Biến Diện Sư Gia - Chương 5: Ý tưởng của kẻ giết người
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:28
Lượt xem: 208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai khi dán cáo thị, trong hai xác c.h.ế.t xác định phận của một : Người c.h.ế.t tên là Giả Diên Ngọ, bản địa Biện Thành, hai mươi hai tuổi. Người từng tham gia kỳ thi Hội mùa xuân hơn hai tháng nhưng đỗ. Gia quyến của c.h.ế.t đến báo án ngày thứ ba khi cáo thị dán. Người báo án là vợ của Giả Diên Ngọ, họ Vi.
Theo lời Vi thị, Giả Diên Ngọ tối ba hôm sẽ uống rượu với bạn nhưng cả đêm về. Vi thị tưởng uống say ngủ nhà bạn nên cũng để ý. đến hôm , mặt trời ngả về tây mà vẫn thấy bóng dáng Giả Diên Ngọ, Vi thị mới bắt đầu lo lắng, bèn đến nhà bạn hỏi thì mới hôm đó bữa rượu kết thúc sớm, Giả Diên Ngọ cũng là về nhà, cho nên bạn cũng rõ tung tích của .
Sau đó, nhiều chuyện với Vi thị rằng quan phủ dán cáo thị tìm nhà đến nhận xác. Vi thị cũng vì nghi ngờ mà đến, ngờ phát hiện một trong hai xác c.h.ế.t chính là chồng , Giả Diên Ngọ.
Thẩm Bạch gập hồ sơ vụ án , hỏi Lục Nguyên Thanh đang bên cạnh: “Nguyên Thanh, phận của Giả Diên Ngọ xác định, nhưng t.h.i t.h.ể còn mãi vẫn tin tức gì. Chẳng lẽ nhà vẫn phát hiện mất tích nhiều ngày ?”
Lục Nguyên Thanh suy nghĩ một lát : “E rằng phát hiện, mà là thể báo cho chúng mà thôi.”
Thẩm Bạch nghi hoặc: “Ý của Nguyên Thanh chẳng lẽ là nhà của nạn nhân cũng gặp nạn ?”
Lục Nguyên Thanh bèn : “Đại nhân, thật ý của là lẽ nạn nhân thứ hai Biện Thành. Cho nên dù lâu về quê, nhà cũng cho rằng đang việc bên ngoài, kịp về.”
Thẩm Bạch thuận theo suy nghĩ của Lục Nguyên Thanh mà : “Giả Diên Ngọ là bản địa, còn c.h.ế.t thứ hai rõ phận, nếu đúng như Nguyên Thanh suy đoán là ngoài, hai họ quen ?”
Lục Nguyên Thanh bước đến mặt Thẩm Bạch mới : “Đại nhân để ý , nạn nhân đầu tiên, Giả Diên Ngọ, từng tham gia kỳ thi Hội mùa xuân hơn hai tháng . Thi Hội mùa xuân của triều còn náo nhiệt hơn cả thi Hương mùa thu, cho nên năm nay những từ khắp nơi kinh thành ứng thí chắc chắn ít.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Vậy Giả Diên Ngọ và nạn nhân thứ hai thể quen trong kỳ thi Hội đó.”
Lục Nguyên Thanh : “Đại nhân, chúng cũng thể rơi ván cờ c.h.ế.t chóc mà kẻ g.i.ế.c bày .”
Thẩm Bạch ngẩn : “Chẳng lẽ Nguyên Thanh …”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “ . Đại nhân nghĩ rằng hai tuy cùng c.h.ế.t một chỗ, hung thủ sắp đặt thành dáng vẻ mật như cùng sách, thậm chí cùng một nội dung trong Phong Ba Giám, nhưng tất cả những điều thể chỉ là màn kịch mà hung thủ dựng nên ? Thực chất, hai họ vốn quen , chẳng qua chỉ vô tình trở thành những con cờ trong ván cờ c.h.ế.t chóc của hung thủ mà thôi.”
Thẩm Bạch thì rùng kinh hãi: “Nếu thì rốt cuộc hung thủ gì?”
