Biến Diện Sư Gia - Quyển 3: Phong Ba Giám - Chương 1: Kỳ thư ra đời

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:39:21
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một buổi sớm mai. Hít sâu một khí trời trong lành, đón nhận ánh nắng ban mai rải xuống , Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch khoan t.h.a.i ở lầu hai của lầu Thiên Hương. Hai đối diện bên cửa sổ, mỗi mặt một bát mì lạnh hoa đào.

Thẩm Bạch lặng lẽ ăn xong, bèn khen: “Quả nhiên món mì Nguyên Thanh tiến cử hề tầm thường. Ngửi thì thơm mà ăn mát lành, trơn miệng, ngon vô cùng. Quan trọng nhất là ngoài nơi , chỗ khác nếm . Phải , bà chủ Thạch của lầu Thiên Hương quả là một buôn bán tinh ranh.”

Hôm nay, Thẩm Bạch hiếm khi rảnh rang, bèn nhắc chuyện cũ, rủ Lục Nguyên Thanh đưa dạo quanh Biện Thành. Vì dậy sớm, cả hai đều dùng bữa sáng. Khi ngang qua lầu Thiên Hương, thấy cửa dán một tờ giấy đỏ chữ đen, rõ ràng: “Ai thưởng thức mì lạnh hoa đào, xin hãy đến cuối tháng . Đây là món theo mùa, quá kỳ chờ.”

Thẩm Bạch lúc lấy ngạc nhiên: “‘Món theo mùa, quá kỳ chờ’? Lầu Thiên Hương đúng là lớn giọng!”

Lục Nguyên Thanh thì ngầm : hoa đào nở chẳng bao lâu, hẳn Thạch Bạch Gia khi hoa tàn quả kết thì kiếm thêm một mẻ lớn.

Cách buôn bán khéo léo khơi dậy hứng thú của Thẩm Bạch. Ngày Lục Nguyên Thanh nhắc đến món mì lạnh hoa đào, y ao ước, chỉ tiếc khi vụ án ràng buộc, thong dong. Nay ngang lầu Thiên Hương, quả thật nỡ bỏ qua, thế là lôi Lục Nguyên Thanh cùng quán.

Khách buổi sớm nhiều, hai ở lầu hai hướng phố. Gió nhẹ phất qua, hương hoa đào ngập miệng, quả thật là nhàn nhã vô cùng. Chẳng trách Thẩm Bạch hết lời tán thưởng. Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm , từ tốn đầu phong cảnh ngoài cửa sổ.

Bỗng tiếng bước chân dồn dập phá vỡ sự yên tĩnh. Nghe động, Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch cùng về phía cầu thang. Chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi, đầu đội mũ chính lân, mặc áo dài nho sinh vội vã chạy lên. Vừa nơi sảnh lầu hai, còn kịp thở, giơ cao vật trong tay, về phía một thư sinh mặt đen ở góc bắc: “Phùng Niên , tiểu … tiểu mua tập mới nhất của ‘Phong Ba Giám’, cùng thưởng thức kỳ văn ?”

Hơi thở tuy đứt quãng, lời liền mạch, nhưng nụ đắc ý rõ ràng biểu lộ niềm vui sướng tột độ.

Thư sinh mặt đen xong thì mừng rỡ bật dậy, vội bước tới nghênh tiếp, ngừng chắp tay: “Hiền hiền , ngu thua tâm phục khẩu phục. Hiền lấy tập mới nhất của ‘Phong Ba Giám’ thế? Ngu hỏi khắp các hiệu sách mà chẳng tìm thấy, quả là thủ đoạn cao minh! Ha ha ha!”

Hai khách sáo nửa chua nửa ngọt, xưng gọi dứt, cùng xuống, nhỏ giọng bàn luận.

Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm , nâng chén nhấp một ngụm, ngó ngoài cửa sổ.

Thời Minh, tiểu thuyết thịnh hành từng . Nhất là trung kỳ, những năm Gia Tĩnh, nhờ kỹ thuật in ấn và khắc sách ngày càng tinh xảo, dựa nền tảng văn học bạch thoại từ thời Tống Nguyên, loại hình mới gọi là thoại bản (tiểu thuyết bạch thoại) quét sạch thế độc tôn của thi văn chính thống, bắt đầu đặt ngang hàng cùng Đường thi, Tống từ, Nguyên khúc.

