Biến Diện Sư Gia - Chương 6: Âm mưu cạm bẫy
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:25
Lượt xem: 203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tựa như bên bờ địa ngục, cả lẫn tâm đều ném ngọn lửa hừng hực thiêu đốt. Nỗi đau dường như phát từ bụng , nhưng khi đưa tay chạm cảm thấy như dồn lên từ ngực…
Trước mắt, một nữ t.ử giận dữ trừng mắt . Thanh trường kiếm trong tay nàng lạnh lùng chỉ thẳng về phía . Mũi kiếm vẫn còn dính m.á.u tươi, theo nhịp run của bàn tay chuôi kiếm mà từng giọt rơi xuống. Thanh kiếm mới rút khỏi bụng , lưỡi thép lạnh lẽo dường như vẫn còn vương chút ấm từ thể.
“Duật Ba Lam, từ nay trở , với ngươi đoạn tuyệt! Ngươi hãy mang lời cho Vũ Thiếu Lăng, hễ còn gặp các ngươi, tuyệt nương tay, sẽ g.i.ế.c ngươi , mới g.i.ế.c ả!”
Những lời cay độc của nữ t.ử vẫn còn văng vẳng bên tai, thì cảnh tượng mắt đột nhiên đổi.
Vẫn là màn đen vô tận, nhưng một bóng cưỡi ngựa xông tới. Tiếng gió gào rít thổi tung tà áo trắng của nàng. , nữ t.ử một một ngựa lao thẳng cái bẫy giăng sẵn. Trong chớp mắt, vô mũi tên lông vũ trút xuống vây chặt lấy nàng. Bên tai chỉ còn tiếng trường kiếm chạm mũi tên vang giòn, cùng tiếng gào thét xé gan: “Cha! Lũ khốn nạn! Không động t.h.i t.h.ể của cha ! Không …”
Chẳng hiểu vì , động tác của nàng dần chậm . Mũi tên chút xót thương ghim cánh tay, đùi, vai nàng… Đồng thời, hàng trăm sợi xích sắt tinh luyện chuyên dùng để bắt gấu do Cẩm y vệ vung tới. Những sợi xích sắt đan chéo khóa chặt lấy nữ t.ử áo trắng, mũi nhọn nơi đầu xích đ.â.m xuyên qua da thịt nàng. Thế nhưng, dẫu m.á.u me be bét, nàng vẫn chịu quỳ xuống, chỉ cố gượng vươn cánh tay về phía .
Cách đó mấy trượng, pháp đài, t.h.i t.h.ể c.h.ặ.t đ.ầ.u của cha nàng vẫn đang bọn Cẩm y vệ dùng roi quất tới tấp. Trong mắt nàng ngập tràn hận ý khó tả, nhưng dù cố vươn cánh tay hết sức, nàng vẫn thể chạm tới t.h.i t.h.ể cha .
Duật Ba Lam như rơi ác mộng, ướt đẫm mồ hôi. Hắn cố vùng vẫy thoát , nhưng cơn ác mộng vô tận cứ như bàn tay vô hình siết chặt cổ họng, khiến nghẹt thở. Hắn gào lên: “Kiếm Vân!”
Rồi bừng tỉnh mở mắt.
Hắn thở dồn dập, hồn vía yên, chợt nhận đang ngủ quên trong vườn hoa. Đây là thứ mấy tỉnh giấc ở nơi ? Hắn nhớ nổi. Dường như mỗi ngủ trong vườn đều chìm trong ác mộng dứt… Thế nhưng, nỡ rời xa những giấc mộng . Bởi chỉ trong mộng, Kiếm Vân mới chịu hiện về. Ngoài cơn ác mộng , suốt bao năm nay nàng từng một xuất hiện trong giấc mơ của .
Ngồi giữa muôn hoa, lòng chỉ thấy trống vắng. Cảnh hoa thắm ngát hương ngày đều do chính tay nàng trồng. Hắn vẫn nhớ rõ bóng dáng nàng lấm lem đất cát, nhưng gương mặt lúc nào cũng rạng rỡ nụ : “Ba Lam, trồng thật nhiều hoa cỏ thì phủ của ngươi sẽ thêm phần náo nhiệt. Ngươi xem, lan quân t.ử và trúc văn trúc là thích, còn quỳnh hoa và lai hương là ngươi thích. thật hiểu, ngươi cứ ưa những loài chỉ nở ban đêm? Chúng nở đầy vườn mà chẳng ai thưởng thức, chẳng cô quạnh lắm ?…”
Duật Ba Lam mảng tối đen mắt, vươn tay với lấy, miệng lẩm bẩm: “Kiếm Vân, nàng ? Đến nay vẫn thích những đóa hoa chỉ nở về đêm, bởi vẻ sẽ chỉ thuộc về riêng , chẳng ai khác thể dòm ngó. Cũng như nàng … Nàng hỏi hoa nở trong đêm cô độc ư? Ta từng với nàng, rằng cô độc … bởi khi nàng luôn ở bên mà.”
