Biến Diện Sư Gia - Chương 4: Không đánh không quen
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:36:55
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Nguyên Thanh dậy, hoài nghi Thẩm Bạch: “Thì Thẩm chính là tân Tri huyện của Biện Thành?”
Thẩm Bạch mỉm chắp tay: “Hổ thẹn, hổ thẹn. Thẩm mỗ bất tài chính là tân Huyện lệnh của Biện Thành. Tại hạ hề cố ý giấu diếm Lục .”
Lục Nguyên Thanh dường như để tâm đến lời , đầu vẫn đang lạnh lùng lưng , tay còn nắm chặt chuôi kiếm. Trên gương mặt trắng trẻo vẫn còn vương chút giận dữ xen lẫn kinh ngạc và khó hiểu khi phận của Thẩm Bạch.
Quan sát vẻ mặt đó, Lục Nguyên Thanh chắp tay: “Tại hạ họ Lục, vốn hẹn Thẩm công t.ử ở lầu Thiên Hương uống rượu. Chỉ vì Thẩm công t.ử đến quá muộn, tại hạ nhàm chán nên mới mạo trèo lên mái ngắm trăng chờ đợi. Không ngờ chẳng bao lâu Thẩm công t.ử đến tìm. Tại hạ và Thẩm công t.ử tuyệt đối ý mạo phạm chư vị, mong vị hiệp sĩ chớ hiểu lầm.”
Người cầm kiếm thấy Lục Nguyên Thanh lời lẽ chân thành, ứng xử chừng mực, cũng nhận phần nóng vội. Bèn chắp tay đáp: “Tại hạ Vũ Thiếu Lăng. Vừa đang tế bái bạn cũ, lòng bi thương, thấy nóc nhà, tưởng là…” Hắn ngừng tiếp: “Nếu quấy rầy Lục công t.ử và Thẩm đại nhân, Thiếu Lăng xin tạ tội.”
Thẩm Bạch bật ha hả, đầu chỉ tay: “Đây là Ngọc Đường. Hắn chỉ bảo vệ chứ ý nhằm Vũ công tử, mong chớ trách.”
Mấy họ mái nhà, qua kẻ giải thích và xin . sân thì sốt ruột, chỉ Thạch Bạch Gia gọi lớn: “Này Thiếu Lăng, rốt cuộc đó xảy chuyện gì ? Nếu gì thì mau xuống đây chuyện ? Lầu Thiên Hương của ăn đàng hoàng, các ngươi đừng để quan sai kéo đến đấy!”
Lục Nguyên Thanh thì bật , lẩm bẩm: “Quan sai? Ở đây quan lớn hơn , còn cần quan sai gì?” Rồi chỉ xuống sân: “Thẩm , chi bằng chúng xuống .”
Thẩm Bạch gật đầu. Ngay đó Tống Ngọc Đường vòng tay qua eo , nhẹ nhàng đưa đáp xuống sân. Vũ Thiếu Lăng cũng theo nhảy xuống.
Chỉ còn Lục Nguyên Thanh trơ trọi mái nhà. Hắn chẳng mấy bận tâm, thong thả vài bước, cúi mò mẫm trong bóng tối hai tay bám chắc lấy một vật. Hắn xoay , men theo đó từ từ trèo xuống. Đến khi hai chân chạm đất, ngẩng đầu lên thấy đang với đủ loại ánh mắt.
Hắn ngẩn thong thả giải thích: “Ta thấy trong sân một chiếc thang nên tiện tay mượn dùng.”
Mắt Tống Ngọc Đường trợn tròn kinh ngạc, trừng Lục Nguyên Thanh hồi lâu, cuối cùng mới ủ rũ ghé sát tai Thẩm Bạch, nghiến răng thì thầm: “Công t.ử thắng !”
Thẩm Bạch mỉm : “Có gì , ngươi nhớ đưa bạc cho là .”
Tống Ngọc Đường mặt mày khổ sở, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đa nghi? Lục Nguyên Thanh chỉ là một thư sinh bình thường, yếu đến mức trói gà chặt? Còn trèo thang… đúng là phá hỏng cả cảnh !
