BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-12-14 13:17:12
Lượt xem: 896

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi rõ khuôn mặt chiếc mũ trụ cánh phượng là Đoạn Như Viễn hóa thành xác khô, đầu óc Trương Thiên Nhận trống rỗng. Y sợ đến mức hai chân mềm nhũn, co rúm góc tường. Làm quan ở phủ Khai Phong hơn hai mươi năm, y từng tận mắt chứng kiến chuyện nào kinh khủng đến thế.

Cái xác khô khoác bộ áo giáp đen cứng ngắc xoay cổ, tay vung thanh trường đao lưỡi cong c.h.é.m thẳng về phía Hạ Lan Y đang chạy ngoài sảnh. May Hạ Lan Y nhanh nhẹn lách , chỉ còn tàn ảnh của ánh đao loang loáng.

Phủ binh của Trưởng công chúa và vệ binh phủ Khai Phong nối đuôi vác đao xông lên, định khống chế Đoạn Như Viễn.

Đoạn Như Viễn dùng đôi tay như kìm sắt tóm lấy cánh tay hai ba , bất ngờ xoay quăng mạnh bọn họ đám phủ binh đang ập tới, khiến cả đám ngã rạp xuống đất như ngả rạ.

"Mau lấy lưới sắt!" Trương Thiên Nhận hồn, vội vã chạy tiền sảnh, lớn tiếng quát đám thuộc hạ đang la liệt đất.

Sau đó y cũng rút đao bên hông, đuổi theo hướng Đoạn Như Viễn đang truy sát Hạ Lan Y. Lỡ như Quận chúa mệnh hệ nào, với y mà vấn đề chỉ là giữ cái mũ ô sa, mà là giữ cái đầu cổ đây.

"Quận chúa, !" Thanh Yểu cùng đám phủ binh hộ tống Hạ Lan Y chạy dọc theo hành lang: “Hắn dường như chỉ nhắm mỗi thôi!"

Đèn lồng hành lang chao đảo dữ dội. Hạ Lan Y còn kịp thở dốc, một bóng đen bỗng lướt qua cột trụ, lưỡi đao khổng lồ lóe lên hàn quang nhanh như chớp giật, c.h.é.m xuống ngay mặt.

"Cẩn thận!"

Hạ Lan Y nhanh mắt lùi một bước, đồng thời túm lấy Thanh Yểu ở phía tay kéo , nhưng một lọn tóc mai của Thanh Yểu vẫn c.h.é.m đứt, rơi lả tả xuống đất.

Đoạn Như Viễn vung ngang đao chặn đường, dáng vẻ như ác quỷ hung thần, chặn lối của Hạ Lan Y khiến ai nấy đều khiếp vía.

"Đoạn Như Viễn! Ngươi điên !" Hạ Lan Y dám tin cái xác khô mặt.

Đoạn Như Viễn giờ chỉ là một con rối điều khiển, còn nhận mặt là vị Quận chúa mà bảo vệ suốt năm năm. Những thớ cơ thịt đỏ lòm, khô quắt mặt co rút, đôi đồng t.ử đen ngòm quét qua gương mặt một cách quỷ dị, cuối cùng khóa chặt lên mặt Hạ Lan Y.

Hắn vung đao bổ xuống đầu nàng.

Đám phủ binh và vệ binh cầm khiên đầu thú vội bước lên che chắn cho Hạ Lan Y, lao giao chiến với Đoạn Như Viễn. Tiếng đao kiếm va chạm chói tai dứt.

Bộ giáp đen Đoạn Như Viễn chẳng mấy chốc c.h.é.m nát, cũng đ.â.m thủng vài lỗ máu.

dường như chẳng hề đau đớn là gì, tung cước đá văng một đám , khiên vỡ tứ tung, cái còn bay tọt sân bên cạnh.

Khi Đoạn Như Viễn rời khỏi hành lang, nhảy lên hòn giả sơn trong sân tiếp tục vác đao đuổi theo Hạ Lan Y, Trương Thiên Nhận mái nhà ấn đao quát lớn: "Thả lưới!"

Một tấm lưới lớn đúc bằng sắt chụp xuống đầu Đoạn Như Viễn. Mấy tên vệ binh từ mái nhà nhảy xuống, túm lấy góc lưới khóa chặt , trói gô Đoạn Như Viễn trong.

