Biến Diện Sư Gia - Chương 9: Ám hiệu trong tay
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:59
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xem bề ngoài thì giống như cho bọn họ chút lợi ích để bịt miệng, nhưng thực , ý của Tiền lão gia hẳn là giám sát họ ở gần thì đúng hơn chứ?” Thẩm Bạch đẩy cửa sổ, qua khung cửa bầu trời xa xa, một đàn chim đầy sức sống ríu rít bay là là.
“Tự do và tiền tài, cái nào quan trọng hơn, dường như trong lòng mỗi cách nghĩ khác .” Lục Nguyên Thanh dõi theo những cánh chim khuất dần, cúi đầu: “Đại nhân tin những gì họ ? Nếu Tiền lão gia thật sự tàn nhẫn g.i.ế.c Kim phu nhân, thì vì g.i.ế.c luôn hai để diệt khẩu? Ta luôn cảm thấy mỗi đều đang dối, còn sự thật của hai mươi năm , nếu chỉ từ miệng khác, cuối cùng cũng lẫn ít nhiều giả trá.”
“Dù thế nào, tối nay xem rốt cuộc là ai đến giao dịch với Nhị phu nhân mới là mấu chốt.” Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh: “Hiện giờ, vụ án dường như cũng manh mối, nhưng manh mối nào thật, manh mối nào giả thì như hoa trong sương khói . Ta chỉ tin những gì chính mắt thấy, như nữ thi vô danh trong khách điếm, tên trộm đêm Phùng Nghĩa . Ngươi mang chiếc áo vải thô giặt sạch ở khách điếm đưa cho Phùng Nghĩa thả mồi, kết quả câu đầu mối Nhị phu nhân. Vậy thì bất kể lời họ thật giả, cũng theo manh mối . Nhị phu nhân bảo bà kẻ giao dịch với là Kim Xảo Xảo nào trong hai , câu đáng nghi, lẽ bà vẫn tin chúng .”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, thấy lời Thẩm Bạch lý, chỉ tiếc kịch bản chẳng diễn theo dự đoán của họ. Tối đó, Nhị phu nhân chờ Kim Xảo Xảo hẹn gặp, nhưng Đại phu nhân đột ngột c.h.ế.t, c.h.ế.t trong vườn hoa sát cạnh phòng ngủ. Trên bà chỉ mặc một bộ áo lót trắng, môi và hai tay đều chuyển sang màu xanh tím, rõ ràng là trúng độc, chỉ điều vẻ mặt của bà …
“Ai phát hiện thi thể?” Quách Thông hỏi trong phủ.
“Là đại công tử.” Quản gia Tiền Trung cúi đầu đáp.
“Tiền đại công t.ử giờ đang ở ?”
“Đại công t.ử thương tâm quá độ, ói m.á.u ngất , đến nay vẫn tỉnh.”
Quách Thông nhức đầu, đưa tay day trán: “Một án xong, án khác nổi lên… Lão Vương, nguyên nhân t.ử vong thế nào?”
“Người c.h.ế.t do trúng độc, chất độc phát tác nhanh, từ lúc trúng đến khi tắt thở quá nửa canh giờ. Sơ bộ phán đoán, thời điểm t.ử vong là giờ Tý đêm qua. Không ngoại thương dấu vết giãy giụa, qua thì giống như tự uống t.h.u.ố.c độc mà c.h.ế.t.”
“Tối qua Đại phu nhân ăn gì ?”
“Bẩm đại nhân, phu nhân mấy hôm nay thể khó chịu, hầu như ăn uống gì. Chỉ tối hôm qua, đại công t.ử mang đến một bát cháo gạo đen, phu nhân cố gắng ăn hết, ăn thêm vài viên mứt, đó nô tỳ hầu phu nhân ngủ, cũng lui xuống nghỉ.” Người đáp lời là Xuân Hạnh, nha bên cạnh Đại phu nhân.
Đại công tử? Lục Nguyên Thanh thoáng suy nghĩ: “Hai vị Kim cô nương giờ ở ?”
Xuân Hạnh trả lời: “Đều đang ở trong phòng đại công tử.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, liếc t.h.i t.h.ể Đại phu nhân, bất chợt phát hiện tay bà nắm chặt, như đang giấu thứ gì.
“Vương ngỗ tác, mới mở nắm tay đang nắm chặt của c.h.ế.t?”
Nhờ Lục Nguyên Thanh nhắc nhở, ngỗ tác Vương Tân mới nhận chỗ khả nghi , ông ghé sát : “Thi thể chỗ cứng hơn những chỗ khác, chắc lúc lâm chung dốc hết sức lực, nên giờ mở chỉ thể cưỡng ép bẻ thôi.”
