Biến Diện Sư Gia - Chương 3: Tân Huyện lệnh của Biện Thành
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:36:54
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường một một bước lầu Thiên Hương. Tiểu nhị Tiểu Lý vốn nhiệt tình hiếu khách, vội vàng tiến lên đón, mặt mày hớn hở chào: “Ôi chao, vị gia đây, mời ngài trong!”
Người đàn ông ung dung mỉm : “Phiền tiểu cho một gian nhã thất, lát nữa mời một bạn đến dùng tiệc.”
Tiểu Lý gượng: “Thật chẳng may thưa gia, gian nhã thất cuối cùng dành cho bạn của bà chủ chúng , thực sự đắc tội. Hay là gia tạm ở đại sảnh?” Vừa chỉ đại sảnh huyên náo.
Tống Ngọc Đường ngẩng đầu liếc qua đại sảnh, chắc nịch, nghiêng ghé sát tai Thẩm Bạch thì thầm: “Công tử, vị công t.ử họ Lục vốn trong lầu Thiên Hương … Thần sớm , thể tới kịp.”
Thẩm Bạch mỉm , sang hỏi Tiểu Lý: “Phiền tiểu , thấy một vị công t.ử trẻ tuổi… đúng , vị công t.ử họ Lục ?”
Tiểu Lý Thẩm Bạch, ánh mắt đầy nghi hoặc, dè dặt hỏi: “Xin công t.ử chớ trách, chẳng công t.ử họ Thẩm?”
Tống Ngọc Đường lập tức bước lên nửa bước, chắn Thẩm Bạch, cảnh giác hỏi: “Làm ngươi công t.ử nhà họ Thẩm?”
Tiểu Lý thấy dáng vẻ phòng của y, hoảng hồn đáp: “Vừa vị Lục công t.ử dặn , nếu lát nữa vị Thẩm công t.ử tới thì mời ngài nhã thất Trúc… ngài ở đó chờ lâu .”
Lời dứt, cả Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường đều sững sờ. Thẩm Bạch bật : “Ngọc Đường, ngươi thua , xem vị Lục đợi từ lâu.”
Sắc mặt Tống Ngọc Đường cực kỳ khó tin: “Sao thể? Ngựa công t.ử và thần cưỡi là thần mã, lẽ nào thua đôi chân của một thư sinh trói gà chặt? Không thể nào, thể nào!”
Thẩm Bạch ung dung chỉnh tay áo, mỉm với y: “Ngọc Đường, đúng sai, chúng xem thì rõ.” Nói thẳng lên , quên nhã nhặn với Tiểu Lý: “Vậy phiền tiểu dẫn đường. Tại hạ chính là vị Thẩm công t.ử mà Lục công t.ử nhắc tới.”
Đẩy cửa phòng Trúc, Thẩm Bạch quanh gian nhã thất: trang trí tinh xảo, xa hoa mà phô trương, nội hàm mà trang nhã, hai vẻ hòa hợp chút gượng ép.
Trong phòng trống .
Trên bàn tiệc bày sẵn rượu và thức ăn, hương thơm lừng lan khắp gian phòng khiến thèm thuồng.
Tống Ngọc Đường theo cau mày: “Công tử, hình như thần chẳng thấy bóng dáng vị Lục công t.ử cả.”
Thẩm Bạch cũng khựng , thì đột nhiên Tống Ngọc Đường ghé sát tai : “Trên mái .” Vừa cẩn thận chắn Thẩm Bạch, tay trong tay áo siết chặt.
Thẩm Bạch đảo mắt quanh phòng, trầm ngâm giây lát bật , phất tay: “Ngọc Đường, e rằng vị Lục chờ chúng lâu quá nên lên mái ngắm trăng .”