Trương Thiên Nhận thấy tình hình kiểm soát, tay ấn chuôi đao, mày râu hớn hở, trong lòng mừng thầm.

Cứu mạng Quận chúa, đây là đại công! Thăng quan phát tài chạy cho thoát!

Y mái nhà định xuống tranh công với Hạ Lan Y, nào ngờ tìm kiếm bóng dáng nàng, tình cờ thấy hành lang, một tên vệ binh cạnh Hạ Lan Y đang giơ tay định đẩy nàng xuống cái ao lưng.

"Cẩn thận bên cạnh!" Lúc đó Trương Thiên Nhận hầu như chẳng kịp suy nghĩ gì, lao thẳng từ mái nhà xuống, đáp đất bèn xách đao chạy thục mạng về phía hành lang chỗ Hạ Lan Y.

Nghe tiếng quát của Trương Thiên Nhận, Hạ Lan Y phản xạ nghiêng vai trái né tránh, tên vệ binh chạm . Thấy chuyện bại lộ, gã vệ binh dứt khoát rút đao bên hông c.h.é.m về phía Hạ Lan Y, quyết tâm ép nàng rơi xuống ao nước phía bằng .

Sự việc diễn quá nhanh, đám phủ binh bên cạnh còn kịp phản ứng thì cánh tay của Hạ Lan Y đổ máu. Tuy nàng chút võ nghệ, giơ tay đỡ đòn, nhảy lên lan can né tránh, nhưng ngặt nỗi kinh mạch đang phong ấn, võ công kém nhiều so với , kẻ địch là quân sĩ phủ Khai Phong ngày ngày luyện đao, nên nàng nhanh chóng rơi thế hạ phong.

Lại một nhát đao nữa c.h.é.m tới. Hạ Lan Y lan can vì tránh lưỡi đao nên ngả , chân trượt , thấy sắp sửa rơi tòm xuống ao nước.

Thanh Yểu và đám phủ binh thất kinh hồn vía, vội vã lao tới định chụp lấy nàng. Còn tên vệ binh đẩy nàng thì nở nụ quỷ dị. Trương Thiên Nhận chạy tới chậm một bước, cảnh mà hồn xiêu phách lạc, mũ rơi xuống đất cũng chẳng , tâm trạng cứ như đống lửa.

Còn Hạ Lan Y, trong khoảnh khắc sắp rơi xuống làn nước ao phủ đầy bèo tấm , ngoài nỗi sợ hãi tột độ vì mất trọng lực, trong đầu nàng chỉ một ý nghĩ duy nhất:

Đợi bà đây ngoi lên , bà sẽ băm vằm cái tên vệ binh khốn kiếp trăm mảnh!

Những hạt mưa lạnh lẽo tát trán, mùi ẩm ướt của nước mưa xộc mũi, mắt là một mảng hư ảo mờ mịt, Hạ Lan Y gần như vô thức nhắm nghiền mắt .

ba giây trôi qua, nàng hề cảm thấy cảm giác ngạt thở vì sặc nước. Ngược , cổ tay trái ai đó kéo mạnh về phía , như một luồng sức mạnh xoay chuyển càn khôn lôi nàng từ trung trở , thắt lưng nàng mượn thế rơi gọn một vòng tay rắn chắc.

Nàng từ từ mở mắt. Đập mắt là khuôn mặt của một lang quân trẻ tuổi tuấn mỹ. Hai mặt đối mặt, cách gần trong gang tấc, đến mức rõ cả tiếng tim đập lỡ nhịp của .

Thanh Yểu và đám phủ binh thấy Hạ Lan Y rơi xuống nước bèn thở phào nhẹ nhõm. Người kích động nhất là Trương Thiên Nhận lao tới nơi, y suýt chút nữa thì rơi nước mắt, thở hắt một dài, niềm vui sướng vì giữ cái mũ ô sa hiện rõ mồn một mặt.

Mắt Hạ Lan Y đỏ hoe, hồn thẳng dậy, ho khan vài tiếng, khẽ thở để trấn tĩnh , liếc vị lang quân trẻ tuổi .

"Ngươi là ai?"

Vị lang quân mặc áo đen sững sờ Hạ Lan Y, cụp mắt xuống, ung dung chắp tay thi lễ, giọng run rẩy: "Bái kiến Quận chúa. Tại hạ là Tống Thiếu Hành, Phó đô chỉ huy sứ của Điện Tiền Tư."