Loại tiểu thuyết bạch thoại đại đa dân chúng đón nhận, từ văn nhân thư sinh cho đến dân chúng chợ búa, thậm chí đến cả thanh lâu kỹ viện, từ án thư cho đến gối chăn khuê phòng, cũng thấy bóng dáng.

nhận xét đúng: “Nay các phường sách lưu hành, kẻ hám lợi thường ngụy tạo thành tiểu thuyết tạp sự. Nông, công, thương, phường đều chép tay, vẽ tranh, nhà nào cũng . Nữ t.ử mê văn càng say thích.”

Những tiểu thuyết lưu hành chủ yếu chia thành hai loại: tiểu thuyết dài kỳ và ngắn kỳ.

Lục Nguyên Thanh độ dày của cuốn sách mà hai thư sinh đang say sưa cầm , đoán đó hẳn là một quyển tiểu thuyết ngắn kỳ. lúc nãy vị nho sinh bốn chữ “tập mới nhất”, xem đây là một bộ sách, dựa theo từng hồi câu chuyện mà tách thành từng hồi độc lập…

Đang mải phân tích, bỗng Thẩm Bạch chen lời: “‘Phong Ba Giám’? Bộ sách gần đây xem chừng nổi danh lắm.”

Lục Nguyên Thanh sang, mỉm nhã nhặn: “Đại nhân cũng để tâm đến loại sách dân gian ?”

Thẩm Bạch tự giễu: “Ta nào thời giờ mấy thứ ? Huống hồ, gia phụ cực ghét những loại tiểu thuyết chốn thị thành, trong mắt ông chỉ chính sử danh gia mới là thứ nên khi rảnh rỗi.”

Lục Nguyên Thanh thế bèn gật đầu: “Đại trượng phu chí lớn cũng là việc . Lệnh tôn kỳ vọng con nên rồng, vốn sai. Chỉ e thuở nhỏ, đại nhân sống cũng chẳng thú vị lắm.”

Thẩm Bạch khẽ lắc đầu: “Thế còn Nguyên Thanh? Thuở nhỏ vui thú gì ?”

“Thuở nhỏ ư?” Lục Nguyên Thanh ngẫm nghĩ, chỉ thấy ký ức tựa tơ mỏng trôi qua… Y mỉm : “Khi nhỏ nghịch ngợm lắm, cha đau đầu vô cùng, bèn gửi đến thư viện, định mượn uy của để răn dạy. chỉ vài ngày, đuổi về.” Y lắc đầu: “Là đích đưa về.”

Thẩm Bạch : “Ồ? Vậy cha của Nguyên Thanh hẳn là tức giận lắm?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Cha vốn là lý lẽ. Ông chỉ hỏi vì đưa về. Ta trả lời rằng phát hiện một con rắn nhỏ ở núi của thư viện. Khi giữa mùa đông rét buốt, con rắn gần như cứng đơ. Ta thấy nó xanh biếc đáng yêu bèn bỏ túi áo mang về thư viện. Sau đó, vì trong phòng ấm áp, rắn tỉnh , bò khắp nơi, mấy sợ đến ngất. Thế là bảo từ ngày mai cần đến nữa.”

Thẩm Bạch hứng thú hỏi: “Thế cha của Nguyên Thanh ?”

Lục Nguyên Thanh hân hoan: “Cha chỉ hỏi vì thấy rắn sắp đông c.h.ế.t nên động lòng trắc ẩn mà mang về . Ta tất nhiên gật đầu nhận là thế, tuyệt đối dám thật rằng chỉ vì thấy vui mắt mới bắt về. Cha khen lòng nhân thiện, chẳng những trách phạt mà còn mời riêng một danh sư khác dạy . Xem như gặp họa mà hóa phúc.”

Thẩm Bạch : “Nguyên Thanh quả là từ nhỏ thông minh khéo léo. Còn vị danh sư …”

Lời còn dứt thì tiếng vỗ bàn cùng tràng reo hò ngợi khen chen ngang.

Chỉ thấy hai thư sinh , một vỗ bàn hô lớn: “Tuyệt diệu, Phùng Niên , cuốn sách thực là kỳ diệu!”

Thư sinh mặt đen cũng gật đầu lia lịa: “Đỗ , cả đời cuốn sách , đúng là may mắn ba đời!” Nói còn than thở thôi.

Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch xong thì ngẩn , , mỗi đều khẽ lắc đầu.

Một lát , lầu hai vốn yên tĩnh bỗng ồn ào hẳn lên. Tất cả đều do hai vị thư sinh mải mê bàn luận tình tiết của “Phong Ba Giám” mà kéo đông đến.

Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch ngạc nhiên đám vây quanh hai vị thư sinh ngày một đông, từ một hai dần dần thành từng lớp. Nực nhất là ngoài các nho sinh ăn chua ngoa, còn cả kẻ lang thang ăn mày. Ai nấy thấy ba chữ “Phong Ba Giám” đều như hớp hồn, dừng bước chẳng nỡ rời, thậm chí còn lộ vẻ hâm mộ, chăm chăm cuốn sách mỏng .

Cuối cùng, Thẩm Bạch kìm nổi tò mò, dậy, bảo Lục Nguyên Thanh: “Ta qua đó xem thử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/quyen-3-phong-ba-giam-chuong-1-ky-thu-ra-doi.html.]

Lục Nguyên Thanh cũng mỉm : “Giờ cũng tò mò với cuốn sách . Không bằng chúng cùng , đại nhân thấy ?”

Hai cũng nhập đám đông chen chúc. Chỉ vị thư sinh áo nho họ Đỗ nào đó khoe khoang: “Phùng Niên điều , hồi “Phong Ba Giám” quả đúng là sách nổi danh khắp chốn. Tiểu còn nhờ tỷ phu ở hiệu sách Tập Vi lén giữ sẵn cho một quyển. Phùng Niên , cảnh tượng các hiệu sách hôm qua mở cửa đón khách đúng là tráng lệ!”

Thư sinh mặt đen họ Phùng cũng liên tục gật đầu: “Đỗ hiền chí . Nếu nhờ hiền liệu sự , hôm nay với hiền thể ở lầu Thiên Hương, uống rượu ngon kỳ thư? Đón ánh ban mai, rượu sách, đúng là sảng khoái vô cùng, ha ha ha!”

Hai càng càng hợp ý, rôm rả. Đám đông vây quanh cũng nhao nhao bàn luận.

Có một thư sinh mặt rỗ chen lời: “Vị hiền chẳng sai. Hôm qua vốn là mồng một đầu tháng, cũng là ngày “Phong Ba Giám” phát hành bản mới. Ta chạy mấy hiệu sách, ông chủ đều bảo bán sạch cả . Ta hối hận lắm, sớm lẽ xếp hàng từ nửa đêm !”

Bên cạnh một kẻ lùn tiếp lời: “Hề, ngươi tưởng đến sớm thì thể mua ? Nói cho ngươi , cũng canh từ lúc trời sáng tới. khi đến nơi, xếp hàng dài dằng dặc. Đến lượt thì nửa quyển cũng chẳng còn!”

Đám đang bàn tán ầm ĩ thì bỗng một cái đầu ngơ ngác chen , chen : “Các vị ơn nhường chút, sắp thở nổi …” Nói dứt lời ho sù sụ. Vài xung quanh nhíu mày tránh , mới chen vòng trong.

Mọi ngẩng đầu , chỉ thấy đó là một công t.ử dáng thư sinh trẻ tuổi, mặc áo xanh, gầy gò, gương mặt ngơ ngác.

Lục Nguyên Thanh thấy đang , bèn chắp tay mỉm : “Chư vị , thật hổ thẹn! Tiểu chỉ vì các vị nhắc tới quyển “Phong Ba Giám”, nhịn mới chen quấy rầy, mong chư vị chớ trách!”

Mọi đều hiểu ý: “Thì vị đài cũng là đồng đạo yêu thích “Phong Ba Giám”! Thất kính, thất kính!”

Lục Nguyên Thanh vội vã đáp lễ: “Không dám, dám!” Y ngập ngừng một chút dò hỏi: “Ờ… , chẳng “Phong Ba Giám” mà các vị tới là sách gì ?”

Lời thốt , xung quanh lập tức im bặt. Lầu hai của lầu Thiên Hương đang ồn ào náo nhiệt bỗng tĩnh lặng như tờ.

Một lát , cả đám vây xem lẫn hai vị Phùng, Đỗ mới đồng loạt phá lên , Lục Nguyên Thanh với ánh mắt thương hại khinh miệt.

