BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 68
Cập nhật lúc: 2025-12-28 16:32:27
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn là A Sử Cát, Quang Vũ tướng quân chiến t.ử của Cao Xương Hồi Hốt, đất nước vốn diệt vong. Năm xưa, khi Hạ Lan Hạc An dẫn quân Long Hổ của Đại Lương tiến sâu sa mạc Mạc Bắc để tiêu diệt Diệc Đô Hộ, chính vị Quang Vũ tướng quân A Sử Cát một khiêu chiến tám trăm thiết kỵ, giành lấy một đường sống mong manh cho vương đình.
rõ ràng năm đó Hạ Lan Hạc An một mũi tên xuyên tim b.ắ.n c.h.ế.t , tại đột nhiên xuất hiện ở đây?
“Hắn biến thành cái thứ quỷ quái gì thế ? Hình như là... hình như thành Mị !” Tịch Diệu chân nhân kinh hãi thốt lên.
Tống Thiếu Hành từng về thuật “Người hóa Mị”, tà thuật bắt nguồn từ vị Đại tế tư Bà Phục Nguyệt của Cao Xương Hồi Hốt. Tuy nhiên, loại tà thuật cần hiến tế mạng . Nhìn hồn lực hiện giờ của vị Quang Vũ tướng quân , ít nhất cũng cả ngàn bỏ mạng vì .
Con khiến Tống Thiếu Hành liên tưởng đến trận lũ lụt bất ngờ ở phủ Giang Lăng năm nay. Số bá tánh c.h.ế.t trong trận lũ đó cũng lên đến hàng ngàn.
Gương mặt A Sử Cát trắng bệch như xác c.h.ế.t. Hắn giương ô, đôi mắt tìm kiếm trong đám và dừng ở Hạ Lan Y: “Ta c.h.ế.t tay cha ngươi. Giờ cha ngươi c.h.ế.t, nếu hôm nay ngươi chịu hiến mạng cho , thể xem xét tha cho những kẻ khác.”
Tống Đại Quan nhiều, vác trường kích lao thẳng lên giao chiến với A Sử Cát. Chỉ qua vài chiêu, Tống Đại Quan rõ ràng rơi thế hạ phong.
Thấy tình hình , Tịch Diệu chân nhân cũng xông lên trợ chiến, cùng Tống Đại Quan hợp lực tấn công A Sử Cát. chiếc ô dầu màu xanh lục tay dường như là một pháp khí cực kỳ lợi hại. Mặc dù Tịch Diệu chân nhân tung một chưởng đ.á.n.h A Sử Cát lùi vài bước, nhưng chiếc ô trong tay đột nhiên biến hóa thành một con quái vật lông xanh khổng lồ, đầu báo voi, nhanh quấn chặt lấy cả Tống Đại Quan và Tịch Diệu chân nhân.
Thấy hai họ thể thoát , A Sử Cát lập tức lao nhanh về phía Hạ Lan Y. Tống Thiếu Hành triệu hồi kiếm Diệu Linh, bay lên chặn đường, kịch chiến với A Sử Cát.
Tống Nguy và Tống An dẫn theo đám thị vệ cầm đao che chắn mặt Hạ Lan Y và Thanh Yểu để đề phòng A Sử Cát gần.
Bất ngờ, một toán sát thủ bịt mặt mặc đồ đen từ rừng cây hai bên quan đạo phi , vung đao c.h.é.m thẳng về phía Hạ Lan Y. Tống Nguy và Tống An chia chống đỡ.
“Quận chúa, chúng rời khỏi đây !” Thanh Yểu thấy tình thế nguy cấp, vội che chở Hạ Lan Y, định cùng nàng lên ngựa tẩu thoát.
Tống Thiếu Hành cảm nhận nguy hiểm phía , nóng lòng thoát khỏi sự đeo bám của A Sử Cát, bèn lập tức niệm quyết triệu hồi Tru Hồn Chú, hợp nhất cùng kiếm Diệu Linh đ.â.m phập cơ thể A Sử Cát.
