BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:13:02
Lượt xem: 255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay chân của Lương phi Khúc Văn Chân đều c.h.ế.t hết. Thực , Tống Thiếu Hành tìm một kẻ sống sót, chính xác hơn là một kẻ chỉ còn nửa cái mạng.

Hắn khai với Tống Thiếu Hành rằng, phần lớn quân lính trấn thủ thành Uất Châu bọn chúng hạ Kim Tằm Cổ. Chỉ đợi đến khi Cấm quân đổi phòng, binh lính sẽ điều về Biện Lương, mang theo mầm họa khôn lường.

Ngay trong đêm, Tống Thiếu Hành theo kế hoạch bàn bạc với Hạ Lan Hành Chi, dùng truyền âm điệp gửi tin tức về Biện Lương.

Đi kèm với tin tức còn một hung tin khác: Đại quân Bắc Yến nam hạ, biên giới Tây Bắc đang lâm nguy.

Đầu năm nay, nhờ sự giúp đỡ của Tống Thiếu Hành trong việc tiết lộ cơ mật quân sự Bắc Yến, Lão tướng quân Mạnh gia thừa thắng xông lên, c.h.é.m c.h.ế.t đại tướng nhất Bắc Yến là Diệp Vô Lương, thu phục năm châu vùng Thấm Hà. Chiến công gây chấn động cả triều đình lẫn dân chúng Bắc Yến.

Bắc Yến vốn là quốc gia xây dựng lưng ngựa nơi thảo nguyên phương Bắc, phong thái thượng võ trăm năm qua càng lúc càng thịnh. Việc chịu trận thua nhục nhã hồi đầu năm khiến hơn một nửa quan trong triều đình Bắc Yến đều sục sôi ý chí, ủng hộ việc xuất binh nam hạ quyết chiến với Đại Lương một trận sống mái.

Trong mấy tháng qua, chúng âm thầm triển khai kế hoạch tấn công, cuối cùng chọn điểm đột phá tại Uất Châu, nơi mà năm năm , chúng từng dùng cái giá cực nhỏ để tiêu hao phần lớn tinh nhuệ của Đại Lương.

Toan tính của Bắc Yến là dù lấy năm châu Thấm Hà mất thì cũng giáng một đòn chí mạng sinh lực quân đội Đại Lương. Ít nhất trong vòng mười năm tới, chúng Đại Lương còn đủ sức để tranh giành thành trì với .

Đêm , Hạ Lan Y ngủ say, nàng vẫn gì về tin tức quân Bắc Yến nam hạ.

Việc điều tra chân tướng cái c.h.ế.t của cha tại Uất Châu những bước tiến lớn. Hiện tại, chỉ cần dưỡng sức cho khỏe , nàng thể rời Uất Châu, lên đường trở về Biện Lương để điều tra về Đông cung và gã nam t.ử con mắt trái màu tím .

Trái ngược với nàng, Tống Thiếu Hành thức trắng đêm.

Hắn lặng lẽ rời khỏi trạch viện của Triệu Lạc Nghi trong màn đêm dày đặc, đến một khách điếm ở phía Bắc thành Uất Châu. Tại đó, gặp những tín của ở Phủ Quốc sư Bắc Yến, và cả... Tiêu Tố Sơ.

Giờ Dần bảy khắc, trời sáng hẳn. Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm khuya thấm tận tâm can, khí tiêu điều, xơ xác. Đa bách tính trong thành Uất Châu vẫn còn chìm trong giấc ngủ say nồng.

"Rầm rầm rầm!" Một lính đẫm m.á.u đập cửa trạch viện của Triệu Lạc Nghi.

"Gian tế Bắc Yến trộn thành Uất Châu! Chu tướng quân bảo báo với Quận chúa... mau chạy !" Vừa dứt lời, lính bèn ngã gục xuống ngất lịm vì vết thương quá nặng.

Đồng Ngọc tin từ lính gác cổng, hốt hoảng chạy báo cho Hạ Lan Y.

