Biến Diện Sư Gia - Chương 7: Dẫm nước treo cổ
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:57
Lượt xem: 213
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ tới đây, Lục Nguyên Thanh bỗng lên tiếng: "Đại nhân, tuy tại hạ tính là hữu dụng gì cho cam, nhưng nếu ma quỷ tìm đến thì cũng chẳng mấy sợ hãi, nên đại nhân cần bảo vệ , cứ để ngủ phía trong ."
Thẩm Bạch chợt ngừng , nghiêng đầu Lục Nguyên Thanh, thật lâu mới thở dài một tiếng: "Đi một bước trăm bước, thông minh sáng suốt như ngươi quả thật hiếm thấy. Nếu ngươi thật sự là nữ nhân, hẳn sẽ cưới ngươi vợ."
"Nếu quả đúng như đại nhân đoán, là nữ nhân thì đó cũng là vợ của Duật Ba Lam ." Lục Nguyên Thanh tưởng Thẩm Bạch đùa, nên cũng để tâm mà đáp .
Nghe , Thẩm Bạch lặng im một lúc mới : "Ngủ ."
Hắn nâng bàn tay , ngọn lửa nến nhảy nhót phía xa bèn vụt tắt.
Động tác thực nhỏ, nhưng trong khoảnh khắc lóe sáng , Lục Nguyên Thanh thấy: Thẩm Bạch dùng một sợi tóc để dập tắt ngọn nến.
Chỉ một sợi tóc mà thể tắt đèn, e rằng thường tuyệt khó . Ngay từ đầu tiên gặp Thẩm Bạch chân núi mộ, y tuyệt đơn giản.
Sư phụ từng : Phàm là kẻ luyện võ, lâu ngày ắt sẽ tích tụ nhiều sát khí, thứ khí tức vô hình đó sẽ khiến cùng luyện võ ở gần dễ dàng cảm nhận. Thẩm Bạch thì khác biệt. Trên chẳng hề khí thế của một võ giả, chỉ cảm giác thảnh thơi dễ chịu.
Có thể lặng lẽ che giấu sự tồn tại của bản , chỉ hai khả năng:
Một là, thật sự là thường võ công.
Hai là, nội lực của thâm hậu tinh diệu, nhu hòa như thấm nhuần vạn vật, chẳng để lộ ngoài.
Hiển nhiên, Thẩm Bạch thuộc về khả năng thứ hai.
lúc , Lục Nguyên Thanh cảm nhận khí tức quanh Thẩm Bạch đang d.a.o động... Hắn đang giận dữ.
Sao đột nhiên nổi giận chứ? Vừa theo thói quen phân tích, y nhắm mắt . Nhiều chuyện vốn chẳng còn tư cách nghĩ tới, chi bằng ngủ sớm thì hơn.
Canh giờ lặng lẽ trôi, càng đêm thêm dài. Cho đến khi âm thanh mơ hồ như như vang lên, đ.á.n.h thức Thẩm Bạch. Hắn mở bừng mắt, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm trống - Lục Nguyên Thanh còn ở đó.
Trong lòng chấn động: Sao ngủ say đến thế? Nguyên Thanh ? Đã ?
Hắn vội vén chăn, trở xuống giường, khoác áo đẩy cửa bước , nhưng bước chân khựng khi thấy bóng đen kịt đang xổm ngay cửa.
"Nguyên Thanh? Ngươi..." Thẩm Bạch kinh ngạc Lục Nguyên Thanh như pho tượng, bất động cửa. Chung quanh y vương vãi vô lá bùa vàng, gió đêm thổi tung, tản tụ , tản ...
Mà lúc , Lục Nguyên Thanh đang cầm một lá bùa, ngây ngẩn , tiếng Thẩm Bạch vang lên, y chỉ giơ tay hiệu: "Suỵt... Đại nhân, ."
Thẩm Bạch nghi hoặc xuống bên cạnh, nghiêng tai lắng hồi lâu: "Chẳng thấy gì cả, Nguyên Thanh..."
"Không..." Lục Nguyên Thanh lắc đầu: "Đại nhân, ngài kỹ , trong gió đêm tiếng phụ nữ ."
Thẩm Bạch cẩn thận lắng , vẫn nghi ngờ: "Thật sự mà, Nguyên Thanh..."
