BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:55:16
Lượt xem: 442
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không , Quan gia triệu cung hỏi tiến triển vụ án. Ta cố ý đường xem gặp Quận chúa ở đây ."
Tống Thiếu Hành lưng về phía ánh tà dương, giữa đôi lông mày toát lên vẻ khí hừng hực của thiếu niên, nhưng khí chất quanh mang nét trầm , dịu dàng.
"Lan Nguyệt nương t.ử tỉnh . Có một việc, vẫn là đích hỏi mới rõ ràng ."
"Lan Nguyệt tỉnh !" Hạ Lan Y mở to mắt, nhấc chân chạy về phía cổng cung, tay áo rộng vung vẩy vẫy gọi Tống Thiếu Hành và Thanh Yểu đang tụt phía : "Nhanh lên, nhanh lên!"
Tống Thiếu Hành cưỡi ngựa đến, nhưng Hạ Lan Y sực nhớ chuyện của Thượng Quan Quỳnh Nhi nên kéo cùng lên xe ngựa của .
"Sao ? Sau gáy Thượng Quan Quỳnh Nhi dấu Nhân Cốt Lạc ?" Trong cung Thái hậu đốt hương Long Diên, váy áo Hạ Lan Y vẫn còn vương vấn mùi hương đó.
"Có. Ta đích qua kiểm tra, chắc chắn là Nhân Cốt Lạc." Tống Thiếu Hành ôn tồn đáp.
Trong lòng Hạ Lan Y lạnh toát, nàng vô thức nắm lấy tay áo Tống Thiếu Hành: "Chúng cứu cô ."
Ánh mắt Tống Thiếu Hành chạm đôi mắt to tròn trong veo của Hạ Lan Y, vành tai dần đỏ lên. Hắn cứng đờ gật đầu: "Phải, thuộc hạ nhất định sẽ dốc lực."
Nghe Tống Thiếu Hành , Hạ Lan Y mới yên tâm đôi chút, thu tay về.
" , ăn tối ?" Hạ Lan Y lấy từ trong hộp thức ăn bên cạnh một đĩa bánh hoa đào, đưa cho Tống Thiếu Hành hai cái: "Huynh nếm thử , cái là Hoàng tổ mẫu thưởng cho đấy, ngon lắm."
Nhìn chiếc bánh điểm tâm hình hoa đào năm cánh màu hồng phấn mặt, ký ức nhiều năm của Tống Thiếu Hành bỗng chồng chéo lên hiện tại. Khi đó, Hạ Lan Y cũng cầm chiếc bánh hoa đào gói trong lá sen mặt , hỏi ăn .
"Huynh phái bảo vệ Thượng Quan Quỳnh Nhi ?" Hạ Lan Y cầm một miếng bánh, nhai hỏi: “Phủ Ứng Quốc công tuy phủ binh, nhưng con yêu quái hành tung quỷ quyệt, đề phòng cẩn mật mới ."
Tống Thiếu Hành thu hồi dòng suy nghĩ, gật đầu: "Ta bẩm báo chuyện với Quan gia, Thị Vệ Thân Quân Bộ Quân Ty chắc phái bí mật đến phủ Ứng Quốc công canh gác . Lúc cung thì Diên Khang T.ử đạo trưởng cũng đang bố trí pháp trận bên đó, chắc tạm thời sẽ chuyện gì."
Hạ Lan Y chợt nghĩ đến một khả năng khác: "Nhỡ ả chỉ gieo Nhân Cốt Lạc lên mỗi Thượng Quan Quỳnh Nhi thì ?"
"Người của phủ Khai Phong và Thị Vệ Thân Quân Bộ Quân Ty hiện đang lục soát từng nhà. Nếu khác cũng gieo Nhân Cốt Lạc thì xem chúng tìm yêu quái tay . Tuy nhiên, bất kể ả gieo lên bao nhiêu , trong vòng ba ngày tới ả nhất định sẽ xuất hiện gần Thượng Quan Quỳnh Nhi."
"Tại ?"
"Bởi vì một khi gieo Nhân Cốt Lạc, thi thuật và thi thuật coi như thiết lập một mối quan hệ giao ước. Nếu thi thuật trọng thương, thể khống chế Nhân Cốt Lạc thì sẽ phản phệ. Trừ phi mau chóng giải trừ Nhân Cốt Lạc trong cơ thể tất cả nạn nhân, nếu dù ả g.i.ế.c thêm bao nhiêu thì cũng khó bảo tính mạng."
