BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 28
Cập nhật lúc: 2025-12-27 10:07:02
Lượt xem: 334
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Lan Y đáp qua loa: "Ta bờ sông xảy chuyện nên cùng bạn đến xem thử."
"Trời sắp tối , Cố nương tử, để đưa cô về?" Nguyên Huyền Tiễn chớp mắt chút căng thẳng.
Hạ Lan Y từ chối: "Đa tạ ý của lang quân, cần ."
Nguyên Huyền Tiễn Tống Thiếu Hành, gật đầu chào xã giao sang ân cần dặn dò Hạ Lan Y: "Vậy Cố nương t.ử đường cẩn thận. À đúng , tối nay hai vị đừng đến nhà cũ nữa. Trong phủ chúng mời hai vị đại sư chùa Khánh Thông tới, gia chủ đồng ý để họ chữa bệnh cho đại lang quân đêm nay, họ ngoài ở đó."
"Được."
Miệng thì đồng ý , nhưng Hạ Lan Y quyết tâm đêm nay sẽ thám hiểm nhà cũ. Bệnh mà đạo sĩ Thái Nhất Cung cũng bó tay, nàng xem thử cao nhân phương nào chữa .
Khả năng thích ứng của Tống Thiếu Hành rõ ràng hơn Thanh Yểu và Đồng Ngọc nhiều. Trước đây Hạ Lan Y loạn, Thanh Yểu và Đồng Ngọc khuyên can mấy năm mới đành bỏ cuộc, còn Tống Thiếu Hành chỉ mất nửa tháng quen với phong cách của nàng. Hắn định tối nay sẽ cùng Hạ Lan Y đến nhà cũ họ Nguyên.
Điều khiến Hạ Lan Y hài lòng.
Giang Gia Ngâm tỷ tỷ ép về Nguyên phủ khi Hạ Lan Y về, lý do là bên ngoài an . Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành cũng thấy lý nên sai gọi nữa.
"Quận chúa, nếu lấy mạng nàng, nàng nghĩ ai sẽ ý định đó?" Tống Thiếu Hành hành lang hậu viên, giả vờ lơ đãng hỏi chuyện phiếm.
Hạ Lan Y gác tay lên lan can sơn đỏ, đầu từ phía hồ nước, chớp đôi mắt to tròn long lanh, suy nghĩ vài giây: "Ừm, nghĩ ."
Nàng hiện giờ tuy Thái hậu và Quan gia sủng ái, nhưng tu đạo thuật, can dự chính sự, sự tồn tại của nàng đe dọa đến thế lực nào triều đình. Dù Thái t.ử và Tam hoàng t.ử đấu đá kịch liệt, chỉ cần nàng và Hạ Lan Hành Chi giữ vững lập trường trung lập thì lửa chiến tranh sẽ lan đến nàng.
Còn những ngoài triều đình, trong Hạ Lan Y chảy dòng m.á.u hoàng thất Đại Lương, trong giang hồ trừ khi chán sống mới dám động đến nàng.
Kẻ khả năng g.i.ế.c nàng nhất là kẻ thù, chính xác hơn là kẻ thù của cha nàng. Trước đây đúng là một , nhưng mấy năm nay trưởng nàng diệt sạch .
Trừ phi đám đó đội mồ sống dậy, nếu Hạ Lan Y thực sự nghĩ ai hại .
Hạ Lan Y nghiêng mặt, ánh mắt vô tình rơi một chấm vàng ẩn hiện giữa đám hoa thục quỳ xanh biếc bên hồ.
Nàng chằm chằm chấm vàng đó hồi lâu vẫy tay gọi Đồng Ngọc, chỉ tay về phía đó: "Ngươi lấy cho bông hoa ."
Đồng Ngọc lập tức cầm ô lấy.
Hạ Lan Y ngắm nghía bông hoa nhỏ màu vàng nhiều cánh còn đọng nước mưa trong lòng bàn tay. Chắc chắn là hoa Lệ Đường.
"Đi gọi quản gia tới đây cho ." Hạ Lan Y ngắt một cánh hoa, giọng bình thản.
Từ khi Hạ Lan Y đến Phủ Giang Lăng, ấn tượng của quản gia về nàng là một tiểu nương t.ử hoạt bát , hòa nhã dễ gần, chút kiêu ngạo.
gặp , ông cảm thấy tâm trạng Hạ Lan Y đúng lắm, vẻ mặt nghiêm nghị, toát lên khí thế của bề .
Liếc bông hoa Lệ Đường vàng óng trong tay Hạ Lan Y, quản gia lo lắng, mím môi: "Đây là... đây là do Đồng Lân lang quân dặn trồng hai năm ạ."