Vừa , nâng bàn tay như nâng niu một đóa hoa, đưa lên mũi ngửi, say mê khép mắt .
…
Trong bóng tối, từ xa dõi theo, Lục Nguyên Thanh chỉ cảm thấy kỳ quái: đang ngửi thứ gì ?
Canh ba qua, Thẩm Bạch vốn yên tâm, bảo Lục Nguyên Thanh nên trở về nghỉ ngơi, đừng ở . Y miệng đồng ý, nhưng đổi ý, quyết định lén đến thám thính vị phò mã tương lai , Duật Ba Lam.
Dưới ánh mắt nghi hoặc của , Lục Nguyên Thanh thấy Duật Ba Lam dậy. Động tác của dường như khác hẳn lúc nãy, nhưng khác ở thì y . lúc y chau mày kỹ hơn, trong tay Duật Ba Lam lóe lên ánh lạnh. Không rút từ một thanh đoản kiếm dài hơn d.a.o găm thông thường, nhanh chóng rạch một đường ngón tay.
Dù xa, Lục Nguyên Thanh cũng thể nào nhận lầm, đó là “Trục Nguyệt”, một trong cặp song kiếm “Âm Dương” mà sư phụ từng truyền cho y!
Song kiếm vốn một đôi: kiếm đực gọi là “Tuyệt Nhật”, kiếm cái gọi là “Trục Nguyệt”. Nếu đôi cổ kiếm là hung khí sát hại bốn công tử, nó còn trong tay Duật Ba Lam? Chẳng lẽ Thuận Thiên phủ e ngại đến mức dám thu giữ tang vật?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-6-am-muu-cam-bay.html.]
Lục Nguyên Thanh nghĩ: lẽ thanh kiếm nhuốm m.á.u là “Tuyệt Nhật”, chứ “Trục Nguyệt”? Y còn đang phân vân thì Duật Ba Lam hành động càng khó hiểu hơn, nhỏ m.á.u từ ngón tay lên một vật gì đó. Nhìn động tác thì rõ là đang lễ nhỏ máu. Hắn rốt cuộc định gì?
Ở xa trông rõ, Lục Nguyên Thanh chỉ thấy đó là một đám đen sì. Hắn còn lẩm bẩm mấy tiếng, y mơ hồ vài từ: “Kiếm Vân”… “nguyện vọng”…
Một lát , Duật Ba Lam xoay rời , vẻ về viện nghỉ ngơi. Lục Nguyên Thanh vội bám theo, mà bước đến chỗ dừng. Khi cúi , y kinh hãi lấy tay che mũi, thì … trồng loại hoa độc !
Thì đám đen thẫm khi nãy là một vườn đầy hoa kỳ quái. Hoa to lớn, dáng dấp tựa bách hợp, nhưng to khỏe và cao hơn nhiều. Trong gió đêm, chúng ngạo mạn lay động, phát từng đợi âm thanh rờn rợn.
Vườn hoa rực rỡ năm nào tuyệt tích, mắt Lục Nguyên Thanh giờ đây chỉ là một mảng đen đặc của loài hoa tỏa hương tà mị mê hoặc lòng , đóa hoa t.ử thần.
Nếu lầm, đây là hoa Mạn đà la. xưa nay y từng thấy loài nào yêu mị thanh nhã cao quý đến , Mạn đà la đen! Sư phụ từng , giống chỉ nở ban đêm. Và đúng như thế, khi hương thơm xộc mũi lúc nãy, y suýt nữa thứ mùi dụ hoặc đó cho mê loạn.
Lục Nguyên Thanh theo bóng Duật Ba Lam xa dần, ngập ngừng một lúc mới lặng lẽ bám theo. Hắn nhỏ m.á.u lên Mạn đà la đen, rốt cuộc gì?
Thẩm Bạch phân tích sai, kẻ g.i.ế.c mượn truyền thuyết “cổ kiếm đêm sát nhân” để tung hỏa mù, tất nhiên dụng ý. Xét cho kỹ, chẳng ngoài ba lý do Thẩm Bạch nêu. Nếu hung thủ hãm hại Thẩm Bạch, kẻ ai sai khiến? Thẩm Bạch nhập Kinh, trong khi lão đại nhân Thẩm Tùng Vân biên ải, lợi dụng lúc hại Thẩm Bạch, kẻ ắt nắm rõ thời điểm Thẩm Bạch kinh và lúc Thẩm lão đại nhân xuất kinh.
