Biến Diện Sư Gia - Chương 24: Cặp chị em song sinh
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:25
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, trong làn khói mờ của Đông viện, bóng tối bắt đầu lan tỏa. Lục Nguyên Thanh và Thiệu Ưng nấp ở chỗ tối nơi mép mái ngói, cẩn thận nghiêng quan sát xuống sân.
Trong viện chẳng hiểu treo đầy những bức màn trướng. Dưới ánh đêm, màn trướng tung bay kéo theo từng đợt sương trắng khiến hoa mắt.
Trong sân ba : một đàn ông trung niên ghế, lưng về phía Lục Nguyên Thanh và Thiệu Ưng nên thấy rõ dung mạo nhưng theo tuổi tác mà đoán, hẳn là cha của Tiêu Tình, Tiêu viên ngoại. Bên cạnh ông là một phụ nữ áo trắng, thần sắc khác hẳn vẻ xinh nhu mì ngày gặp ở Lưu phủ, lúc hiện rõ vẻ lạnh lùng, đó là Lưu phu nhân, Tiêu Tình. Sau lưng nàng còn một a áo xanh, chắc là nha Lục Tú.
Ánh mắt ba đều hướng về cây đào trong sân. Lúc ở Biện Thành, đào đang nở rộ, mà cây đào trong Tiêu phủ càng rực rỡ khác thường. Gió đêm thổi qua, từng cánh hoa đào hồng tươi rơi lả tả, chen chúc rơi xuống đất, giày xéo thành bùn nhơ.
Tiêu Tình khẽ nhỏ với nha áo xanh. Nha liên tục gật đầu, rời một lát trở , trong tay bưng một chậu đồng, bên hông còn kẹp một quyển sách. Nha cung kính đặt chậu đồng gốc đào cẩn thận dâng quyển sách lên cho Tiêu Tình.
Tiêu Tình như ngoảnh Tiêu viên ngoại một cái, đó từ từ quỳ xuống cây đào. Nàng thong thả xé nát quyển sách, nhận lấy mồi lửa từ tay a , thả từng mảnh giấy vụn chậu đồng, lặng lẽ ngọn lửa dần thiêu rụi từng trang giấy. Trong ánh lửa chập chờn, vẻ mặt nàng lộ rõ nỗi bi thương tột cùng, cuối cùng bật nức nở: “Muội , Tình Nhi… Hôm nay là ngày Hàn Thực, và cha đến thăm đây. Tình Nhi, ngoan của , tỷ thật với , oán trách tỷ ? Đây là Tây Sương Ký mà thích nhất, tỷ đốt cho , ? Đừng lạnh nhạt với tỷ, ?”
Nàng lâu, đến khi ngọn lửa nuốt trọn tàn tích của quyển Tây Sương Ký, chỉ còn từng làn khói mỏng, theo gió đêm tan biến hư vô.
Yên lặng một lát, đột nhiên giọng Lưu phu nhân đầy căm hận: “Tình Nhi, cuối cùng tỷ cũng báo thù cho . Kẻ dâm ô nhục thành một kẻ ngốc vô dụng, vĩnh viễn thể tiếp tục hại những cô nương trong sạch lương thiện như nữa… Ta sẽ để c.h.ế.t dễ dàng. Những khổ nhục từng chịu, sẽ bắt nếm trải từng thứ một. Ta sống… , mở mắt từng bước hủy diệt … Quan phủ bắt đầu nghi ngờ Lưu phủ . Tên dâm tặc Lưu Lập Dương, con tiện nhân Hồng Y , cái hạng nhu nhược Lưu Đại Thành tưởng bạc tiền thể giải quyết việc… bọn chúng sẽ nhận quả báo xứng đáng. Muội , cuối cùng cũng thể nhắm mắt nơi chín suối, tỷ rửa sạch mối thù …”
Giọng Lưu phu nhân càng lúc càng cao, chói gắt, mang theo sự cuồng loạn hủy diệt tất cả. Nghe đến đây, Lục Nguyên Thanh khỏi thắt lòng. Y định thở dài, chợt thấy Thiệu Ưng bên cạnh đặt tay lên chuôi đao. Trong chớp mắt, hình tựa như cánh chim ưng xòe rộng, lượn xuống lao thẳng sân, chỉ trong nháy mắt đến mặt đối phương.
