Biến Diện Sư Gia - Chương 6: Ân Uy Song Hành

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:29
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách của Lục Nguyên Thanh, là diệu kế thì chẳng bằng đó là một trò hề...

Trong nha môn, việc đ.á.n.h bằng gậy cũng lắm quy tắc. Có lẽ những bách tính đầu tròn từng , nhưng Thẩm Bạch lăn lộn chốn quan trường bao năm rõ? Điều khiến tò mò là tại Lục Nguyên Thanh cũng thông thạo tường tận như .

Khi Lục Nguyên Thanh ghé tai “diệu kế” của , khóe môi Thẩm Bạch khỏi nhếch lên .

“Nguyên Thanh sáng mai bày một chiếc ghế dài cổng nha môn, bên ngoài cho một vòng nha dịch bao quanh, đó đối với kẻ mà trong nhà lục soát vẫn còn giấu Phong Ba Giám, sẽ thi hành phạt trượng ngay giữa phố, để răn đe khác?”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Là . Dĩ nhiên chỉ cho bách tính xem mà thôi, tuyệt đối thật sự đánh. Ta cho nha dịch thành vòng ngoài là để bách tính tới quá gần, nhưng họ vẫn rõ, chỉ qua những khe hở ít ỏi, càng tạo nên hiệu quả chấn nhiếp.”

Thẩm Bạch mỉm tiếp lời: “Như trong lòng họ sẽ càng thấp thỏm lo sợ, ngừng đoán rằng nếu đến lượt nhà phát hiện còn giữ Phong Ba Giám sẽ chịu hình phạt gì?”

Lục Nguyên Thanh mỉm gật đầu: “ như đại nhân . Cách chẳng những tiết kiệm nhiều nhân lực lục soát, mà hiệu quả chắc chắn còn nổi bật hơn hiện giờ.”

Thẩm Bạch gật đầu: “Cách đúng là một công đôi việc, nhưng phạt giữa đường như thế, chẳng lẽ sẽ gây phản tác dụng?”

Lục Nguyên Thanh mỉm hòa nhã: “Đại nhân mới nhậm chức ở Biện Thành, đúng lúc thể mượn việc để lập uy. tục ngữ câu: Ân uy song hành. Việc gì cũng đối chiếu mới thấy rõ hiệu quả. Nếu bên kẻ giao nộp Phong Ba Giám đánh, mà bên tự nguyện giao nộp còn thưởng, đại nhân xem, cách còn khiến dân oán ?”

Thẩm Bạch gõ mặt bàn: “Nguyên Thanh quả thật nhiều ý tưởng kỳ diệu, khiến khỏi nghĩ, nếu một ngày , ngươi còn là Sư gia của , cũng còn là đại nhân của ngươi, ngươi vẫn sẽ lo nghĩ cho ? Lại giả như một ngày nào đó, ngươi và thành hai phe đối địch, sẽ là tình cảnh thế nào?”

Lục Nguyên Thanh khựng , lặng im hồi lâu mới nhạt: “Lấy văn của đại nhân, võ của Tống Hộ vệ, thường thể tới gần đại nhân. Còn Lục mỗ chỉ là một thư sinh tay trói gà chặt, vài mánh lới nhỏ nhoi, giấu đại nhân?”

Thẩm Bạch ngoài mặt, nhưng trong lòng tránh khỏi chút thất vọng. Hắn vốn mong câu trả lời sẽ là: Đại nhân, vĩnh viễn sẽ ngày đó. Lục Nguyên Thanh khéo léo tránh né, chỉ lời xu nịnh.

Hắn đè xuống nỗi thất vọng, mỉm gật đầu: “Vậy chịu phạt, Nguyên Thanh chọn xong chứ?”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân cao minh, chọn , chỉ đại nhân đồng ý ?”

Thẩm Bạch bật : “Nguyên Thanh chẳng lẽ còn ghi hận Tống Ngọc Đường chuyện khiêu khích , nhất quyết bắt chịu vài trượng mới hả giận ?”

