Biến Diện Sư Gia - Chương 7: Lời hứa của hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:08
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi thể của nữ t.ử đang chảy máu.
Không chỉ thất khiếu rỉ m.á.u mà m.á.u dường như đều sắp phun trào ngoài. Trên cơ thể nàng chi chít những sợi tơ m.á.u đỏ, so với những vết ban như trúng độc lúc sáng sớm thì càng đáng sợ hơn nhiều.
Đừng Hàn Thiên Chi là một nữ tử, ngay cả Thẩm Bạch, Tống Ngọc Đường và những khác cũng mặt nhíu mày. Chỉ Hồ Nhị là tỏ như thể chuyện vốn nên như , liếc Lục Nguyên Thanh kinh hãi.
Vị Lục Sư gia là duy nhất chăm chú t.h.i t.h.ể mà rời mắt, sự chăm chú tỉ mỉ của y khiến phần hổ thẹn.
Một lúc lâu , y mới : “Thời gian khéo.” Y ngẩng đầu, dịu giọng với Hàn Thiên Chi: “Nửa canh giờ. Xin Hàn cô nương nhất định tất việc khám nghiệm trong vòng nửa canh giờ.”
Hàn Thiên Chi kinh ngạc y. Y nghiêng ghé sát bên tai nàng thì thầm mấy câu. Nàng thất thố lấy tay che miệng, dường như những gì y khiến nàng kinh hoàng, nhưng đó nàng vẫn gật đầu, với trong phòng: “Xin chư vị ngoài, phần sắp khám nghiệm tiện để nam giới mặt.”
Mọi tuy hiểu nhưng vẫn lượt bước khỏi phòng. Lục Nguyên Thanh cùng, lúc khép cửa bèn một câu: “Đa tạ, Hàn .”
Đêm nay sương phủ trăng mờ, ánh trăng khi ẩn khi hiện, chiếu lên khuôn mặt trong sân lúc sáng lúc tối.
Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh sóng vai, cả hai đều im lặng. Tống Ngọc Đường cuối cùng nhịn : “Lục Sư gia đuổi suốt cả buổi chiều, rốt cuộc là để gì?”
Lục Nguyên Thanh mỉm nhã nhặn: “Ta tra án, đại nhân tin ?” Y chẳng buồn trả lời Tống Ngọc Đường, chỉ sang Thẩm Bạch.
Thẩm Bạch gật đầu: “Nếu tin ngươi thì giữ ngươi trong huyện nha, còn văn thư mời ngươi Sư gia?”
“Vậy ?” Lục Nguyên Thanh ngước vầng trăng nhợt nhạt, thở dài, từ từ rút trong tay áo một chiếc khăn, qua đưa cho Thẩm Bạch.
Thẩm Bạch nhận lấy, vô tình chạm ngón tay y, chỉ thấy lành lạnh, trơn mượt, khiến thoáng sững .
“Đại nhân tin .” Giọng Lục Nguyên Thanh chút gì đó mất mát.
Thẩm Bạch mở khăn , bên trong bọc một cục đất, ánh trăng lạnh lẽo ánh lên sắc đỏ nhạt.
Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ cục đất đỏ, nhỏ giọng : “Ta gặp đại nhân chân núi bãi tha ma. Phía nam ngọn núi là một bãi tha ma lâu năm. Không vì trong lòng đất khoáng chất phong phú bởi xương cốt c.h.ế.t tích tụ từ lâu, tóm đất nơi đó khác hẳn những nơi khác, màu đỏ như máu, chạm thấy mềm nhão. Cục đất đỏ lấy từ bụng con tuấn mã của đại nhân. Cũng chẳng gì kỳ lạ, đêm qua sương mù dày đặc, mặt đất vốn ẩm ướt, thêm việc đại nhân thúc ngựa suốt đêm, vó ngựa phi như bay, sáng sớm gặp án, kịp chăm sóc cho ngựa cũng là chuyện dễ hiểu. đại nhân quả là tỉ mỉ, chỉ trong một tuần mà nhận từ bãi tha ma phía nam trở về, quả là tinh tường.” Những lời y ôn hòa, kèm theo nụ khiêm tốn, khiến chẳng phân biệt là khen thật lòng châm chọc.
Thẩm Bạch chỉ siết chặt chiếc khăn trong tay, lặng thinh. Chợt Tống Ngọc Đường nổi giận: “Ngươi đừng vu cho đại nhân, đến bãi tha ma là .”
Nghe , Lục Nguyên Thanh chỉ ngẩng đầu Tống Ngọc Đường, nụ khiến Tống Ngọc Đường cảm giác như y đang : “Ngươi ư? Ngươi thông minh đến thế!”
Thẩm Bạch cuối cùng bật : “Phải. Nguyên Thanh đoán chẳng sai chút nào, là sai Ngọc Đường đến bãi tha ma.”
Lục Nguyên Thanh ánh trăng ảm đạm: “Đại nhân phát hiện gì ?”
Thẩm Bạch Tống Ngọc Đường, y tiếp lời: “Ta vẫn với đại nhân. Bãi tha ma hoang vu vắng vẻ, gần như theo dấu chân của ngươi xuống núi mới tìm thấy một ngôi mộ cô độc, bia, tên, hương khói, đồ cúng, đúng là lạnh lẽo.”
Lục Nguyên Thanh , cô tịch: “Cha thích những thứ . Dù c.h.ế.t, mấy trò bề ngoài đó thì ích gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-7-loi-hua-cua-han.html.]
