Biến Diện Sư Gia - Chương 9: Sương mù dày đặc
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:10
Lượt xem: 230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa canh giờ .
Trên mái nhà chứa t.h.i t.h.ể trong Lưu phủ.
Lục Nguyên Thanh thoải mái quấn chặt chiếc áo choàng lông thú, tán thưởng: “Lưu phủ quả đúng là nhà giàu. Áo choàng từ lông thú thượng hạng, sờ mịn màng, quả thật ấm áp.”
Vừa , y như kìm , đưa tay vuốt ve lớp lông áo, lẩm bẩm: “Không khi phá án xong, Lưu lão gia bằng lòng tặng chiếc áo choàng cho coi như lễ tạ nhỉ?”
Tống Ngọc Đường xếp bằng một bên khẩy: “Phá án xong? Thư sinh nhà ngươi tự tin thật, công t.ử nhà còn lên tiếng…”
Người mà Tống Ngọc Đường nhắc đến là Thẩm Bạch, từ nãy đến giờ vẫn trầm lặng lạ thường. Lúc , mới xuống cạnh Lục Nguyên Thanh, giọng chan chứa ý : “Nguyên Thanh dường như chuẩn từ , ngay cả áo choàng cũng mang theo. Đáng thương cho và Ngọc Đường, mặc áo mỏng mái nhà chờ , thật sự lạnh c.h.ế.t.”
Dẫu lạnh nhưng vẻ mặt thong dong của Thẩm Bạch chẳng hề giống sợ rét. Còn Tống Ngọc Đường vốn là luyện võ, tất nhiên càng sợ lạnh.
Lục Nguyên Thanh vuốt ve lớp lông mượt mà, : “Đêm đầu xuân, cái rét vẫn cắt da cắt thịt. Nếu thì đông cứng mà c.h.ế.t? Huống hồ sinh sợ lạnh, nhất là mùa đông, chẳng bước chân ngoài, tứ chi cứng đờ, ngay cả đầu óc cũng chịu lời.”
Thẩm Bạch bông đùa: “Nguyên Thanh cũng lúc đầu óc dùng ?”
Trong lòng thoáng nhớ tới vô tình chạm ngón tay y, lạnh buốt hề chút ấm. Thì y sợ lạnh đến thế ?
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Trong một năm, đến nửa thời gian đầu óc chẳng thông minh gì cả.” Nói xong bèn bật .
Thẩm Bạch thở của y tỏa thành sương mờ, một lúc lâu mới hỏi: “Sao ngươi đêm nay nhất định sẽ đến thăm thi thể?”
Lục Nguyên Thanh trả lời mà hỏi ngược : “Đại nhân thấy Lưu phủ quá yên tĩnh ? Trong phủ xảy án mạng, kinh động đến cả quan phủ, mà chúng náo động thế , từ chủ nhân đến hạ nhân, chẳng ai xuất hiện. Chuyện chẳng quá đáng ngờ ? Vì , nhờ Hàn cô nương lan truyền tin tức. Nữ t.ử mang thai, tất nhiên khiến nàng mang thai. Bất kể đêm nay kẻ tới là ai, cũng là một manh mối. Chúng chỉ cần ‘thủ trúc đãi thố’* mà thôi.”
*Ngồi gốc cây chờ thỏ, ý ôm cây đợi thỏ, chờ thời cơ.
“Thỏ?” Tống Ngọc Đường mặt mày khó hiểu: “Thỏ thì liên quan gì?”
Lục Nguyên Thanh liếc một cái, vẻ mặt tràn đầy thương hại: “Cổ ngữ câu ‘Thủ trúc đãi thố’. Chẳng lẽ Tống hộ vệ từng ?”
Thẩm Bạch thì bật lớn. Hắn vốn Lục Nguyên Thanh chẳng câu nào ho, nên chẳng hỏi thêm. Ngọc Đường thì cứ hỏi, tự chuốc lấy bẽ mặt.
Quả nhiên, Tống Ngọc Đường xong thì mặt tối sầm , trong lòng thầm hận: “Cái tên Lục Nguyên Thanh quả nhiên đáng ghét! Vừa đáng lẽ xúi công t.ử đuổi mới . Ai ngờ... thất sách, đúng là thất sách!”
Lục Nguyên Thanh để tâm đến vẻ mặt khó coi của Tống Ngọc Đường, hỏi: “Hôm nay Tống hộ vệ đến thám thính lầu giữa hồ, thu hoạch gì ?”
Tống Ngọc Đường thèm để ý, hừ một tiếng, đầu sang chỗ khác.
Thẩm Bạch lắc đầu : “Ngọc Đường kể tình hình ở lầu giữa hồ cho . Nguyên Thanh đoán thử xem phát hiện gì ?”
Lục Nguyên Thanh chỉ kéo chặt áo choàng, ngước vầng trăng sáng thở dài: “E rằng liên quan đến mảnh vải kỳ lạ rơi từ tên dâm tặc đêm nọ, nhỉ?”
Nghe , nụ đùa cợt mặt Thẩm Bạch bỗng tắt , kinh ngạc: “Ngươi…” Y đoán trúng !