Lục Nguyên Thanh vội xua tay: “Không dám, dám. Nguyên Thanh từng nhớ Tống Hộ vệ gì mạo phạm. Tống Hộ vệ là bảo vệ an nguy của đại nhân, thể để chút sơ suất nào xảy . Ta nào dám chuyện hồ đồ . Ta chỉ .”

Thẩm Bạch ngạc nhiên: “Chẳng lẽ là Thiệu bổ đầu?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu : “Đại nhân, việc dù là diễn trò, nhưng uy danh của Thiệu bổ đầu ở Biện Thành vang xa, mà chịu hình… e rằng thích hợp!”

Thẩm Bạch càng khó hiểu: “Vậy Nguyên Thanh là ai?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân, là Thẩm tiểu thư Thẩm Tiếu, vẫn lo lắng cho con ngựa yêu quý !”

“Cái gì?” Thẩm Bạch ngẩn : “Muội , Tiếu Nhi?”

Lục Nguyên Thanh mỉm nghiêm túc: “, là Thẩm tiểu thư.”

Thẩm Bạch : “Chẳng lẽ gần đây Tiếu Nhi quấy rầy khiến Nguyên Thanh bực bội nên đổi cách trêu chọc nàng?”

Lục Nguyên Thanh vội tươi nịnh nọt: “Thẩm tiểu thư chịu tìm tại hạ bầu bạn là vinh hạnh của , ngay cả Tống Hộ vệ cũng ghen tỵ đến đỏ mắt, Nguyên Thanh dám điều? Ta cho rằng Thẩm tiểu thư là lựa chọn nhất, chỉ vì nàng đủ kiều quý mà thôi. Đại nhân, chúng nào thật sự đ.á.n.h gậy, ?”

Thẩm Bạch lập tức hiểu : “Nguyên Thanh là nàng giả vờ lóc om sòm để dọa . Quả thật, chuyện e rằng Ngọc Đường Thiệu Ưng đều .”

Lục Nguyên Thanh vui vẻ gật đầu: “Đại nhân chí .” Hắn thậm chí tưởng tượng cảnh Tống Ngọc Đường Thiệu Ưng đ.á.n.h mà cha gọi , thầm dứt.

Thẩm Bạch như đoán ý nghĩ của , cũng bật : “Nguyên Thanh tính sẵn như , giao e rằng . , Nguyên Thanh cũng đó…”

Lục Nguyên Thanh bí hiểm: “Đại nhân cứ yên tâm, chủ ý nghĩ , dĩ nhiên cũng do ‘thỉnh’ , đại nhân khỏi lo…”

Thẩm Bạch lắc đầu : “Thủ đoạn của Nguyên Thanh nào nghi ngờ, cứ chờ tin của ngươi.”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Đại nhân cứ yên tâm, việc sẽ thỏa thôi.”

Sáng hôm , cổng nha môn Biện Thành bách tính xem chen chúc chật kín. Theo kế hoạch ban đầu của Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch, ghế dài, nha dịch, và “ chịu hình” Thẩm tiểu thư đấy, thứ sẵn sàng, chỉ thiếu bài “công văn” đĩnh đạc của nha môn.

Chỉ thấy Dư sư gia Quan Thần vuốt chòm râu dài phong độ, hắng giọng, cất tiếng sang sảng: “Tri huyện Thẩm đại nhân rõ trong công bảng mấy ngày : Vì Phong Ba Giám nội dung dâm tà, tình tiết lả lơi, nên huyện thu hồi quyển . Vài ngày qua tuy tự nguyện giao nộp nhưng vẫn kẻ ngoài mặt ưng thuận, thực chất âm thầm chuyền tay, gây ảnh hưởng tồi tệ. Nay để chính danh, sẽ đem kẻ cất giấu Phong Ba Giám nhiều nhất chịu hình thị chúng, tỏ rõ quyết tâm của Thẩm đại nhân trong việc tra xét sách !”

Lời rành rọt, hùng hồn, dáng vẻ kiểu cách khiến Lục Nguyên Thanh bên âm thầm gật đầu khen ngợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-6-an-uy-song-hanh.html.]

Một bên, Tống Ngọc Đường thấy lắc lư đầu thì nhịn châm chọc: “Sao? Không đến lượt ngươi lên đoạn , thấy khó chịu ?”