Trương Thiên Nhận ban đầu tưởng của Đại Lý Tự tới, nào ngờ là một quan chức lớn đến thế, vội vàng dẫn chắp tay hành lễ: "Bái kiến Quản quân."

"Không ai là Trương Tuần sứ?" Tống Thiếu Hành mày rậm mắt sâu, , vẻ mặt lạnh lùng đám đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-2.html.]

Trương Thiên Nhận thu đao về, bước lên một bước, căng thẳng đáp: "Là thuộc hạ."

Không tại , trong lòng Trương Thiên Nhận dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên.

Giây tiếp theo, Tống Thiếu Hành rút tấm thẻ bài vàng từ thắt lưng , giọng lạnh tanh: "Thái hậu nương nương khẩu dụ: Vụ án giao quyền cho bản quan phụ trách. Phủ Khai Phong, Đại Lý Tự, Thẩm Hình Viện chịu trách nhiệm hỗ trợ."

Thôi xong!

Trương Thiên Nhận vốn tưởng ném củ khoai nóng , ai ngờ nó vòng về tay . Vị Phó đô chỉ huy sứ Điện Tiền Tư tiếp nhận, thì y thể tùy tiện đùn đẩy cho đám võ quan cấp nữa, mà bắt buộc đích theo hầu hạ phá án.

Y lén liếc Hạ Lan Y phía .

Nghĩ cũng , đường đường là Quận chúa Thái hậu nương nương sủng ái nhất, thị vệ bên cạnh xảy chuyện, đến điều tra đừng là Phó đô chỉ huy sứ, cho dù là Đô chỉ huy sứ của Tam Nha thì cũng xứng đáng cả thôi.

Trong lúc Hạ Lan Y dùng khăn tay trắng lau nước mưa trán, thì tên vệ binh đẩy nàng xuống nước đang phủ binh đè đất bỗng nhiên vùng dậy. Không lấy sức lực, giãy thoát khỏi sự kìm kẹp, ánh mắt đờ đẫn như c.h.ế.t, lao bổ về phía Hạ Lan Y.

ngay khoảnh khắc định nhảy lên, Tống Thiếu Hành dứt khoát rút thanh đao bên hông Trương Thiên Nhận, trở tay đ.â.m một nhát xuyên thấu lưng , ghim chặt quỳ rạp xuống đất.

Máu tươi b.ắ.n lên mặt Tống Thiếu Hành. Hắn từ từ thẳng dậy, đón lấy chiếc khăn tay thuộc hạ đưa tới, lơ đễnh lau vết m.á.u mặt.

Trương Thiên Nhận Tống Thiếu Hành đang oai phủ đầu. Có điều vị Phó đô chỉ huy sứ tuổi còn trẻ măng, tay tàn độc đến thế? Rút đao ghim bèn một mạch, y còn rõ cả tiếng xương sống kẻ c.h.é.m gãy răng rắc.

Trong lòng đều chấn động.

"Quận chúa, đêm mưa gió lạnh, cứ về phủ nghỉ ngơi ."

Tống Thiếu Hành Hạ Lan Y, ánh mắt thuần khiết, giọng điệu dịu dàng. Ánh mắt dừng cánh tay thương của Hạ Lan Y, khựng một chút. Cả con lúc dường như chẳng khác gì những thiếu niên lang vẫn thường cưỡi ngựa nghênh ngang đầy hăng hái đường phố Biện Lương.

Hạ Lan Y hành lang, tuy nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối nhưng giữa mày mắt vẫn giấu vẻ diễm lệ và linh động. Nàng đ.á.n.h giá Tống Thiếu Hành một cái, khàn giọng đáp nhạt: "Ta , hỏi cho rõ vụ án ."

Tống Thiếu Hành cúi đầu , ánh mắt lỡ nán mặt Hạ Lan Y thêm một giây, nhanh chóng dời , rũ mi mắt xuống.

"Quản quân, Quận chúa, thuộc hạ thấy tên hình như trúng tà !" Trương Thiên Nhận vẫn còn sợ hãi bên lan can, sai mang đèn lồng tới soi mặt tên vệ binh đang quỳ rạp đất. Vẫn là đôi mắt đỏ ngầu, mất hết lý trí.

