Biến Diện Sư Gia - Quyển 1: Lần Gặp Đầu Tiên - Chương 1: Cuộc cá cược ở lầu Thiên Hương

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:36:16
Lượt xem: 354

Gió thê lương gào thét, cỏ dại lưa thưa lay động. Vài nắm đất vàng, một ngôi mộ hoang cô độc.

Trên mộ bia, tên, chỉ mấy cọng cỏ dại cứng cỏi gió lớn quật ngã kiên cường vươn dậy, cứ lặp lặp như thế.

Trước mộ một trai trẻ đang quỳ. Nhìn từ phía , hình vẻ gầy yếu, tà áo rộng thùng thình bay trong gió càng lộ rõ vóc dáng mảnh khảnh của .

Hắn dường như quỳ ở đây lâu mà hề nhúc nhích. Trước mặt đồ cúng, cũng chẳng rượu. Hắn chỉ thất thần chằm chằm ngôi mộ cô độc, ánh mắt rời như thể hóa đá.

Trên gương mặt nét bi thương, cũng chẳng rơi lệ, chỉ vẻ ngơ ngác như thể thể xuyên qua ngôi mộ về một nơi xa xăm nào đó.

Một lúc lâu .

“Cha, con về .” Hắn bình thản thốt mấy chữ, gian chìm tĩnh lặng.

Những ngón tay gầy guộc vốc một nhúm đất vàng pha sắc đỏ, nhẹ nhàng rải lên mộ. Vô hạt đất men theo sườn mộ lăn xuống lả tả, vương áo bào xanh .

Áo bào của cũ nhưng vô cùng sạch sẽ. Thấy đất đỏ rơi xuống, chỉ nhíu mày phủi sạch, chậm rãi lên.

Tà áo ngoài gió lạnh núi cuốn tung, bay phần phật. Hắn ngây cát bụi gió thổi bám áo , một lúc mới lẩm bẩm: “Gió nổi lên ... vẫn nên xuống núi trong đêm thì hơn, núi hoang rừng vắng... quả là đáng sợ.”

Hắn nhặt bọc vải xanh đất khoác lên vai chậm rãi bước xuống núi.

Ngọn núi hình như cao, mịt mờ sương trắng bao phủ. Đợi trai xa, sương dần tan, kỹ mới sườn núi chi chít mộ hoang, thì là cả một bãi tha ma!

Chỉ là trai từng đầu ... Hắn chỉ siết chặt bọc vải lưng, kiên định bước xuống núi.

Lúc đúng giờ Dậu, hoàng hôn buông. Chàng trai ngước mặt trời dần ngả về tây, thấy phía hình như một quán . lúc đang khát, nghĩ thể ghé nghỉ chân.

Đến gần mới phát hiện lá cờ bay trong gió chữ “Trà” như tưởng, hóa đây quán , mà là một dịch trạm.

Dịch trạm khá đơn sơ, chỉ lưa thưa vài con ngựa. Cạnh dịch trạm một lều cỏ, bên trong một đàn ông dáng vẻ văn nhã, da trắng trẻo đang . Người cúi đầu uống , thấy đến cũng ngẩng lên mà vẫn ung dung nhấp từng ngụm.

Chàng trai đeo bọc vải bước lều, quanh một lượt nhưng thấy để uống, bèn chằm chằm đàn ông đang thảnh thơi , cứ thế chớp mắt cho đến khi ngẩng đầu lên.

Đôi con ngươi đen nhánh như mực, đó là ấn tượng đầu tiên đọng trong tâm trí trai. Quá đỗi rõ nét, khó mà quên ! Đôi mắt sáng ngời thần, trong trẻo tĩnh lặng, đen trắng phân minh.

Người đàn ông mỉm : “Tiểu , đường xa mệt , uống chăng?”

Chàng trai nụ , liếc chén bàn, gật đầu: “Muốn.”

Người đàn ông bật : “Vậy thì , mời tiểu .”

Chàng trai cũng chẳng khách sáo, sải bước đến xuống ghế đối diện, đặt bọc vải lên bàn, lập tức cầm ấm và chén bàn tự rót đầy ngửa cổ uống cạn.

Người đàn ông mỉm đẩy thêm một ấm về phía : “Uống chậm thôi, đều là của cả.”

Nghe , trai chẳng hề áy náy mà chỉ ngơ ngác , “ừ” một tiếng cúi đầu uống tiếp.

Trong lều cỏ thoáng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng uống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/quyen-1-lan-gap-dau-tien-chuong-1-cuoc-ca-cuoc-o-lau-thien-huong.html.]

