Biến Diện Sư Gia - Chương 8: Bốn cỗ thi thể

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:27
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước nhà xác nơi đặt các thi thể, trong phòng tràn ngập một mùi hôi thối ngột ngạt khiến Lương Tĩnh khỏi nhíu mày. Hắn định sai đừng đóng cửa thì thấy một tên lực sĩ vốn vẫn lặng lẽ theo phía , khép cửa . Trong ánh mắt kinh ngạc của Lương Tĩnh, gã rút một vật từ trong tay áo.

Chỉ thấy tên “lực sĩ” xé đôi vật trong tay, phân phát cho Lương Tĩnh cùng một lực sĩ khác bên cạnh . Sau đó, đôi mắt sửng sốt của hai , gã ngây ngô : “Đây là túi dấm, dùng vải thưa luộc qua nước dấm mà thành. Tác dụng là che mũi miệng để giảm bớt mùi t.ử thi.”

Người “lực sĩ ngốc” đang là Lục Nguyên Thanh, còn “lực sĩ” bên cạnh Lương Tĩnh tất nhiên là đại tiểu thư Thẩm Tiếu . Chỉ thấy nàng nhanh chóng áp túi dấm lên mũi , miệng ú ớ: “Vẫn là Tiểu Lục chu đáo.”

Nói thụi Lương Tĩnh một cái: “Không giống cái tên mũi thò lò nhà ngươi, t.h.i t.h.ể hôi thối thế mà cũng chẳng cho !”

Lương Tĩnh oan ức kêu: “Đại tiểu thư, nổi giận cũng lý lẽ chứ! Ta liều mang các đây, vốn tim đập chân run . Chẳng lẽ cái đạo lý trời nóng thì t.ử thi bốc mùi cũng đợi dạy ?”

“Ngươi còn dám dữ dằn với !” Thẩm Tiếu mắng. “Ta sắp mùi hôi c.h.ế.t ngạt , còn trách nữa!”

Lương Tĩnh bất đắc dĩ: “Được , , sai . Tiểu đừng giận mà…”

Hắn ngoảnh thì thấy thiếu niên vẻ ngốc nghếch nhân lúc cùng Thẩm Tiếu cãi mà lặng lẽ tiến gần t.ử thi, một chăm chú quan sát.

Lương Tĩnh kinh ngạc thiếu niên áo xanh vốn chẳng mấy nổi bật giữa bốn cỗ t.h.i t.h.ể mặt mũi dữ tợn như ác quỷ, tỉ mỉ quan sát từng vết thương hình nhất tự cổ chúng.

Hắn hỏi Thẩm Tiếu: “Người rốt cuộc là ai ? Sao chẳng hề sợ xác c.h.ế.t thế?”

Thẩm Tiếu bĩu môi chê : “Ngươi đúng là thiển kiến mà còn phục! Tiểu Lục là sư gia trong nha môn của ca ca đó. Loại t.ử thi còn kinh khủng hơn cũng từng thấy . Hơn nữa khác hẳn ngươi, thông minh lắm!”

Lương Tĩnh thấy khó chịu khi Thẩm Tiếu nhắc tới Lục Nguyên Thanh bèn thao thao bất tuyệt, dường như bốn cỗ t.h.i t.h.ể cuốn hút đến mức chẳng thấy gì, lẩm bẩm: “Lợi hại ? Ta thử mới .”

Nghĩ , Lương Tĩnh cũng bước đến bên thi thể, ngắm khuôn mặt nửa như thất thần nửa như quan sát của Lục Nguyên Thanh, mới hỏi: “Lục công tử, ngươi xem lâu thế, phát hiện gì ?”

Lục Nguyên Thanh chắp tay: “Tối nay phiền Lương đại nhân đến , thật ngại quá.”

Lương Tĩnh mỉm : “Thẩm phủ chuyện, Lương mỗ nào thể khoanh tay ? Chỉ là việc nửa đêm xông Thuận Thiên phủ xem xét t.h.i t.h.ể bốn vị công tử, thật chẳng chuyện nhỏ. Mong rằng chuyến chúng uổng công, bằng thì…”

Lục Nguyên Thanh chỉ áy náy: “Vậy thì chúng đừng khó Lương đại nhân thêm nữa, trở về thôi.”

Lương Tĩnh ngạc nhiên: “Trở về? Khó nhọc lắm mới đây, về nhanh thế?”

Lục Nguyên Thanh gật đầu vui vẻ: “ . Điều cần tại hạ rõ cả, thể trở về .”

Nghe xong, trong lòng Lương Tĩnh khỏi thầm nhủ: Lẽ nào thật sự lợi hại như Thẩm Tiếu ? Hắn vội hỏi tiếp: “Xin mạn phép hỏi Lục công tử, từ t.ử thi phát hiện ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm thần bí: “Có bốn cỗ thi thể.”