"Haiz..." Lục Nguyên Thanh thở dài: "Vô ưu tán!" Y kéo tay áo Thẩm Bạch: "Đại nhân, trong Tiền phủ quả kẻ giở trò quỷ quái. Chúng xem thử là ai!"
Thẩm Bạch nắm c.h.ặ.t t.a.y y: "Bàn tay ngươi lạnh thế , mặc thêm áo hãy ngoài?"
Lúc Lục Nguyên Thanh mới nhận mặc quá mỏng, nhưng bèn nhún vai: "Không , dù mặc nhiều hơn thì cũng chẳng ấm lên ."
Thấy Thẩm Bạch chỉ khoác hờ áo, y : "Đại nhân mau chỉnh trang áo quần cho chỉnh tề, chúng về phía tây."
"Đi đó gì?"
"Tiếng truyền đến từ hướng tây." Lục Nguyên Thanh nhận áo từ tay Thẩm Bạch để mặc .
"Ta thực sự thấy tiếng nào cả." Thẩm Bạch ngờ vực.
"Đó là vì đại nhân trúng Vô ưu tán ." Lục Nguyên Thanh giải thích: "Những lá bùa treo dọc hành lang quanh Tiền phủ đều hạ Vô ưu tán. Đêm nay nổi gió bắc, mà phòng chúng ở tận cùng hành lang, bùa gió thổi bay cuối cùng đều tụ ở cửa phòng. Một lá bùa thì chẳng hại gì, nhưng nhiều lên thì sức t.h.u.ố.c sẽ tăng gấp bội. Đại nhân thấy đêm nay ngủ say bất thường ?"
Nghe , Thẩm Bạch chấn động: "Vô ưu tán ư?"
"Chỉ là trò hù dọa mà thôi." Lục Nguyên Thanh giơ lá bùa trong tay: "Thực chỉ là một loại t.h.u.ố.c khiến phản ứng chậm chạp."
"Thế còn ngươi việc gì?"
"Đại nhân, kinh mạch nghịch chuyển, từ lâu khác thường."
Lục Nguyên Thanh nhẹ nhàng, nhưng Thẩm Bạch chỉ lặng lẽ siết lấy bàn tay lạnh lẽo , tăng nhanh bước chân cùng y tới.
Phủ họ Tiền trong màn đêm đen tĩnh lặng tựa như một ngôi mộ trống rỗng, yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn hai sống là Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch bước trong đó.
"Người cả ?"
"Đều là công lao của Vô ưu tán cả." Lục Nguyên Thanh đáp: " Tiền phủ treo đầy bùa, chỉ quanh hành lang mà mỗi sân chính cũng . Với thường võ công, chỉ một lá bùa cũng đủ khiến hôn mê."
"Vậy quỷ nghi ngờ chúng ?"
"Có lẽ chỉ đang thăm dò thôi. Dù chúng ở ngay lúc dọn Tiền phủ, lão gia họ Tiền coi trọng thì quỷ thể sinh nghi? dùng Vô ưu tán, chắc cũng định lấy mạng chúng , lẽ chỉ ngăn cản và đại nhân xen chuyện của mà thôi."
"Nguyên Thanh thấy quỷ là ai?"
"Trước mắt mà , đáng nghi nhất ba ."
"Ba nào?"
"Tiền lão gia, và hai nữ nhân tự xưng là Kim Xảo Xảo." Nói xong ba cái tên, thấy Thẩm Bạch gật đầu, y mới giải thích tiếp: "Tiền lão gia chính mắt ông thấy phu nhân của Kim Vĩnh Niên c.h.ế.t. hai đều xưng là con gái của Kim Vĩnh Niên. Trước mâu thuẫn, nên trong ba tất kẻ dối."
Thẩm Bạch gật đầu: "Nếu Tiền lão gia dối thì hai Kim Xảo Xảo ít nhất một là thật. Còn nếu hai Kim Xảo Xảo đều dối thì chuyện bọn mã tặc g.i.ế.c hai mươi năm mà Tiền lão gia kể chắc hẳn là thật."
Lục Nguyên Thanh im lặng một lúc, chợt : "Không kẻ sai Phùng Nghĩa khách điếm tìm đồ là ai trong hai Kim Xảo Xảo đó?"
" , còn nữ thi kỳ lạ trong khách điếm , rõ liên quan đến chuyện ."
"Bề ngoài thì dường như chẳng liên quan, nhưng mà..." Lục Nguyên Thanh nửa chừng thì bỗng dừng , ánh mắt chợt biến đổi.