Ngọc Đường cũng quanh, thấy bàn bày nhiều món ăn nhưng thiếu rượu, chắc hẳn mang rượu lên mái. Nghĩ thế y càng cau mày: “Công tử, nếu mái quả là vị Lục công t.ử , thần thấy chi bằng nên tránh xa . Công t.ử ép rời Kinh Thành đến nơi Huyện lệnh, tuy xa Kinh Thành, nhưng chung quy là lạ nước lạ cái. Vị Lục công t.ử quá đỗi kỳ lạ… rõ ràng khí tức của luyện võ, vì thể đến chúng ? Hơn nữa còn uống rượu mái… Ngọc Đường thấy chuyện quá mức quái dị, mong công t.ử đừng vì tò mò mà tự chuốc phiền toái. Lão gia khi cũng căn dặn thần chăm sóc công t.ử thật .”
Thẩm Bạch xong vỗ nhẹ vai y, ôn hòa : “Ngọc Đường, ngươi điều gì cũng , chỉ là quá lo xa. Bao năm qua ngươi theo , tính tình giống phụ ?” Nói đoạn chợt nhớ điều gì, y mỉm , chẳng để ý đến Tống Ngọc Đường nữa mà bước khỏi phòng Trúc.
Tống Ngọc Đường bất đắc dĩ theo bóng lưng Thẩm Bạch, lẩm bẩm: “Đây của thần? Nếu công t.ử luôn khiến lo lắng, thần nào cần khổ sở thế … Haizz!” Miệng thì oán trách nhưng chân bước theo sát rời.
Trên mái nhà, Lục Nguyên Thanh gối tay trái đầu, tay cầm bình rượu sứ trắng, ngửa cổ uống từng ngụm. Một lúc , nghiêng , bỏ tay khỏi đầu, chống xuống mái ngói, tiện thể nhấc một viên ngói lên. Viên ngói lớn, nhưng khe hở bên đủ để thu trọn cảnh trong phòng tầm mắt .
Trong phòng năm : bốn nữ, một nam. Năm quanh bàn tiệc, hề chật chội mà còn chừa một chỗ trống. Trên bàn chỗ đó bày đủ bát đũa như thể vẫn còn tới.
Trong , những Lục Nguyên Thanh xa lạ.
Ngồi ở chủ vị là một nữ t.ử áo trắng, dung mạo thanh tú, thần thái lãnh đạm, một nâng chén nhấp rượu. Bên trái nàng là nam t.ử duy nhất, da trắng, mày rậm mắt to, khoé môi nhếch lên, vẻ mặt kiêu căng ngạo mạn. Hắn thoáng chỗ còn trống, ánh mắt tối . Bên nữ t.ử áo trắng là một thiếu nữ diễm lệ, y phục lộng lẫy, dung nhan kiều mị, dù ở giữa đám đông vẫn rực rỡ như lửa. Nàng cúi đầu vân vê tua áo, tỏ vẻ chán chường. Hai còn chính là hai nữ t.ử nãy ở đại sảnh, bên trái là Hàn Thiên Chi, bên là bà chủ lầu Thiên Hương, Thạch Bạch Gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-3-tan-huyen-lenh-cua-bien-thanh.html.]
Mái nhà mà Lục Nguyên Thanh vốn của phòng Trúc, mà là của phòng Cúc nơi Thạch Bạch Gia và nhóm đang . Hai gian phòng kề sát, mái nhà nối liền, mái khó mà phân biệt.
Ánh mắt quét qua từng , dừng ở chỗ trống cùng bộ bát đũa bày sẵn, khóe môi chợt hiện lên một nụ khó hiểu.
Giờ Tuất quá nửa, trăng tròn treo cao, ánh sáng dịu nhẹ chiếu rọi khắp thành, cảnh sắc đẽ, đúng là thời khắc tuyệt hảo để uống rượu ngắm trăng.
Lục Nguyên Thanh đặt viên ngói trở , ngửa cổ tu thêm một ngụm, nhắm mắt như phần mệt mỏi.
Chốc lát , cảm thấy ánh trăng che khuất bèn mở mắt. Đang ngẩn thì bắt gặp một nam t.ử cúi đầu . Nhận tới, “” một tiếng : “Thì là Thẩm công t.ử đến trễ.”
Thẩm Bạch , thuận thế xuống bên cạnh, liếc bình rượu trong tay , lắc đầu thở dài: “Thẩm mỗ thật hổ thẹn, e rằng khiến Lục chờ sốt ruột đến mức lên mái uống rượu một !”
