Biến Diện Sư Gia - Chương 5: Chủ nhân Tiêu Tương Quán
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:06
Lượt xem: 229
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứng Tiêu Tương Quán, Lục Nguyên Thanh do dự một lúc, cuối cùng cũng bước lên. Một tiểu nhị đón khách tươi bước : “Công t.ử đến tìm cô nương quen ạ?”
Lục Nguyên Thanh cũng khách khí đáp bằng một nụ : “Ta đến tìm chủ nhân của các ngươi.”
Tiểu nhị biến sắc, ngờ vực Lục Nguyên Thanh: “Công t.ử việc gì ?”
Lục Nguyên Thanh kiên nhẫn : “Ngươi cứ với chủ nhân của ngươi: Lục Nguyên Thanh, Sư gia của huyện nha Biện Thành, đến bái phỏng.”
Tiểu nhị bán tín bán nghi, nhưng là của huyện nha thì cũng dám chậm trễ, lập tức chạy . Lục Nguyên Thanh chờ cũng thấy vô vị, bèn quan sát Tiêu Tương Quán từ xuống . Giữa cửa treo một bức hoành phi với nét chữ mang phong thái đặc biệt, như chứa cả non nước trong lòng, ý vị vô tận đều bộc lộ trong khoảnh khắc hạ bút. Chỉ là nét bút khác với nét chữ từng thấy ở lầu Thiên Hương, chắc hẳn bút tích của Văn Thư Nguyệt, nổi tiếng “một chữ khó cầu”.
Lục Nguyên Thanh tấm biển, thất thần, hồi lâu mới lẩm nhẩm: “Hồi thủ Sở lâu thiên lý, di ái mãn Tiêu Tương*…”
*Ngoảnh đầu lầu Sở xa ngàn dặm, tình yêu còn vương khắp sông Tiêu Tương.
Xung quanh chợt trở nên tĩnh lặng. Lục Nguyên Thanh đầu, chỉ thấy phía từ lúc nào một nữ t.ử đó. Nàng mặc y phục diễm lệ, gương mặt trang điểm vô cùng tinh xảo. Vẻ chế giễu hờ hững mặt nàng ban nãy giờ đổi thành sự ngờ vực và sắc bén khi Lục Nguyên Thanh.
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Thì là Liễu cô nương.”
Liễu Cầm Phong đáp, chỉ chăm chú đ.á.n.h giá từ đầu đến chân, giống như từng quen , miệng như mơ: “Hồi thủ Sở lâu thiên lý, di ái mãn Tiêu Tương… Tên Tiêu Tương Quán của quả thực là lấy từ đây…” Giọng nàng chợt trở nên lạnh lùng: “Chỉ là Lục công t.ử ?”
Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ trả lời: “Ta… …”
Liễu Cầm Phong chằm chằm hồi lâu, mới lùi một bước, giọng trở về vẻ lười nhác trêu chọc: “Sao thế? Lục công t.ử nhanh như đến đây ngắm hoa ?”
Lục Nguyên Thanh chợt nhớ lời đùa hôm ở lầu Thiên Hương, bất giác ngượng ngập: “Không, đến tìm Liễu cô nương.”
“Ồ?” Liễu Cầm Phong nhả một tiếng, ánh mắt lấp lánh: “Lục công t.ử chẳng gặp chủ nhân Tiêu Tương Quán ? Sao giờ là tìm ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chủ nhân Tiêu Tương Quán chẳng chính là Liễu cô nương ?”
Động tác quấn lọn tóc của Liễu Cầm Phong khựng , mới lạnh nhạt hừ một tiếng: “Ai là chủ nhân Tiêu Tương Quán?”
Lục Nguyên Thanh nghiêm túc gật đầu: “Nếu Liễu cô nương chủ nhân, mà các cô nương trong Tiêu Tương Quán đều tiếp khách giống như Liễu cô nương, e rằng nơi sắp đóng cửa .” Nói xong, còn vẻ bất đắc dĩ lắc đầu.
Không ngờ Liễu Cầm Phong bật khanh khách: “Ngươi quả thật khác , còn thú vị, thích. Mời , Lục công tử.”
Nhìn từ ngoài, Tiêu Tương Quán khác gì những thanh lâu thông thường, son phấn rực rỡ, cực kỳ xa hoa mê hoặc. căn phòng Lục Nguyên Thanh đang vô cùng thanh nhã, như lữ khách đói khát giữa sa mạc bỗng gặp ốc đảo, mang đến một sự dễ chịu khó tả.
Phòng giống thư phòng nhưng bút mực giấy nghiên, chỉ bàn cờ, cổ cầm phủ đầy bản phổ, một tấm bình phong vẽ mỹ nhân phong tình vạn chủng. Sau bình phong, lờ mờ hiện bóng rèm gấm của chiếc giường xa hoa… Đây chính là phòng của Liễu Cầm Phong.