Hạ Lan Y tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức. Nàng mắt nhắm mắt mở đẩy cửa thì thấy Đồng Ngọc hớt hải: "Quận chúa! Xảy chuyện lớn , chúng rời khỏi đây ngay!"

"Tống Thiếu Hành ?" Tim Hạ Lan Y thắt , buột miệng hỏi.

Đồng Ngọc gấp gáp: "Ta cho báo với Tống Quản quân . Quận chúa, giờ chúng lo cho ngài . Bọn chúng sắp đ.á.n.h tới nơi , Chu tướng quân bảo chúng chạy ngay lập tức."

Hạ Lan Y hiểu rõ tình thế nguy cấp lúc . Nàng khoác vội chiếc áo choàng, chẳng kịp chải chuốt, cứ thế xõa tóc định cùng Đồng Ngọc rời .

"Oản Nhi ? Sao thấy em ?" Do việc triệu hồn hôm qua quá hao tổn tâm lực, sắc mặt Hạ Lan Y vẫn hồi phục chút huyết sắc nào.

Đồng Ngọc giơ cao ngọn đuốc, hộ tống Hạ Lan Y rút lui cửa : "Ta cho tìm , chắc lát nữa sẽ tin thôi."

khi cả nhóm đến sân gần cửa , Hạ Lan Y chợt nhận bên ngoài bao vây.

Đám phủ binh mà Chu tướng quân phái đến bảo vệ Hạ Lan Y rút đao chắn phía . Khi cánh cửa húc tung, một đám binh lính bịt mặt ùa . Hai bên lập tức lao hỗn chiến. Chỉ chốc lát , m.á.u chảy thành sông, mặt đất ngổn ngang xác c.h.ế.t.

Cảnh tượng khiến Hạ Lan Y nhớ năm năm , khi quân Bắc Yến tấn công, thành Uất Châu cũng đại loạn y hệt như thế .

Cửa chặn, Đồng Ngọc đành hộ tống Hạ Lan Y đường cũ. khi họ lui về đến Tĩnh Hiên, phía xuất hiện một toán lính bịt mặt khác chặn đường. Trước đều địch, còn cách nào khác, phủ binh còn cũng lao lên, quyết liều c.h.ế.t mở một con đường m.á.u cho Hạ Lan Y.

Lúc , che chắn mặt Hạ Lan Y chỉ còn Đồng Ngọc và vài binh.

"Trong thành náo loạn lớn như , tại Vệ Chử vẫn tới?" Trong lòng Hạ Lan Y dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Đám bịt mặt võ công cao cường, đòn hiểm hóc, nhanh g.i.ế.c hại nhiều phủ binh. Đồng Ngọc cầm đao chắn mặt Hạ Lan Y, căng thẳng tứ phía, hạ giọng : "Quận chúa, trong phủ chúng liệu nội gián ? Sao bọn chúng chọn đúng lúc yếu ớt nhất mà tấn công?"

Hạ Lan Y thử giơ tay kết ấn, nhưng vận chân khí, hạt hắc châu trong cơ thể lập tức phản phệ. Cơn đau dữ dội quặn lên trong bụng khiến nàng kìm mà phun một ngụm m.á.u tươi. Nàng vịn tay tảng đá Thái Hồ bên cạnh mới vững , gương mặt càng thêm trắng bệch.

Mắt thấy đám bịt mặt phía càng lúc càng ép sát, đám sát thủ phía cũng đuổi tới nơi, Hạ Lan Y và rơi thế hai bên đều là địch.

Trên hành lang cách đó xa, chiếc đèn lồng vàng vọt gió lạnh thổi đung đưa. Tống Thiếu Hành, một bộ cẩm bào bó eo màu đen sạch sẽ, sắc mặt âm trầm dẫn bước tới.

