BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-12-26 16:43:25
Lượt xem: 562
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đám Đào Ngột Nô phá cửa xông , nhóm Tống Thiếu Hành và Hạ Lan Y sớm nhảy cửa sổ, trộn đám đông ồn ào của hội Xướng Bảo.
"Đừng để con ranh đó c.h.ế.t, còn g.i.ế.c hết!" Triều Hoa cửa sổ trống trơn, ánh mắt âm u lạnh lẽo.
Đào Ngột Nô Quỷ Phàn Lâu bắt đầu lùng sục Hạ Lan Y.
Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành định nương theo đám đông chen chúc để thoát khỏi Quỷ Phàn Lâu, lúc đến hành lang giếng trời, cửa lớn ngay mắt.
đột nhiên một đội Đào Ngột Nô chắn ngay cửa, bắt buộc bất cứ ai ngoài đều tháo mũ trùm, lộ mặt kiểm tra mới .
"Làm bây giờ?" Hạ Lan Y sang Tống Thiếu Hành.
"Lát nữa sẽ gây hỗn loạn ở đằng để dụ bọn chúng ." Tống Thiếu Hành quanh, hất cằm về phía khán đài hội Xướng Bảo đang ồn ào phía Tây: “Tống Nguy sẽ bảo vệ rời khỏi đây. Lên thuyền xong bảo gã lái đò chèo ngay. Trước khi đến tìm hiểu , đám Đào Ngột Nô xuống nước , chỉ cần thuyền rời bến là an ."
"Còn ngươi thì ?" Hạ Lan Y túm chặt lấy vạt áo choàng của Tống Thiếu Hành khi định .
"Quận chúa đừng lo, sẽ đuổi theo ngay."
Tống Thiếu Hành , khóe môi thoáng nở nụ vụt tắt, xách kiếm len đám đông phía khán đài Tây.
Hạ Lan Y bóng lưng rộng lớn của , cứ cảm thấy quen thuộc đến lạ kỳ.
"Quận chúa, chúng hướng ." Tống Nguy dẫn Hạ Lan Y đến gần sảnh hoa, vị trí gần cửa lớn hơn.
Chẳng bao lâu , khán đài phía Tây trở nên hỗn loạn. Tiếng hò hét, c.h.ử.i bới, tiếng bàn ghế đổ vỡ, tiếng la hét của kỹ nữ vang lên. Đám Đào Ngột Nô canh cửa lập tức thu hút chạy về phía đó.
"Quận chúa, đến lúc !" Tống Nguy cùng đám thuộc hạ đồng loạt rút kiếm, vây quanh bảo vệ Hạ Lan Y, lao thẳng cửa.
họ ngờ bên ngoài cửa vẫn còn một đội Đào Ngột Nô mai phục sẵn. Thấy nhóm Tống Nguy lao , bọn chúng bèn rút đao xông .
Hai bên lao hỗn chiến, tình cảnh vô cùng rối ren.
May mắn là của Tống Thiếu Hành đều là tinh binh Cấm quân tuyển chọn kỹ càng, giao đấu với đám Đào Ngột Nô đeo mặt nạ đồng xanh cũng hề lép vế. Chỉ điều đám quái vật dường như đau, dù cổ đ.â.m xuyên vẫn tiếp tục chiến đấu điên cuồng.
Bên tai tiếng đao kiếm chan chát, Tống Nguy đ.á.n.h lùi bảo vệ Hạ Lan Y, nhanh thoát xuống thuyền. Ngoại trừ vài binh sĩ thương ở tay, những khác đều bình an vô sự.
Mắt thấy thuyền ngày càng rời xa bến tàu.
Hạ Lan Y sốt ruột Tống Nguy: "Sao Tống Thiếu Hành vẫn đuổi theo!"
Tống Nguy mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng cũng chẳng nắm chắc.
Vị Nhị lang quân nhà mới về Biện Lương nửa tháng trong một đêm khuya, lúc đó Tống Thiếu Hành cửa, đầy thương tích, gặp nhà ngất lịm . Đại phu bảo khả năng cứu sống cao. Tướng phủ đóng cửa từ chối tiếp khách, phong tỏa tin tức. Tướng công nhà túc trực bên cạnh suốt hơn mười ngày mới giành giật mạng sống của Tống Thiếu Hành từ tay t.ử thần.
