Khi bước khỏi Tiêu Tương Quán, trời nhá nhem tối. Lục Nguyên Thanh mấy bước, nén mà ngoảnh đầu , khổ lắc đầu: Liễu Cầm Phong chắc đang tức giận đến cực điểm. Với tính tình của nàng, gặp , nhất nên cẩn thận một chút.
Đã muộn thế , Tống Ngọc Đường trong Lưu phủ thấy theo lời căn dặn của Thẩm đại nhân, tức giận đến mức thất khiếu bốc khói ? khi về Lưu phủ, còn gặp một , một vô cùng quan trọng đối với vụ án .
Ánh sáng từ Mạc Sầu Đường hắt trong đêm tối càng khiến cảm thấy ấm áp. Lục Nguyên Thanh cửa Mạc Sầu Đường một lúc lâu.
Hàn Thiên Chi cuối cùng cũng châm xong mũi kim cuối cùng cho bệnh nhân, hít một thật sâu dậy rót cho một chén nước. Vô tình ngẩng đầu thì bắt gặp Lục Nguyên Thanh, nàng khỏi sững sờ, kinh ngạc : “Lục công tử?”
Lục Nguyên Thanh lễ độ mỉm : “Hàn cô nương.”
Hàn Thiên Chi hỏi: “Trễ thế , Lục công t.ử việc gì ? Sao trong?”
“Cô nương bận rộn từ nãy đến giờ, tại hạ thật sự tiện quấy rầy. việc chỉ Hàn cô nương mới giúp nên đành mạo đến phiền.”
Hàn Thiên Chi vẫn hiểu , chỉ ôn hòa : “Không , mời Lục công t.ử .”
Lục Nguyên Thanh chủ động giúp nàng cài then cửa: “Không cần , chỉ phiền Hàn cô nương theo tại hạ đến một nơi.”
Hàn Thiên Chi hỏi: “Đi ?”
Lục Nguyên Thanh trả lời: “Lưu phủ.”
Ban ngày xa hoa oai vệ là thế, Lưu phủ lúc màn đêm vô tận toát một cảm giác âm u nặng nề. Cánh cổng lớn sơn son với ngưỡng cửa cao chỉ còn những bóng đen mơ hồ trong ánh sáng chập chờn.
Trên tảng đá buộc ngựa cửa Lưu phủ hai con ngựa, từ xa cũng là ngựa . Khi Lục Nguyên Thanh tiến gần, con ngựa cao to hùng dũng giậm mạnh hai chân hí vang một tiếng, cái mũi đưa tới gần, bắt đầu ngửi áo bào của y. Y cũng tỏ thích thú mà vuốt ve bờm của nó. Tay y lướt qua sống lưng, quét qua lông đuôi, cuối cùng đặt lên bụng ngựa. Trong mắt Hàn Thiên Chi, cảnh tượng chẳng qua chỉ là sự giao cảm bình thường giữa và ngựa. Nàng chỉ lấy lạ, tại dọc đường Lục công t.ử gần như vội vã, mà giờ đến Lưu phủ thong thả, tỏ vẻ gì gấp gáp?
Tay Lục Nguyên Thanh dừng ở bụng ngựa, dường như chạm thứ gì đó. Y khéo léo xoay che khuất tầm của Hàn Thiên Chi, đưa thứ đó ánh trăng xem xét. Trông như một vệt bùn, nhưng màu sắc khác lạ, dường như ửng đỏ. Lục Nguyên Thanh nhíu mày. Rồi y thở dài, lấy một chiếc khăn từ trong tay áo , cẩn thận bọc vệt bùn đỏ , nhét ống tay áo. Quay , y mỉm với Hàn Thiên Chi: “Hàn cô nương, chúng thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-6-than-y-bien-thanh.html.]
Vừa , Lục Nguyên Thanh nghĩ: Con ngựa nổi bật như thế, chỉ từng thấy ở trạm dịch chân bãi tha ma… Vậy nên việc gặp Thẩm Bạch phòng chứa t.h.i t.h.ể ở Lưu phủ cũng chẳng gì lạ. Chỉ lạ là tại Thẩm đại nhân mặc y phục của nha dịch?
Thẩm Bạch thấy Lục Nguyên Thanh, lập tức bước nhanh tới: “Nguyên Thanh…” Khi thấy Hàn Thiên Chi phía y, rõ ràng khựng : “Hàn tiểu thư?”
Hàn Thiên Chi mỉm hành lễ: “Thẩm đại nhân.”
Chưa đợi Thẩm Bạch hỏi, Lục Nguyên Thanh : “Đại nhân, mời Hàn cô nương đến để hỗ trợ khám nghiệm thi thể.”
Lời dứt, ở đó đều kinh ngạc.
Hồ Nhị Thẩm Bạch lập tức ngẩng đầu liếc Lục Nguyên Thanh, thấy y mỉm bình thản đáp , bèn cúi đầu thật nhanh.
Thẩm Bạch cũng ngạc nhiên, Hàn Thiên Chi càng bất ngờ hơn: “Khám nghiệm thi thể? Ta ?”
Lục Nguyên Thanh dường như sớm đoán phản ứng của , chỉ bình tĩnh mỉm , với Thẩm Bạch: “Chắc Hồ Nhị bẩm báo với đại nhân nguyên nhân t.ử vong của nha Hồng Y.” Hắn dừng , thấy Thẩm Bạch gật đầu mới tiếp: “Vì mời Hàn cô nương đến, để khám những điều Hồ Nhị . Y thuật của Hàn cô nương nổi tiếng khắp Biện Thành, ai nghi ngờ. Tất nhiên, mời cô nương đến đây, ngoài tin y thuật, còn tin nhân phẩm của nàng.” Nói đến đây, gật đầu hiệu với Hàn Thiên Chi, khiến mặt nàng ửng đỏ, bối rối cúi đầu.
Lục Nguyên Thanh tiếp tục: “Ta mạo mời Hàn cô nương đến đây là vì trong lòng một suy đoán, cần nhờ cô nương chứng thực.” Vừa , động tác “mời”. Hàn Thiên Chi tuy hiểu nhưng vẫn theo bước phòng chứa thi thể, lập tức theo .
Lục Nguyên Thanh vén tấm vải trắng phủ thi thể, bóng dáng c.h.ế.t càng thêm dữ tợn trong đêm tối. Hàn Thiên Chi chỉ liếc một cái lập tức choáng váng, lùi một bước.
Từ khi học y đến lúc hành nghề hơn mười năm, nàng từng chữa trị cho vô bệnh nhân, từ những ngày đầu bỡ ngỡ lo sợ cho đến khi điềm tĩnh vững vàng như hiện tại. Bao nhiêu gian khổ, nàng từng biểu lộ mặt khác. Nàng luôn nghĩ, thầy t.h.u.ố.c một niềm tin mạnh mẽ. Đối mặt với những bệnh nhân đau đớn, tuyệt vọng, nàng giúp họ ý chí cầu sinh. Nếu tinh thần một sụp đổ thì cái c.h.ế.t cũng chẳng còn xa. Vì , dù gặp khó khăn trở ngại, nàng từng để lộ một chút do dự, nhất là mặt bệnh nhân. Trong mắt họ, Hàn cô nương như ánh sáng rực rỡ giữa đêm tối, soi chiếu cho tất cả những ai bước Mạc Sầu Đường, giúp họ thoát khỏi đau đớn, tìm sức sống.
hôm nay, bước lùi rõ một điều: nàng thất thố.
Mức độ kinh khủng của t.h.i t.h.ể vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.