Thẩm Bạch kinh ngạc theo tầm mắt , cũng sững .
Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch một một bước Tây viên. Đập mắt đầu tiên là một tòa đình năm góc mang dáng vẻ cổ kính. Ánh trăng lúc ẩn lúc hiện chiếu xuống góc vắng lặng , phản chiếu lên gương mặt trắng bệch đang đong đưa theo gió ...
Mọi đều cảm thấy nực . Ở mái đình năm góc sát bên hồ cảnh, một treo lủng lẳng. Hướng treo vuông góc với chỗ Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-7-dam-nuoc-treo-co.html.]
Người c.h.ế.t treo là Tiền lão gia. Trên ông còn bảy chữ m.á.u đỏ rực: "Kẻ g.i.ế.c , Huyết Ngọc Quan Âm."
Đến khi trời sáng, quan phủ đến nơi thì cả Tiền phủ loạn thành một đoàn. Huyện lệnh Đào Nguyên là Quách Thông t.h.i t.h.ể Tiền lão gia đặt tạm bãi cỏ bên đình, thở dài một tiếng, mới lệnh cho ngỗ tác khám nghiệm lấy vải trắng che lên.
"Nguyên nhân t.ử vong là gì?"
"Bẩm đại nhân, c.h.ế.t là treo cổ tự vẫn mà mất."
"Treo cổ tự vẫn?" Quách Thông đến bên góc đình năm, nơi phát hiện thi thể, xuống mặt hồ sát ngay bên , cau mày: "Mặt sát hồ, chân kẻ c.h.ế.t vật gì để , ông treo cổ ? Chẳng lẽ giẫm lên mặt nước?"
Câu dứt, chính Quách Thông cũng thấy buồn .
Dù trong lời Quách Thông hề ý trách cứ, nhưng ngỗ tác khám nghiệm t.h.i t.h.ể của huyện Đào Nguyên là Vương Tân mặt vẫn đỏ bừng: "Đại nhân, tiểu nhân hai mươi năm nghề nghiệm thi, từng xảy sai sót, vụ án lớn nhỏ đều dốc hết tâm sức..."
"Lão Vương , bổn quan gì, ngươi nóng nảy thế?" Quách Thông vốn dáng chất phác, giọng điệu ôn hòa, chỉ là trong mắt dường như nét thương cảm, nên giọng điệu phần xa cách.
Lúc , Tiền phu nhân vì quá đau lòng mà ngất , nha dìu đến gần đình. Nghe vị ngỗ tác nghiệm thi , bà đột nhiên căng thẳng, phát cuồng lên : “Đến , đến , quỷ g.i.ế.c đến ! Nó nhất định g.i.ế.c sạch cả nhà họ Tiền chúng mới hả ! Tiếp theo chắc chắn là , nó sẽ g.i.ế.c ! Ta trốn, đúng , trốn!”
Bà run lẩy bẩy, hoảng loạn quanh tìm kiếm, như thực sự tìm một chỗ để trốn.
Quách Thông ngạc nhiên Tiền phu nhân, tưởng bà vì quá đau buồn mà hóa điên, khỏi thở dài. lúc đó, thiếu niên áo xanh tên Lục Nguyên Thanh thong thả bước đình, chăm chú ngắm mấy cây cột lớn, dừng một cây, đưa tay sờ mó kỹ. Ánh mắt dừng ở một điểm, như đang suy nghĩ điều gì, đó khẽ mỉm .
“Thẩm công tử, vị Lục công t.ử …” Quách Thông nghi hoặc hỏi Thẩm Bạch đang cách đó xa.
Chỉ thấy Thẩm công t.ử bí ẩn lắc đầu: “Quách đại nhân, tiểu của tại hạ hành động phần kỳ quặc, nhưng nhất đại nhân đừng ngăn cản. Vụ án phá , nhờ .”
Hai dứt lời, Lục Nguyên Thanh từ tốn bước tới, thi lễ với Quách Thông: “Quách đại nhân, vãn sinh trong lòng vài suy đoán, mong đại nhân giúp một tay để chứng thực.”
Thấy Quách Thông gật đầu, mới chỉ t.h.i t.h.ể Tiền lão gia: “Trước hết, xin đại nhân sai tìm một bao gạo, nặng tương đương thể trọng của Tiền lão gia. Sau đó, chuẩn hai sợi dây thừng, một sợi to hơn một chút.”
