Biến Diện Sư Gia - Chương 26: Con đường phía trước còn dài
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:27
Lượt xem: 250
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án hái hoa tặc cuối cùng cũng khép . Hồng Y c.h.ế.t, còn g.i.ế.c Hồng Y là Tiêu Ức cũng c.h.ế.t.
Sau đó, Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch tìm thấy căn mật thất từng giam giữ Hồng Y trong phòng Tiêu Ức, và họ phát hiện chiếc lá liễu mà nàng từng vốn đặt bên gối của ở gầm giường. Nghĩ cũng thật nực , chiếc lá liễu mà Tiêu Ức nghĩ Hồng Y lấy thực vẫn ở trong phòng nàng, còn chiếc lá liễu mà nàng thấy trong tay Hồng Y thực chất là của Tịch Lộ.
Có lẽ nếu vì điều , Tiêu Ức nghĩ Hồng Y thích Lưu Lập Dương, từ đó nghi ngờ đứa trẻ trong bụng Hồng Y là của , và càng đến mức xuống tay g.i.ế.c nàng…
đời chữ “nếu như”, ai thể dự đoán đổi kết cục, cũng như Hồng Y và Tiêu Ức thực sự c.h.ế.t , tất cả đều thể đổi.
Vụ án hái hoa tặc tưởng chừng kết thúc, nhưng vụ án Liễu Âm và vụ mật án của tiêu cục Thừa An vốn dẫn từ đó vẫn hồi kết…
Lục Nguyên Thanh đề nghị đến đại lao thăm Lưu Lập Dương. Vì rõ Thẩm Bạch xưa nay vốn ưa hành vi của , y vốn tưởng Thẩm Bạch sẽ chút dị nghị, nhưng chỉ y nhạt gật đầu đồng ý.
Không khí âm u trong lao ngục khiến mỗi thở đều trở nên khó chịu. Lục Nguyên Thanh song sắt đàn ông tuấn tú xuất chúng bên trong, một dung mạo khiến động lòng nhưng những việc hèn hạ bẩn thỉu nhất đời, dù thế nào cũng khiến tiếc nuối.
Lục Nguyên Thanh khẽ ho một tiếng : “Lưu Lập Dương, ngày mai sẽ áp giải ngươi kinh. Án của ngươi chuyển giao cho Đại Lý Tự, sẽ xét xử cùng các án cũ tồn đọng ở Hình Bộ. Ngươi hẳn cũng đó sẽ là kết cục gì nhỉ.”
Lưu Lập Dương chỉ yên trong ngục, một lời, giống như thấy lời Lục Nguyên Thanh.
Nói xong những điều đó, Lục Nguyên Thanh mỉm , khẽ : “Tịch Lộ gặp ngươi, đưa nàng đến .” Rồi y dừng một chút: “Ngươi gặp nàng ?”
Hỏi xong, Lục Nguyên Thanh chăm chú quan sát gương mặt Lưu Lập Dương, dường như lông mày động đậy. Hồi lâu, Lục Nguyên Thanh bèn tự giễu : “ , ngươi hóa ngốc , còn nhớ Tịch Lộ? Chỉ đáng thương cho nữ t.ử một lòng vì ngươi…” Lời dứt, y khẽ thở dài, xoay định rời .
“Đừng .” Dường như lâu mở miệng, hai chữ cực kỳ khó nhọc, phát âm méo mó, nhưng trong ngục tĩnh nên Lục Nguyên Thanh rõ ràng. Y mỉm đầu Lưu Lập Dương, như chờ tiếp.
Lưu Lập Dương thở hắt một : “Ta gặp nàng.”
Lục Nguyên Thanh sâu hơn: “Ngươi gặp ai?”
Âm thanh rõ ràng như trẻ nhỏ học bật từ môi : “Tịch Lộ.”
Lục Nguyên Thanh chỉ , hồi lâu mới : “Được.”
Lục Nguyên Thanh bước khỏi ngục, Tịch Lộ đang sốt ruột chờ ở cửa. Nàng thấy y bước , vội tiến lên hỏi: “Lục công tử, …” Dường như hỏi gì nhưng cuối cùng dám thốt .
Lục Nguyên Thanh mỉm ôn hòa: “Vào , gặp ngươi.”
Tịch Lộ kinh ngạc y, luống cuống: “Thật ? Thật ?”
Lục Nguyên Thanh chỉ mỉm , khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-26-con-duong-phia-truoc-con-dai.html.]
Tịch Lộ lập tức lao ngục, lời cảm tạ còn vang bên tai: “Cảm ơn Lục công tử!”
Tịch Lộ song sắt, đàn ông bên trong mà kìm nụ , thấy thật ngốc bèn vội nén xuống.
Trong lúc biểu cảm khuôn mặt nàng biến đổi liên tục, Lưu Lập Dương cuối cùng cũng về phía nàng, trong mắt hiện lên một sự ngờ vực, càng lâu, sự ngờ vực càng rõ.
Cuối cùng hỏi: “Ngươi… hận ? Họ đều hận , vì ngươi hận?”
