BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 34
Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:57:29
Lượt xem: 321
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người mặt là một cô nương mặc áo lụa mỏng màu xanh nước biển, cổ tròn, tay ngắn, dáng vẻ chút e dè nhưng toát lên vẻ lẳng lơ. Nàng là Trương Diên Nhi, con gái của một môi giới nhà đất ở thành Đông. Môi tô son đỏ, má đ.á.n.h phấn hồng, cố tình tỏ tao nhã, là trang điểm kỹ lưỡng.
Nguyên đại lang quân Nguyên Lê Đình đây đính ước với Tam nương t.ử nhà họ Lâm, một vọng tộc ở Giang Lăng, chú họ quan trong triều. Trương Diên Nhi chỉ là con gái nhà nghèo hèn, thể so bì .
Dù Lâm Tam nương t.ử qua đời một tháng , nhưng trong thành Giang Lăng thiếu gì tiểu thư nhà giàu xứng đôi lứa. Trịnh phu nhân và Nguyên Linh Nguyệt chướng mắt loại như Trương Diên Nhi.
"Ai cho cô đây!" Trịnh phu nhân giận dữ quát đám gia nhân hành lang.
Nguyên Linh Nguyệt sắc mặt Tống Thiếu Hành, vội kéo tay áo thì thầm: "Đại ca mới về, cứ nhắm mắt ngơ ."
Trịnh phu nhân tuy ghét Trương Diên Nhi, nhưng vì con trai khỏi bệnh nên đành tạm tha cho ả.
Khi Trịnh phu nhân cho dìu Tống Thiếu Hành phòng, Trương Diên Nhi tranh thủ bên bậc cửa, lén lút liếc mắt đưa tình với Tống Thiếu Hành.
Tiền đại phu bắt mạch, thấy mạch tượng Tống Thiếu Hành hư phù vô lực, đúng là dấu hiệu bệnh nặng mới khỏi, khám xong bèn vội vàng ngoài kê đơn.
Tiếp theo là Liễu Pháp Trần đạo trưởng của Thái Nhất Cung, tay cầm phất trần trắng như tuyết, quét từ xuống đầu Tống Thiếu Hành.
"Đạo trưởng, sức khỏe thế nào?" Tống Thiếu Hành sập, giả vờ lo lắng hỏi.
Liễu Pháp Trần cau mày, dường như bệnh tình của Tống Thiếu Hành khá nghiêm trọng. Ông thi pháp kiểm tra một nữa thật kỹ càng.
Trịnh phu nhân bên cạnh Liễu Pháp Trần với vẻ nghi ngờ. Trước đây mời ông chữa bệnh cho Nguyên Lê Đình mãi khỏi, cũng chẳng bắt yêu quái, kém xa hai hòa thượng chùa Khánh Thông đến chữa khỏi bệnh.
"Cơ thể lang quân chút kỳ lạ!" Liễu Pháp Trần ngạc nhiên nhíu mày: "Lang quân thể cởi áo ngoài cho bần đạo xem kỹ ?"
Trương Diên Nhi định tiến lên cởi áo cho Tống Thiếu Hành nhưng Trịnh phu nhân trừng mắt lườm cho một cái lui về.
"Vừa Tiền đại phu bảo con ." Trịnh phu nhân nhịn lên tiếng ngăn cản: "Đạo trưởng định gì nữa?"
Liễu Pháp Trần còn Trịnh phu nhân tin tưởng, nhưng để chắc chắn, ông buộc kiểm tra kỹ.
"Phu nhân, dù Liễu đạo trưởng cũng là của Thái Nhất Cung." Quản sự Nguyên Huyền Tiễn khuyên giải: "Để ông xem kỹ cho đại lang quân cũng hại gì."
" đấy ." Nguyên Linh Nguyệt cũng hùa theo.
Đạo sĩ Thái Nhất Cung uy tín ở Phủ Giang Lăng. Việc trừ tà, cầu phúc, lễ ma chay, dân đều nghĩ đến Thái Nhất Cung đầu tiên.
"Mẹ, ." Tống Thiếu Hành lên tiếng: "Mọi ngoài , đừng phiền đạo trưởng thi pháp."
Trịnh phu nhân bất đắc dĩ đành dẫn lui ngoài.
Trong phòng chỉ còn Tống Thiếu Hành và Liễu Pháp Trần. Tống Thiếu Hành theo lời cởi bỏ áo ngoài, xem tên đạo sĩ định giở trò gì.