Thạch Bạch Gia nghĩ thầm: Dù Thẩm Bạch cũng là tân Huyện lệnh của Biện Thành, là quan gia. Cho dù trông vẻ hiền hòa dễ gần, hề chút quan cách, nhưng quan vẫn là quan, thể so với thường dân? Huống hồ Vũ Thiếu Lăng còn rút kiếm dọa . Lầu Thiên Hương của ăn buôn bán, nếu đắc tội quan phủ thì chỉ bất lợi.
Nghĩ , nàng vội tươi , chắp tay : “Thẩm đại nhân, chúng tiểu nữ nào ngài đang nóc nhà ngắm trăng! Nếu sớm , ắt chuẩn sẵn rượu ngon mỹ vị hầu hạ… Chỉ là Thiếu Lăng tính tình nóng nảy, cố ý mạo phạm đại nhân. Mong đại nhân rộng lòng bỏ qua, tiểu nữ Thạch Bạch Gia xin tạ tội.”
Thẩm Bạch ung dung hòa nhã, nhẹ nhàng khoát tay: “Hôm nay là Thẩm mỗ đường đột, phiền chư vị tế bái bạn cũ, thật lấy áy náy. Trời muộn, tại hạ xin cáo lui, dám quấy rầy thêm. Ngọc Đường, đưa tiền rượu cho bà chủ Thạch.”
Thạch Bạch Gia vội xua tay lia lịa: “Không , ! Hôm nay vốn dĩ hẹn mời Lục công t.ử uống rượu, nào ngờ bạn của Lục công t.ử chính là Thẩm đại nhân. Quý nhân ghé thăm, thể bỏ lỡ? Mong đại nhân nể mặt, tiểu nữ lập tức chuẩn tiệc rượu, coi như là đón gió tẩy trần và tạ với đại nhân.”
Thẩm Bạch định từ chối, thấy Lục Nguyên Thanh lập tức gật đầu lia lịa: “Thẩm , bà chủ Thạch lòng thành như , chúng cũng nên khách sáo quá mà khiến nàng khó xử.”
Thẩm Bạch thấy Lục Nguyên Thanh ở , bản cũng vội rời , bèn gật đầu: “Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh.”
Khi rời sân, Thẩm Bạch liếc về phía bàn thờ nơi Thạch Bạch Gia và đốt hương. Trên đó chẳng thứ gì, ngay cả linh vị cũng . Không rõ họ đang tế ai mà giấu giếm như .
…
Vẫn là gian phòng cũ, chỉ đổi sang một chiếc bàn lớn hơn. Tám quây tròn , khí bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.
Thạch Bạch Gia nhanh nhẹn nâng chén: “Chén đầu tiên kính Thẩm đại nhân, mong đại nhân chiếu cố lầu Thiên Hương của chúng nhiều hơn. Tiểu nữ xin cạn !”
Bị nàng tâng bốc như thế, Thẩm Bạch nâng chén cũng thấy ngại, đành mỉm nâng ly: “Thẩm mỗ tửu lượng kém, nào dám sánh với sự hào sảng của bà chủ Thạch. Xin cạn một chén, còn chư vị cứ tùy ý.”
Thạch Bạch Gia thấy đây là cơ hội trời cho để kết giao với vị tân Huyện lệnh, lập tức sang giới thiệu: “Đại nhân tới Biện Thành, hẳn nhiều chỗ còn quen. May , hôm nay các bạn đây đều là ăn ở khắp Biện Thành. Sau nếu đại nhân cần giúp đỡ, ắt sẽ lúc cần đến họ.”
Nói đoạn, nàng chỉ sang bên trái: “Vị là Hàn Thiên Chi của Mạc Sầu Đường. Y quán Mạc Sầu Đường là y quán nhất Biện Thành, mà Hàn đây cũng là y giả giỏi nhất thành. Không chỉ , mà bách tính Biện Thành đều công nhận.”
Hàn Thiên Chi vốn khéo léo như Thạch Bạch Gia, khen thì mặt đỏ bừng, lúng túng đáp lời. lúc , phụ họa: “Không sai, quả thật là ! Trên đường đến lầu Thiên Hương, Hàn tiểu thư dân chúng biếu tặng đủ thứ, nhiều đến mức kinh ngạc.”
Hàn Thiên Chi ngẩng đầu, thấy chính là Lục Nguyên Thanh. Hắn mỉm ấm áp, nàng cũng đáp bằng một nụ dịu dàng.