"Tống Quản quân! Ngài đến !" Đồng Ngọc thấy Tống Thiếu Hành như thấy cứu tinh, sang Hạ Lan Y reo lên: "Quận chúa, , Tống Quản quân đưa tới cứu chúng ."

Đồng Ngọc rõ tu vi của Tống Thiếu Hành mạnh mẽ đến mức nào, nên chẳng mảy may lo lắng về việc đối đầu với đám bịt mặt .

điều Đồng Ngọc ngờ tới là ánh mắt Tống Thiếu Hành chỉ lướt qua họ một cách lạnh nhạt. Hắn bước giữa tiếng đao kiếm leng keng như chốn . Hắn khẽ giơ tay lên, những tên bịt mặt đang cầm đao c.h.é.m g.i.ế.c bỗng dừng , im tại chỗ như tượng.

Chỉ một lát , đám bịt mặt đầy m.á.u me sự hiệu của Tống Thiếu Hành rút lui khỏi Tĩnh Hiên. Ngay cả đám truy binh phía cũng im bặt tiếng động.

"Tất cả bỏ đao xuống!" Một tên hộ vệ lạ mặt cạnh Tống Thiếu Hành quát lớn về phía nhóm Đồng Ngọc.

Đồng Ngọc còn hiểu chuyện gì đang xảy thì thấy vài tên bịt mặt khác áp giải Vệ Chử và Oản Nhi, cả hai đều bịt miệng, từ cuối hành lang. Sắc mặt Hạ Lan Y vốn tệ, nay càng t.h.ả.m hại hơn.

"Nếu nàng chịu thúc thủ chịu trói, thể nể tình quen bao ngày qua mà tha cho bọn họ một mạng." Giọng Tống Thiếu Hành lạnh lùng vang lên, ánh mắt hướng về phía Hạ Lan Y đang lưng Đồng Ngọc.

Hạ Lan Y gắng gượng chống đỡ cơ thể, mắt là hai quầng thâm rõ rệt. Nàng đẩy Đồng Ngọc , bước lên phía , giọng đầy bi thương: "Tống Thiếu Hành, tại như ?"

Tống Thiếu Hành trả lời câu hỏi của nàng. Hắn chỉ hiệu cho thuộc hạ kề d.a.o cổ Vệ Chử và Oản Nhi, uy hiếp: "Bảo Đồng Ngọc và những khác bỏ vũ khí xuống."

Thấy Hạ Lan Y im, thuộc hạ của Tống Thiếu Hành lập tức xông lên định tước vũ khí của nhóm Đồng Ngọc. Đồng Ngọc và các hộ vệ định phản kháng đến cùng, nhưng tính mạng của Vệ Chử và Oản Nhi đang trong tay đối phương.

"Bảo họ đầu hàng, sẽ bảo đảm họ c.h.ế.t." Tống Thiếu Hành tiếp tục với Hạ Lan Y.

Hạ Lan Y nhếch môi tự giễu, sang Đồng Ngọc, lệnh: "Bỏ xuống ."

Đồng Ngọc và buông binh khí bèn áp giải rời khỏi Tĩnh Hiên. Rất nhanh, ngoại trừ tiếng nước chảy cầu, cả Tĩnh Hiên chìm tĩnh lặng. Người của Hạ Lan Y đều bắt hết. Chỉ còn Tống Thiếu Hành cùng hai tín cách nàng xa.

"Bây giờ thể ?" Tóc mai Hạ Lan Y bay bay trong gió, cơ thể mỏng manh lớp áo choàng dường như sắp ngã quỵ. Giọng nàng nhẹ bẫng, chông chênh như chiếc lông vũ trôi mặt nước.

Tống Thiếu Hành vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Nói cái gì?"

Trong mắt Hạ Lan Y ánh lên ngấn lệ. Ngày thường nàng ít khi , chỉ những lúc đau lòng tột độ mới lộ vẻ yếu đuối thế . Nàng cô độc giữa gió lạnh, chiếc áo choàng xanh lục phần phật bay, bóng tối phủ lên gương mặt kiều diễm một lớp sầu bi. Giọng nàng run rẩy, khác hẳn ngày thường: "Nói , tại như ?”