"Lang quân, vết thương n.g.ự.c là ?" Liễu Pháp Trần chăm chú vết sẹo lành hẳn đáng sợ n.g.ự.c trái Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành nhíu mày, giả vờ sợ hãi quanh thì thầm: "Đêm đó ở nhà cũ, gặp một con nhện tinh khổng lồ. Nó đuổi g.i.ế.c , chạy đến viện đông sương thì nó đuổi kịp. Ta chỉ thấy n.g.ự.c đau nhói gì nữa."
"Nhện tinh?" Liễu Pháp Trần quan sát kỹ biểu cảm của Tống Thiếu Hành, thấy giống dối.
Tống Thiếu Hành mặc áo, gật đầu, vẻ mặt vẫn hết bàng hoàng: "Phải, một con nhện to bằng cả gian nhà, từ chui , cứ đuổi theo đòi g.i.ế.c , sợ c.h.ế.t khiếp."
Trước đó trong ngục, Tống Thiếu Hành Hạ Lan Y kể chuyện nên giờ thêm mắm dặm muối kể trơn tru.
Liễu Pháp Trần nghiêm túc : "Lang quân đừng sợ, bần đạo thấy vết thương đỡ nhiều , chắc là cao nhân chữa trị cho ngài."
"Vậy ?" Tống Thiếu Hành thở phào nhẹ nhõm, gượng : "Không là ."
Thấy Liễu Pháp Trần định , Tống Thiếu Hành vội gọi , nhướng mày: "Nhắn với và là nghỉ ngơi. À, gọi cô nương bên ngoài đây cho ."
Chẳng bao lâu , Trương Diên Nhi uốn éo , tay vê khăn tay.
Tống Thiếu Hành nghiêng sập, một chân co lên, tay đặt đầu gối, mắt phượng lúng liếng, hất cằm: "Đóng cửa ."
Trương Diên Nhi liếc mắt đưa tình, thầm nghĩ Nguyên Lê Đình vội vàng quá, mới thoát c.h.ế.t nghĩ đến chuyện đó. Ả yểu điệu đóng cửa, cài then .
"Lang quân, phu nhân ngài ..." Trương Diên Nhi cúi đầu, xoay thì thấy một thanh kiếm sắc bén kề ngay cổ. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt cứng đờ của ả.
Vẻ e thẹn mặt biến mất, sắc mặt trắng bệch. Trương Diên Nhi lưỡi kiếm, nuốt nước bọt ngước mắt Tống Thiếu Hành, đôi mắt ầng ậc nước giả vờ đáng thương: "Lang quân, vị Liễu đạo trưởng gì với ngài ?"
"Ông nên gì với ?" Ánh mắt Tống Thiếu Hành lạnh lùng như chim ưng săn mồi, chút cảm xúc.
"Nói những lời..." Khóe môi Trương Diên Nhi nhếch lên, đôi mắt đột nhiên chuyển sang màu đỏ, miệng phun một luồng khí đen về phía Tống Thiếu Hành: "... nên ."
"Đại lang, đừng trách ." Trương Diên Nhi cúi đầu, ngón tay chọc n.g.ự.c Tống Thiếu Hành, móng tay lướt lớp vải lụa trơn bóng: "Chúng mặn nồng bấy lâu, cũng vô tình. Chỉ tiếc và yêu chung đường. Chàng phận của thì chúng kết thúc tại đây thôi."
Nói , năm ngón tay ả mọc móng vuốt đen dài sắc nhọn, định m.ó.c t.i.m Tống Thiếu Hành. ngay giây tiếp theo, tay ả Tống Thiếu Hành dùng chuôi kiếm đập mạnh, đau điếng . Chưa đầy một hiệp, ả Tống Thiếu Hành đ.á.n.h văng lên chiếc sập nhỏ gần đó, hộc máu.
Gia nhân bên ngoài tiếng ả kêu la nũng nịu thì tưởng chuyện thường tình, coi như thấy.
"Ngươi Nguyên Lê Đình!" Trương Diên Nhi kinh hãi ôm ngực, khóe miệng rỉ m.á.u Tống Thiếu Hành: "Ngươi là ai?"
"Ngươi bây giờ tư cách hỏi ." Tống Thiếu Hành thu kiếm, bước đến sập, xuống Trương Diên Nhi.