Xe ngựa về đến phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa, Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành thẳng đến Liên Cư. Lan Nguyệt vì Kim Tằm Cổ nhập xác nên lúc vẫn còn yếu.
"Ngươi thấy đỡ hơn chút nào ?" Thấy Lan Nguyệt định dậy, Hạ Lan Y vội bảo nàng yên.
Vừa thấy Hạ Lan Y, Lan Nguyệt kìm nước mắt: "Nếu Quận chúa vì nô tỳ mà thương thì nô tỳ c.h.ế.t vạn cũng đền hết tội. Đều tại nô tỳ ngu ngốc."
Trước khi Hạ Lan Y đến, Chiêu Nhi kể đầu đuôi sự việc cho Lan Nguyệt, khiến nàng vô cùng tự trách.
"Lúc đó ngươi thật sự thấy đến tìm ngươi đòi quạt ?" Hạ Lan Y bên mép giường hỏi.
Lan Nguyệt gật đầu, lau nước mắt: "Quận chúa, chỉ nô tỳ mà cả Liên Tâm hôm đó cũng thấy. Yêu quái hóa thành hình dáng của , ở ngoài cửa của phủ bảo nô tỳ đưa quạt tròn."
"Ả một , phủ ?" Hạ Lan Y khẽ hỏi.
"Không ạ. Lúc đó nô tỳ còn thắc mắc Đoạn lang quân và Thanh Yểu theo . Nô tỳ còn hỏi bao giờ về phủ để chuẩn bữa tối, ả chỉ lát nữa sẽ về. Giờ nghĩ , giọng điệu và thần thái của ả vẻ trầm tĩnh hơn ngày thường, cứ ở cửa ngoan ngoãn lạ thường." Lan Nguyệt cố nhớ cảnh tượng chiều hôm đó.
Ánh nắng vàng cam hắt qua cửa sổ, chiếu lên mái tóc đầy trang sức lấp lánh của Hạ Lan Y: “Vậy ả điểm gì kỳ lạ ?"
Lan Nguyệt quan sát kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Hạ Lan Y. Lông mày rậm, mắt to, mũi cao thẳng, môi đào, làn da trắng tuyết, ngũ quan đoan chính rực rỡ động lòng . Hoàn giống hệt với Hạ Lan Y mà yêu quái biến thành.
Nếu gì kỳ lạ... Hạ Lan Y hôm nay mặc bộ váy ba nếp gấp màu hồng mai, thắt lưng gấm Thục thêu hoa mẫu đơn đính ngọc bích, đeo vòng ngọc phỉ thúy, thoang thoảng mùi hương Long Diên.
Là chỗ đúng!
"Quận chúa, nô tỳ nhớ ! Hôm yêu quái đến, nô tỳ ngửi thấy ả một mùi hương, là mùi hương Đốc Nậu mà vẫn thường dùng." Lan Nguyệt ôm n.g.ự.c khẽ ho vài tiếng.
"Hương Đốc Nậu?" Hạ Lan Y lẩm bẩm lặp , Lan Nguyệt xác nhận nữa: "Ngươi ngửi nhầm đấy chứ?"
"Không nhầm ạ. Nô tỳ nhớ rõ, là mùi hương liệu dùng đây."
Lan Nguyệt khẳng định chắc nịch như là vì hương Đốc Nậu Hạ Lan Y dùng đều là loại đặc chế của Hương Dược Cục trong cung. Hạ Lan Y từ nhỏ dùng dầu Tô Hợp là nổi mẩn, nên hương Đốc Nậu của nàng đều pha chế bằng nước hoa hồng Đại Thực, thêm nhiều hoa nhài tố phương Quảng Nam. Mùi hương thanh khiết, bay xa, cực kỳ đặc biệt, dính nửa tháng cũng tan hết.
Mà cuối năm ngoái nước Chân Lạp gặp lũ lụt, lượng hương Đốc Nậu tiến cống cho triều đình Đại Lương ít hơn năm nhiều . Trong đó chủ yếu là Hắc Đốc Nậu, Bạch Đốc Nậu hiếm vô cùng, đến mức giờ đây ngàn vàng khó cầu, ngay cả các nương nương trong cung dùng cũng .