Hắn đầu mấy cây cột đình, suy nghĩ giây lát, giơ hai ngón tay khép : “Độ to cỡ . Còn sợi chỉ cần dây gai thông thường, miễn là chịu sức nặng của bao gạo là .”
“Nguyên , chẳng lẽ nghĩ cách Tiền lão gia treo cổ thế nào ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm với Thẩm Bạch, sang Quách đại nhân: “Một lát nữa, đại nhân và Thẩm sẽ rõ.”
Khi nha dịch huyện Đào Nguyên mang những thứ cần đến, Lục Nguyên Thanh bèn chỉ huy họ trèo lên đình: “ , đúng , vị đại ca chỉ cần buộc chặt dây góc đình nhô hẳn phía mặt hồ , thắt thật chắc thành nút c.h.ế.t là .”
Mọi hối hả xong, Thẩm Bạch cùng Quách Thông bước đình , đều khỏi thầm trầm trồ. Quả là diệu kế.
Lục Nguyên Thanh cũng theo họ trong: “Quách đại nhân, khi bắt đầu, xin hãy cho rời khỏi đây, nhất là những trong Tiền phủ, tuyệt đối để họ chúng đang gì.”
Quách Thông gật đầu, bèn sai đuổi đám nha dịch xa, chỉ giữ họ canh giữ xung quanh, cho ai gần.
Lúc , tại góc đình cao vươn hồ, giữa hai cột đối diện căng ngang một sợi dây thừng to. Đầu của sợi dây buộc chặt ở góc đình, giờ đặt vắt lên sợi dây ngang . Sau đó, Lục Nguyên Thanh cuốn dây nhiều vòng quanh sợi ngang, cho đến khi đầu dây rủ xuống ngắn . Xong xuôi, mới sai buộc bao gạo đầu dây . Bao buộc chặt, sức nặng kéo sợi dây ngang căng , nén ép mà từ từ nhích lên cao, đến khi căng hết cỡ mới dừng .
Lúc , bao gạo và góc đình nhô hồ gần như một đường thẳng. Còn phía là cửa sát hồ, cạnh đó là mấy bậc thang chìm dần xuống làn nước biếc…
Thẩm Bạch thoáng chốc hiểu dụng ý của Lục Nguyên Thanh. Hắn kịp lên tiếng thì Lục Nguyên Thanh lễ phép mở lời: “Còn phiền vị đại ca nha dịch một việc cuối cùng.”
Vị nha dịch hình vạm vỡ, béo, bèn nhăn mặt. Từ nãy đến giờ, vị thư sinh áo xanh sai khiến tới tấp, mệt nhoài. Thấy thượng cấp tỏ nể trọng , chẳng dám từ chối. Vừa mới thở một , gọi, bực bội: “Lại còn chuyện gì nữa đây?”
Lục Nguyên Thanh áy náy mỉm , chỉ thanh đao đeo bên hông : “Xin phiền đại ca rút đao .”
Thấy nha dịch ngơ ngác, mỉm giải thích: “Xin nhờ đại ca dùng đao c.h.é.m đứt sợi dây .”
Nói , chỉ sợi dây ngang đang buộc giữa hai cột đình.
Cái gì?! Nha dịch sửng sốt. Vừa mới cực nhọc giăng buộc xong xuôi, giờ bảo c.h.é.m đứt, chẳng là trò đùa ?
Thấy do dự, Lục Nguyên Thanh ngoảnh Quách Thông. Vị huyện lệnh chất phác bèn gật đầu: “Cứ c.h.é.m .”
Nha dịch đành bất đắc dĩ, rút đao, nghiến răng, c.h.é.m xuống một nhát.
Ngay khoảnh khắc sợi dây to c.h.é.m đứt, bao gạo nặng nề như mũi tên rời cung, vút nhanh về phía mặt hồ. Khi nó cuối cùng ngừng lắc lư dữ dội, đung đưa mặt nước xanh biếc, Quách Thông khỏi khen: “Quả nhiên là diệu kế.”
Chỉ thấy Lục Nguyên Thanh thong thả bước đến bên ông: “Thủ phạm tính toán thật khéo, khi g.i.ế.c Tiền lão gia, còn dựng lên một màn kịch 'dẫm nước treo cổ'. Chỉ tiếc, gọi là dẫm nước treo cổ, đôi giày của Tiền lão gia chẳng dính chút nước hồ nào?”
