Biến Diện Sư Gia - Chương 4: Thủ pháp giết người
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:04
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Hồ Nhị lúc xanh lúc trắng, hồi lâu mới ủ rũ móc từ túi ngầm bên trong vạt áo một vật nhỏ, đưa cho Lục Nguyên Thanh.
Lục Nguyên Thanh cẩn thận nhận lấy. Vật trông giống một chiếc lá liễu. Nói là “trông giống” vì rõ tại chiếc lá cuộn tròn thành hình bán nguyệt, viền lá còn trơn nhẵn nên trông đầy đặn. Thế nhưng, sắc xanh của nó cực kỳ bắt mắt, tươi tắn như gột rửa.
Lục Nguyên Thanh cầm chiếc lá liễu ngắm nghía hồi lâu, mới mỉm với Hồ Nhị: “Giờ thì thử xem, nguyên nhân cái c.h.ế.t của nha Hồng Y là gì?”
Hồ Nhị bực dọc trả lời: “Lục Sư gia chẳng ? Còn cần cân nhắc gì nữa.”
Lục Nguyên Thanh thẳng mắt Hồ Nhị: “Ta ‘cân nhắc’ là giữ cho ngươi một chút đường lui mặt Thẩm Đại nhân. Việc đến nước , ngươi còn cố chấp như , há chẳng phụ tấm lòng của ?” Hắn nhấc chiếc lá liễu trong tay, thong thả tiếp: “Dù nghề của ngươi là tiếp xúc với c.h.ế.t, nhưng suy cho cùng vẫn thuộc nha môn, là ăn cơm của triều đình, hưởng bổng lộc quan phủ. Cho nên ngươi hiểu rõ lợi hại trong đó hơn dân thường mới ! Việc hôm nay, nếu để Thẩm Đại nhân , ngươi nghĩ đến hậu quả ? Ở tuổi , trong nhà ngươi hẳn còn già cần phụng dưỡng, bên cạnh còn vợ con cần chăm lo, ? Ngươi nỡ để họ ngươi liên lụy, chịu cảnh tù tội vô cớ ?”
Hồ Nhị lặng lẽ siết chặt vạt áo, : “Chức vị? Nghe thì lắm! Trong mắt đám quan quyền quý, nhà giàu thế gia , chẳng qua chỉ là hạng tiện dân… Cha là một ngỗ tác, cho nên thể học đường, thể tham gia khoa cử, chỉ thể nối nghiệp cha, chịu đủ ánh mắt khinh miệt…”
Hồ Nhị Lục Nguyên Thanh với ánh mắt khiêu khích. Chỉ thấy vị Sư gia trẻ tuổi mỉm , như đang khích lệ tiếp. Hồ Nhị sững sờ, mới tiếp tục: “Không ai ép buộc , cũng nhận tiền của ai cả. Ta vì thật lòng giúp . Người ơn với , vẫn luôn báo đáp nhưng cơ hội. Làm , lòng mới thấy thanh thản.”
Lục Nguyên Thanh đầu mặt hồ lăn tăn gợn sóng, trong vắt xanh biếc nhưng sâu lường nổi. Hắn thở dài: “Cho dù ngươi , cũng sẽ tra .” Hắn liếc qua gương mặt đầy kinh ngạc của Hồ Nhị, ánh mắt mang vẻ thương hại: “Tịch Lộ cô nương ở Tiêu Tương Quán thật khéo đối nhân xử thế, ngay cả với một ngỗ tác mà ngươi cho là thấp hèn cũng vẫn mỉm hòa nhã như quen. Chẳng điều đó khiến sinh lòng cảm mến ?”
Hồ Nhị đột ngột ngẩng đầu: “Ta ý nghĩ xằng bậy gì với Tịch Lộ cô nương, chỉ cảm kích nàng giúp …” Hắn bỗng kinh hãi im bặt, trừng mắt Lục Nguyên Thanh.
Lục Nguyên Thanh lắc đầu, thở dài một : “Chiếc lá liễu lá tươi. Thời điểm cây liễu mới chỉ nhú mầm, thể lá . Huống hồ khi trong Lưu phủ, tuy nhiều cây cối nhưng lấy một cây liễu. Cho nên chiếc lá từ Lưu phủ. Hơn nữa, đây là lá khô từ lâu, dù giữ gìn cẩn thận thì vẻ tươi mới cũng khó mà giữ . Nó sở dĩ xanh mướt như … nghĩ là vì từng nhúng qua nước nóng. Chính vì thế nên viền lá mới co rút . Ngươi ?”
Nghe xong lời Lục Nguyên Thanh, sắc mặt Hồ Nhị trắng bệch như gặp quỷ. Cổ họng nghẹn cứng, thở dốc hồi lâu mới nhỏ giọng : “Nha tên Hồng Y … là c.h.ế.t rét.”