“Tống Thiếu Hành, tin tưởng như thế, tin đến mức thể giao cả tính mạng cho ..." Nước mắt kìm lăn dài má, nàng uất ức hỏi: "Tại lừa dối ?"

Chiếc vòng rắn vàng cổ tay trái Tống Thiếu Hành siết chặt . Hắn bước lên vài bước, cố nén nỗi bi thương trong đáy mắt, gượng gạo nhếch môi , với Hạ Lan Y: "Mật thám Tống Thiếu Hành mà các phái đến Thượng Kinh Phủ Lâm Hoàng của g.i.ế.c c.h.ế.t từ một năm . Người đang mặt nàng đây là Ngũ điện hạ của Bắc Yến, Gia Luật Trác Yên. Đại Lương và Bắc Yến là t.ử thù, đầu năm nay các cướp năm châu Thấm Hà, g.i.ế.c c.h.ế.t đại tướng của . Bây giờ nàng hỏi tại lừa nàng, nàng thấy nực ?"

Hạ Lan Y chằm chằm mắt Tống Thiếu Hành, mất một lúc lâu mới tiếp nhận những gì : “Huynh thật ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-118.html.]

Yết hầu Tống Thiếu Hành chuyển động: "Đến nước còn cần lừa nàng nữa ?"

Hạ Lan Y c.ắ.n môi, sững sờ một lúc, ánh mắt tràn ngập thất vọng. Rồi nàng kiên quyết : "Vậy thì g.i.ế.c .”

“Huynh báo thù cho Bắc Yến, hiện tại là địa vị tôn quý nhất trong thành Uất Châu . Huynh nên g.i.ế.c để chứng minh quyết tâm của Thất điện hạ với Đại Lương chứ?"

Trong đôi mắt đen thẫm của Tống Thiếu Hành lộ chút cảm xúc nào, vẫn là vẻ thản nhiên như khi. Hắn chắn mặt Hạ Lan Y, vô tình che luồng gió lạnh thổi tới từ phía Tây. Hạ Lan Y đỏ hoe mắt, chờ đợi lệnh g.i.ế.c từ miệng . Tống Thiếu Hành mãi vẫn mở lời.

"Cô tưởng ngài g.i.ế.c cô ?" Tiêu Tố Sơ bước từ bóng tối, ả thấy hết những lời Hạ Lan Y . Ả vị Quận chúa Tĩnh An vốn kiêu ngạo nay t.h.ả.m hại thế bằng ánh mắt khinh miệt: "Nếu tung tích của 'Thiên Kinh', cô tưởng bọn để cô sống lâu thế ? Hạ Lan Y, cảm giác lừa dối dễ chịu chút nào nhỉ? Nếu cô điều thì mau khai 'Thiên Kinh' ở , nếu thì đừng trách bọn độc ác."

Nghe tiếng Tiêu Tố Sơ, sắc mặt Tống Thiếu Hành sa sầm xuống. Nhân lúc Hạ Lan Y chú ý, giơ tay đ.á.n.h ngất nàng. Hắn bế ngang Hạ Lan Y lên, định đưa nàng về phòng.

"Điện hạ, ngài ý gì đây?" Tiêu Tố Sơ dang tay chặn đường: “Cha Hạ Lan Y g.i.ế.c bao nhiêu binh lính của chúng , chẳng lẽ lúc ngài mềm lòng với ả?"

Tống Thiếu Hành Tiêu Tố Sơ với ánh mắt âm u, lạnh lùng hơn gấp bội so với lúc chuyện với Hạ Lan Y: "Cút ngay!"