Lương Tĩnh sững sờ. Gì cơ? Hắn nhầm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-8-bon-co-thi-the.html.]

Trên đường trở về Thẩm phủ, Lương Tĩnh vẫn lặng im , cho tới khi Thẩm Tiếu dùng cùi chỏ huých : “Mũi thò lò, ngươi mở miệng thế?”

Lương Tĩnh nàng: “Tiểu , phát hiện qua bao năm mà ánh mắt chọn của vẫn dừng ở chỗ cũ.”

Thẩm Tiếu bất mãn: “Ý gì chứ?”

Lương Tĩnh liếc bóng áo xanh phía : “Muội tin ? Tin thể cứu đại ca ? Ta bỗng cảm thấy tối nay một việc cực kỳ ngu xuẩn.”

Rồi hứng lấy cái liếc sắc bén của Thẩm Tiếu, thở dài: “Là tốn công đưa hai Thuận Thiên phủ khám nghiệm thi thể.”

Lương Tĩnh đưa hai về tới Thẩm phủ mới . Thẩm Tiếu bèn tiến kéo tay áo Lục Nguyên Thanh: “Tiểu Lục, phát hiện gì ?”

Lục Nguyên Thanh thấy thần sắc nàng lộ vẻ lo lắng, bèn dịu giọng an ủi: “Đại nhân sẽ . Thẩm tiểu thư cứ yên tâm, nghĩ nhiều nhất năm ngày nữa, đại nhân sẽ bình an trở về.”

“Thật chứ?”

Được Lục Nguyên Thanh gật đầu cam đoan, chẳng hiểu lòng Thẩm Tiếu bỗng nhẹ nhõm, thả lỏng tinh thần bèn thấy buồn ngủ. Nàng ngáp một cái: “Tiểu Lục, mấy hôm nay thật sự mệt… Vậy về phòng nghỉ đây, ngươi cũng sớm nghỉ .”

Lục Nguyên Thanh gật đầu, tiễn nàng phòng mới về khách phòng của . Trong phòng bàn sách, bàn bày đủ bút mực nghiên giấy. Hắn xuống ghế, nhắm mắt, dường như .

Lâu , mở mắt từ trong bóng tối, châm đèn dầu, mài mực, lấy bút lông thấm đẫm mực rút một tờ giấy bắt đầu vẽ.

Vẽ xong một tờ, lấy một tờ khác chữ. Chữ nhiều, nhưng chậm, dường như từng nét đều cực kỳ cẩn trọng. Lâu lắm mới xong, giơ lên ánh đèn soi thử, hừ, quả là một bút tệ, chữ nào chữ nấy như bùa chú ma quỷ.

Lục Nguyên Thanh hài lòng gật gù, lấy thêm giấy, khá nhanh, gần như một mạch thành văn, giống như ý tứ sẵn trong lòng, chỉ chờ nét bút mà thôi. Soi đèn, đó là một bài tiểu khải ngay ngắn, bút pháp mạnh mẽ, khiến tán thưởng.

Xong xuôi, đặt ba tờ giấy cạnh . Trên tờ đầu tiên, vẽ tỉ mỉ hình dạng hai thanh cổ kiếm:

Một thanh dài hơn, chuôi rộng lưỡi mỏng, cổ phác linh tú mà ẩn chứa khí thế sắc bén. Trên kiếm ẩn hiện khí núi non, càng khiến nó mang vẻ thuộc nhân gian.

Thanh còn dài chừng một thước, lưỡi mảnh, kiếm tinh tế, đầu nhọn như chóp bút, đuôi tạo góc, xa tựa vòng eo uyển chuyển của nữ tử, song ẩn giấu một sự sắc bén khó lường.

Thứ vẽ là đôi cổ kiếm lừng danh trong Kinh thành: song kiếm Tuyệt Nhật và Trục Nguyệt của Duật phủ, lời đồn thể dạo chơi trong đêm g.i.ế.c ai .

Bức họa tinh xảo đến mức từng đường nét kiếm như rút thẳng từ ký ức , sống động như thật. Phải, đôi kiếm theo sư phụ nhiều năm, từng đường vân kiếm dù nhỏ cũng khắc sâu trong trí nhớ, từng quên lãng.

Bao năm qua, thể quên nhiều chuyện, nhưng duy nhất đôi kiếm , dám quên. Giống như luôn ghi tạc lời dạy của sư phụ, từng lãng quên một khắc nào.

Ngón tay lướt qua đường vẽ kiếm, lẩm bẩm: “Nếu vụ án thể kết thúc, nhất định lấy đôi cổ kiếm . Đồ của sư phụ thể lưu lạc ngoài đời. Chỉ cần còn một thở, quyết để vật của sư phụ chịu nhục.”

 

Loading...