Lục Nguyên Thanh vẻ căng thẳng của Thẩm Bạch, chỉ mỉm : “Sao đại nhân hoảng hốt thế? Là vì cái ư?”
Ngón tay y đưa n.g.ự.c Thẩm Bạch, kéo một vật từ vạt áo bên hông . Dưới ánh trăng, nó phát ánh sáng lạnh như lưỡi đao, chính là mảnh vải quái dị rơi xuống từ tên dâm tặc đêm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-9-suong-mu-day-dac.html.]
Vừa kéo mảnh vải , y : “Vốn dĩ thứ hẳn là do Tống hộ vệ giữ. khi Tống hộ vệ từ lầu giữa hồ trở về, nó đại nhân cất giữ bên . Xem đây hẳn là vật chứng cực kỳ quan trọng.”
Thẩm Bạch y, ánh mắt chút phức tạp: “Hẳn là chỉ chứ?”
Lục Nguyên Thanh nghiêm giọng: “Còn kịp bẩm báo đại nhân. Sau khi Tống hộ vệ đến lầu giữa hồ, tới Tiêu Tương Quán gặp Liễu Cầm Phong.”
Thẩm Bạch nhắc : “Liễu Cầm Phong? Chính là cô nương hôm đó cùng ăn tối ở lầu Thiên Hương?”
“ .”
Tống Ngọc Đường chế giễu: “ là văn nhân phong lưu, án phá mà còn rảnh rang kỹ viện.”
Lục Nguyên Thanh hỏi : “Tống hộ vệ điều tra?”
“Vào kỹ viện thì điều tra cái gì?” Tống Ngọc Đường lập tức vặn .
Thẩm Bạch đưa tay ngăn , hỏi: “Vậy Nguyên Thanh thu hoạch gì ?”
Lục Nguyên Thanh dĩ nhiên chẳng kể chuyện rắc rối giữa y và Liễu Cầm Phong, chỉ thản nhiên trả lời: “Ta phát hiện thứ trong phòng của Tịch Lộ cô nương ở Tiêu Tương Quán.” Vừa giơ mảnh vải kỳ lạ lên.
Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường đều sững sờ.
Lục Nguyên Thanh : “Ta hỏi Liễu cô nương mới nguồn gốc của mảnh vải . Khoảng nửa năm , một thương nhân nước Thiên Trúc ngang qua Biện Thành, cùng chủ nhân của Lăng La Các, cũng chính là chủ nhân Lưu phủ, tới Tiêu Tương Quán bàn chuyện ăn. Thương nhân say rượu, khoe khoang rằng nước Thiên Trúc loại tơ ‘Băng Nhận Ti’ vô cùng quý hiếm, luyện từ sợi tơ do loài ‘tằm bất tử’ nhả . Thành phẩm mỏng như tơ, chạm như lướt lưỡi dao. Không chỉ thế, vải dệt từ loại tơ mặc thì đao thương bất nhập, còn thể hút giữ kim loại như vàng bạc, đồng, sắt, quả là thần kỳ. Chủ nhân Lăng La Các vốn tự phụ kiến thức sâu rộng, ban đầu tin. Thương nhân bèn sai lấy nửa tấm vải dệt từ Băng Nhận Ti . Chủ nhân thấy bèn kinh ngạc, vội vã mua năm tấm.”
Thẩm Bạch gật đầu: “ , Ngọc Đường tìm thấy nguyên một tấm vải Thiên Trúc nệm giường ở lầu giữa hồ. Chẳng lẽ kẻ chúng gặp đêm đó chính là công t.ử ngốc của Lưu phủ, Lưu Lập Dương?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Một kẻ ngốc dại thì thể chuyện cưỡng bức nữ tử?”
Thẩm Bạch : “Càng kỳ quái hơn là…” Hắn Tống Ngọc Đường, y nhạt: “Trong lầu giữa hồ ai. Đừng là Lưu công tử, ngay cả Tịch Lộ cô nương vốn nên ở đó cũng chẳng thấy cả!”
Lục Nguyên Thanh nhíu mày: “Con thuyền nhỏ đậu ở bên cạnh lầu giữa hồ ?”
Tống Ngọc Đường gật đầu.
Lục Nguyên Thanh thở dài: “Liễu cô nương kể cho lai lịch của Tịch Lộ. Ta đoán giờ nàng hẳn đang ở chỗ Hàn Thiên Chi của Mạc Sầu Đường .”
Thẩm Bạch hỏi: “Ý ngươi là Tịch Lộ dẫn Lưu công t.ử tới Mạc Sầu Đường? Họ đến đó gì?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân từng danh ‘Ngọc Diện Hồ ly’ Liễu Âm ?”
Tống Ngọc Đường xen : “Đến cả tên thư sinh như ngươi cũng tên dâm tặc Liễu Âm ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Chỉ chút ít, mới Liễu cô nương kể thôi.”
“Liễu cô nương?” Thẩm Bạch cảm thấy như rơi sương mù dày đặc: “Chuyện quan hệ gì đến nàng ?”
Lục Nguyên Thanh như chút cảm khái, : “Chuyện thì dài lắm…”
Y bỗng “” một tiếng: “Người chúng chờ đêm nay… tới !”