A Sử Cát trúng chiêu, hồn lực tan tác trong nháy mắt, ngã ngửa .
Tống Thiếu Hành lập tức , xách kiếm lao về cứu viện Hạ Lan Y. Nào ngờ A Sử Cát chỉ là giả c.h.ế.t. Thấy Tống Thiếu Hành lừa, bất thình lình bật dậy, ba bước thành hai, lướt qua Tống Thiếu Hành, mũi chân điểm nhẹ xuyên qua rừng cây, đáp xuống ngay mặt Hạ Lan Y, bàn tay lạnh lẽo bóp chặt lấy cổ nàng.
A Sử Cát lẩm bẩm: “Thất Phật Thần phù hộ Hồi Hốt... Ta , c.h.ế.t trong tay cha ngươi, thiên đạo luân hồi, hôm nay ngươi cũng c.h.ế.t tay .”
“Vậy ?” Hạ Lan Y nghiêng đầu, sức mạnh của Hắc châu trong cơ thể bắt đầu phát tác. Nàng chằm chằm mắt A Sử Cát, một nữa khởi động Ly Hồn Thuật, từ trong ký ức của thấy vương đình Cao Xương huy hoàng nhất năm xưa, thấy cuộc đời rực rỡ khi còn là Quang Vũ tướng quân.
A Sử Cát nhất thời đề phòng, bỗng nhiên ngẩn , bàn tay đang bóp cổ Hạ Lan Y cũng khựng . Tống Thiếu Hành chớp lấy thời cơ, tung hai tầng Tru Hồn Chú, từ phía A Sử Cát đ.â.m kiếm xuyên qua trái tim .
Từng sợi hồn lực theo sự gục ngã của A Sử Cát mà tan biến hư .
Tống Thiếu Hành căng thẳng Hạ Lan Y. Nàng ôm lấy cổ , ho sặc sụa vài tiếng.
A Sử Cát c.h.ế.t, con quái vật lông xanh đang quấn lấy Tống Đại Quan và Tịch Diệu chân nhân cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Tống Nguy và Tống An dẫn chạy tới: “Quận chúa, Quản quân, đám sát thủ c.ắ.n t.h.u.ố.c độc tự sát hết .”
“Tuy nhiên, chúng thuộc hạ tìm thấy thứ bọn chúng.” Tống Nguy đưa một tấm yêu bài.
Hạ Lan Y liếc mắt , là của Phụng Nhật Tả Xạ Quân đóng quân ở Ung Khâu, một đội quân quan hệ mật thiết với Tam hoàng tử.
“Cất kỹ yêu bài . Đợi về đến Biện Lương, còn tìm cơ hội đến gặp Tam đòi một lời giải thích.”
Ngay trong đêm đó, bọn họ thuận lợi rời khỏi Thâm Châu, tiếp tục hành trình về Biện Lương. Nguyên Linh Nguyệt theo đoàn tỏ vô cùng điều, suốt dọc đường đều giúp Thanh Yểu đun nước pha , hầu hạ cơm nước cho Hạ Lan Y.
Ngoài những việc đó , nàng luôn tìm đủ lý do để tiếp cận Tống Thiếu Hành. Tống Thiếu Hành cứ như thấy sự tồn tại của nàng , thái độ lạnh lùng của khiến Nguyên Linh Nguyệt khỏi nản lòng.
Tám ngày , đoàn xe của Hạ Lan Y an về đến Biện Lương. Mặc dù khi qua Thâm Châu, đường gặp vài đợt phục kích của những kẻ rõ lai lịch, nhưng nhờ Tống Đại Quan và Tịch Diệu chân nhân tay, Hạ Lan Y rốt cuộc thương tổn mảy may.