Nghe Thẩm Bạch , nhận thiệp mời của Duật Ba Lam mới quyết định nhập Kinh. đại hôn của Duật Ba Lam vốn là chuyện ai ai cũng , hơn nữa vì vụ án “Phong Ba Giám” hoàng thượng khen thưởng, Thẩm Bạch tất sẽ mời dự hôn lễ công chúa. Như thể đây là mưu đồ sắp đặt của Duật Ba Lam, thể cả hai bọn họ cùng sa bẫy của khác.
Còn việc Thẩm lão đại nhân biên ải tuần tra, hoàng thượng há ? Duật Ba Lam thì kẻ khác cũng . Như thể chắc rằng Duật Ba Lam mưu hại Thẩm Bạch.
Nếu hung thủ vu oan Duật Ba Lam, kẻ là ai? Nay Duật Ba Lam Nội các, hoàng thượng coi trọng, tiền đồ vô lượng. Cha , Duật Thiếu Xuân tướng quân, bỏ vì nước, nên hoàng thượng mới ban cho tước hiệu “Chấn Quốc tướng quân”. Dù từng cầm quân một ngày, nhưng danh tướng vẫn là của . Giờ đây sắp cưới công chúa, ai ai cũng nịnh bợ kết giao, còn ai dám lúc dựng chuyện hãm hại ?
Trong triều hiện ba thế lực lớn: một là đại học sĩ Nghiêm Tùng, một là Thẩm Tùng Vân nắm trọng binh, còn là chỉ huy Cẩm y Ngụy Châu Hi Trung, hoàng thượng tín nhiệm nhất.
Thoạt , cả ba phe chẳng mâu thuẫn gì với Duật Ba Lam. Thẩm Tùng Vân và cha vốn là cố hữu, nay Thẩm Bạch giao hảo với , lẽ nào Thẩm lão đại nhân hại một kẻ chỉ lợi mà hại? Chu Hy Trung thì càng , bởi là tín của hoàng thượng, mà Duật Ba Lam sắp thành phò mã, hoàng thượng thể ban công chúa cho , ngấm ngầm hại ?
Vậy thì chỉ còn Nghiêm Tùng. Duật Ba Lam chẳng sớm công khai về phe Nghiêm Tùng đó ?
Nếu Nghiêm Tùng đối phó Thẩm Bạch thì chuyện bèn thông suốt. Nghiêm Tùng và Thẩm Tùng Vân ngoài mặt hòa thuận, nhưng ai cũng trong lòng bất hòa. Sau khi xuất kinh, Thẩm Bạch chỉ mới phá hai vụ án, nhưng vụ nào cũng dính dáng đến thế lực của Nghiêm Tùng. Vụ “Kẻ hái hoa” liên lụy đến tiêu cục Trình An, vụ “Phong Ba Giám” dẫn bản đồ thủ vệ biên phòng Đại Minh từ tay giặc Oa. Lục Nguyên Thanh vẫn cảm thấy, tất cả hẳn dây mơ rễ má với Nghiêm Tùng.
Với tính cách của , lẽ nào e dè Thẩm Bạch? Nghiêm Tùng vốn là hạng chỉ khi thấy đối thủ trong quan tài mới yên tâm, chẳng khác gì năm xưa thủ đoạn loại trừ cha .
Tất nhiên, cũng loại trừ khả năng thứ ba mà Thẩm Bạch : hung thủ chỉ đơn thuần báo thù bốn . g.i.ế.c liên tiếp bốn vị công t.ử ngay chân hoàng thành, quả thật mạo hiểm tột độ. Vậy nên mới mượn truyền thuyết “cổ kiếm oán hận, đêm đêm sát nhân” để ngụy trang cho hành động của . Song lời đồn khởi nguồn từ ? lúc thế lan truyền, chẳng khiến khó tránh liên tưởng đến một kế hoạch chuẩn sẵn ?
Vừa nghĩ, Lục Nguyên Thanh thận trọng tiến Bắc viện, chỗ ở của Duật Ba Lam. Bắc viện kề ngay vườn hoa, rõ ảo giác , mà y luôn cảm thấy hương Mạn đà la tà mị theo gió đêm lan khắp viện, lảng vảng như u hồn chẳng tan.