"Đồng Lân bảo trồng ?" Hạ Lan Y ngước mắt quản gia, dò hỏi: "Hắn còn gì nữa ?"
"Chỉ dặn nô tài chăm sóc cẩn thận, đừng để nó c.h.ế.t." Quản gia thật thà đáp.
Hạ Lan Y ném bông hoa xuống hồ, để mặc nó trôi theo dòng nước, giọng lạnh lùng: "Được , ông việc ."
"Bông hoa vấn đề gì ?" Tống Thiếu Hành quan sát sắc mặt Hạ Lan Y, thấy nàng vẻ vui.
"Đây là loài hoa Mục Niệm Dung thích nhất." Hạ Lan Y mặt hồ trầm ngâm: "Chắc Mục Niệm Dung là ai. cha c.h.ế.t thế nào ?"
"Năm năm , Bắc Yến dấy binh xâm lược biên giới phía Bắc Đại Lương. Hạ Lan tướng quân và Ngụy Quốc Trưởng công chúa vì giữ vững cửa ngõ quốc gia mà cùng t.ử trận tại Uất Châu."
"Năm đó Uất Châu thất thủ là do một phó tướng họ Mục trướng cha thông địch phản quốc, cấu kết với Bắc Yến, tiết lộ bản đồ phòng thủ biên giới. Lúc đó quan hệ hai nhà , Mục Niệm Dung là con gái lớn của ông , lớn lên cùng và trưởng. khi cha cô phát hiện, cả nhà họ Mục xử trảm, tru di cửu tộc, Mục Niệm Dung cũng c.h.ế.t bốn năm ..."
Tống Thiếu Hành tuy rành chuyện tình cảm nhưng cũng lờ mờ đoán .
Huynh trưởng của Hạ Lan Y là Hạ Lan Hành Chi năm nay hai mươi chín tuổi vẫn cưới vợ. Nay ở nơi Phủ Giang Lăng xa xôi trồng một bụi hoa Lệ Đường mà Mục Niệm Dung thích, khỏi ý tưởng nhớ xưa.
Tống Thiếu Hành nhớ kiếp , Hạ Lan Hành Chi cuối cùng vẫn cưới Mạnh Tư Tư. Trong đám tang của Hạ Lan Y, Mạnh Tư Tư dùng phận chủ mẫu nhà Hạ Lan lo liệu tang lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-28.html.]
Chập tối, ăn cơm xong, Hạ Lan Y về phòng đồ hành.
Tống Thiếu Hành cũng về phòng đồ. Tống Nguy bưng một bát t.h.u.ố.c Tạ đại phu sắc tới, bảo uống khi còn nóng.
"Lang quân, là để Tướng công xin với Thái hậu cho ngài về Biện Lương . Thân thể ngài cần tịnh dưỡng, lỡ xảy chuyện gì thì muộn mất."
Tống Thiếu Hành bưng bát t.h.u.ố.c uống cạn một . Thay xong đồ hành, cúi đầu lơ đãng vệt đen vòng tay rắn vàng ở cổ tay trái, nó dài thêm một phần tư móng tay cái so với lúc mới về Biện Lương.
"Ta đến Phủ Giang Lăng là do tự nguyện, liên quan gì đến Thái hậu Quận chúa." Tống Thiếu Hành lạnh lùng khoác áo ngoài màu đen, chỉnh tay áo: "Nếu ngươi dám nhắc chuyện mặt Quận chúa, đừng trách nể tình."
Bắt gặp đôi mắt đen láy của Tống Thiếu Hành, Tống Nguy rùng sợ hãi.
Tống Thiếu Hành bước tới, khẽ : "Còn nữa, ngươi nhắn với Tống Tri Hi, chuyện của liên quan đến ông , bảo ông đừng xen ."
Nhà cũ nơi Nguyên đại lang quân Nguyên Lê Đình ở ở góc Đông Nam của quần thể dinh thự Nguyên gia, là một viện lớn biệt lập. Trước đây Nguyên lão gia ở đó, khi ông cụ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trong đó, nhà họ Nguyên đều cảm thấy chỗ đó âm khí nặng nề nên cả chi ba cũng chuyển sang góc Tây Bắc ở.
Trong viện cỏ dại mọc um tùm, cây cối rậm rạp như yêu tinh giang nanh múa vuốt chực chờ ăn thịt . Trong đêm tối, cảnh tượng hoang tàn đổ nát, lan can hành lang tróc sơn đỏ loang lổ, mối mọt ăn mục nát lung lay sắp đổ. Hồ nước cũng cạn khô từ lâu, chỉ còn lớp bùn đen ngòm đáy.