Cuối cùng cũng hết khát, trai dừng . Vừa ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đàn ông vẫn chăm chú quan sát , trong mắt chút dò xét.

Chàng trai , khoe hàm răng trắng đều: “Đa tạ đài cho chén giải khát. Tại hạ còn lên đường, phiền nữa, xin cáo từ.”

Người đàn ông : “Tiểu từ núi xuống ?”

Chàng trai sững : “ .”

Người đàn ông chậm rãi dậy, hình cao hơn nửa cái đầu. Hắn vòng qua bàn gỗ bước ngoài lều, trời : “Nơi hoang vắng, ít qua , mấy chục dặm quanh đây khách điếm nào. Từ đây đến Biện Thành ít nhất cũng mất nửa ngày đường. Tiểu nếu cứ như , e là đêm nay ngủ ngoài đồng hoang .”

Chàng trai thản nhiên liếc trời đang dần tối: “Huynh đài cũng một ?”

Người đàn ông đầu , chỉ dịch trạm bên cạnh, thong thả : “Ta ngựa , còn tiểu ?”

Chàng trai đáp: “Ngựa ư? Chưa chắc nhanh bằng chân .”

Người đàn ông như chợt hứng thú: “Vậy chúng thử so tài xem ?”

Chàng trai tỏ vẻ hứng thú, lười nhác hỏi: “So thế nào?”

Người đàn ông : “Ngựa của đến giờ Tuất sẽ tới Biện Thành. Nghe Biện Thành tửu lâu nổi tiếng tên là lầu Thiên Hương, đêm nay sẽ bày một bàn rượu ở đó chờ tiểu . Nếu tiểu đến Biện Thành giờ Tuất thì cứ đến lầu Thiên Hương tìm . Đêm nay hai sẽ uống một trận say sưa, thế nào?”

Chàng trai thì ngẩn một lúc, : “Vậy món cua say nổi tiếng nhất của lầu Thiên Hương, chứ?”

“Thì tiểu bản xứ, tại hạ nhầm .” Người đàn ông khựng , ánh mắt càng thêm sáng: “Được, quyết định . Tại hạ tên Thẩm Bạch, đêm nay giờ Tuất ở lầu Thiên Hương, gặp về.”

Chàng trai “ừ” một tiếng, bàn lấy bọc vải khoác lên thẳng.

“Khoan !” Người đàn ông mỉm ngăn : “Tại hạ còn danh tính tiểu .”

Chàng trai ngẩn : “Không ?”

Người đàn ông : “Tiểu uống thượng hạng của , còn đòi tiền , chỉ một cái tên mà cũng keo kiệt thế?”

Chàng trai dường như chẳng hiểu, ngây hồi lâu : “Tiền , .” Vừa lục lọi trong bọc vải, tìm một lúc lâu mới lẩm bẩm: “Túi tiền mất .” Trong mắt chẳng lấy một tia hoảng hốt, như thể đó tiền của .

Người đàn ông càng thấy thú vị: “Vậy tính đây?”

Chàng trai vẻ tiếc nuối, buộc chặt bọc vải thong thả khoác lên lưng, nhẹ vung tay áo, cúi hành lễ: “Tại hạ tên Lục Nguyên Thanh, gặp Thẩm công t.ử tại đây quả là tam sinh hữu hạnh.” Nói xong bèn thẳng dậy, hỏi: “Ta ?”

Thẩm Bạch bật : “Vậy hẹn gặp Lục công t.ử ở lầu Thiên Hương.” Nói động tác mời.

Lục Nguyên Thanh cũng chẳng khách sáo, siết chặt bọc vải, thong thả rời .

Một gã áo đen dắt ngựa đến gần: “Công tử, chuẩn lên đường chứ?”

“Ừ.” Thẩm Bạch dõi theo bóng Lục Nguyên Thanh xa, lúc mới nhận dây cương, phi lên ngựa, hồi lâu mới hỏi: “Ngọc Đường, ngươi tối nay gặp vị tiểu tên Lục Nguyên Thanh ở lầu Thiên Hương ?”

“Công tử, cho dù tuyệt kỹ trong , đến Biện Thành trong một canh giờ cũng là chuyện thể. Ngay cả thuộc hạ cũng , huống chi... hề võ công.” Gã áo đen suy nghĩ đáp.

“Vậy ?” Thẩm Bạch về hướng Lục Nguyên Thanh biến mất, : “Ngọc Đường, linh cảm là sẽ sớm gặp Lục .”

Loading...