BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-26 16:43:24
Lượt xem: 629

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Này!" Hạ Lan Y dựa lưng vách thuyền, nghiêng mặt ả đàn bà đẫy đà yêu nghiệt , cảm thấy thật nực : “Ngươi chấm thì liên quan quái gì đến ?"

"Ái chà..." Ả đàn bà lả lướt ở đuôi thuyền khẽ nhướng mày, đưa tay chỉnh cây trâm bạc hai nhánh tua rua cài búi tóc Tiên Nhân cao vút. Ả tiếp tục nghiêng đầu Tống Thiếu Hành trong khoang, giọng nũng nịu trách móc: "Hóa hai một cặp ? Thế thì là lão ... , là nhầm ."

Nói đoạn, ả định bước thẳng trong khoang thuyền.

Tống Nguy vẫn sừng sững chắn mặt, nhường nửa bước.

"Vị tiểu lang quân mà kém tinh tế thế nhỉ?" Ả nở nụ lạnh lẽo, đôi lông mày xếch ngược, ngón tay thon dài chọt chọt n.g.ự.c Tống Nguy, môi đỏ khẽ mở: "Ta chỉ tâm sự với lang quân nhà ngươi đôi câu thôi mà, ăn thịt ."

"Nương t.ử gì thì cứ đó mà ." Tống Thiếu Hành bước khỏi khoang thuyền, mũ trùm đầu màu đen lộ khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng.

"Thiếp tên là Thanh Nương. Không quý danh lang quân là gì, đến đây việc chi?"

Dáng vẻ của Tống Thiếu Hành quả đúng là gu của Thanh Nương. Mày rậm mắt sâu, cốt cách tuyệt hảo, càng càng thấy ưng cái bụng. Nếu giữ địa thành mãi mãi thì cũng là một ý .

Vừa , khóe mắt Thanh Nương liếc về phía Hạ Lan Y trong khoang. Ả toan tính, đợi lột da con ranh khoác lên , cùng vị lang quân trẻ tuổi bên trọn đời, những ngày tháng e còn sướng hơn cả Hoàng đế.

Tống Thiếu Hành bất ngờ di chuyển, chắn ngang tầm mắt của Thanh Nương. Hắn hiệu cho Tống Nguy đưa thêm hai túi bánh vàng nữa cho ả, giọng cứng rắn lạnh lẽo: "Nương tử, phiền tạo điều kiện cho."

Thanh Nương Tống Thiếu Hành, tươi rói nhận lấy ba túi vàng, tung tung trong tay, sức nặng kha khá. Ả xoay ném ba túi vàng lên trung, lập tức dùng vợt cá cán dài hứng lấy, thu về.

"Tiền nhận , xin mời nương t.ử về cho." Tống Nguy mặt nghiêm nghị.

"Về ư?" Đôi mắt Thanh Nương lúng liếng tình ý, bước tới mặt Tống Thiếu Hành, giơ tay định vuốt ve khuôn mặt . Tống Thiếu Hành nghiêng đầu né tránh, nhưng Thanh Nương hề tức giận, chỉ che miệng khúc khích, nhướng mày: "Lang quân ở đây với . Chỉ cần , sẽ cho con thuyền qua. Thế nào?"

Tống Thiếu Hành lướt qua vòng eo của Thanh Nương.

"Sao hả lang quân? Chàng ở , tuyệt đối sẽ để thiệt thòi ." Thanh Nương phất tay áo lụa đỏ mặt Tống Thiếu Hành, một mùi hương ngọt ngấy xộc tới, đồng thời ả cũng nhoài sát gần.

ngay khi dải lụa đỏ hạ xuống, cổ Thanh Nương kề sẵn một lưỡi kiếm sắc lẹm lạnh lẽo.

"Nếu bây giờ ngươi điều cút ngay, còn thể tha cho ngươi một mạng." Tống Thiếu Hành tay cầm kiếm, trong đôi mắt lạnh băng lấy một tia thương hoa tiếc ngọc.