Thạch Bạch Gia vội vàng gật đầu, chỉ sang bên : “Vị là Văn Thư Nguyệt của Chí Vận Trai. Chữ nghĩa, thư họa của Chí Vận Trai muôn hình vạn trạng, khiến hoa cả mắt. Đại nhân nếu cần sách vở gì thì chẳng cần khác, chỉ cần ghé Chí Vận Trai một vòng là đủ.”
Thẩm Bạch bèn mỉm , đảo mắt về phía Văn Thư Nguyệt. Nàng đôi mắt hờ hững, ngay cả ý cũng lãnh đạm, thoạt hẳn là một vô cùng thanh cao.
Văn Thư Nguyệt thấy ánh mắt Thẩm Bạch quét tới, vội dậy hành lễ, đó xuống, nét mặt vẫn chút biểu cảm.
Thạch Bạch Gia chỉ sang nam t.ử rút kiếm tấn công Thẩm Bạch: “Vị là Vũ công t.ử Vũ Thiếu Lăng của tiêu cục Uy Lăng.” Nói xong chỉ sang nữ t.ử xinh ngay ngắn bên cạnh : “Còn đây là Liễu cô nương Liễu Cầm Phong của Tiêu Tương Quán.”
Thẩm Bạch lượt qua hai , trong lòng thầm nghĩ, hai thì nàng tâng bốc quá lời. Tiêu cục Uy Lăng tất nhiên là nghề hộ tống, bảo tiêu. Tiêu Tương Quán thì nghề gì? Nghe tên cũng nhã nhặn, chẳng lẽ cũng là hiệu sách?
Đang ngẫm nghĩ thì hỏi : “Tiêu Tương Quán là nghề gì ?”
Người cất lời ai khác chính là Lục Nguyên Thanh đang ngẩn ngơ. Nhìn vẻ ngây ngô , chẳng hiểu Thẩm Bạch bật .
Liễu Cầm Phong vốn từ đầu đến giờ luôn tỏ vẻ lười nhác, lúc chỉ nhạt: “Tiêu Tương Quán vốn là kỹ viện, mong Thẩm đại nhân thường xuyên ghé ủng hộ.”
Lục Nguyên Thanh liền sặc nước, ho sù sụ. Mãi mới dịu , ngẩng đầu lên liền chạm nụ châm biếm của Liễu Cầm Phong, bèn chút ngượng ngập : “Hổ thẹn, hổ thẹn.”
Liễu Cầm Phong chẳng mảy may để ý, : “Lục công t.ử chịu khó đến ủng hộ vài thì tất nhiên sẽ chẳng còn ngây ngô thế nữa.” Nói xong, nàng cúi đầu mân mê tua rua vạt váy.
Rượu qua ba tuần, còn gò bó như lúc đầu. Giữa lúc hứng khởi, Thạch Bạch Gia hỏi: “Không Thẩm đại nhân là phương nào?”
Thẩm Bạch mỉm : “Kinh Thành.”
“Ồ? Quả là nơi , chân thiên t.ử hẳn là náo nhiệt lắm? Phủ của Thẩm đại nhân hẳn cũng là danh môn vọng tộc? Nhìn khí độ bất phàm, cử chỉ tao nhã của đại nhân, ắt hẳn gia thế phi thường.”
Thẩm Bạch đáp lời: “Dưới chân thiên t.ử thì náo nhiệt là thật, còn nơi thì tùy mà thôi. Gia phụ tuy quan trong triều, nhưng gia thế quan thì chẳng dám nhận, bà chủ Thạch quá lời .” Nói đến đây, đột ngột chuyển chủ đề: “Không các vị đang tế bái ai ?”
Lời thốt , bầu khí náo nhiệt lập tức chùng xuống mấy phần. Nụ của Thạch Bạch Gia cứng đờ, nàng thở dài một tiếng : “Đại nhân hỏi, tiểu nữ cũng tiện giấu. Vừa chúng tế bái một vị cố nhân. Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh, sớm rời cõi đời, thật đáng thương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-4-khong-danh-khong-quen.html.]
Lục Nguyên Thanh xong thì nhíu mày.
Thẩm Bạch hỏi: “Thì cố nhân là nữ tử, chẳng nàng vì mà qua đời?”
