Biến Diện Sư Gia - Chương 22: Lưu phủ Tiêu thị
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:23
Lượt xem: 247
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch ngờ vực hỏi: “Lưu phu nhân? Là vị nữ t.ử năng nhỏ nhẹ ? Nguyên Thanh thấy nàng điểm nào khả nghi? Nếu thật sự chuyện đều do nàng gây , khó mà tưởng tượng nàng thể sắp đặt nên một kế hoạch như thế!”
Lục Nguyên Thanh ung dung đáp: “Khi tất cả khả năng đều chứng minh là thể, thì cái thể duy nhất còn chính là sự thật của vụ án. Cho dù thoạt vẻ hoang đường, đó vẫn là sự thật.”
Thẩm Bạch im lặng như đang chờ y tiếp. Lục Nguyên Thanh bảo: “Còn nhớ khi thẩm vấn về nha Hồng Y c.h.ế.t ? Lúc , Lưu phu nhân ! Hồng Y và tiểu thư của nàng, tức Lưu phu nhân, vốn chẳng hòa thuận. Chuyện chỉ Ngụy Châu mà ngay cả Tịch Lộ cũng từng nhắc đến. Đã , Hồng Y sợ Lưu phu nhân, chẳng kỳ quái ? Dù cho Lưu phu nhân nghiêm khắc, nên sợ nàng cũng là Hồng Y. Vốn là nha theo hầu từ nhà đẻ, rõ gốc gác, lẽ nàng cận hơn những tỳ nữ mua về mới đúng. Đây là lẽ thường tình.”
Thẩm Bạch , nghĩ kỹ cũng gật đầu: “ thế, đáng lẽ như .”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Ở Lưu phủ, cũng thăm dò danh tiếng của Lưu phu nhân. Người khen nhiều nhưng cũng chẳng tiếng ác gì, xem như là một tầm thường, nổi bật. Vậy cớ gì nàng vô cớ can thiệp chuyện hôn phối của gia bộc và tỳ nữ trong phủ? Chẳng mâu thuẫn ? Cho nên đoán, lý do Hồng Y bất hòa với tiểu thư nhà e chính bởi nàng là nha hồi môn. Vì thế, tiểu thư mới đối với nàng phần kiêng dè. Mà cái quy củ ‘nô bộc và tỳ nữ tự ý tư thông’, hẳn là nhắm riêng Hồng Y.”
Thẩm Bạch hỏi: “Vậy vì Lưu phu nhân như thế?”
Lục Nguyên Thanh đáp: “Có lẽ thế của Lưu phu nhân cũng cần điều tra kỹ lưỡng. Một nữ t.ử thể khiến cha con trong nhà đ.á.n.h đến mức đó, tuyệt đối thể dịu dàng yếu đuối như bề ngoài. Đại nhân tò mò rốt cuộc nàng đóng vai trò gì giữa hai cha con nhà họ Lưu ư?”
Thẩm Bạch ngẫm nghĩ một chút gật đầu: “Để chắc chắn, điều tra rõ lai lịch của nàng cũng là điều cần thiết.”
Dưới triều Minh, hộ tịch quản lý nghiêm ngặt, từ việc phát thẻ hộ tịch cho đến ghi chép loại hộ như dân hộ, thợ thủ công… đều vô cùng đầy đủ. Cho nên, khi một bản hộ tịch chỉnh tề đặt mặt Lục Nguyên Thanh, y càng cảm khái về cái lợi của việc phá án trong nha môn.
Y nhàn nhã lật xem bản hộ tịch văn thư sắp xếp, mắt lướt nhanh một lượt. Bất chợt, ánh mắt y ngưng ở một chỗ, vội ghé sát . Trên đó ghi rõ:
Tiêu Hải Bình, tổ tiên gốc ở Thái Nguyên, Sơn Tây. Ông nội từng là cử nhân nhưng gia tộc suy bại. Đến đời Tiêu Hải Bình thì bỏ văn theo nghiệp thương. Nhà họ Tiêu ở Biện Thành bốn xưởng nhuộm vải, cũng xem như tiểu phú hộ. Vợ mất, hai con gái: trưởng nữ Tiêu Ức, thứ nữ Tiêu Tình. Tiêu Ức qua đời vì bệnh, còn Tiêu Tình gả Lưu phủ…
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm giây lát, gấp sổ hộ tịch lên. Ngoài cửa, nắng vàng chan hòa, ấm áp khắp , thích hợp để dạo chơi. Vì , y rời khỏi nha môn, men theo con phố dài của Biện Thành mà .
Theo địa chỉ ghi trong hộ tịch, chẳng mấy chốc y tìm đến Tiêu trạch. Ngôi nhà tọa lạc ở một nơi cũng khá náo nhiệt. Sáng sớm, gánh bán đậu hũ kịp dọn hàng, thế là Lục Nguyên Thanh xuống quán, gọi cho một bát đậu hũ nóng hổi.