Khóe môi Thanh Nương cứng đờ cong lên một nụ gượng gạo, ngước mắt thẳng mắt Tống Thiếu Hành, giọng điệu đáng thương: "Lang quân nỡ lòng nào vô tình đến thế?"

"Còn nữa, nếu ngươi dám ném cái phi tiêu quỷ tay , tin lập tức cắt đầu ngươi xuống ?" Ánh mắt Tống Thiếu Hành trầm xuống, kiếm tay sắc bén, cổ Thanh Nương bắt đầu rỉ máu.

"Lang quân hiểu lầm ." Thanh Nương ngượng ngùng thu tay đang định phóng phi tiêu về phía Hạ Lan Y , lùi từng bước về phía mạn thuyền, bay vút về thuyền của : “Ta chỉ đùa với chút thôi mà."

sàn thuyền, nở nụ giả tạo, dõi theo con thuyền của nhóm Tống Thiếu Hành dần xa.

chỉ trong nháy mắt, mái tóc đen nhánh của Thanh Nương bỗng chốc hóa bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo, hai má chảy xệ, trông hệt như một mụ yêu tinh già nua.

"Mụ già, gặp xương xẩu nhé!" Một gã lùn lưng gù, với vẻ mặt xem kịch vui, chui từ thuyền hoa, bày thêm mấy miếng thịt ba ba tươi rói ngoài.

"Hừ!" Thanh Nương lườm gã một cái, tay ôm vết thương cổ, khom lưng chui khoang thuyền. Ả quỳ soi gương, khuôn mặt dữ tợn của khanh khách quái dị: "Gặp xương xẩu thì ? Ta sẽ khiến mạng đến mà mạng về!"

Ả bấm tay huýt sáo. Một con quạ đỏ vỗ cánh bay từ cửa sổ đậu lên vai ả. Ả thì thầm với con quạ vài câu. Chẳng bao lâu , mặt sông ngầm dần nổi lên màn sương trắng xóa, ngày càng dày đặc, che lấp đường về của nhóm Hạ Lan Y.

"Các vị khách quan hôm nay đến khéo thật!" Gã lái đò ngẩng đầu Quỷ Phàn Lâu tầng tầng lớp lớp nguy nga mặt, tiếng sáo ma mị lọt tai: “Hôm nay Quỷ Phàn Lâu hội Xướng Bảo, e là sẽ chiêm ngưỡng ít đồ ngon vật lạ !"

Trên bến hầu đợi sẵn ở cầu thang. Thuyền cập bến, Tống Thiếu Hành xuống , để Hạ Lan Y vịn tay bước xuống, nhóm Tống Nguy theo .

Quỷ Phàn Lâu ngói xanh tường đỏ, lầu các nguy nga, cổng chào kết hoa rực rỡ tráng lệ, so với Phàn Lâu mặt đất còn hoành tráng hơn vài phần. Chỉ điều, những chiếc đèn lồng đỏ treo chi chít lầu trông thật chói mắt, cửa sổ hắt bóng những vũ nữ eo thon, dáng điệu lả lướt.

Tên hầu đón Hạ Lan Y khí chất bất phàm, đoán chừng là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý nào đó mặt đất xuống xem náo nhiệt, nên ân cần hỏi han: "Nương t.ử ăn uống trọ ?"

"Trọ . Cho phòng nhất."

Người hầu nhận lấy túi tiền Thông Bảo đời Hi Ninh, hớn hở dẫn Hạ Lan Y qua hành lang giếng trời dài hun hút, lên phòng chữ Thiên tầng hai ở phía .

"Nương t.ử đợi chút, sẽ mang lên ngay ạ." Người hầu đon đả.

Mắt Hạ Lan Y cong cong, quan sát căn phòng, gọi giật tên hầu, hiệu cho Tống Nguy nhét tay một thỏi vàng: “Uống thì vội. Ta một bảo vật bán trong hội Xướng Bảo, nên thương lượng với ai đây?"

"Ta sẽ gọi Nha nương* đến cho ngài ngay." Tên hầu hí hửng nhét thỏi vàng tay áo.