Thực đến tận bây giờ vết thương của Tống Thiếu Hành vẫn lành hẳn.
"Không , ngươi chèo thuyền cho !" Hạ Lan Y sang hét lớn với gã lái đò.
Thấy gã lái đò nhúc nhích, Hạ Lan Y Tống Nguy giục giã: "Ngươi bảo ! Phó đô chỉ huy sứ của các ngươi vẫn còn ở đó mà!"
"Lang quân dặn dò, đầu." Tống Nguy cụp mắt xuống: “Người thể xảy chuyện ."
Hạ Lan Y tức tối Tống Nguy, chạy thẳng đuôi thuyền, hùng hổ định giật lấy mái chèo từ tay gã lái đò.
Trong lúc hai bên đang giằng co, Hạ Lan Y bỗng thấy Tống Thiếu Hành từ trong Quỷ Phàn Lâu đ.á.n.h mở đường m.á.u chạy , đang lao về phía bến tàu.
"Nhanh lên! Hắn kìa!"
Tống Nguy ngoái , quả nhiên thấy Tống Thiếu Hành, bèn lao giật lấy mái chèo từ tay gã lái đò.
Mấy tên thuộc hạ vội vàng sức chèo ngược thuyền trở .
"Bên ! Bên !" Hạ Lan Y ở mũi thuyền vẫy tay rối rít gọi Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành vung kiếm đạp ngã một đám quái vật, thấy lùi đến mép bến tàu.
"Cẩn thận! Có kẻ đang giương cung!" Hạ Lan Y tinh mắt phát hiện Triều Hoa đang trong bóng tối của chiếc đèn lồng tầng hai Quỷ Phàn Lâu, giương cung nhắm thẳng Tống Thiếu Hành.
Nghe tiếng cảnh báo, Tống Thiếu Hành phi nhảy xuống thuyền, kịp thời vung kiếm c.h.é.m gãy mũi tên đang lao tới ngay mặt. Cùng lúc đó, Tống Nguy và đám thuộc hạ dùng nỏ thần b.ắ.n một cơn mưa tên về phía Triều Hoa tầng hai.
Đến khi cơn mưa tên dứt, thuyền của Hạ Lan Y xa.
"Nương tử, ả chạy thoát , bây giờ?" Tên hầu chắp tay đến bên cạnh Triều Hoa.
Triều Hoa rút mũi tên cắm sâu cột hành lang , xoay một vòng trong lòng bàn tay, khẩy: "Hừ! Ả thoát khỏi lòng bàn tay của Lâu chủ !"
Trong khoang thuyền, Hạ Lan Y lo lắng Tống Thiếu Hành bên cạnh: "Ngươi thương ?"
Tống Thiếu Hành lắc đầu, giọng ôn tồn: "Ta ."
"Tại Quận chúa hỏi nữ quản sự về chuyện hương liệu?"
Hạ Lan Y hạ thấp giọng, ghé sát : "Ta ngửi thấy mùi Bạch Đốc Nậu dùng ả."
Lúc thuyền khỏi cổng vòm treo cửa sắt, chừng mười lăm phút nữa là thể thoát khỏi sông ngầm, trở về bến tàu hoang ở ngoại thành.
Đột nhiên một thuộc hạ chạy : "Quận chúa, Lang quân, gã lái đò biến mất !"
"Cái gì?" Hạ Lan Y bật dậy khỏi ghế.
Hai chạy ngoài mới phát hiện mặt sông ngầm bao phủ bởi sương mù trắng xóa, dày đặc đến mức thấy những con thuyền khác nữa, chỉ còn một màu trắng mênh mông.
"Sao tự dưng sương dày thế ?" Hạ Lan Y bên lan can, đưa tay sờ màn sương, sương khói như dải lụa nước trôi tuột qua kẽ tay.
Tống Thiếu Hành cảnh giác quan sát xung quanh, cảm nhận yêu khí tác quái.
"Đưa Quận chúa trong khoang, bảo dù chuyện gì xảy cũng ngoài!" Tống Thiếu Hành dặn dò Tống Nguy.
Sau khi Hạ Lan Y trong, Tống Thiếu Hành ở mạn thuyền chằm chằm mặt sông đen ngòm quỷ dị.
Một lát , mặt sông bốn phương tám hướng bắt đầu sủi bọt ùng ục. Trong màn sương mờ ảo, dường như tiếng ca kỹ đang hát khúc nhạc sầu...