Khuôn mặt kiều diễm thấp thoáng nét cáo, xem tu vi cao. Liễu Pháp Trần đạo trưởng ở trong phủ mấy ngày nay, con hồ ly tinh to gan dám một mò đến?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-34.html.]
"Ngươi là ai? Quan hệ thế nào với Nguyên Lê Đình? Con nhện tinh đang ở ?" Tống Thiếu Hành tra khảo.
Vừa giao đấu, Trương Diên Nhi thoát nổi. Ả là yêu quái thời thế, nên ngoan ngoãn khai hết chuyện, chỉ mong giữ cái mạng.
Trương Diên Nhi là con hồ ly hoang sống ở chùa Thanh Liên phía Đông thành Giang Lăng. Mười năm nhờ cơ duyên mà hóa thành , ngày ngày theo tăng nhân kinh Phật.
Bảy năm chùa Thanh Liên chuyển , Trương Diên Nhi theo mà vẫn ở ngôi chùa hoang. Sau buồn chán quá, ả đóng giả con gái môi giới nhà đất, trộn nhân gian vui chơi.
Nhờ nhan sắc xinh , ả thường xuyên thu hút những kẻ háo sắc. Dần dà, ả chọn những lang quân trẻ tuổi hợp mắt để vui vẻ một thời gian, chán thì hút tinh khí của họ coi như thù lao.
Nguyên Lê Đình tìm đến ả năm ngoái. Trương Diên Nhi đồn Nguyên đại lang quân là quân tử, tâm địa Bồ Tát. Thấy trai hào phóng nên ả đồng ý qua .
"Tiên sư, là hồ ly hoang, màn trời chiếu đất, ăn đói mặc rét. Chỉ cần lang quân nào đối với chút là dễ động lòng lắm. Lang quân càng trai càng dễ động lòng, tin ngài cứ thử xem." Trương Diên Nhi vuốt tóc mai, đổi tư thế thoải mái hơn, liếc mắt đưa tình với Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành hề lay động, lạnh lùng : "Nói tiếp ."
Trương Diên Nhi nhớ , một tháng rưỡi , Nguyên Lê Đình than phiền đau đầu, gặp ảo giác, thường thấy Lâm Tam nương t.ử cùng đàn ông khác.
Trương Diên Nhi để tâm, miễn là Nguyên Lê Đình chu cấp đầy đủ cho ả là .
một đêm nọ, Nguyên Lê Đình say rượu ôm ả hạ độc thạch tín g.i.ế.c c.h.ế.t Lâm Tam nương tử. Trương Diên Nhi vội chạy ngăn cản nhưng kịp, Lâm Tam nương t.ử qua đời.
Sau đó là trận lũ lụt nửa tháng . Nguyên Lê Đình bận rộn cứu trợ, thái độ với Trương Diên Nhi lạnh nhạt hẳn. Trương Diên Nhi đang hưởng thụ cuộc sống giàu sang nên buông tay.
Ả bỏ tiền mua chuộc gã sai vặt của Nguyên Lê Đình thì mới. Cô nương đó tự xưng là Tiên t.ử trong trăng, đêm nào cũng đến nhà cũ hú hí với .
"Lúc đó tin đời Tiên t.ử trong trăng. Ta đoán chắc là loại yêu tinh như giả thần giả quỷ thôi. Một đêm nọ lén theo Nguyên Lê Đình đến nhà cũ xem mặt mũi ả , nhưng vì mê hồn trận." Trương Diên Nhi bĩu môi vẻ phục.
"Gã sai vặt đó ?"
"C.h.ế.t lâu . Nguyên Lê Đình phát điên lâu thì gã đó cũng lăn c.h.ế.t bệnh." Trương Diên Nhi lau m.á.u khóe miệng, ho khẽ thẳng dậy nghiêm túc : "Tiên sư, gì hết đấy. Con nhện tinh ngài gặp bao giờ."
"Liễu Pháp Trần phát hiện ngươi là yêu quái ?"
Trương Diên Nhi day trán: "Chắc là . Ta giấu yêu khí kỹ lắm, nếu lão phát hiện thì để ở Nguyên phủ lâu thế ?"
"Ngươi là hồ ly hoang, học cách giấu yêu khí?" Nếu Tống Thiếu Hành tu luyện Tru Hồn Chú từ nhỏ thì cũng suýt ả lừa.