Nhờ Ngọc Long Cốt, mạng của Hạ Lan Hành Chi cứu về. Khi tin Hạ Lan Y thành an , Hạ Lan Hành Chi mấy ngày nay lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cuối cùng cũng trút gánh nặng trong lòng.
Mạnh Tư Tư Hạ Lan Hành Chi vui mừng vì trở về, nên khi đưa t.h.u.ố.c và uống cạn, nàng cũng ngăn cản cổng thành đón Hạ Lan Y.
Thế nhưng đoàn xe của Hạ Lan Y về nhanh hơn dự tính của Hạ Lan Hành Chi. Hắn đến cổng phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa thì xe ngựa của nàng cũng vặn tới nơi.
Hạ Lan Y vén rèm bước xuống xe. Thấy trưởng vẫn bình an, nàng bước nhanh lên bậc tam cấp, định kể lể với về những vất vả dọc đường.
miệng hé mở, kịp thốt nên lời nào thì nàng bỗng ôm ngực, phun mạnh một ngụm m.á.u tươi, ngã gục ngay mặt Hạ Lan Hành Chi.
Thanh Yểu lao tới đưa tay lên mũi Hạ Lan Y, kinh hoàng hét lên: “Quận chúa tắt thở !”
“Mau cho mời Thái y! Nhanh lên!” Hạ Lan Hành Chi như thấy lời Thanh Yểu, bất chấp tất cả bế thốc Hạ Lan Y chạy về Ngọc Lộ Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-68.html.]
Hắn đặt Hạ Lan Y lên giường, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, giọng run rẩy: “Y nhi, đừng sợ, a ở đây , a nhất định sẽ cho chữa khỏi cho .”
Thấy Đồng Lân mãi mời Thái y tới, gầm lên: “Người ?!”
Lúc , Tống Thiếu Hành chặn Đồng Lân bên ngoài, đóng chặt cửa phòng.
“Ngươi gì?” Hạ Lan Hành Chi hiểu chuyện gì, ánh mắt sắc lạnh Tống Thiếu Hành.
Ngay khi định nổi cơn tam bành thì chợt nhận ngón tay Hạ Lan Y trong lòng bàn tay khẽ cử động. Hắn phắt đầu , giọt nước mắt nơi khóe mi còn kịp lau thì thấy Hạ Lan Y mở mắt, dậy giường, tinh nghịch nhướng mày với : “A , mà.”
Hạ Lan Hành Chi lúc mới vỡ lẽ thì Hạ Lan Y diễn kịch. Một phen hú vía khiến toát cả mồ hôi lạnh.
“Lại bày trò gì thế ?” Nếu là bình thường, Hạ Lan Hành Chi nhất định sẽ phạt Hạ Lan Y chép sách, nhưng giờ nàng mạo hiểm tính mạng lấy Ngọc Long Cốt về cứu , nên giọng điệu trách cứ cũng vô thức mềm mỏng hơn nhiều.
Hắn đưa tay áo lau vết m.á.u bên khóe miệng nàng: “Máu là giả ?”
“Không ạ, là dùng nội lực ép m.á.u đấy.” Hạ Lan Y lắc đầu.
“Muội ngốc , tự nhiên thế gì?” Hạ Lan Hành Chi véo má , nghiêm mặt mắng.
Hạ Lan Y đón lấy cốc nước ấm, súc miệng bắt đầu mách lẻo: “A , đường về kẻ hạ độc .”
Đồng Lân bên cạnh buột miệng thảng thốt: “Cái gì!”
“Chuyện kể dài lắm.” Hạ Lan Y ngước mắt Tống Thiếu Hành: “Huynh cho bắt Nguyên Linh Nguyệt ?”
Tống Thiếu Hành gật đầu: “Nàng yên tâm, Tống An vẫn luôn cho theo dõi ả. Vừa ở cổng lớn, Nguyên Linh Nguyệt định bỏ trốn Tống An tóm gọn .”
Hạ Lan Y thở phào: “Vậy thì .”