Năm nay Hạ Lan Y cũng chỉ một túi hương từ Bạch Đốc Nậu, nhưng một tháng , nàng còn đeo quả cầu hương bạc chạm khắc dây nho bên nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-17.html.]
Nguyên do là một tháng nàng ngủ bên ngoài về nhà, ch.ó của Hạ Lan Hành Chi theo mùi hương tìm đến tận lầu Toái Bích. Hạ Lan Hành Chi xách gáy nàng lôi về phủ, bắt quỳ bài vị cha quá nửa đêm, nhận xong mới cho dậy. Lúc đó Hạ Lan Y mới dù chạy Hạ Lan Hành Chi cũng tóm , hóa là tại mùi hương Đốc Nậu .
lúc Đoạn Như Viễn đang đau đầu tặng quà sinh thần gì cho Tuyết Khanh nương tử, Hạ Lan Y bèn nhét cả túi hương dùng mấy cho . Nàng nghĩ bụng giúp Đoạn Như Viễn lấy lòng cũng là một chuyện phong lưu . Nào ngờ giờ Đoạn Như Viễn mất, Tuyết Khanh nương t.ử mất tích phát hiện là c.h.ế.t. Thế sự vô thường quả sai.
Hỏi rõ chuyện xong, Hạ Lan Y kể bộ phát hiện cho Tống Thiếu Hành đang đợi ngoài sân.
"Ta nhớ lúc khi tra hỏi nữ quản sự ở Quỷ Phàn Lâu, cũng từng nhắc đến Bạch Đốc Nậu ?" Tống Thiếu Hành chớp hàng mi dày.
" ." Hạ Lan Y gật đầu: "Trên nữ quản sự tên Triều Hoa đó cũng mùi hương Đốc Nậu. hỏi ả, Quỷ Phàn Lâu năm nay hàng Bạch Đốc Nậu tồn kho. Hơn nữa dù ả Bạch Đốc Nậu chăng nữa, hương của là do Hương Dược Cục trong cung chế tạo, quy trình phức tạp lâu dài, trong thời gian ngắn chúng tuyệt đối thể giả loại hương y hệt ."
"Vậy sẽ cho đến Trúc Ảnh Các và nhà Đoạn lang quân lục soát ngay, xem bỏ sót túi hương đó ." Tống Thiếu Hành vẫy tay gọi Tống An .
Hạ Lan Y với Thanh Yểu bên cạnh: "Em cùng , em túi hương của trông thế nào mà."
Sau đó Hạ Lan Y hỏi Vương Cửu. Vương Cửu Đoạn Như Viễn tính tình nóng vội, tặng túi hương cho Tuyết Khanh nương t.ử ở Trúc Ảnh Các từ nửa tháng . Thế là Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành cùng đợi tin tức ở trong phủ.
Tống Thiếu Hành ăn tối, Hạ Lan Y bèn sai lên một bàn cơm thịnh soạn. Dù Tống Thiếu Hành cũng cứu mạng nàng nhiều , mời một bữa cơm cũng chẳng đáng là bao.
Hạ Lan Y dùng bữa ở cung Thừa Phúc nên chỉ bên cạnh Tống Thiếu Hành ăn. Ban đầu Tống Thiếu Hành từ chối, bảo lát nữa về phủ nha ăn cũng , nhưng Hạ Lan Y ép buộc giữ , mới chịu cầm đũa.
Phủ Trưởng công chúa thiếu một bữa cơm, Hạ Lan Y nghĩ nếu ngay cả cơm cũng cho Tống Thiếu Hành ăn, truyền ngoài còn thể thống gì nữa.
"Tống Thiếu Hành, chuyện vẫn luôn tò mò." Hạ Lan Y xoay xoay cây trâm vàng hình bướm trong tay, ngước mắt quan sát khuôn mặt : "Trước đây hai từng gặp ở ?"
Tay cầm đũa của Tống Thiếu Hành khựng .
"Xem là gặp ." Hạ Lan Y chống cằm, cau mày suy nghĩ: " chẳng nhớ chút gì nhỉ? Trước đây từng đến Biện Lương ?"
"Chưa từng." Tống Thiếu Hành nhẹ nhàng đặt đũa xuống.