Tống Thiếu Hành tay trái bắt quyết, chiếc vòng rắn vàng cổ tay hiện nguyên hình thành thanh kiếm Diệu Linh.
"Lang quân!" Tống Nguy cách đó xa hét lớn.
Một đám Thủy Túy* tóc tai rũ rượi, mặc áo bào đỏ ướt sũng đang bò lên thuyền từ phía đuôi, càng lúc càng đông.
* Thủy Túy là quỷ nước.
Đám thuộc hạ vung kiếm c.h.é.m nhưng vô ích, lưỡi kiếm xuyên qua xác Thủy Túy, khi rút thì kiếm đen sì, còn đám quái vật chẳng hề hấn gì.
Ngược , Thủy Túy tóm lấy chân, định lôi tuột xuống nước.
"Bám chặt lan can!" Tống Thiếu Hành cứa ngón tay trỏ, dùng m.á.u vẽ bùa trừ tà lên kiếm Diệu Linh, vung kiếm c.h.é.m con Thủy Túy đang ngâm nửa nước kéo chân lính.
Kèm theo tiếng gào thét chói tai, chỗ thương của con quái vật bốc khói đen nghi ngút. Những con Thủy Túy khác thấy bèn đồng loạt lao về phía Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành và đám Thủy Túy lao c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt. lượng Thủy Túy sông quá lớn, những con cố tình tránh né kiếm của Tống Thiếu Hành, bò về phía nhóm Tống Nguy.
"Lấy bùa Tĩnh Tức bảo mang theo dán lên ! Mau bảo vệ Quận chúa!" Tống Thiếu Hành siết chặt kiếm, c.h.é.m bay đầu một con Thủy Túy, hét lớn với Tống Nguy.
Tống Nguy dán bùa lên vội vã chạy khoang tìm Hạ Lan Y.
trong khoang trống .
Tống Nguy hoảng loạn chạy : "Lang quân! Quận chúa biến mất !"
Lúc , ánh mắt Hạ Lan Y mất tiêu cự, vô thức bước về phía mũi thuyền, nơi ngọn đèn gốm xám leo lét tỏa ánh sáng ma mị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-7.html.]
Lũ Thủy Túy rình rập nước vẫn đang hát những khúc ca ai oán, dụ dỗ Hạ Lan Y từng bước xuống nước.
Cuối cùng, “ùm" một tiếng, Hạ Lan Y rơi xuống dòng nước phủ đầy sương trắng.
Khi Tống Thiếu Hành xách kiếm chạy tới thì thấy bóng dáng Hạ Lan Y nữa. Hắn dứt khoát cắt m.á.u truyền kiếm, nhắm mắt , tay bắt quyết: "Hợp lôi đạo pháp, hành tự độ, tam thiên tà túy, PHÁ!"
Những tiếng nổ liên tiếp vang lên mặt sông đầy sương mù, sóng nước cuộn trào dữ dội. Cùng lúc đó, tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của lũ Thủy Túy cũng nổ tung theo.
Tống Thiếu Hành nuốt ngược ngụm m.á.u tanh ngọt nơi cổ họng, chút do dự nhảy xuống sông ngầm.
Hạ Lan Y rơi xuống nước, ngay khoảnh khắc lũ Thủy Túy Tống Thiếu Hành tiêu diệt, nàng cũng khôi phục thần trí. Vừa mở mắt sặc mấy ngụm nước đen ngòm, mũi ngập mùi m.á.u tanh tưởi.
Nàng vùng vẫy ngoi lên mặt nước, nhưng dường như vẫn còn những con Thủy Túy c.h.ế.t hẳn đang sống c.h.ế.t túm lấy chân nàng, dìm c.h.ế.t nàng, kéo nàng xuống đáy sông.
Không bao lâu trôi qua, ý thức của Hạ Lan Y dần mơ hồ, nàng còn sức vùng vẫy nữa, cơ thể bắt đầu chìm xuống.
"Mình còn tặng quà sinh thần cho Hoàng tổ mẫu, c.h.ế.t thế chắc sẽ đau lòng lắm..."
Trước mắt nàng loang loáng ánh nước quái dị, những ý nghĩ lộn xộn dần hiện lên trong đầu óc hỗn độn. Nàng nhớ đến cha khuất, nhớ đến trưởng về kinh, và cả... Tống Thiếu Hành.