Lục Nguyên Thanh vẻ nghiêm túc xua tay: “Tống Hộ vệ sai ! Việc dĩ nhiên Dư sư gia thuận tay hơn, kinh nghiệm lão luyện mà. Hơn nữa, bề ngoài ông trông cũng mạnh hơn nhiều.” Nói xong còn gật gù.

Tống Ngọc Đường nhận sai thì gật đầu: “Ngươi thế là , với cái bộ dáng ngốc của ngươi, lên cũng chẳng khí thế.” Rồi như chợt nghĩ bèn phản bác: “Này, Lục thư sinh, lời ngươi ý khác ? Cái gì mà bề ngoài ông trông mạnh hơn ngươi nhiều?”

Chợt gần khẩy: “Ý tên nhóc họ Lục là Dư sư gia chỉ giỏi bề ngoài thôi, như , tuy ngốc nhưng bụng đầy quỷ kế, ?” Thiệu Ưng huých vai Lục Nguyên Thanh.

Lục Nguyên Thanh tránh cú huých đó, còn thong thả xoa vai, thở dài: “Vị Thiệu đại hiệp , chỉ là thư sinh yếu ớt, huých thế … đau lắm.”

Thiệu Ưng ác ý huých thêm mấy cái, giọng châm chọc: “Đau cái gì, năng nhỏ nhẹ như đàn bà…” Hắn còn định tiếp thì Tống Ngọc Đường chen : “Thiệu bổ đầu, gã thư sinh ngoài cái đầu còn nhanh nhạy thì thật sự chẳng gì, ngươi huých mạnh quá hỏng, công t.ử thuê sư gia chẳng lỗ to ?”

Thiệu Ưng hừ lạnh: “Hắn mà thư sinh yếu ớt? Hừ…”

Lục Nguyên Thanh mặc kệ hai , chỉ qua nơi “hành hình” nha dịch vây chặt. Thẩm tiểu thư kiều quý ngoan ngoãn sấp ghế dài, tóc xõa rối che mặt. Để bách tính phân biệt giới tính nàng, Lục Nguyên Thanh còn cho trang điểm che giấu dung mạo. Vậy nên, qua khe hở thưa thớt, bách tính gần như thấy rõ. Chỉ cần lát nữa Thẩm tiểu thư lóc t.h.ả.m thiết, hiệu quả sẽ đạt tới mức mong đợi.

Quả nhiên, khi tiếng gậy “phập” một tiếng vang lên, còn dữ dội hơn là tiếng kêu rên đau đớn đầy kịch tính của nàng, khiến bách tính tròn mắt, kinh nghi bất định.

Thẩm Tiếu tự chơi hứng thú, còn Thẩm Bạch một bên chỉ liên tục lắc đầu, thầm nghĩ: Nếu để cha thì…

nhịn nổi nụ trong lòng, thật khâm phục Nguyên Thanh thể “ ” chuẩn đến

Đánh bằng gậy trong nha môn vốn là một loại cực hình. Kích thước, độ nặng nhẹ của gậy đều quy định nghiêm ngặt, mà loại gậy thường dùng cũng đủ lấy mạng . Đừng thư sinh yếu ớt, ngay cả võ sinh khỏe mạnh, thể tỉnh táo chịu nổi hai mươi gậy cũng hiếm.

Cho nên khi bách tính nha dịch hô: “Thẩm đại nhân lệnh, xét đây là đầu, chỉ phạt mười gậy!”

Đều thở phào, nhưng thoáng thấy dáng gầy yếu , tim treo ngược lên.

Cùng lúc đó, bên kẻ đ.á.n.h “rách mông”, bên vì tự nguyện giao nộp Phong Ba Giám mà nhận ba đấu gạo.

“Trần Thất, đại nhân xét ngươi chủ động giao nộp Phong Ba Giám, mà mua sách cũng tốn bạc, nên phần bù đắp , ?”

Thiếu niên cải trang là Thanh Đới vội cúi đầu lí nhí cảm tạ: “Đa tạ đại nhân, đa tạ đại nhân. Có thể chia ưu cho đại nhân là bổn phận của bách tính trong huyện.” Dứt lời, xách bao gạo rời .