Trong phòng đốt hương, Lục Nguyên Thanh ngửi là mùi gì, nhưng khác hẳn mùi hương quyến rũ ngoài đại sảnh. Mùi hương khiến hít thở khoan khoái, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-5-chu-nhan-tieu-tuong-quan.html.]
Lục Nguyên Thanh nửa tuần , Liễu Cầm Phong mới đẩy cửa bước . Nắng chiếu lên nàng, dát lên bộ xiêm y rực rỡ một tầng viền vàng tuyệt mỹ. Nàng nơi cửa, cúi đầu . Nụ nhạt nhưng còn mê hoặc hơn nụ ở lầu Thiên Hương.
Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ nụ , vô thức cũng nhoẻn miệng theo.
Liễu Cầm Phong bước đến bên bàn cầm, tiện tay hất tập phổ cổ xuống, thản nhiên quỳ , gảy nhẹ một dây đàn: “Ta vì công t.ử đến.”
Lục Nguyên Thanh mỉm gật đầu.
Liễu Cầm Phong : “Điều là vì công t.ử đến?”
Câu thì mâu thuẫn nhưng Lục Nguyên Thanh hiểu ý nàng.
Biện Thành lớn lớn, nhỏ cũng chẳng nhỏ. Tiêu Tương Quán là nơi khách khứa tấp nập, tin tức chính là từ đây lan khắp thành. Lục Nguyên Thanh đoán Liễu Cầm Phong hẳn chuyện án mạng ở Lưu phủ. Với mối quan hệ mật thiết giữa Tịch Lộ và Lưu phủ, việc đến đây thể vì lý do nào khác, cho nên nàng mới : “Ta vì công t.ử đến.”
chuyện vốn là của Tịch Lộ, chẳng liên quan gì đến chủ nhân Tiêu Tương Quán, vì nàng mới : “Điều là vì công t.ử đến.”
Như để chứng thực suy đoán của , Liễu Cầm Phong : “Tịch Lộ ở đây.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Tịch Lộ đang ở Lưu phủ, tất nhiên ở Tiêu Tương Quán.”
Liễu Cầm Phong liếc một cái: “Vậy Lục công t.ử thật sự đến tìm ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Có lúc, điều tra vụ án nhất thiết bắt đầu từ tình nghi.”
Liễu Cầm Phong nhấn một nốt đàn: “Lục công t.ử gì từ ?”
Lục Nguyên Thanh nhấp một ngụm , nhã nhặn: “Rất nhiều, càng nhiều càng . Ví như lai lịch của Tịch Lộ cô nương.”
Liễu Cầm Phong “hừ” một tiếng: “Nàng là tự nguyện bán Tiêu Tương Quán. Ta từng cái trò ép buộc lương thiện. Ở Tiêu Tương Quán của , thứ đều công bằng, thuận mua bán.” Nói xong, nàng khẩy một dây đàn, âm thanh réo rắt tuôn .
Lục Nguyên Thanh nhếch môi: “Có nữ t.ử nào cam tâm kỹ nữ chứ?”
“Cái Lục công t.ử .” Liễu Cầm Phong bước đến bên , bàn tay ngọc đặt lên vai: “Người , mỗi mỗi chí hướng. Người khác chọn con đường giống ngươi chắc sai, ?”
Một làn hương thoang thoảng xộc tới khiến mê đắm. Lục Nguyên Thanh gương mặt kề sát, chớp mắt thật nhanh, bỗng thở dài: “Cớ gì ?”
Ngón tay ngọc mảnh khảnh của Liễu Cầm Phong chạm lên má chợt khựng , hình cũng run lên. Một cây ngân châm kẹp giữa những ngón tay của Lục Nguyên Thanh từ lúc nào.
Liễu Cầm Phong vốn định đ.â.m huyệt Bách Hội đầu , mà thấy động tác gì, ngân châm chuẩn xác cắm huyệt Kiên Tỉnh của nàng. Châm sâu, chỉ ba tấc nhưng cực kỳ định, khiến Liễu Cầm Phong lập tức thể cử động.
Liễu Cầm Phong giận đến nên lời, đôi mắt đầy lửa giận trừng . Hắn dửng dưng bước đến bình phong, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, còn đắp chăn cho nàng, miệng lẩm nhẩm: “Dù hoa đào Biện Thành nở nhưng đầu xuân vẫn lạnh… Ta cũng thấy lạnh, đắp chăn vẫn hơn.” Đoạn, buông rèm, than: “Ngươi chẳng giúp nàng. Dù , thì Thẩm Đại nhân thông minh cũng sẽ điều tra . Liễu cô nương cứ nghỉ cho ấm, chúng chuyện chứ?”