Tiêu Tố Sơ lùi một bước nhưng vẫn chịu nhường đường: "Bệ hạ phái ngài đến Đại Lương thăm dò tung tích 'Thiên Kinh'. Giờ thành Uất Châu trong tay chúng , tin tức về 'Thiên Kinh' đang ở ngay mắt, tại ngài chần chừ tay? Ngài sợ Bệ hạ chuyện sẽ trách phạt ?"

Tống Thiếu Hành lạnh lùng liếc ả, châm chọc: "Ngươi cũng Bệ hạ phái đến điều tra việc ? Tiêu Tố Sơ, tâm tư ngươi toan tính cho Hoàng hậu đừng lộ liễu quá. Chuyện khi nào tra, tra như thế nào là do quyết định. Nếu ngươi còn dám cản trở, cho dù ngươi là của Hoàng hậu, cũng sẽ nương tay ."

"Điện hạ, ngài ý đó mà..." Tiêu Tố Sơ vội vàng giải thích.

Tống Thiếu Hành mất hết kiên nhẫn, gằn giọng nhắc : "Cút!"

Hai tín của lập tức tiến lên kéo Tiêu Tố Sơ chỗ khác. Tống Thiếu Hành bế Hạ Lan Y thẳng về Thanh Nguyệt Uyển, thèm ngoái đầu .

Đặt Hạ Lan Y lên giường, đắp chăn cẩn thận cho nàng: “Y nhi, xin ..." Tống Thiếu Hành bên mép giường, viền mắt đỏ hoe, trong lòng tràn ngập áy náy.

thời gian phía Bắc Yến dành cho còn nhiều, còn quá nhiều việc . Hắn để binh canh gác Thanh Nguyệt Uyển, cho đưa Oản Nhi đến chăm sóc Hạ Lan Y.

"Không lệnh của , bất cứ ai cũng trong, nhất là Tiêu Tố Sơ." Tống Thiếu Hành dặn dò đám tín từ Phủ Quốc sư.

Phủ nha Uất Châu giờ trong tay Tống Thiếu Hành. Chu Quan Tu tướng quân tống giam, vị thông phán đó yêu quái hại c.h.ế.t, các quan khác vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

"Chu Quan Tu cấu kết với Bắc Yến, dấy binh phản, hiện bắt giữ. Mọi việc ở Uất Châu giờ do quyền xử lý, các vị cứ chức trách của ." Tống Thiếu Hành dối các quan để trấn an tình hình.

Trong lúc Tống Thiếu Hành đang cân nhắc nên dùng cánh quân nào để câu tên gian tế trong Xu Mật Viện Đại Lương, kẻ kiếp bán thì Tiêu Tố Sơ tìm tới.

Phủ nha Uất Châu là quan nha của triều đình Đại Lương, mà ả, con gái Tể tướng Bắc Yến, tự do như chốn , ai dám cản. Những bí mật của Uất Châu bày mắt khiến ả cảm thấy vô cùng hả hê.

"Điện hạ, ngài định khi nào thì dùng hình với Hạ Lan Y? Hay là để đưa ả về Thượng Kinh thẩm vấn ngay bây giờ nhé?" Tiêu Tố Sơ dò hỏi. Rõ ràng chuyện đêm qua chẳng khiến ả rút bài học gì.

Tống Thiếu Hành mặt cảm xúc, lạnh lùng hỏi: "Chuyện quân lính trong thành Uất Châu hạ Kim Tằm Cổ cũng là một phần trong kế hoạch của các ?"

"Ta cố ý giấu ngài . Đây là yêu cầu của cha và Bệ hạ. Họ bảo đợi ngài xác định thời điểm hành động mới cho ngài . Thật mang theo điều khiển cổ trùng đến đây từ sớm, ngờ chính ngài cũng thể điều khiển ." Tiêu Tố Sơ : "Trác Yên, cha đợi đại chiến kết thúc sẽ tổ chức hôn lễ cho chúng ở Thượng Kinh. ngài đấy, trong mắt ông chứa hạt cát nào, và cũng ."