Thái Nhất Cung là đạo quán hàng đầu Đại Lương, đạo sĩ ở đó hạng tầm thường. Nếu cao nhân chỉ điểm, Trương Diên Nhi thể qua mặt Liễu Pháp Trần.
"À..." Trương Diên Nhi đảo mắt liên tục, thật nhưng bịa lý do thuyết phục.
Tống Thiếu Hành thấu tâm tư của ả, trực tiếp dùng Chân Ngôn Chú.
"Trong tháp Lưu Ly ở chùa Thanh Liên nhốt một con Cửu Vĩ Hồ nghìn năm. Bà cô đó thấy đáng thương nên giúp hóa hình, còn dạy khẩu quyết giấu yêu khí. Bà dặn tuyệt đối cho ai , nếu sẽ mang họa sát ."
Chân Ngôn Chú tan biến, mắt Trương Diên Nhi dại , lưỡi thè , hai cái tai hồ ly xù lông cụp xuống. Một lúc ả mới tỉnh .
Vừa tỉnh , vẻ mặt ả đầy hối hận, dựng tai lên Tống Thiếu Hành oán trách: "Tiên sư, ngài còn gian manh hơn cả thế!"
"Con ơi! Con ơi! Thuốc sắc xong , để nhé!" Tiếng gõ cửa dồn dập của Trịnh phu nhân vang lên.
Tống Thiếu Hành đành xuống giường giả vờ ốm. Trương Diên Nhi điều, ôm n.g.ự.c nhảy xuống sập, thu tai hồ ly , khóe mắt còn dính vài giọt nước mắt.
Ra mở cửa, Trịnh phu nhân lườm ả một cái đầy khinh miệt.
Trương Diên Nhi giận, e thẹn cầm khăn định theo nhưng nữ sử chặn , bảo phu nhân chuyện riêng với lang quân, ngoài tiện ở .
"Ngươi đến gần Nguyên phủ tìm một dinh thự họ Cố, cửa hai con sư t.ử đá. Chuyển lời với cho Cố nương t.ử ở đó. Nếu gác cửa chặn , cứ là Nguyên Lê Đình bảo đến." Tống Thiếu Hành dùng thuật truyền âm chỉ Trương Diên Nhi thấy.
Bị Tống Thiếu Hành hạ Khu Mệnh Chú, Trương Diên Nhi . Cũng may Cố phủ dễ tìm.
Trương Diên Nhi vẫn thấy khổ quá, tất nhiên vướng chuyện . Ả uể oải gõ cửa: "Có ai ?"
Người mở cửa là một nam nhân trung niên: "Cô là ai?"
Trương Diên Nhi toe toét: "Có bảo đến tìm Cố nương tử."
Quản gia Trương Diên Nhi thấy quen quen, chợt nhớ ả là cô nương lẳng lơ ở thành Đông, bèn cảnh giác: "Ở đây Cố nương t.ử nào cả."
"Này !" Trương Diên Nhi cố len chân khe cửa, nhăn nhó: "Ông già , biển hiệu rõ ràng ghi Cố phủ mà bảo Cố nương tử. Ông cứ bẩm báo là Nguyên đại lang quân bảo đến. Nếu nương t.ử đó cho thì ngay. Mau , lỡ việc thì đừng trách !"
Trương Diên Nhi bực bội đợi ở cửa. Một lát cửa mở, một lang quân trẻ tuổi tuấn tú dẫn ả . Trong sân đầy lính tráng vũ trang đầy đủ khiến ả giật .
"Ai bảo cô đến?" Tống Nguy dẫn ả phòng khách vắng , lạnh lùng hỏi.
Trương Diên Nhi là Tống Nguy là thuộc hạ của Tống Thiếu Hành. Cái thái độ lạnh lùng y hệt .
"Là Nguyên đại lang quân bảo đến chuyển lời cho Cố nương tử." Trương Diên Nhi lành.
Tống Nguy hỏi: "Nguyên đại lang quân việc gì ?"
"Vị tiên sư đó thì chuyện gì ? Ngài tu vi cao thế, suýt g.i.ế.c c.h.ế.t ." Trương Diên Nhi méo mặt: "Ta thấy đạo sĩ Thái Nhất Cung chắc cũng đ.á.n.h ngài , gì đến yêu tinh."
Thấy Tống Nguy im, Trương Diên Nhi khó hiểu hỏi: "Lang quân bẩm báo với Cố nương t.ử ?"