Tịch Lộ chỉ chăm chú , hồi lâu mới : “Không , cũng , lẽ bao năm nay chỉ đợi một ngươi, ngươi tin ?”
Lưu Lập Dương nhếch môi: “Người như gì đáng để ngươi ?”
Tịch Lộ lắc đầu: “Ta thấy đáng là .”
Lưu Lập Dương trầm mặc một lúc mới khó nhọc : “Mẹ cha g.i.ế.c c.h.ế.t, tận mắt thấy. Khi đó, đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng cha tay chút do dự… Từ lúc , hận tất cả , hận nhất là cha . Mỗi ngày, đều nghĩ để khiến ông đau đớn, khiến ông đau khổ như và đứa trẻ chào đời trong bụng bà. Sau , vô tình thấy Ngụy thúc mắng Ngụy Châu: ‘Ngươi bất tài như thế! Ngươi chẳng chịu tiến bộ, cha đau lòng thế nào ?’ Ta cuối cùng cũng hiểu, cha đau khổ thì hủy hoại con trai ông . Tiếc là ông chỉ là con trai, nên chỉ thể hủy hoại chính …”
Lưu Lập Dương giọt lệ dần tụ nơi mắt Tịch Lộ, bỗng nhíu mày, siết chặt nắm tay, hồi lâu mới yếu ớt : “Ngươi là phụ nữ đầu tiên của … Đêm đó, thật chẳng thấy vui sướng gì. Ta hiểu vì ngươi trách . Ngay cả còn trách bản , mỗi thấy ngươi, thấy thật bẩn thỉu! Ta thật sự gặp ngươi, ngươi cứ bám theo mãi thế?”
Nước mắt Tịch Lộ cuối cùng kìm , rơi xuống: “Ta… thì ngươi thấy đến …” Giọt lệ dường như trọng lượng, từng hạt rơi xuống nền đất bẩn của nhà ngục, khơi lên từng lớp bụi mờ.
“Không…” Lưu Lập Dương chậm rãi dậy, bước về phía nàng hai bước dừng , cuối cùng xoay lưng về phía nàng, khẽ : “Xin .”
Tịch Lộ kinh ngạc: “Gì cơ?”
Lưu Lập Dương dường như mệt mỏi đến tột cùng: “Ngoài xin , còn thể gì với ngươi. Ngày mai, sẽ áp giải kinh. Hôm nay chia tay, e chẳng còn ngày gặp . Ngươi , đừng theo nữa. Là với ngươi… Ngươi .”
Tịch Lộ : “Không, sẽ ở bên . Bao năm nay đuổi theo bóng , giờ mệt , còn sức đuổi nữa. Vậy hãy để ở bên , cùng đoạn đường cuối cùng , sẽ theo kinh.”
Tàn dương phủ lên nhà ngục lạnh lẽo một lớp ánh sáng ấm áp. Lưu Lập Dương và Tịch Lộ lặng lẽ một lời…
Áp giải cùng Lưu Lập Dương còn Lưu Đại Thành và vài khác. Vụ án của tiêu cục Thừa An xảy từ Lai Châu, nên theo phê chuẩn của Hình Bộ, tất cả sẽ áp giải về nguyên quán, giao cho phủ nha Lai Châu thẩm lý.
Lục Nguyên Thanh đoàn xe tù chậm rãi lăn bánh, Ngụy Châu vẫn yên trong chiếc xe cuối cùng, bèn bước đến thấp giọng : “Thực đêm đó, ngươi nhà xác để hủy t.h.i t.h.ể của Hồng Y, đúng ?”
Ngụy Châu khẽ nghiêng đầu y, vị sư gia trẻ tuổi tiếp lời: “Ngươi phát hiện Hồng Y c.h.ế.t, thực ngươi đau lòng và hoảng loạn hơn, nên mới vội vàng đến nha môn gõ trống. đó, ắt là Lưu Đại Thành hoặc cha ngươi, Ngụy Trung Minh, mắng ngươi, bởi hành động nông nổi của ngươi khiến quan phủ nhúng tay, thể nhân đó điều tra vụ án năm xưa ở Lai Châu. Còn chuyện ngươi lén nhà xác đêm đó, là vì áp lực quá lớn, họ nghĩ hủy t.h.i t.h.ể Hồng Y thì quan phủ sẽ còn manh mối, vụ án lẽ cũng sẽ chìm xuống, đúng ?”
Ngụy Châu t.h.ả.m thiết: “Lục sư gia đoán đúng, gần như khiến kinh ngạc. Lục sư gia thể khiến c.h.ế.t sống ?”
Lục Nguyên Thanh khựng , hồi lâu mới mỉm : “Đến giờ phút , mới thật sự tin ngươi từng thật lòng yêu Hồng Y.”
Môi Ngụy Châu khẽ run, cuối cùng chẳng gì nữa, chỉ đến khi đoàn xe tù chầm chậm xa, đến khi biến thành một chấm đen nơi chân trời.