"Chưa từng đến Biện Lương, thì gặp ở ? Ta bao giờ đến Ứng Thiên Phủ ở Nam Kinh cả." Hạ Lan Y Tống Thiếu Hành lớn lên ở Ứng Thiên Phủ, nên nơi đầu tiên nàng nghi ngờ là ở đó, nhưng nàng chắc chắn từng đặt chân tới.
"Bắc Yến."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tống Thiếu Hành, Hạ Lan Y đùa. Nếu là gặp ở Bắc Yến thì thể giải thích . Năm năm cha qua đời, nàng ốm một trận thập t.ử nhất sinh, quên mất nhiều chuyện liên quan đến vùng biên giới phía Bắc.
" đang yên đang lành chạy tới Bắc Yến gì?" Hạ Lan Y tò mò hỏi.
"Sư phụ từng vân du ở Bắc Yến, theo hầu hạ bên cạnh." Tống Thiếu Hành lảng tránh ánh mắt nàng, cầm đũa lên tiếp tục ăn.
Phải , Tống Thiếu Hành là đạo sĩ, khắp chân trời góc bể cũng chẳng lạ. Huống hồ lão già ở Thái Nhất Cung Ứng Thiên Phủ tính tình quái gở, dắt Tống Thiếu Hành Bắc Yến cũng hợp lý.
"Lúc đó chúng là bạn ?" Hạ Lan Y hỏi tiếp.
"Ừm." Tống Thiếu Hành gật đầu, ngước mắt Hạ Lan Y. Trong ánh mắt dường như chứa đựng tình cảm vô cùng phức tạp. Hắn khẽ : "Ở Bắc Yến, đầu tiên gặp bắt chuyện với , còn cho đồ ăn. Lúc đó, đối với ."
"Cực kỳ ." Tống Thiếu Hành nghiêng mặt , lẩm bẩm thêm một câu với chất giọng trầm thấp.
Hạ Lan Y ngay mà, nàng và Tống Thiếu Hành kết giao chắc chắn là thiện duyên. Ai bảo nàng là một tiểu Quận chúa lương thiện nghĩa khí chứ.
"Được , Tống Thiếu Hành, tuyên bố, hai chúng bây giờ chính thức khôi phục quan hệ bạn bè." Hạ Lan Y một cách nghiêm túc.
Tống Thiếu Hành ngẩn , gương mặt phá lệ nở một nụ , khóe môi cong lên. Dường như trút bỏ lớp ngụy trang, để lộ dáng vẻ chân thật nhất.
"Hóa ?" Hạ Lan Y kinh ngạc chằm chằm .
Mấy ngày nay, ấn tượng của Tống Thiếu Hành trong mắt Hạ Lan Y là một tảng băng di động, đối xử với khác lạnh lùng xa cách. Tuy trách nhiệm, việc nghiêm túc nhưng cứ cảm thấy gì đó sai sai. Hôm nay Hạ Lan Y mới diễn tả cảm giác đó thế nào. Tống Thiếu Hành tuy mới mười chín tuổi nhưng nét tươi trẻ đầy sức sống của những thiếu niên lang trong thành Biện Lương. Cứ như thể chỉ cái vỏ thiếu niên, còn bên trong chứa đựng một linh hồn sâu thấy đáy.
Hạ Lan Y lầm. Dù Tống Thiếu Hành cũng là sống hai kiếp. Hắn từng trơ mắt Hạ Lan Y ngã xuống mặt , từng chút từng chút mất sự sống, tâm tính tất nhiên trầm u uất, chẳng còn nét ngây thơ thời niên thiếu.
"Quận chúa! Quản quân." Khi Thanh Yểu bước tới, Tống Thiếu Hành khôi phục vẻ lạnh lùng đanh thép thường ngày, bên bàn ăn cơm với gương mặt vô cảm, khiến mà tim đập chân run.
"Tra xét thế nào ?" Hạ Lan Y hỏi.
Thanh Yểu lắc đầu: "Không tìm thấy ạ. Tống An cho lục tung cả Trúc Ảnh Các và nhà họ Đoạn lên mà vẫn thấy túi hương đó ."
"Chẳng lẽ tất cả chuyện thực sự do Tuyết Khanh nương t.ử ? tại ả cứ nhắm xác của ?" Hạ Lan Y buồn bực .