"Y Nhi! Y Nhi!" Tống Thiếu Hành nín thở nước, ôm lấy eo Hạ Lan Y, kéo nàng lao vút lên mặt nước.
Khoảnh khắc đầu ngoi lên khỏi mặt nước, khí trong lành tràn phổi, Hạ Lan Y đột ngột mở mắt, nửa ngâm trong nước, tay bám chặt mạn thuyền thô ráp.
Bắt gặp ánh mắt hoảng loạn của Tống Thiếu Hành, Hạ Lan Y nôn thốc một ngụm nước đen, ho sặc sụa.
"Không , hít thở sâu ." Tống Thiếu Hành nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng.
Tống Nguy và đám thuộc hạ kéo hai lên thuyền. Cả hai đều ướt sũng. Tống Thiếu Hành vội vã đón lấy chiếc áo choàng sạch khoác lên Hạ Lan Y.
"Đưa nỏ cho ."
Chưa kịp lau nước sông trán, Tống Thiếu Hành yểm chú Tru Hồn lên mũi tên, giương cung nhắm thẳng màn sương dày đặc phía Tây.
Mũi tên rời dây cung, mặt sông vang lên tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của phụ nữ, mà tê dại da đầu.
"Còn cút đây thì ngươi sẽ c.h.ế.t chung với nó!" Tống Thiếu Hành quát lạnh.
"Lang quân tha mạng!"
Chẳng bao lâu , một gã lùn lưng gù chèo thuyền run rẩy từ trong màn sương. Mấy con quạ bay lượn đầu, mũi thuyền là xác một mụ già tóc bạc phơ, n.g.ự.c cắm một mũi tên, m.á.u đang tuôn xối xả.
"Lang quân tha mạng, yêu nhân ép buộc thôi!" Gã lùn đội nón lá quỳ sàn thuyền dập đầu lia lịa.
Tống Nguy nhận kẻ : "Hắn là tên đầy tớ của Thanh Nương chặn đường chúng lúc nãy."
"Lang quân tinh mắt quá! Nay mụ yêu bà đền tội, xin các vị lang quân tha cho cái mạng ch.ó !" Gã lùn ngước mắt lên, đáy mắt lóe lên tia hàn quang.
"Oán khí của c.h.ế.t trong sông là do các ngươi tạo ư?" Tống Thiếu Hành xách kiếm hỏi.
"Cái ... cái ..." Gã lùn t.h.i t.h.ể bên cạnh, ấp úng, giọng lí nhí: “Cái ... nên..."
Tống Thiếu Hành bước tới vài bước, xổm xuống, cau mày: "Ngươi gì?"
"Ta ngươi đền mạng!"
Gã lùn bất ngờ rút d.a.o găm từ trong tay áo, hung hãn đ.â.m thẳng tim Tống Thiếu Hành.
Trong màn sương trắng xóa, chỉ một tiếng "ùm", dường như vật gì rơi xuống nước.
"Tống Thiếu Hành!"
Hạ Lan Y vội dậy, nhưng nhẹ nhàng cản . Tống Thiếu Hành ngước nàng, dịu dàng : "Ta , khoang nghỉ ngơi ."
Hạ Lan Y chứng kiến thủ đoạn của Tống Thiếu Hành, nàng ngẩn ngơ một cái, do dự giây lát cũng trong khoang.
Tống Thiếu Hành bắt quyết xua tan sương mù. Chỉ thấy gã lùn đang đè nghiến xuống sàn, ôm vết thương đứt lìa cánh tay lăn lộn đau đớn, m.á.u tươi chảy thành dòng tràn xuống sông.
Thứ rơi xuống nước là cánh tay cầm d.a.o găm của gã.
"Nếu ngươi thành thật khai báo, sẽ cho ngươi thây."
Tống Thiếu Hành xổm xuống, cắm phập thanh kiếm cánh tay trái còn của gã lùn, c.h.é.m đứt xương, mũi kiếm găm sâu sàn gỗ, m.á.u từng giọt từng giọt chảy xuống.
Gã lùn đau đớn toát mồ hôi lạnh đầy đầu, nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng, chịu nhả nửa lời.
Tống Thiếu Hành rút kiếm , nhếch mép khinh miệt, hạ giọng chằm chằm: "Không ngờ đấy, ngươi cũng cứng đầu phết. Xem ngươi coi trọng mạng sống của lắm. Được thôi, g.i.ế.c ngươi nữa."