Thẩm Bạch kinh ngạc: “Mộ của… lệnh tôn?”
Lục Nguyên Thanh mỉm hỏi : “Nếu , đại nhân tưởng là của ai? Chẳng lẽ là của ?”
Tuy y đùa nhưng chẳng hiểu vì Thẩm Bạch thấy trong lòng khó chịu, nhớ đến cảm giác khi chạm ngón tay y lúc nãy, càng thấy nhiệt y lạnh lẽo đến rợn .
lúc , Hàn Thiên Chi đẩy cửa bước . Sắc mặt nàng phần tái nhợt, chậm rãi đến mặt họ, khẳng định: “Tuy phần hạ thể của t.h.i t.h.ể hung khí rạch nát nhưng qua khám nghiệm, phát hiện khi c.h.ế.t, nạn nhân hề dấu hiệu giao hợp, dù là tự nguyện cưỡng ép. Còn một điểm nữa…” Nói đến đây, nàng liếc Lục Nguyên Thanh, nghiêm giọng: “Người c.h.ế.t t.h.a.i một tháng rưỡi.”
Câu cuối chẳng khác nào tiếng sét, khiến mấy mặt bàng hoàng. Chỉ khóe môi Lục Nguyên Thanh nhếch lên, xem phán đoán của y đúng.
Người kinh hãi nhất vẫn là Hồ Nhị. Hắn nghiệm thi bao năm mà phạm sơ suất lớn thế , ngay mặt vị tân Huyện lệnh Thẩm Bạch, chỉ cảm thấy lưng lạnh buốt, mồ hôi túa như tắm.
Lục Nguyên Thanh chỉ với : “Hồ Nhị cần hoảng hốt. Danh tiếng của Hàn ở Biện Thành hư danh. Ngươi phát hiện, nàng phát hiện, chẳng vì ngươi sơ ý, mà chỉ vì nàng cao minh hơn mà thôi.”
Hàn Thiên Chi ngạc nhiên liếc y một cái, mới dịu giọng giải thích: “Sư phụ từng truyền cho một bộ châm pháp ẩn vi, bí quyết kín, dặn thi triển mặt ngoài, nên mới mạo xin tạm lánh. Thật t.h.a.i nhi còn quá nhỏ, phương pháp thông thường quả thực thể phát hiện, nên việc vị ngỗ tác tìm cũng chẳng gì lạ.”
Thẩm Bạch thong thả bước đến gần Lục Nguyên Thanh, nhỏ giọng hỏi: “Nguyên Thanh Hàn cô nương loại kỳ thuật ?”
Lục Nguyên Thanh thở dài một tiếng: “Ta . Chỉ vì danh tiếng Hàn ở Biện Thành quá lớn nên thử một thôi.”
Nghe , Thẩm Bạch định nhíu mày thì giọng Lục Nguyên Thanh phần bất lực: “Đại nhân nghi ngờ .”
Động tác nhíu mày của Thẩm Bạch bỗng khựng , quá đột ngột nên nét mặt co giật.
Lục Nguyên Thanh chân thành : “Đại nhân vì nước vì dân, ngày ngày bận rộn, vô cùng vất vả. Nếu mỗi ngày còn lo nghĩ về hành tung của thì thực sự áy náy. Cho nên…” Y rút một tờ giấy trong n.g.ự.c , nhẹ nhàng mở , đó là văn thư ấn triện mà Thẩm Bạch dùng để mời y nha môn Sư gia.
Lục Nguyên Thanh đưa văn thư về phía Thẩm Bạch: “Tại hạ tài hèn, đại nhân trọng dụng mà thể san sẻ nỗi ưu phiền cho ngài, thực sự hổ thẹn. Nay xin trả thư mời, tại hạ lập tức rời .”
Thẩm Bạch sững sờ văn thư. Hắn vốn mong kết cục , chỉ tìm hiểu lai lịch của y mà thôi. Được , thừa nhận tính tò mò của nổi lên, nhưng thái độ dứt khoát của Lục Nguyên Thanh cũng ngoài dự liệu.
Có nên nhượng bộ ? Có nên buông tay ? Thẩm Bạch do dự một lúc, dùng phép khích tướng: “Ta vốn tưởng Nguyên Thanh là nghiêm cẩn giữ lễ, nay án phá mà ngươi định bỏ ?”
Lục Nguyên Thanh thản nhiên đáp lời: “Đại nhân nhầm . Nguyên Thanh vốn là kẻ phiêu bạt tứ phương, nay đây mai đó, chẳng ở nơi nào. Điều đại nhân kỳ vọng, tại hạ vốn . Hơn nữa, cũng chẳng của quan phủ… Nói thật, thể rời bất cứ lúc nào, chẳng , thưa đại nhân?”
Rõ ràng y sai, rõ ràng giọng điệu vẫn khiêm nhường, nhưng Thẩm Bạch y đang khiêu khích, hoặc đang đòi một lời hứa. Cho cho đây?
Thẩm Bạch hít một thật sâu, cuối cùng thở dài: “Thẩm Bạch xưa nay từng , việc thương lượng với một thông minh khó khăn đến nhường .”
Lục Nguyên Thanh mỉm .
“Được!” Thẩm Bạch sảng khoái: “Từ nay về , Thẩm Bạch tuyệt tra xét lai lịch hành tung của Nguyên Thanh nữa. Người xưa : ‘Dùng thì nghi, nghi thì dùng’. Là Thẩm Bạch hẹp hòi !”