Cuối cùng nhịn , “phẫn nộ” : “Thời nay mà còn kẻ “Phong Ba Giám” là sách gì? Thật khiến rụng cả răng!”

Lời như hòn đá ném xuống hồ, lập tức dấy lên ngàn gợn sóng. Tiếng chê trách nhao nhao: “ thế, tám phần là một tên thất học. Nhìn dáng thì giống nho sinh, hóa là phường thùng rỗng kêu to!”

“Kỳ cũng chớ trách quá. Người phong nhã, thưởng thức như chúng đây vốn là ít. Chúng là bậc ôm chí lớn, thể so đo với một kẻ thất phu, mất phận.”

Đám lắc đầu ê a chữ nghĩa, chê bai Lục Nguyên Thanh từ đầu đến chân, song vẫn cho y “Phong Ba Giám” rốt cuộc là quyển gì.

Lục Nguyên Thanh vẻ thất vọng, khẽ than: “Thì chư vị cũng là một kẻ thất học giống , chẳng “Phong Ba Giám” cái gì. Ôi…”

Vốn dĩ đám sắp chuyển hứng thú nơi khác, y bèn chọc giận, định bụng giáo huấn tên “thất học” một phen. lúc , một giọng nữ dịu dàng cất lên bên cạnh: “Quyển ‘Phong Ba Giám’, thật những chuyện hồ ly, quỷ quái thôi. Nếu đại nhân hứng thú, Bạch Gia nguyện giảng giải tường tận cho ngài .”

Mọi đều ngoái . Chỉ thấy bà chủ lầu Thiên Hương, Thạch Bạch Gia, đang e ấp nép bên cạnh một nam t.ử mặc áo đen, nụ duyên dáng, phong thái uyển chuyển.

Nam t.ử áo đen dung mạo trắng trẻo, lời Thạch Bạch Gia thì lễ độ gật đầu : “Không dám phiền bà chủ Thạch. Quyển sách , Thẩm mỗ khi rảnh sẽ tự tìm.”

Vừa , đưa mắt đám đông, thoáng thấy gương mặt ngơ ngác của thiếu niên thì nụ môi càng sâu.

Lục Nguyên Thanh khẽ nhếch môi, kéo tay áo chen đến nhăn nhúm, bước khỏi đám đông coi y là “kẻ thất học”.

Y mấy bước, phía vang lên tiếng rao: “Vị hiền , trả một đồng, mượn xem quyển ‘Phong Ba Giám’ mới ?”

Nghe , bèn tranh lên giá: “Ta trả hai đồng!”

“Ta trả ba đồng…”

“Ta ba đồng xem mười trang ?”

Lục Nguyên Thanh chỉ bật , lắc đầu, thong thả tới bên Thạch Bạch Gia, chào hỏi: “Thạch cô nương.”

Thạch Bạch Gia mỉm : “Thì là Lục công tử…”

Lục Nguyên Thanh ngoái đám đông chen chúc lưng, hỏi: “Không bà chủ Thạch chỗ nào còn bán ‘Phong Ba Giám’ ?”

Thạch Bạch Gia mỉm : “Sao, Lục công t.ử cũng hứng thú với quyển ư?”

Lục Nguyên Thanh tự trào: “Ai cũng lòng tò mò mà.” Thấy Thạch Bạch Gia vô thức đưa mắt về phía Thẩm Bạch, y : “Huống hồ, Thẩm đại nhân cũng hứng thú với quyển sách .”

Thạch Bạch Gia nở một nụ dịu dàng: “Vậy ư? Trong tay Bạch Gia vẫn còn hai quyển ‘Phong Ba Giám’, nếu Thẩm đại nhân chê, cứ việc lấy mà xem.”

Thẩm Bạch bèn từ chối: “Sao thể ? Quân t.ử đoạt sở thích của khác. Đã là sách của bà chủ Thạch, Thẩm mỗ nào dám độc chiếm?”

Thạch Bạch Gia xong thì thoáng ngẩn , nhẹ nhàng đáp: “Nếu Lục công t.ử và Thẩm đại nhân thật sự mua quyển thì chi bằng tới Chí Vận Trai thử vận may, Thư Nguyệt vốn thích sưu tầm các loại sách.”

Loading...