Sau đó, Hạ Lan Y kể cho Hạ Lan Hành Chi những chuyện xảy ở thành Giang Lăng và thư viện Hồng Vụ, đồng thời cũng khách quan tường thuật việc Tống Thiếu Hành nhiều cứu mạng nàng.
Vì Ngọc Lộ Đường cấm ngoài nên Mạnh Tư Tư lo lắng đợi ở cửa. Nam Cung lòng khuyên nàng cần đợi ở đây, nếu thực sự chuyện, Quốc công nhất định sẽ cho báo tin.
dù Nam Cung , Mạnh Tư Tư vẫn yên tâm. Mãi đến khi của Mạnh phủ tới báo Mạnh phu nhân gọi nàng về gấp, Mạnh Tư Tư mới đành miễn cưỡng rời khỏi phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa.
Khi nàng về đến Mạnh phủ, Lưu đại phu ở ngõ Kê Nhi đang châm cứu cho Mạnh phu nhân. Trên mặt Lưu đại phu vẫn đeo chiếc mặt nạ sắt che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Mạnh Tư Tư thở hổn hển: “Mẹ, chuyện gì mà gọi con về gấp thế?”
Mạnh phu nhân mím môi chút hổ.
Nữ sứ bên cạnh đỡ lời: “Nương tử, ban nãy phu nhân bói cho một quẻ, hôm nay kiếp nạn, sợ gặp chuyện nên mới vội vàng gọi về.”
“Bói một quẻ ư?” Mạnh Tư Tư nhíu mày, mân mê mấy đồng xu và mai rùa bàn: “Mẹ học thuật bói toán từ bao giờ thế?”
Lưu đại phu rút cây kim bạc đầu Mạnh phu nhân, cất túi thuốc, áy náy : “Chuyện đều tại . Gần đây trong kinh thành đang lưu truyền đạo bói toán nên đem kể cho phu nhân cho vui, ngờ gây chuyện , là của tiểu nhân.”
Mạnh Tư Tư nhẹ: “Lưu đại phu gì , chuyện nhỏ thôi mà, ông đừng để trong lòng.”
Nàng dậy, vẻ mặt sốt ruột: “Mẹ, nếu ở đây việc gì thì con xin phép , bên đang rối ren lắm.”
“Con mới chỉ đính hôn với , còn thành . Nếu để khác thấy con suốt ngày chạy sang phủ như thế, họ xì xầm bàn tán đấy.” Mạnh phu nhân tính tình bộc trực thẳng.
Mãi đến khi nữ sứ bên cạnh giật giật tay áo, bà mới nhớ còn Lưu đại phu ở đây, vội đưa tay che miệng.
Cũng trách Mạnh phu nhân ý kiến, dù Hạ Lan Hành Chi và Mạnh Tư Tư đính hôn ba năm mà vẫn hề ý định rước nàng về dinh. Trước còn viện cớ mang tang cha thể cưới, nhưng giờ mãn tang mà vẫn im lặng tiếng. Chỉ cô con gái ngốc nghếch của bà, tin thương là chạy ngay sang túc trực. Bà chỉ sợ con gái lỡ thì, nếu cuối cùng vẫn chịu cưới thì Mạnh Tư Tư sẽ lỡ dở cả đời.
Mạnh Tư Tư một lòng một chỉ hướng về Hạ Lan Hành Chi: “Người ngoài gì mặc kệ họ, con và đính hôn, chắc chắn sẽ là vợ chồng. Giờ thương, con đương nhiên ở bên chăm sóc.”
Mạnh phu nhân thở dài, đành chiều theo ý con.
Lưu đại phu thu dọn hòm thuốc, bâng quơ hỏi: “Quận chúa Tĩnh An về Biện Lương ?”
Nhớ cảnh tượng ở cổng phủ, Mạnh Tư Tư cảnh giác Lưu đại phu: “Sao tự nhiên ông hỏi thăm Quận chúa?”