Thạch Bạch Gia dường như ngờ truy hỏi, sững , bất đắc dĩ trả lời: “Bệnh nặng lâu ngày… bệnh mãi khỏi nên qua đời.”
“Ồ.” Thẩm Bạch thì hỏi thêm nữa. Hắn ngẩng đầu về phía Lục Nguyên Thanh, thấy chau mày càng lúc càng chặt, đó đưa tay gõ nhẹ lên trán, tựa như đầu đang đau dữ dội.
“Lục khỏe ư?”
Lục Nguyên Thanh ngẩng đầu, lắc lắc: “Hình như men rượu bốc lên, đầu đau…”
Thẩm Bạch gật đầu, sang Thạch Bạch Gia: “Hôm nay đa tạ rượu ngon của bà chủ Thạch, nhưng trời quá khuya, Lục khỏe, chúng xin phép cáo lui, dám phiền thêm.” Nói xong, dậy, thong thả bước đến bên Lục Nguyên Thanh, kéo tay áo : “Lục , chúng thôi.”
Lục Nguyên Thanh vẫn còn ngơ ngác, chỉ vô thức “ồ” một tiếng, thuận theo lực kéo của Thẩm Bạch mà dậy, hành lễ cáo biệt mới cùng Thẩm Bạch bước ngoài.
Ra khỏi lầu Thiên Hương, làn gió đêm mát rượi thổi qua, đầu óc Lục Nguyên Thanh tỉnh táo hơn ít. Hắn rút tay khỏi tay Thẩm Bạch, mỉm : “Vì Thẩm hỏi thêm nữa?”
Thẩm Bạch thấy cẩn trọng lùi vài bước, cũng mỉm : “Hỏi gì?”
Lục Nguyên Thanh bước lên : “Thẩm chẳng để tâm đến tế bái đó ? Khi nãy còn lén quan sát hồi lâu, chỉ tiếc là bài vị, cũng chẳng ghi tên… như thế chẳng càng khiến Thẩm tò mò hơn ?”
Thẩm Bạch chẳng hề ngạc nhiên khi nhận , chỉ : “Ta hứng thú với bất cứ việc gì khiến chú ý. Chỉ Lục giống ?”
Lục Nguyên Thanh nghiêng đầu hồi lâu mới : “Vậy Thẩm nhận một điều thú vị ?”
Thẩm Bạch , trong mắt lóe sáng, mỉm : “Lục khoan hãy , để đoán thử xem, ?”
Lục Nguyên Thanh im lặng .
“Vừa bà chủ Thạch nhắc năm họ cùng vị cố nhân khuất kết bái, mà vị cố nhân cũng là nữ tử. Vậy thì thú vị lắm, sáu kết nghĩa, ngoài Vũ Thiếu Lăng công t.ử thì còn đều là nữ. Một trai giữa đám phụ nữ, chẳng lẽ thấy ngượng ngập ? Ta đoán vị Vũ công t.ử thật cũng là nữ.”
Lục Nguyên Thanh “” một tiếng: “Ta nghĩ điểm , hẳn chỉ là phỏng đoán đơn thuần của Thẩm ?”
Thẩm Bạch bật : “Lục quả nhiên khiến thất vọng. , chỉ đoán mò.”
“Vậy để đoán thử xem, Vũ công t.ử để lộ sơ hở ở mà Thẩm thấu phận?”
Thẩm Bạch nhướng mày: “Mời Lục chỉ giáo.”
Lục Nguyên Thanh : “Khi nãy tiệc, Vũ công t.ử cạnh Thẩm , suốt buổi ít lời, chắc chắn lỡ miệng. Nếu lời thì hẳn là tướng mạo. Ta quan sát, lúc đầu Thẩm vẫn vô tình chạm tay áo với Vũ công tử, khéo léo giữ cách. Vậy thì hẳn lúc đầu Thẩm nhận , về mới phát giác. hai tiếp xúc nào khác, thấy cũng chỉ là góc nghiêng khuôn mặt. Mà góc nghiêng thì thể lộ sơ hở gì? Ta nghĩ nghĩ , chỉ một điểm, là vết tích bấm lỗ tai. Thẩm , đúng ?”