* Nha nương là môi giới.

Cửa đóng , bên tai vẫn văng vẳng tiếng đàn sáo.

"Đây là căn phòng chúng ở." Hạ Lan Y Tống Thiếu Hành, tới cửa sổ tường phía Nam, mở xuống hồ nước nhỏ bên : “Vương Cửu đó chắc nhốt ở . Ngươi ở đây cầm chân họ một lát, xuống ngay."

Tống Thiếu Hành nắm chặt cổ tay trái của Hạ Lan Y khi nàng định trèo qua cửa sổ, giọng ôn tồn: "Tay tiện, là để Tống Nguy qua đó kiểm tra ."

Hạ Lan Y chớp mắt. Cánh tay của nàng cử động mạnh quả thực vẫn còn đau, nên đành rụt chân về: "Thôi ."

"Bên ngoài Đào Ngột Nô tuần tra. Bọn chúng thính tai nhưng mắt kém, cẩn thận chút." Tống Thiếu Hành buông tay Hạ Lan Y , dặn dò Tống Nguy.

Tống Nguy gật đầu, nhanh nhẹn trèo ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-6.html.]

Hầu như cùng lúc cửa sổ đóng , Nha nương gõ cửa bên ngoài.

Hạ Lan Y vội vuốt phẳng nếp nhăn váy áo, tao nhã xuống ghế bành bên bàn, rót cho một chén nước ấm.

"Chào nương tử." Nha nương bước , đảo mắt trong phòng, tươi rói đến mặt Hạ Lan Y: "Không bảo vật ở ạ?"

Hạ Lan Y liếc mắt hiệu cho Tống Thiếu Hành.

Tống Thiếu Hành lấy từ tay áo chiếc hộp tre trắng vẽ hoa hải đường, mở nắp, để lộ viên Dạ Minh Châu bên trong.

Nha nương thấy Dạ Minh Châu, mắt sáng rực lên: "Nương tử, thể cho cầm lên xem ?"

Hạ Lan Y bưng chén , lơ đễnh gật đầu.

Nha nương lót khăn cầm viên Dạ Minh Châu lên, soi ánh đèn. Viên ngọc tròn trịa to lớn, tỏa ánh tím lung linh, phản chiếu ánh sáng trong vắt cực kỳ mắt: “Không tồi, đúng là bảo vật hiếm thấy."

"Nương tử, quy tắc ở đây là chia ba bảy." Nha nương cẩn thận đặt viên ngọc hộp: “Với lượng hàng hóa hiện tại, ba ngày nữa mới đến lượt trưng bày trong hội Xướng Bảo. Người gửi bảo vật kho của chúng , phát cho một thẻ vàng đ.á.n.h dấu, ba ngày ?"

Hạ Lan Y đặt chén sứ trắng xuống bàn, cau mày: "Nếu bán ngay hôm nay thì ?"

"Cái ..." Nha nương tỏ vẻ khó xử: “Ở đây chúng việc theo quy tắc, chủ chuyện ."

"Vậy thì gọi Lâu chủ của các ngươi đến đây. Viên ngọc còn vài chuyện riêng cần dặn dò bà cho rõ." Hạ Lan Y ngước mắt Nha nương: “Ta đang cần bán gấp, chia chác thế nào còn thể thương lượng ."

Nha nương viên ngọc giá trị liên thành, suy tính một lúc đáp: "Nương t.ử đợi một lát."

Trong lúc Nha nương rời , Tống Nguy trèo cửa sổ , mang theo một bức tranh.

"Thuộc hạ lục soát một lượt, trong phòng đó gì bất thường, chỉ bức tranh vẻ hữu dụng." Tống Nguy đưa bức tranh cho Tống Thiếu Hành.

Mở cuộn tranh , bên vẽ một yểu điệu, chỉ điều trong tranh che mặt bằng khăn trắng, chỉ lộ trán và đôi mắt, bên hông còn đeo một miếng ngọc bội hình hoa sen song ly.

