Gầy, đang nhỏ dãi vây quanh chiếc Maserati đỗ ngoài cửa. Gã Gầy còn lôi cả máy tính , chăm chú tính xem với đồng lương của thì bao lâu mới mua nổi chiếc xe .
gầm lên một tiếng đuổi hai cái của nợ bếp.
“Tin tức nhận là cô thích tiền.” Cậu coi lời đuổi khách của như gió thoảng bên tai, ngước mắt : “Cô lý do để từ chối.” Nói đoạn, uống một ngụm pha, mày nhíu rõ rệt, nhổ nhưng cố nuốt xuống, gượng gạo khẩy: “Việc nhà chúng , gì là . Điều chắc cô cũng .”
cũng lạnh, khinh bỉ. tên là Thương Đồng Khải. Dĩ nhiên, cũng lai lịch nhà Thương Đồng. , thì ? Dọa dẫm một con yêu quái thâm niên, là nên . Bọn trẻ bây giờ mắc cái .
“ thích tiền, nhưng thích . Vậy nhé, cửa ở .” dậy bỏ , bóng lưng đầy dứt khoát.
Nhóc con, còn dám so bì cá tính với bà ?!
bỗng một tiếng “bịch” lưng. Quay , Thương Đồng Khải mà đang quỳ một gối đất.
“Cầu xin cô cứu nó.” Trong lời cầu xin hèn mọn, rõ ràng là sự nhẫn nhịn cam chịu.
Trên chiếc bàn ngăn cách giữa và , ngoài tách và bánh ngọt, còn một bể cá nhỏ. Trong lớp kính trong suốt, một con cá màu trắng, vẫy vẫy chiếc vây và cái đuôi tựa như đăng ten, chậm rãi bơi lượn.
Nước trong bể cá, màu hồng nhạt. Lúc Thương Đồng Khải mang nó , nước vẫn còn trong vắt. Trên chiếc vây bên trái, một vết thương, m.á.u từng chút một rỉ , loang trong nước.
“ dùng loại t.h.u.ố.c đắt tiền nhất, tìm những chuyên gia hàng đầu thế giới, cũng chữa khỏi cho nó .” Đôi mắt xinh của Thương Đồng Khải phủ một lớp bụi tro ảm đạm, ngón tay lướt bể cá đầy xót xa: “Vết thương của nó thể lành . Có với , dùng thứ nước tinh khiết nhất mới thể cứu nó.”
“ ở đây cả một bình nước tinh khiết, thích thì thể khuân .” Ánh mắt rời khỏi bể cá, chỉ cây nước nóng lạnh ở góc phòng, cái bộ dạng chắc chắn còn đáng ghét hơn lúc dọa dẫm gấp trăm .
“Cô…” Cậu phắt một cái ngẩng đầu lên, nắm tay kêu răng rắc, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên như quả cà chua, tức giận đến tột cùng mà thể phát tác.
Nhóc con, còn trị nổi ?! độc địa giơ một chữ V chiến thắng trong lòng.
“Đứng dậy .” hả hê, thu vẻ độc ác của mụ phù thủy, vòng qua bàn, vịn lấy cánh tay mỉm : “Hay là uống , kể cho một câu chuyện . Về , và về con cá đó.”
---
Tiếng còi báo động chói tai cùng tiếng gầm của động cơ, dần dần biến mất ở đầu của con đường rợp bóng cây.
Rạng sáng hôm nay, một lao công phát hiện xác của hàng chục con mèo và một con diều hâu trong khu biệt thự , kinh ngạc quá bèn gọi 110.
Thương Đồng Khải khung cửa sổ sát đất, từ tầng hai của biệt thự theo chiếc xe cảnh sát đang xa. Ánh nắng ban mai rọi đôi mắt xanh thẳm của , soi một vùng lạnh lẽo.
Huyễn lúc nào cũng vận một bộ đồ đen, ẩn một cách cảnh giác ở nơi nắng, chỉ hơn một bóng ma đúng một thở.
“Cô sẽ thu hút ngày càng nhiều kẻ xâm nhập.” Huyễn mơ hồ lo lắng, đôi mày sắc như kiếm khẽ nhíu , điều hiếm thấy ở : “Ông chủ sắp về , nếu để ông thì…”
“Giải quyết những kẻ xâm nhập là trách nhiệm của , bất kể bao nhiêu.” Thương Đồng Khải cắt lời Huyễn, lướt qua : “ đến trường . Chuẩn xe .”
“Khải.” Huyễn như một pho tượng đá, hề nhúc nhích.
Thương Đồng Khải dừng , nghiêng mặt.
Huyễn im lặng một lúc lâu, dường như hạ một quyết tâm lớn, trầm giọng : “Đưa cô .”