Tống Thiếu Hành lạnh lùng : "Hắn trúng tà, mà là c.h.ế.t từ lâu . Thứ đang ở đây bây giờ chẳng qua chỉ là một cái xác mà thôi."

Trương Thiên Nhận lập tức sai lên kiểm tra, phát hiện quả nhiên tắt thở.

"C.h.ế.t thật ?" Hạ Lan Y cau mày, càng nghĩ càng giận, bước nhanh tới tung cước đá tên vệ binh một cái. Nếu Thanh Yểu giữ nàng , lẽ cái xác còn ăn thêm mấy cú nữa.

Khóe môi Tống Thiếu Hành khẽ nhếch lên, nhanh chóng trở về vẻ mặt lạnh lùng. Hắn nghiêng đầu thì thầm với Tống Nguy bên cạnh, bảo mau tìm đại phu tới.

Bình tĩnh , Hạ Lan Y lẩm bẩm: "Vừa nãy hình như thực sự c.h.é.m c.h.ế.t , mà ý ép rơi xuống nước."

Nghe Hạ Lan Y , Thanh Yểu cũng nhận : "Đoạn Như Viễn cũng thế, cứ truy sát Quận chúa nhưng hề tung hết sức, cứ dồn về phía cái ao ."

Nói đoạn, ánh mắt đều đổ dồn về phía cái ao đang gợn sóng lăn tăn vì mưa rơi bên ngoài hành lang. bên trong chẳng lấy một lá sen, mặt nước phẳng lặng, kiểu gì cũng chỉ là một cái ao bình thường.

Hạ Lan Y bên lan can, m.á.u cánh tay chảy dọc theo tay áo trắng xuống đầu ngón tay, một giọt m.á.u rơi xuống mặt ao.

Hầu như cùng lúc đó, mặt nước ao bỗng nhiên biến động, ùng ục sủi bọt. Khí đen liên tục tuôn từ xoáy nước giữa ao, lượn lờ trung dần tụ thành một trận pháp hình tròn, hoa văn kỳ dị bên trong trông giống hệt một con quỷ nhỏ ba đầu tám tay.

"Cái... cái ..." Trương Thiên Nhận chỉ tay cái ao, ôm chặt thanh đao, sợ đến mức nên lời: “Đạo sĩ... Đạo sĩ... mau tìm đạo sĩ..."

Tống Thiếu Hành theo bản năng giơ tay áo che chắn cho Hạ Lan Y ở phía . Tay bắt quyết, chiếc vòng rắn bằng vàng ròng cổ tay lập tức hiện nguyên hình thành thanh kiếm Diệu Linh.

Chỉ thấy thanh trường đao sát khí đằng đằng bay vút lên trung phía ao nước, phát tiếng vo vo, đó lao xuống cắm phập giữa trận pháp tròn với tốc độ cực nhanh. Chỉ một tiếng "Ầm!", tia sét từ chân trời men theo đường kiếm Diệu Linh rơi xuống, đ.á.n.h thẳng lòng ao.

Đám khí đen bốc lên lập tức phát những tiếng kêu gào đau đớn t.h.ả.m thiết.

Vì Tống Thiếu Hành chắn mặt Hạ Lan Y, thi triển pháp thuật che chắn cho nàng khỏi nước b.ắ.n lên từ ao, nên Hạ Lan Y, Thanh Yểu và đám phủ binh lùi phía đều bình an vô sự.

"Ọe!" Trương Thiên Nhận ướt sũng từ đầu đến chân chép chép miệng. Nước ao tanh thối. Vừa vì quá kinh ngạc pháp thuật của Tống Thiếu Hành mà y há hốc mồm , thế là hứng trọn một ngụm nước bẩn.

"Quản quân, ngài tay cũng báo một tiếng chứ." Trương Thiên Nhận bám cột hành lang, dày cuộn lên từng cơn: “Ọe!"

"Tìm mấy bơi giỏi lặn xuống . Lấy điểm kiếm rơi lúc nãy trung tâm, bảo họ tìm xem bốn hướng Đông Tây Nam Bắc đầu lâu ." Tống Thiếu Hành sang dặn dò thuộc hạ Điện Tiền Tư.

"Ngươi đạo thuật ư?" Hạ Lan Y càng thêm tò mò về mặt .

---

 

Loading...