Theo hình là thanh đại đao đeo chéo lưng. Lúc ở lưng trông chẳng đáng chú ý, ngay cả khi cầm tay cũng quá nổi bật, thế nhưng giờ phút , khi Thiệu Ưng vung lên, lưỡi đao bừng sáng đến lóa mắt.
Động tác của Thiệu Ưng vô cùng nhanh, từ khi chạm đất đến lúc rút đao chỉ trong một thở, nhưng ngờ Lưu phu nhân còn nhanh hơn. Ngay khi đáp xuống, nàng như từ mặt đất bật thẳng lên, cần mượn lực, thoắt cái nhảy cao đến một trượng. Áo lụa trắng muốt bay phần phật trong gió, thoáng chốc như tiên nữ giáng trần, chỉ là đôi mày mắt từng chan chứa tình ý nay phủ đầy sương lạnh.
Sắc mặt nàng u ám, một cú nhảy chiếm thế thượng phong. Nàng rút một cây tiêu ngắn trong tay áo, vận hết lực đ.á.n.h thẳng xuống từ đỉnh đầu Thiệu Ưng. Vật nhỏ bé nhẹ nhàng trong tay nàng mang theo sát khí lạnh buốt. Thiệu Ưng kinh hãi, dám coi thường đối thủ, vội lực ứng chiến.
Trên mái ngói, Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu. Y sớm đoán Lưu phu nhân tuyệt nữ t.ử tầm thường nên mới kéo Thiệu Ưng cùng để phòng bất trắc. Không ngờ vị bổ đầu tính tình quá nóng nảy, loáng thoáng manh mối kiềm chế nổi, như ngựa sổng chuồng lao xuống. bản lĩnh của Lưu phu nhân cũng vượt ngoài dự liệu, võ công của nàng quả thật đáng sợ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-24-cap-chi-em-song-sinh.html.]
Giờ thì đây?! Lục Nguyên Thanh khó xử hai đang kịch chiến bên , khổ não than: “Ai thể giúp xuống ?”
Trong sân, Tiêu viên ngoại và nha Lục Tú sợ đến ngây , chỉ dám mở to mắt hai bóng di chuyển như chớp. Đột nhiên tiếng lẩm bẩm đầu, cả hai hoảng hốt ngẩng lên, mới phát hiện mái nhà một nữa!
Lục Nguyên Thanh thấy họ ngước , vội nở nụ mà y cho là thiện nhất, vẻ lấy lòng: “Vị tỷ tỷ áo xanh , ờ… trong nhà thang ?”
Lục Tú ngây Lục Nguyên Thanh, nghĩ mãi tại vị công t.ử ngốc nghếch leo lên đó. Hai đang tròn mắt thì Tiêu viên ngoại bỗng : “Lục Tú, nghĩ cách giúp vị công t.ử xuống . Ức nhi điên loạn nhưng chúng thể giống nó. Mau !”
Lục Tú vội đáp, nhanh chân chạy , một lát trở , tay cầm một sợi dây thừng. Nàng chạy đến mái nhà, ngửa mặt gọi lớn: “Công tử, thang, dùng dây ?”
Giọng chân thành đến ngây ngô. Lục Nguyên Thanh chỉ thở dài trong lòng… cô nương Lục Tú hình như đầu óc chút lanh lợi.
Tiêu viên ngoại dường như ý nghĩ của Lục Nguyên Thanh, bèn giải thích: “Lục Tú khờ dại nhưng tâm tính thuần lương, sẽ hại công t.ử .”
Lục Nguyên Thanh thì gật đầu, mỉm với Lục Tú: “Vậy phiền cô nương Lục Tú ném mạnh sợi dây lên cho , chứ?”
Lục Tú gật đầu liên tiếp, lùi mấy bước vung dây ném lên. Sợi dây bay lên rơi xuống, vòng ngay đầu nàng. Lục Tú ngơ ngác dây: “Ủa? Sao trở về ?”
Lục Nguyên Thanh nhíu mày, tiếp tục khích lệ: “Cô nương Lục Tú, lùi thêm chút nữa, ném về phía một chút… đúng , là thế…”
Một một , một tĩnh một động, bận rộn một hồi, cuối cùng đầu của sợi dây cũng tay Lục Nguyên Thanh. Y vui vẻ gật gù: “Dây chắc chắn, đủ để leo xuống .”
Vừa , y buộc chặt dây mép mái, dùng tay thử độ chắc chắn, bảo với Lục Tú: “Lục Tú cô nương lùi xa một chút, xuống đây.”