Đậu hũ trắng muốt, thoạt hấp dẫn. Y vui vẻ ăn một miếng. Vì lúc buôn bán bận rộn, chủ quán đậu hũ cũng rảnh rang, thấy khách vẻ trò chuyện thì bèn nhiệt tình tiếp lời.
“Tiểu ca, đậu hũ của ngươi ngon thật, trắng nõn mềm mịn, hẳn là mua đông lắm, ăn chắc chắn phát đạt.” Lục Nguyên Thanh niềm nở, buông lời khen. Chủ quán , mặt cũng nở nụ rạng rỡ.
“Cũng tạm thôi ạ, bán nhiều năm, đều nhờ mấy mối quen giúp đỡ cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-22-luu-phu-tieu-thi.html.]
Lục Nguyên Thanh hàn huyên thêm dăm ba câu, như lơ đãng hỏi: “À, chắc hẳn nhà đối diện cũng thường sang mua đậu hũ của ngươi lắm nhỉ?”
Chủ quán đáp: “Công t.ử nhà viên ngoại họ Tiêu ? thế, tiểu thư nhà họ Tiêu thích ăn đậu hũ, thường sai nha tên Lục Tú sang mua.”
Lục Nguyên Thanh tò mò hỏi: “Ồ, thế nha Hồng Y từng đến mua ?”
Chủ quán thuận miệng đáp: “Hồng Y cô nương vốn hầu hạ vị tiểu thư khác của nhà họ Tiêu. Vị tiểu thư sức khỏe , bao giờ ăn mấy thứ .” Nói xong lấy lạ mà hỏi: “Công t.ử trong nhà viên ngoại họ Tiêu nha tên Hồng Y?”
Lục Nguyên Thanh hạ giọng thần bí: “Tiểu ca ? Vài hôm ở Lưu phủ xảy án mạng, c.h.ế.t chính là nha tên Hồng Y đó.”
“Cái gì?” Chủ quán kinh hãi kêu lên: “Hồng Y cô nương c.h.ế.t ư? Sao thế ?! Trời ơi, thật đáng thương. Trước theo hầu vị tiểu thư bệnh tật, nàng thường than phiền tính tình chủ t.ử , hiền hòa dễ chịu như vị tiểu thư thích ăn đậu hũ . Nào ngờ theo nàng gả Lưu phủ bạc mệnh đến thế… Mà , Hồng Y cô nương c.h.ế.t thế nào ?” Chủ quán cũng bắt chước giọng Lục Nguyên Thanh, hạ thấp giọng xuống.
Lục Nguyên Thanh nhạt: “Nghe là Lưu phu nhân, nhị tiểu thư nhà họ Tiêu ngược đãi, cho ăn cơm nên đói mà c.h.ế.t!”
Chủ quán thì sững sờ: “Sao chuyện ? Trên đời còn kẻ tàn nhẫn trơ mắt một sống sờ sờ đói c.h.ế.t mặt ?”
Lục Nguyên Thanh chỉ : “Thật giả thế nào thì cũng chỉ thôi. À, mà nhị tiểu thư nhà họ Tiêu gả cho Lưu lão gia thế? Hai tuổi tác chênh lệch ít…”
Chủ quán lúc hứng khởi hẳn lên, bèn thao thao kể: “Công t.ử đó thôi. Lưu lão gia tuy tuổi nhưng gia sản nhiều. Thêm đó, một dạo, xưởng nhuộm vải của viên ngoại họ Tiêu kẻ gian lừa mất tiền. lúc mai mối đến cầu hôn cho tiểu thư, xong điều kiện của viên ngoại, bèn nghĩ ngay đến Lưu lão gia. Nói cũng lạ, vốn dạm hỏi là đại tiểu thư, nào ngờ tiểu thư trăm bằng lòng. Sau chẳng vì đổi thành nhị tiểu thư…”
Nói đến đây, chủ quán đột nhiên khựng , như nhớ chuyện gì kỳ lạ, bèn hạ giọng: “Công t.ử đoán xem, đêm ngày nhị tiểu thư xuất giá xảy chuyện gì quái lạ?”
Lục Nguyên Thanh cách phụ họa, bèn giả vờ ngây ngốc hỏi: “Chuyện gì quái lạ ?”
Chủ quán nghiến răng một cái: “Đêm ngày nhị tiểu thư thành hôn, đại tiểu thư đột nhiên lâm bệnh mà c.h.ế.t!”
Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ ngờ vực: “Lẽ nào đại tiểu thư bỗng hối hận, gả cho Lưu lão gia nhưng chịu, mà Lưu lão gia cũng đồng ý, thích trẻ trung xinh hơn, nên đại tiểu thư tức giận đến mức bệnh cũ tái phát, qua đời, hồn lìa trần thế?”
Chủ quán trố mắt Lục Nguyên Thanh hồi lâu, vẻ kinh ngạc: “Cách nghĩ của công t.ử thú vị thật! hai tỷ vốn là song sinh, dung mạo y hệt , lấy ai xinh hơn mà chứ?”