Quách Thông , trầm ngâm: “Thủ phạm ư? kết quả nghiệm t.ử rõ ràng là tự treo cổ c.h.ế.t, chứ siết cổ. Giờ tuy giải thích cách treo cổ mặt nước, nhưng nếu là tự vẫn, còn bày nhiều trò thế ?”
“Nếu c.h.ế.t thực lòng tự vẫn, hẳn chẳng thể những chuyện phía . E rằng kẻ khi Tiền lão gia c.h.ế.t lợi dụng t.h.i t.h.ể ông mà bày trò thôi.” Thẩm Bạch , chỉ xác Tiền Quân: “‘Kẻ g.i.ế.c , Huyết Ngọc Quan Âm’ chẳng , Quách đại nhân?”
“Huyết Ngọc Quan Âm là gì?” Quách Thông nghi hoặc.
Thẩm Bạch bèn kể vắn tắt chuyện cũ hai mươi năm mà Tiền Quân kể với họ đêm hôm . Nghe xong, Quách Thông nhíu chặt mày: “Thì hai mươi năm , ông chủ Tiền còn một đoạn quá khứ như . đúng! Nếu Kim phu nhân bọn mã tặc g.i.ế.c, hai phụ nữ tự xưng là Kim Xảo Xảo là ai?”
Thẩm Bạch gật đầu: “Quách đại nhân, phận của hai phụ nữ là điểm then chốt cần điều tra. Kẻ thủ ác những chữ đó lên thi thể, rõ ràng là rõ chuyện năm xưa, dùng nó để uy hiếp, buộc Tiền lão gia tự treo cổ. Sau đó, dựng lên cảnh tượng 'dẫm nước treo cổ'. Đương nhiên, Tiền lão gia c.h.ế.t, ông còn sợ nữa, nhưng sống thì sẽ kinh hãi vô cùng, như Tiền phu nhân nãy phát điên chẳng hạn.”
Lục Nguyên Thanh tiếp lời: “Thủ phạm cố ý mấy chữ 'Huyết Ngọc Quan Âm' lên thi thể, rõ ràng là với nhà họ Tiền: đến để trả mối thù năm xưa với bọn mã tặc. Tiền lão gia hiển nhiên là mục tiêu báo thù. Năm , cả nhà ông may mắn thoát nạn, Quách đại nhân còn đoán hung thủ vì ai mà đến báo thù ?”
“Kim Vĩnh Niên?”
“Không sai. Năm , t.h.ả.m nhất là nhà Kim Vĩnh Niên, nhất là phu nhân sắp sinh của ông bọn mã tặc đ.â.m thẳng ngực. Nếu khi đó đứa bé trong bụng thật sự chào đời, lẽ nào nó báo thù cho cha ?”
“ báo thù thì tìm bọn mã tặc chứ, nhắm ông chủ Tiền?” Quách Thông hỏi.
“Điều chỉ chứng tỏ Tiền lão gia còn che giấu sự thật năm , lời ông hẳn là bộ.” Thẩm Bạch đáp.
“Thảo nào Tiền phu nhân lúc nãy hoảng loạn đến thế, bổn quan còn tưởng bà thương tâm quá độ hóa điên, hóa là vì sợ hãi. Vậy hung thủ tiếp theo sẽ g.i.ế.c bà ư?”
“Nếu thực sự đến để báo thù, thì trong Tiền phủ ai cũng thể là mục tiêu tiếp theo.”
Thấy Quách Thông nhíu mày, Thẩm Bạch : “Đã , chi bằng chúng chủ động tay. Thân phận thật giả của Kim Xảo Xảo chính là mấu chốt.”
“ !” Quách Thông bừng tỉnh: “Nếu Kim Xảo Xảo thực sự là con gái Kim Vĩnh Niên, thì nàng chẳng là kẻ đáng nghi nhất ? rốt cuộc ai mới là Kim Xảo Xảo thật?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Quách đại nhân dường như quên mất Phùng Nghĩa . Hắn chẳng nhận lệnh của Kim Xảo Xảo đến khách điếm lấy quần áo đó ? Không ngại lấy mồi nhử.”
Thấy Quách Thông gật đầu, mới tiếp: “Còn Tiền phu nhân là sống sót năm xưa sợ hãi đến thế, hẳn sẽ góc khác về chân tướng sự việc năm .”