Ánh mắt Lục Nguyên Thanh khóa chặt gương mặt Hồ Nhị, gật đầu, dường như chuyện trong lòng bàn tay, thản nhiên : “Nói tiếp .”
Hồ Nhị buông xuôi, uể oải cất giọng khàn khàn: “Dù bây giờ là đầu xuân, nhưng và khi đêm xuống, nhiệt độ vẫn thấp. Nếu lột sạch quần áo đặt ngoài trời, đến một canh giờ thì sống sẽ dần mất hết tri giác cho đến khi c.h.ế.t hẳn. Huống chi nạn nhân là một cô gái yếu ớt, hơn nữa ít nhất hai ngày ăn gì…”
“Vẫn hết.” Lục Nguyên Thanh thở dài: “Người c.h.ế.t rét nhất định sẽ cứng đờ, da thịt co , tứ chi thể uốn cong. Thế mà nha Hồng Y da thịt mềm nhão, khớp xương linh hoạt, sắc mặt còn tươi tỉnh. Hiển nhiên khi nàng c.h.ế.t, kẻ gì đó với t.h.i t.h.ể để che mắt thiên hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-4-thu-phap-giet-nguoi.html.]
Hồ Nhị gật đầu: “Lục Sư gia đúng. Người c.h.ế.t rét nếu khi t.h.i t.h.ể còn cứng mà đem ngâm nước nóng thì thể nhanh chóng giãn các khớp xương vốn đông cứng.”
“Chỉ là hung thủ vẫn quá sơ suất. Hắn tuy lột sạch quần áo của nha để che giấu manh mối, nhưng ngờ trong tóc nạn nhân còn sót một chiếc lá liễu. Lá liễu nước nóng nhúng qua, tuy vẫn xanh tươi, nhưng tránh khỏi nhiệt quăn , vô tình bộc lộ thủ pháp g.i.ế.c .” Lục Nguyên Thanh tiếp: “Chỉ là cách g.i.ế.c để vô dấu vết khó mà che giấu.”
Thấy Hồ Nhị tò mò ngẩng đầu , Lục Nguyên Thanh mỉm : “Hồ Nhị, ngươi nghiệm thi nhiều năm chắc hiểu, c.h.ế.t rét một đặc điểm. Hẳn là khi nghiệm thi ngươi phát hiện . Giờ đang đầu xuân, buổi tối vẫn rét cắt da. Đổ một chậu nước xuống đường, sáng mai chắc chắn sẽ kết một lớp băng mỏng. Nếu ai để nước trong chum mà múc thì sáng hôm , nước đóng băng sẽ vỡ cả chum. Thi thể cũng ngoại lệ.” Lục Nguyên Thanh hỏi: “Khi ngươi nghiệm thi, sờ xương sọ và xương tứ chi của nạn nhân ? Có phát hiện gì ?”
“Xương sọ nạn nhân nứt, khắp cơ thể cũng dấu vết gãy vụn. Thoạt tưởng là do ngoại lực tác động, nhưng những vết bầm loang lổ da cho đó là do c.h.ế.t rét ngâm nước nóng gây hiện tượng tụ m.á.u da. Ngoài , da thịt nạn nhân trắng bệch quá mức là vì ngâm trong nước nóng quá lâu. Chỉ điều…”
Lục Nguyên Thanh giơ tay ngăn tiếp: “Mạch m.á.u đông lạnh tan vì nước nóng, cuối cùng chỉ dẫn đến một kết cục. Có điều, thể lợi dụng điểm để thử thăm dò hung thủ.”
Hồ Nhị lặng lẽ Lục Nguyên Thanh: “Lục Sư gia ai là hung thủ ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu, mỉm : “Chưa .”
“Nhất định Tịch Lộ cô nương!” Hồ Nhị chút nôn nóng: “Dù vì nàng bảo lấy chiếc lá liễu c.h.ế.t , nhưng tin nàng. Nàng là như …”
Lục Nguyên Thanh ngắt lời: “Ta là nàng.”
Ánh mắt Hồ Nhị sáng lên, nhưng Lục Nguyên Thanh tiếp: “Ta cũng là nàng.”
“Trước khi chân tướng rõ ràng, ai cũng thể là nghi phạm!” Hắn Hồ Nhị một cái tiếp: “Chuyện hôm nay, sẽ với Thẩm Đại nhân. Nếu Đại nhân hỏi, sẽ ngươi kiểm nghiệm kỹ lưỡng và cuối cùng xác định nguyên nhân cái c.h.ế.t của nạn nhân.”
Hồ Nhị nên gì, ngẩn tại chỗ, Lục Nguyên Thanh xuất thần.
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Ngươi cũng cần cảm ơn . Vụ án vẫn còn cần đến ngươi… một câu ngươi nhớ kỹ: Việc như hôm nay, vĩnh viễn đừng nữa. Vì nào cũng cho ngươi một cơ hội. Cho nên hãy trân trọng mỗi cơ hội của , hiểu ?”