“Nếu ngay cả cô cũng bảo vệ , thì đáng mang họ Thương Đồng. sợ bất cứ kẻ xâm nhập nào.” Thương Đồng Khải đưa tay vỗ vỗ vai Huyễn, : “Cậu cũng mà, .”
Đôi mày của Huyễn đột nhiên nhíu chặt , vai rụt .
“Sao thế?” Thương Đồng Khải nhận điều bất : “Bị thương ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/hoi-2-tinh-yeu-cua-ca-chuong-1.html.]
“Vết thương ngoài da thôi. Rạng sáng lúc đ.á.n.h với con yêu diều hâu đó, cẩn thận nó cào một miếng nhỏ.” Huyễn trở vẻ bình thường: “ lấy xe.”
“Cậu hiếm khi thất thủ đấy.” Thương Đồng Khải nháy mắt với : “Cần giúp ?”
“Chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.” Huyễn lắc đầu, khổ.
“Cần thì cứ , sợ phá vỡ gia quy .”
Thương Đồng Khải huýt sáo một cách thoải mái xuống lầu. Trong mắt Huyễn phản chiếu bóng lưng của , và một nỗi niềm thôi mơ hồ.
Thương Đồng Khải tấm gương trong phòng ngủ. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu vương mùi sữa tắm thoang thoảng, chiếc áo khoác đồng phục màu đen thì chẳng bao giờ chịu cài cúc. Anh thiếu niên cao ráo tuấn tú trong gương, lạnh lùng chính .
Sau lưng tấm gương, một cái nút lồi lên. Ấn đó, chiếc tủ quần áo khổng lồ dựa tường sẽ dịch sang bên cạnh nửa mét, để lộ một cánh cửa bí mật tường.
Đó là nơi mà từ bảy năm , ngày nào Thương Đồng Khải cũng đến.
Căn phòng bí mật cánh cửa, nền nhà và bốn bức tường đều bằng đá cẩm thạch nhẵn bóng như gương, ngay cả hoa văn đá cũng tinh xảo. Bên trong ngoài một bể nước cao bằng , còn vật gì khác. Trên tường cửa sổ, nhưng treo một bức tranh sơn dầu cực lớn. Trong tranh, trời xanh như gột, sóng biếc vạn trùng, bãi cát mịn màng rộng lớn một bóng , chỉ hai hàng dấu chân kéo dài biển. Cả bức tranh, sống động đến mức như thể thấy tiếng sóng vỗ.
Cọ vẽ và màu sơn vứt bừa bãi đất, những vệt dầu màu loang lổ sàn nhà trắng, còn hơn cả hoa.
Thương Đồng Khải đến bể nước đối diện với bức tranh, khẽ gõ lên thành kính, như một quý ông lịch sự gõ cửa.
“Hôm nay khai giảng ?”
Mặt nước yên tĩnh gợn lên những con sóng nhỏ. Một con cá dài chừng một thước, vảy trắng như kim cương, vẫy vẫy chiếc vây và cái đuôi mềm mại như đăng ten, từ từ hiện hình từ phía bên của bể, vui vẻ bơi đến mặt Thương Đồng Khải.
“Ừm. Hôm nay ăn kem vị gì?” Thương Đồng Khải nở một nụ hiếm thấy, từng đường nét khuôn mặt đều giọng nữ trong trẻo dễ cho mềm mại hẳn , giọng điệu đầy vẻ yêu chiều và cưng nựng.
Đồ Đồ là một con cá, nhưng nó , còn thích ăn kem, cho nên trong lòng Thương Đồng Khải, Đồ Đồ bao giờ là “nó”, mà là “cô ”.
“ vị vani sô cô la!”
“Một viên?”
“Hai viên!!”
“Sẽ béo đấy!”
“Cùng lắm thì đổi cái bể to hơn!”
Thương Đồng Khải bất lực lắc đầu, áp lòng bàn tay lên thành bể. Đồ Đồ vui vẻ lộn mấy vòng, đôi môi hồng hồng “chụt” một tiếng hôn lên lòng bàn tay .
Giữa họ, luôn một tấm kính dày ngăn cách, nhưng thể ngăn ấm nhỏ nhoi.
“Lên lớp chuyên tâm đấy nhé!”
“Biết !”
“Đừng đ.á.n.h với !”
“Biết !!”
“Lúc về nhà nhất định cài cúc áo khoác , dạo cúm A hoành hành ghê lắm.”
“Được…”
“Đừng quên kem! Hai viên nhé!!”
“…”
Thương Đồng Khải giơ tay đầu hàng, tiu nghỉu như một đứa trẻ: “Thôi , hai viên thì hai viên!”
Đồ Đồ đắc thắng thổi một chuỗi bong bóng nước, bong bóng xếp thành một chữ V thật to trong nước.
Đồ Đồ là bạn thật sự duy nhất mà Thương Đồng Khải công nhận.
Đồ Đồ, cũng là đối tượng mà bằng giá bảo vệ.