“Ừm, thì bẻ .” Lục Nguyên Thanh thong thả .
Sau một hồi vất vả, ai nấy đều mong sẽ thu hoạch gì, ngờ trong lòng bàn tay Đại phu nhân trống trơn. bàn tay … Lục Nguyên Thanh chằm chằm lòng bàn tay một lát, lặng lẽ lùi .
“Không công t.ử ý kiến gì ?”
Lục Nguyên Thanh im lặng một hồi, : “Vãn sinh mượn đại nhân một thứ.”
“Thứ gì?”
Lục Nguyên Thanh ghé sát tai Quách Thông thì thầm vài chữ. Hiển nhiên thứ mượn vượt ngoài dự đoán, Quách Thông thất thố kêu khẽ: “Cái … Lục công tử…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-9-am-hieu-trong-tay.html.]
“Xin đại nhân yên tâm, vãn sinh nghĩ nếu việc thuận lợi, thì chậm nhất là tối mai, muộn hơn thì hai đêm nữa, đáp án sẽ lộ .”
“Ừm.” Quách Thông cân nhắc một lát, cuối cùng gật đầu.
“Nguyên Thanh mượn cái gì ?” Sau khi Quách Thông rời , Thẩm Bạch ghé hỏi.
Lục Nguyên Thanh liếc một cái: “Vừa đại nhân trông chẳng khác nào ngoài cuộc, giờ tò mò thế?”
Thẩm Bạch hề hề: “Ta thích Nguyên Thanh kể chuyện hơn.”
Nghe , Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu: “Đại nhân, cho phép tại hạ giữ chút bí mật. một việc thỉnh giáo đại nhân.”
“Ồ?”
Đợi khi hai trở về phòng, Lục Nguyên Thanh lấy bút vẽ một hình đưa cho Thẩm Bạch: “Đại nhân xem đây là gì?”
Thẩm Bạch ngắm một lúc mới khẳng định: “Vật hẳn là hình chiếu bên của một cái còi. Nếu cấu tạo chỗ sai lệch, thì sẽ cho rằng nó chỉ là bản vẽ bình thường của một chiếc còi.” Hắn mỉm Lục Nguyên Thanh: “Thấy ở ?”
“Trong lòng bàn tay Đại phu nhân.” Lục Nguyên Thanh đáp: “Có lẽ bà dùng nhiều sức.”
“Ám hiệu?” Thẩm Bạch nghiền ngẫm bức vẽ trong tay: “Vụ càng ngày càng thú vị.”
“Đã c.h.ế.t hai , cho dù chắc chắn, cũng thể chờ thêm nữa.” Lục Nguyên Thanh ngẩng bầu trời tối dần, lẩm bẩm.
“Nguyên Thanh, khi nào ngươi giấu một bộ quần áo nữ nhân thế?” Đến giờ nghỉ đêm, Thẩm Bạch liếc thấy tay Lục Nguyên Thanh đang cầm một chiếc áo khoác xanh của nữ tử, bèn trêu chọc.
“Đại nhân trí nhớ thật tệ, đây rõ ràng là bộ đồ nữ từng khoác tạm trong khách điếm.” Lục Nguyên Thanh màng lời trêu ghẹo, nghiêm mặt đáp.
“Nguyên Thanh, ngươi trộm quần áo của .” Thẩm Bạch cũng xuống giường, ngó qua.
“Ừ, tại hạ lấy bộ đồ trộm đem tặng . Đại nhân thấy chủ ý thế nào?”
“Ồ? Nguyên Thanh định tặng cho ai?”
“Kim Xảo Xảo.” Lục Nguyên Thanh gấp áo thật chỉnh tề.
Thẩm Bạch nhướn mày: “Nguyên Thanh định khi nào mang sang?”
“Ta chờ nữa, đêm nay thôi.” Vừa , nghiêm túc chỉnh áo quần, đó cầm áo khoác xanh tính mở cửa .
“Ngươi định một ?” Thẩm Bạch lập tức ngăn .
“Đại nhân cùng ư?” Lục Nguyên Thanh chớp mắt: “Hay là cũng tặng gì đó cho Kim cô nương?”
“ , tặng cho nàng một bộ gông xiềng dành cho phạm nhân. Chỉ là vị Kim cô nương nào mới hợp với kích cỡ , thật khiến phiền não.” Hắn kéo tay Lục Nguyên Thanh: “Gan ngươi cũng to lắm, dám tính một ? Là ngươi quá tin bản , quá xem thường Thẩm Bạch ?”