" sẽ cho treo cái xác già nua của Thanh Nương lên tường thành phơi nắng ba ngày. Những ác hồn sống chui rúc lòng đất tối tăm như các ngươi vốn dĩ chịu ngàn chỉ trích, vạn phỉ nhổ. Bá tánh Biện Lương thấy mụ , e là ai cũng sẽ gọi là lão yêu quái thôi nhỉ."
"Câm mồm!" Gã lùn vùng vẫy dậy, dùng hết sức bình sinh gào lên với Tống Thiếu Hành: “Đồ khốn nạn từ thủ đoạn!"
Ánh mắt Tống Thiếu Hành trầm xuống, dậy chĩa kiếm cổ họng , lạnh lùng: "Ta nhiều thời gian chơi với ngươi. Không thì vĩnh viễn cần nữa."
Uy thế bức trong ánh mắt khiến kẻ khác khiếp đảm.
Gã lùn vốn định c.h.ế.t quách cho xong, nhưng t.h.i t.h.ể Thanh Nương bên cạnh, ánh mắt lộ vẻ nỡ. Hắn ngửa đầu Tống Thiếu Hành: "Ngươi lời giữ lời chứ?"
Tống Thiếu Hành nhướng mày: "Đương nhiên."
"Dưới sông quả thực nhiều c.h.ế.t, nhưng do chúng g.i.ế.c. Chúng chỉ thúc đẩy oán khí tích tụ lâu ngày trong sông, giúp chúng thành hình, sai khiến chúng việc. Những là do Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu g.i.ế.c." Gã lùn ngập ngừng.
"Mấy năm Quỷ Phàn Lâu đổi chủ, sông liên tục xuất hiện những t.h.i t.h.ể mới, đều hút cạn máu, móc mất tim. Vốn dĩ chúng phong ấn trong quan tài chìm đáy sông, chúng phát hiện bèn lôi lên, dùng oán khí của chúng tạo thành Thủy Túy để g.i.ế.c cướp của."
Tống Thiếu Hành lạnh lùng : "Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu trông như thế nào?"
Gã lùn khàn giọng: "Đừng là chúng , ngay cả các quản sự trong lâu cũng từng thấy mặt đó. Lâu chủ ở địa thành bao giờ lộ diện, đây là quy tắc mấy chục năm nay ."
"Nói xong ?"
"Ngươi giữ lời..."
Gã lùn còn hết câu Tống Thiếu Hành vung kiếm cứa cổ.
Tống Nguy lệnh, chỉ huy thuộc hạ đẩy t.h.i t.h.ể hai kẻ xuống sông.
"Tống... Tống Thiếu Hành..." Hạ Lan Y thấy mãi xong việc bèn bước xem tình hình.
Nào ngờ...
Sương trắng mặt sông tan dần, mùi hôi thối của Thủy Túy xộc lên. Trên mặt nước lềnh bềnh trôi nổi hết cái xác khô màu đỏ đến cái xác khô khác, vây kín con thuyền nhỏ của họ giữa, trông cứ như những đóa sen đỏ nở rộ trong ao.
"Đó là Ngũ nương t.ử Lạc Ngọc Trang nhà Công bộ Thị lang!" Tống Nguy nhận cái xác khô trôi gần mạn thuyền nhất.
Tống Thiếu Hành lấy khăn lau vết nước đen mặt, chớp mắt, thầm nghĩ hèn gì đám Thủy Túy mạnh đến thế. Bị thành xác khô khi còn sống, oán khí đương nhiên cực lớn.
Sau khi trở về bến tàu, Tống Nguy lập tức sai đến phủ Khai Phong báo tin vớt xác.
Tống Thiếu Hành thì cưỡi ngựa đưa Hạ Lan Y về phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa.
Lúc trời sắp sáng, mưa ngớt, khí se lạnh. Trên mặt sông thuyền bè chở hàng qua tấp nập. Đường phố nội thành Biện Lương đông như mắc cửi, cửa tiệm san sát.
Họ cố tình chọn một con đường vắng vẻ, qua ngõ Quế Hoa, rẽ cái là sắp đến phủ Trưởng công chúa.
Đột nhiên từ cầu bên cạnh nhảy hai gã lang quân trẻ tuổi, dang tay chặn xe ngựa của Hạ Lan Y.