Thẩm Bạch xong thì bật , đang định trả lời thì bỗng một cơn gió lướt qua. Một bóng đen lóe lên nhanh như chớp, thoáng chốc vút qua đỉnh đầu họ, tựa như một dải sương đen mờ mịt.
Ngay khoảnh khắc hai cảm nhận bóng , Tống Ngọc Đường vốn theo từ xa như tên rời cung lao vọt đến. Chỉ thoáng chốc, nơi đó chỉ còn Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh.
Hai , Lục Nguyên Thanh ho khan một tiếng: “Người theo là cao thủ ?”
Thẩm Bạch lắc đầu bất đắc dĩ: “Không tùy tùng, Ngọc Đường là hộ vệ của .”
Lục Nguyên Thanh như chẳng thấy: “Có hộ vệ như kề cận, xem Thẩm chỉ đơn thuần là tò mò nhỉ?”
Thẩm Bạch mỉm , lắc đầu: “Lục dường như quên một điều, tuy chính thức nhậm chức nhưng vẫn là quan phụ mẫu mới của Biện Thành. Đây lo chuyện bao đồng, mà là bổn phận của .”
Lục Nguyên Thanh “” một tiếng: “Về .”
Vừa thấy sắc mặt của Tống Ngọc Đường, Thẩm Bạch y đuổi hụt. Biết tính y, cũng chẳng hỏi thêm.
Chỉ thấy Tống Ngọc Đường chậm rãi xòe bàn tay, trong lòng bàn tay một mảnh vải sáng bóng. Vừa chạm thấy đó là một góc áo.
“Vải thật lạ.” Lục Nguyên Thanh mặc kệ ánh mắt khó chịu của Tống Ngọc Đường, từ tốn đưa tay nhận lấy. Vải mỏng mà mát lạnh, tựa như chạm lưỡi dao, tuy mỏng nhưng dẻo dai, bên trong dường như còn gói thứ gì đó. Hắn khẽ động tay, vật gói bên trong liền lộ mắt ba , đó là một sợi tóc đen.
Thẩm Bạch lắc đầu nhẹ: “Ngọc Đường, ngươi nhặt tín vật định tình của khác thế ?”
Tống Ngọc Đường bất đắc dĩ: “Kẻ khinh công tệ, dù đuổi sát gót vẫn theo kịp. Vật là đ.á.n.h rơi, hẳn là ép gấp quá nên mới thất thủ.”
Đang , Lục Nguyên Thanh đưa mảnh vải lên mũi ngửi, hỏi: “Mùi gì đây? Thơm quá…”
Tống Ngọc Đường thấy tự tiện, càng thêm khó chịu, nhạt: “Thơm ư? Tóc nữ t.ử chẳng thơm?” đưa vải lên ngửi, mặt y bỗng biến sắc, lạnh hẳn , buông một câu: “Vô sỉ đến cực điểm!”
Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đồng thanh: “Ai vô sỉ đến cực điểm?”
Tống Ngọc Đường từng là thiếu hiệp nổi danh giang hồ, đối với thủ đoạn tự nhiên rõ. Y cau mày: “Loại hương gọi là Mỹ Nhân Kiều… là thứ mê hương hạ tiện của bọn dâm tặc.”
Lục Nguyên Thanh ngộ , “Ồ” một tiếng: “Thì kẻ là ‘hái hoa tặc’?”
“Hái hoa tặc?” Tống Ngọc Đường phì một tiếng khinh miệt: “Rõ ràng là tên dâm tặc!”
“Không hẳn, hẳn.” Lục Nguyên Thanh lắc đầu, giọng ngân nga: “Dẫu là dâm tặc thì cũng là dâm tặc si tình. Thử nghĩ xem, còn giữ tóc của nữ t.ử bên , hẳn chẳng kẻ vô tình vô nghĩa.”
Thẩm Bạch xong, một hồi hỏi: “Ý Lục là?”
Lục Nguyên Thanh ngáp một cái, lười biếng : “Ý là trời khuya lắm , chúng thật sự cần bàn chuyện tên dâm tặc si tình giữa đường phố Biện Thành ?”
Thẩm Bạch mỉm : “Vậy Lục định ?”
Lục Nguyên Thanh ngơ ngác con phố dài trong đêm, lâu mới thở dài: “Không .”