Thẩm Tiếu và Thanh Đới, một phạt một thưởng, quả thật phân minh rõ rệt. Màn “ân uy song hành” nhờ sự phối hợp ăn ý của hai chủ tớ, đạt hiệu quả như mong đợi của Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh.

Sau bữa tối, chồng Phong Ba Giám ngày một cao, Thẩm Bạch với Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh, mới nửa ngày thôi chất cao thế . Nhờ diệu kế của ngươi, chẳng những việc thu sách hiệu quả, còn giúp bọn nha dịch rảnh tay truy xét lai lịch tên thư sinh , đúng là một công đôi việc.”

Lục Nguyên Thanh khiêm tốn mỉm : “Đại nhân , Lục mỗ thật hổ thẹn… lai lịch tên thư sinh quả là mấu chốt hiện nay. Không đại nhân thu hoạch gì ?”

Thẩm Bạch gật đầu: “Thiệu Ưng quả thực tận tâm.”

Hắn đẩy đống hồ sơ sang bên, nhẹ trải tờ giấy tuyên, cầm bút lông sói mấy chữ, đẩy cho Lục Nguyên Thanh xem.

Lục Nguyên Thanh nghiêng mắt , chỉ thấy ba chữ rồng bay phượng múa: Hàm Ý Phường.

Lục Nguyên Thanh hỏi: “Là một hiệu sách?”

Thẩm Bạch gật đầu: “Bản thảo đầu tiên của Phong Ba Giám xuất phát từ đây. Nghe ông chủ thế lực lớn. hiện tại, hiệu sách do thiếu đông gia quản lý, họ Chúc, tên Đông Lâu, là công t.ử ăn chơi khét tiếng Biện Thành, lui tới thanh lâu, sòng bạc nổi danh, thất trong nhà nhiều đếm xuể…” Nói đến đây, Thẩm Bạch dừng: “Nguyên Thanh, thấy thú vị nhất ở chỗ, vị Chúc công t.ử cũng tham gia thi hội mùa xuân năm nay, và trúng Cống sĩ, hai tháng nữa sẽ dự kỳ thi Đình do Hoàng thượng đích chủ khảo.”

Lục Nguyên Thanh nhạt: “Cho nên vị công t.ử lai lịch bất phàm, nổi tiếng ăn chơi, ưa nuôi mỹ , khả năng vài tháng nữa sẽ đồng triều với đại nhân, thậm chí chức vị còn vượt xa đại nhân. Thật sự thú vị vô cùng.”

Thẩm Bạch đưa tay lên trán bật : “Nguyên Thanh chớ lạc đề! Người và nạn nhân Giả Diên Ngọ đều dự thi hội đây, đây mới là điểm mấu chốt! Hơn nữa, hiệu sách quản lý liên quan trực tiếp tới Phong Ba Giám.”

Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu: “Điểm quan trọng hơn là sẽ sớm quyền thế hiển hách, điều tra nhanh lên, đại nhân. Bằng đến khi chức vị Chúc công t.ử cao hơn đại nhân, mới thật sự là uổng công.”

Thẩm Bạch : “Nếu hạng như cũng diện kiến Thánh nhan thì mới thật sự là uổng công.”

Lục Nguyên Thanh pha trò: “Có gì lạ ? Đại nhân vốn từ Kinh Thành, chẳng lẽ câu : Mười năm đèn sách chẳng bằng nhận nghĩa phụ; triều bái Hoàng thượng, điện cầu nghĩa phụ. Cái danh ‘nghĩa phụ’ ở Kinh Thành vang như sấm, còn những nghĩa t.ử thì đúng là như đào lý mùa xuân, tràn khắp thiên hạ.”

Nghe , sắc mặt Thẩm Bạch thoáng lạnh , dường như nhớ tới điều gì, ngừng: “Nguyên Thanh tới…”

Lục Nguyên Thanh đột nhiên ngắt lời: “Đại nhân, vẫn giữ nguyên suy đoán đó: tên thư sinh sa cơ thật c.h.ế.t .”

 

Loading...