Nhà cũ Nguyên gia thực từng là tòa nhà hùng vĩ tráng lệ nhất trong các dinh thự của Nguyên phủ, nên dù bỏ hoang thì quy mô vẫn rộng lớn đến dọa .
Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành trèo tường xong suýt chút nữa thì lạc đường, may nhờ tiếng hát của Nguyên đại lang quân dẫn lối.
Lúc trời tạnh mưa, vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng mái ngói xanh của tòa lầu son, dát lên những góc mái cong vút một lớp ánh sáng bàng bạc.
"Không tương ức, vô kế đắc truyền tiêu tức. Thiên thượng Thường Nga nhân bất thức, ký thư hà xứ mịch? Tân thụy giác lai vô lực, bất nhẫn bả y thư tích. Mãn viện lạc hoa xuân tịch tịch, đoạn tràng phương thảo bích." *
*Chú thích: Bài thơ Yết Kim Môn của Vi Trang đời Đường. Dịch văn: Người , lầu trống , nhớ nhung cũng hoài công vô ích, chẳng còn cách nào truyền tin tức nữa. Hằng Nga ở trời nhân gian nào , gửi bức thư tình thì tìm nơi ? Mệt mỏi chợp mắt một chút, tỉnh dậy thấy rã rời, chẳng nỡ lòng nét chữ của xưa. Hoa rụng đầy sân, cảnh xuân thanh vắng tịch liêu, đau lòng đứt ruột cỏ thơm xanh biếc.
Giọng Nguyên Lê Đình lớn, tiếng hát với giai điệu quỷ dị vang vọng khắp khu nhà cũ, như đang gọi hồn c.h.ế.t trở về. Cộng thêm khung cảnh âm u trong viện khiến rợn tóc gáy, lạnh ngấm dần da thịt.
"Tống Thiếu Hành." Hạ Lan Y căng thẳng quanh, trong đầu hiện lên những câu chuyện ác quỷ ăn thịt mà thuyết thư kể. Nàng cứ cảm thấy đôi mắt nào đó đang chằm chằm trong bóng tối u ám.
Tống Thiếu Hành nỗi sợ hãi trong giọng của nàng, dừng bước một chút, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng: "Địa hình ở đây phức tạp, chúng đừng để lạc ."
Có Tống Thiếu Hành bên cạnh, Hạ Lan Y yên tâm hơn nhiều, thuận miệng đáp: "Được."
Tuy chút sợ hãi nhưng việc thám hiểm nhà ma ban đêm khiến Hạ Lan Y vô cùng phấn khích. Nàng thích những chuyện kích thích như thế .
Lần theo tiếng hát của Nguyên Lê Đình, Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành rón rén đến tòa các nhỏ đang mở cửa sổ. Đây là tòa lầu sáu tầng tinh xảo, ở Giang Lăng ngoài tháp Lưu Ly trấn áp hồ yêu nghìn năm thì đây là tòa nhà cao nhất.
hai định lên lầu thì thấy từ xa ở góc cửa Nguyệt Động tới.
Họ đành nấp vội cột ở cuối hành lang bên cạnh.
Một lát , một nhóm xách đèn lồng tới lầu, bước lên bậc thềm trong.
Hạ Lan Y nhận trong đám quản sự Nguyên Huyền Tiễn và hai hòa thượng một béo một gầy đuổi Hải Linh Túy ở bờ sông lúc chiều. Chắc hai là đại sư chùa Khánh Thông mà Nguyên Huyền Tiễn nhắc tới.
Tiếng hát của Nguyên Lê Đình vẫn tiếp tục, cứ lặp lặp bài thơ tưởng nhớ mất của Vi Trang đời Đường.
Hai đang do dự nên trong thì chỉ một lát , nhóm .
"Ngươi cách ? Ta thực sự yên tâm về Lê Đình." Hạ Lan Y nhận giọng quở trách Nguyên Linh Nguyệt hôm nọ, đoán chừng là gia chủ chi hai Nguyên gia.
Giọng con nuôi Nguyên Huyền Tiễn vang lên: "Cha, hai vị là đại sư, con tận mắt thấy họ tiêu diệt Hải Linh Túy ở bờ sông, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho Lê Đình."
"Haizz! Không con đắc tội với ai mà chịu khổ thế ."
"Cha, chúng . Đại sư ngoài ở đây, chúng cứ lời họ."
Đợi ánh đèn lồng mờ ảo khuất góc cửa Nguyệt Động, Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành mới bước khỏi chỗ nấp.
"Hai hòa thượng đó chùa Khánh Thông." Tống Thiếu Hành nhỏ.
Hạ Lan Y tò mò: "Sao ?"