"Tuy chuyện 'Thiên Kinh' quan trọng, nhưng chỉ cần Hạ Lan Y còn sống một ngày, cách nào tin tưởng ngài . Ngài trách đa nghi, là ngài khiến nghi ngờ . Nếu ngài thành với thì đừng chỉ những lời tàn nhẫn suông, ngài cho thấy thành ý lớn nhất của ngài."

Tiêu Tố Sơ bước lên hai bước: "Ví dụ như, nhanh chóng thẩm vấn Hạ Lan Y, tìm 'Thiên Kinh', đó... g.i.ế.c c.h.ế.t ả ."

Tống Thiếu Hành giơ tay hiệu cho tất cả trong sảnh lui ngoài. Cửa đóng , chỉ còn Tống Thiếu Hành, Tiêu Tố Sơ và một tên tín của ả.

"Điện hạ thế? Ta đúng ?" Tiêu Tố Sơ nhướng mày.

"Ta thấy ngươi đúng." Tống Thiếu Hành gật đầu. Chiếc vòng rắn vàng tay bỗng sống , trong nháy mắt hóa thành thanh kiếm Diệu Linh: “Phập!" Thủ khởi đao lạc. Tiêu Tố Sơ còn kịp phản ứng, đầu tên tín bên cạnh rơi xuống đất, lăn lông lốc, m.á.u phun thành vòi.

"Trác... Trác Yên..." Tiêu Tố Sơ kinh hãi Tống Thiếu Hành, vô thức lùi hai bước. Định thần , ả bỏ chạy.

Tống Thiếu Hành đời nào cho ả cơ hội đó. Hắn vung kiếm c.h.é.m một nhát lưng Tiêu Tố Sơ. Ả đau đớn ngã quỵ xuống đất, ngước Tống Thiếu Hành, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi g.i.ế.c !"

Tống Thiếu Hành xách kiếm bước tới từng bước ép sát, giọng bình thản đến đáng sợ: "Ta vốn định cho g.i.ế.c ngươi ở Thượng Kinh, nhưng ngươi cứ nhất quyết chạy tới đây tìm c.h.ế.t, đừng trách ."

"Tại ? Ta một lòng một đối với ngài, tại ngài thế?" Tiêu Tố Sơ mặt cắt còn giọt máu, nhạt: “Ngài yêu Hạ Lan Y đến thế ? Vì cứu ả mà ngài g.i.ế.c ?”

“Dì là Hoàng hậu Bắc Yến, cha là Tể tướng Bắc Yến. Cho dù ngài là con trai của Bệ hạ, ngài nghĩ g.i.ế.c xong ngài còn sống ?" Tiêu Tố Sơ lúc bò lết đến ngưỡng cửa.

"Ai với ngươi là con trai Hoàng đế Bắc Yến?" Tống Thiếu Hành từ từ xổm xuống, đ.á.n.h một đạo Chân Ngôn Chú Tiêu Tố Sơ: "Tiêu Tố Sơ, khoảnh khắc ngươi dám động đến Trịnh phu nhân, ngươi nên nghĩ đến kết cục ngày hôm nay ."

Tiêu Tố Sơ trố mắt Tống Thiếu Hành. Năm mười tuổi, ả quen Thất điện hạ Gia Luật Trác Yên tìm thấy. Khi đó Gia Luật Trác Yên tập luyện trong Phủ Quốc sư, ít , lý trí và cực kỳ lạnh lùng. Hắn giống như một thanh đao vô tình, luôn cân nhắc lựa chọn nào lợi nhất cho . Vì lợi ích, thể hy sinh bất cứ ai. Trong mắt Tiêu Tố Sơ, tôn chỉ sống của Tống Thiếu Hành là tất cả vì lợi ích. Ả tưởng Hoàng đế Bắc Yến. Mà quyền lực tối cao đó, bắt buộc cưới ả chính thất. Điều sẽ đổi. Thế nên ả bao giờ nghĩ Tống Thiếu Hành sẽ vì một nô tỳ mà g.i.ế.c . Dù , đó cũng chỉ là một cung nữ thấp hèn như kiến cỏ mà thôi. Hoặc lẽ, từ đầu đến cuối, ả bao giờ thấu chồng tương lai mặt .