"Ngày hai mươi ba tháng tám năm Hi Ninh thứ hai, vẽ tặng Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu bên bờ Kính Hồ..." Tống Thiếu Hành sang Hạ Lan Y.

"Người trong tranh là Tuyết Khanh nương tử." Hạ Lan Y dám tin chằm chằm bức tranh, hạ giọng: "Miếng ngọc bội hoa sen song ly thường xuyên đeo bên ."

"Cốc cốc!" Bên ngoài tiếng gõ cửa, vọng tiếng Nha nương: "Nương tử."

Tống Thiếu Hành sai cuộn tranh cất .

Khi Nha nương bước , Hạ Lan Y vẫn bên bàn, giả vờ nhấp đầy lơ đễnh. Nàng đặt chén xuống, nghiêng mặt cô nương trẻ tuổi theo Nha nương: "Vị là Lâu chủ ?"

"Lâu chủ chúng hôm nay mặt. Thiếp là quản lý ở đây, tên là Triều Hoa. Nương t.ử chuyện gì thể thương lượng với ."

"Triều Hoa?" Hạ Lan Y gõ nhẹ ngón trỏ trái lên mặt bàn, dậy đ.á.n.h giá Triều Hoa: "Cô thực sự chủ chứ?"

Triều Hoa mỉm , ánh mắt dừng ở cánh tay của Hạ Lan Y lướt : "Đương nhiên."

"Được thôi." Hạ Lan Y khẩy một tiếng, xuống ghế bành: “Viên ngọc thể lấy tiền."

Triều Hoa cảnh giác nàng: "Vậy ý của nương t.ử là?"

Hạ Lan Y nhướng mày: "Ta cần một lô hương liệu quý hiếm, càng hiếm càng . Nếu chỗ các ngươi , thể đổi viên ngọc ."

"Hương liệu quý hiếm thì đương nhiên là . Nương t.ử đợi ở đây một lát, sẽ lấy ngay." Triều Hoa nhạt, xoay định dẫn Nha nương rời .

"Hừ!" Hạ Lan Y nhạt, liếc Triều Hoa đầy khinh miệt, dậy chuẩn bỏ : "Ta thấy chỗ các ngươi chắc là , chúng thôi."

Triều Hoa vội đưa tay chắn mặt Hạ Lan Y: "Nương t.ử là ý gì?"

"Nếu chỉ là mấy loại hương tầm thường như Tiểu Tứ Hợp, Đàn Hương, Nhũ Hương thì đừng mang cho mất mặt. Hết bảo đợi bắt chờ, thời gian của bổn cô nương để cho các ngươi lãng phí như thế ." Hạ Lan Y ngẩng cao đầu ngạo mạn, lạnh lùng .

"Nương t.ử lo xa . Trong kho chúng Long Diên Hương ngàn vàng khó mua và Trầm Hương thượng hạng, chắc chắn sẽ để viên Dạ Minh Châu của nương t.ử chịu thiệt ." Triều Hoa vẫn giữ nụ dịu dàng môi.

"Ồ, thật ?" Hạ Lan Y Triều Hoa, thuận miệng : "Vậy chỗ các ngươi Bạch Đốc Nậu của năm nay ?"

"Cái ... thì ." Triều Hoa tiếp lời: " nếu nương t.ử , thể cho thu mua, chỉ là nương t.ử đợi ít hôm."

Hạ Lan Y Nha nương Triều Hoa với vẻ đăm chiêu, Nha nương cũng gật đầu hùa theo.

"Thôi , mau lấy đến đây, đây đợi." Hạ Lan Y xuống bên bàn, cầm chén lên dằn mạnh xuống, hất hàm: "Còn nữa, bảo bọn họ pha ấm mới lên đây!"

"Nương t.ử chờ một chút, ngay." Triều Hoa nhếch mép, ném cho Hạ Lan Y một ánh đầy ẩn ý.

Cửa khép , Tống Thiếu Hành vểnh tai ngóng, dường như một đám đông đang rầm rập kéo về phía phòng .

"Quận chúa, đây nữa!"

 

 

Loading...