Lục Nguyên Thanh ngẩng trăng, thản nhiên : “Đêm nay trăng , chỉ bỗng uống trăng mà thôi… tiếc là ai bầu bạn.” Giọng nhạt như gió thoảng.
Thẩm Bạch bật : “Chuyện đó gì khó?” Hắn tự nhiên cầm lấy bình rượu từ tay Lục Nguyên Thanh, ngửa cổ uống một ngụm, khen: “Quả nhiên là rượu ‘Thái Chu Thần’ của Biện Thành. Vị rượu êm dịu mềm mại, chẳng khác nào đôi môi thơm mềm của giai nhân trong mộng. Tuyệt diệu, tuyệt diệu!”
“Thái Chu Thần?” Lục Nguyên Thanh ngẩn , lẩm bẩm: “Lại đặt cái tên như …”
lúc , vang lên tiếng cửa mở “kẽo kẹt”, tiếp đến là một loạt tiếng bước chân từ sân vọng lên, nặng nhẹ khác , rõ ràng võ.
Thẩm Bạch nghiêng xuống, thấy trong sân mấy , cả nam lẫn nữ, tổng cộng năm . Trên chiếc bàn cao giữa sân đặt một lư hương, khói nghi ngút bay lên, trong ánh trăng m.ô.n.g lung càng thêm vài phần huyền ảo.
Thẩm Bạch kéo tay áo Lục Nguyên Thanh, mỉm : “Lục , xem kìa…”
Lục Nguyên Thanh dậy, cùng nghiêng xuống, thấy Thạch Bạch Gia đang chia hương cho bốn , cả năm cùng quỳ xuống giữa sân.
Không ai mở lời , chỉ họ đồng thanh: “Không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉ nguyện c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm.”
Thạch Bạch Gia gom nhang trong tay từng , cắm cả lư hương, thở dài: “Kiếm Vân, hôm nay là sinh nhật , đều đến, chỉ thiếu ngươi… Ba năm … Kiếm Vân, chẳng bên ngươi bình an ?”
Thẩm Bạch gật đầu, với Lục Nguyên Thanh: “Xem là đang tế bạn khuất.”
Lục Nguyên Thanh ngẩn ngơ lẩm bẩm: “Không cầu cùng sinh, chỉ nguyện cùng tử… quả thật cảm động vô cùng…” Giọng nặng trĩu như điều gì đè nén.
Lời dứt, bỗng một vệt sáng từ lưỡi kiếm xé toang màn đêm, c.h.é.m thẳng về phía hai . Cùng với đó là tiếng quát lạnh lùng: “Kẻ nào? Nửa đêm nửa hôm lén lút mái nhà định gì?”
Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đều giật , thoáng chốc quên cả né tránh. lúc nguy hiểm, một thanh trường kiếm bất ngờ xuất hiện, hai lưỡi kiếm chạm tóe lửa, đó hai tách , nhẹ nhàng đáp xuống mái ngói, lặng lẽ .
Dưới sân nóng ruột hỏi: “Thiếu Lăng, là ai ? Đừng thương vô tội!” Người lên tiếng chính là Hàn Thiên Chi, bản năng của một y giả khiến nàng buột miệng.
Người cầm kiếm gần Thẩm Bạch hừ một tiếng, thấy công t.ử bình an mới quát lớn: “Ngươi là ai? Ra tay tàn độc như ! Một kiếm chẳng phân đen trắng, lỡ hại đến đại nhân nhà , ngươi đền nổi mạng ?” Người nổi giận chính là Tống Ngọc Đường.
Nguy hiểm quá! Chỉ chậm một bước thôi, chẳng công t.ử một kiếm đó xiên qua ?
“Đại nhân?” Mấy sân đều sửng sốt.
Thẩm Bạch chỉnh vạt áo, chậm rãi dậy, về phía kẻ định đ.â.m , ôm quyền : “Tại hạ Thẩm Bạch, Tri huyện mới nhậm chức của Biện Thành, chính thất phẩm.”