"Ngươi ngươi con trai Hoàng đế Bắc Yến, ngươi là ai?" Tiêu Tố Sơ hoảng loạn, đầu óc rối bời: “Năm bảy tuổi ngươi tìm về, chính tay Thuật Luật quốc sư kiểm tra, dòng m.á.u chảy trong ngươi chắc chắn là của hoàng tộc Bắc Yến, tuyệt đối sai ."

Đến nước , Tống Thiếu Hành cũng ngại thêm vài câu với ả. Hắn chớp mắt, con mắt trái lập tức chuyển thành màu tím.

"Ngươi... ngươi là... con trai của... con quái vật đó..." Tiêu Tố Sơ kinh hoàng tột độ.

"Quái vật?" Tống Thiếu Hành ả đầy khinh miệt: “Mẹ cũng là công chúa do Tiên hoàng đích sắc phong, miệng ngươi thành quái vật."

Đến lúc Tiêu Tố Sơ mới vỡ lẽ: “Ngươi hận Bắc Yến? Ngươi hận Bệ hạ, Hoàng hậu và cha năm xưa phái truy sát ngươi? Cho nên ngươi bán mạng cho Đại Lương, mạo danh Thất điện hạ thật vùng ở Thượng Kinh là để chờ ngày hôm nay?"

nhịn bật sằng sặc: "Tống Thiếu Hành, một nửa dòng m.á.u Bắc Yến trong ngươi rửa thế nào cũng sạch . Ngươi tưởng ngươi bán mạng cho triều đình Đại Lương thì họ sẽ coi ngươi là ? Đừng mơ nữa! Ngươi thừa Hạ Lan Y hận Bắc Yến đến mức nào. Nếu ả phận thật của ngươi, ngươi nghĩ ả sẽ chấp nhận ngươi ?"

Tống Thiếu Hành bắt đầu thúc giục Chân Ngôn Chú trong Tiêu Tố Sơ, ánh mắt lạnh lẽo: "Đó việc ngươi cần bận tâm." Hắn bắt đầu thẩm vấn việc chính: "Kẻ nào trong triều đình Đại Lương đang tư thông với Bắc Yến?"

Tiêu Tố Sơ chịu nổi sự đau đớn, buộc thốt một cái tên.

Tống Thiếu Hành hỏi tiếp: "Năm năm , trận đại chiến Uất Châu, cái c.h.ế.t của Hạ Lan Hạc An và Triệu Lạc Nghi, kẻ đó tham gia ?"

Tiêu Tố Sơ gật đầu khó nhọc: "Là ... Chính tìm đến chúng thương lượng việc ."

"Ngoài , trong triều đình Đại Lương còn ai qua với Bắc Yến nữa ?"

"Không . Cha bao giờ chuyện với . Lần đó cũng là do tình cờ bắt gặp mới điều tra ."

Hỏi xong, Tống Thiếu Hành ngừng thi triển chú thuật. Tiêu Tố Sơ cuối cùng cũng cơ hội thở dốc. Ả giãy giụa Tống Thiếu Hành van nài: "Nếu c.h.ế.t, phía Bắc Yến tuyệt đối giấu . Chi bằng ngài thả , sẽ coi như chuyện hôm nay từng xảy . Hôn ước giữa chúng vẫn còn hiệu lực. Có giúp đỡ, ngài gì cũng ."

"Muốn gì cũng ?" Tống Thiếu Hành nhạt, trong mắt ẩn chứa nỗi bi thương vô tận. Hắn dậy, dứt khoát cắm phập thanh kiếm Diệu Linh tim Tiêu Tố Sơ: “Thứ , ngươi cho ."

 

 

Loading...