Lục Nguyên Thanh thở dài một : “Có lẽ chẳng vì gì cả. Ta luôn cảm thấy đây chỉ mới là bắt đầu…”
Thẩm Bạch khó hiểu, đang định hỏi tiếp thì Lục Nguyên Thanh : “Đại nhân, kết quả khám nghiệm của Hồ Nhị rõ ràng: nạn nhân ngoại thương, chảy máu, thậm chí vết thương rõ rệt nào, trong miệng bùn cát, cổ vết siết. Tuy vẻ hoang đường nhưng hai thực sự trông giống như c.h.ế.t một cách tự nhiên. Trên mặt họ còn nụ đó…”
“Không!” Thẩm Bạch lạnh lùng ngắt lời: “Nhất định còn chi tiết nào đó chúng bỏ sót. Ta tin đời loại thủ pháp g.i.ế.c để dấu vết như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-5-y-tuong-cua-ke-giet-nguoi.html.]
Lục Nguyên Thanh chỉ : “Đại nhân, thể là để dấu vết? Rõ ràng một dấu vết vô cùng rõ ràng ngay mắt chúng .”
Thẩm Bạch suy nghĩ một lát : “Nguyên Thanh đến cuốn Phong Ba Giám trong tay hai đó ư?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu, : “Phong Ba Giám tất nhiên là quan trọng, nhưng quan trọng hơn là nội dung trang sách mà hai họ : Dù c.h.ế.t ngày đến đây cũng cam tâm tình nguyện! Đại nhân, hai thế nào cũng giống như đang sách đột nhiên c.h.ế.t . Kết hợp với nụ mặt họ giống hệt miêu tả trong sách. Đại nhân thấy tất cả chỉ là trùng hợp ?”
Thẩm Bạch trầm mặc suy nghĩ một lúc, hỏi: “Nguyên Thanh hung thủ cố ý sắp đặt cho nạn nhân giống hệt cách c.h.ế.t miêu tả trong sách, thật là tiết lộ điều gì đó với chúng ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Có thể là đang tiết lộ điều gì đó, nhưng cảm thấy đại nhân suy luận ngược.”
“Ồ?” Thẩm Bạch kinh ngạc: “Nguyên Thanh thấy ngược chỗ nào?”
Lục Nguyên Thanh áy náy: “Có lẽ suy đoán của thật sự viển vông, nhưng cho rằng hung thủ cố ý sắp đặt cho c.h.ế.t giống với cách c.h.ế.t trong sách, mà là đang g.i.ế.c theo đúng phương pháp trong sách!”
Thẩm Bạch từ từ lên: “Cái gì? G.i.ế.c theo phương pháp trong sách ư? Vậy nghĩa là Giả Diên Ngọ và rõ phận , hung thủ sẽ còn tiếp tục g.i.ế.c theo các phương pháp miêu tả trong Phong Ba Giám ?”
Lục Nguyên Thanh thở dài: “Cho nên mới , cảm thấy đây chỉ là sự bắt đầu.”
Thẩm Bạch chắp tay lưng vài bước dừng : “Nguyên Thanh, nhất định nhanh chóng thu thập tất cả các quyển Phong Ba Giám xuất bản. Ta xem trong quyển sách quái dị còn ghi chép những thủ pháp g.i.ế.c kỳ quái nào nữa!”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Đại nhân, từ khi phát lệnh thu hồi Phong Ba Giám trong huyện đến nay bốn ngày, xin hỏi đại nhân thu hồi bao nhiêu quyển ?”
Thẩm Bạch lúng túng: “Theo Ngọc Đường báo về, chỉ mấy chục quyển mà thôi.”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Mấy chục quyển? Phong Ba Giám truy lùng đến , thế mà cả một huyện lớn như Biện Thành chỉ thu mấy chục quyển thôi ?”
“Bách tính sự ‘lợi hại’ của quyển sách . Họ bỏ bạc mua về, đều thích , ai chịu ngoan ngoãn giao nộp chứ? Chẳng lẽ dán cáo thị khắp huyện, rằng sách là yêu vật thể hại mạng ?! Đừng bách tính tin mấy lời hoang đường , cho dù họ tin thì e rằng sẽ gây sự hoảng loạn khắp Biện Thành. Việc tuyệt đối thể !”
Lục Nguyên Thanh mỉm tán thưởng: “Đại nhân cao kiến. Muốn dân chúng góp sức, quan phủ ân uy song hành. Mềm mỏng quá thì đủ răn đe, nhưng mạnh tay quá hại dân, thực sự khó cân nhắc.”
Thẩm Bạch mỉm xòe tay : “Nguyên Thanh hẳn là diệu kế, còn mau dâng lên?”