Biến Diện Sư Gia - Chương 21: Thiên Hỏa Chi Hình

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:44
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Nguyên lạnh lùng Lục Nguyên Thanh, chỉ y tiếp lời: “Thanh Hòa Nguyên thị coi việc g.i.ế.c đổ m.á.u là nỗi sỉ nhục của ảo thuật sư, kẻ thất bại sẽ chịu hình phạt cao nhất trong tộc. Lần đầu tiên gia sư nhắc đến, chỉ thấy cái quy củ thật hoang đường. Chỉ cần g.i.ế.c chảy m.á.u thì xem như ảo thuật sư thất bại? Xin thứ cho kẻ hèn ngu dốt, suy nghĩ bao năm ròng mới rút một kết luận buồn : m.á.u là pháp bảo phá giải huyền cơ của Thanh Hòa Nguyên thị. Nói cách khác, mệnh môn ảo thuật của ngươi là máu. Lời thoạt vẻ nực , nhưng thế sự vốn luôn vi diệu, khắc chế , cho nên nhiều khi chân tướng đến cuối cùng đơn giản đến kinh ngạc.”

A Nguyên lạnh: “Ý nghĩ của ngươi quả thật bờ bến.”

khi thấy Lục Nguyên Thanh rút một vật từ trong tay áo, nàng hoảng hốt lùi một bước.

Trong tay y là một thanh đoản đao.

Chỉ y lẩm bẩm: “Thanh đao so với ‘Trục Nguyệt’ của sư phụ thì một trời một vực, nhưng dẫu cũng là binh khí sắc bén, chắc đủ để rạch chứ? Chỉ là chắc sẽ đau lắm…”

Y đưa lưỡi đao ngang cánh tay .

A Nguyên kinh ngạc , lùi thêm một bước: “Ngươi quả thực là kẻ điên! Tất cả những kẻ sắp g.i.ế.c đều lóc cầu xin tha mạng, chỉ ngươi nghĩ chuyện rạch tay .”

Lục Nguyên Thanh thong thả : “Cho nên bọn họ đều ngươi g.i.ế.c sạch. Ta chẳng sở trường gì, chỉ thích đ.á.n.h cược, mà vận may của thường tệ.”

Dứt lời, y do dự nữa, mạnh tay rạch xuống. Đoản đao lóe hàn quang, cánh tay y bèn xuất hiện một vết thương, m.á.u tươi chảy xuống.

Vết thương lớn nhưng m.á.u ròng ròng.

Sắc mặt A Nguyên đại biến, nàng cảm thấy khí tràn ngập mùi m.á.u tanh khó chịu, bàn tay nắm chặt chuôi ô, lùi thêm mấy bước.

Làn sương dày đặc vốn bao phủ khắp nơi, nay theo mùi m.á.u mà loãng dần, cảnh vật nha môn Biện Thành từ từ hiện rõ.

Lục Nguyên Thanh đưa tay chạm vết thương: “Xem ảo trận của ngươi còn tác dụng nữa. Ngươi võ công, mất cái vỏ ngoài thần bí thì chẳng chịu nổi một kích. Chẳng bao lâu nữa, bọn nha dịch trong nha môn sẽ ùa , khi tôn nghiêm ảo thuật sư ngươi cũng tan thành mây khói, còn đám giặc Oa tất sẽ bắt trọn ổ. Ngươi vốn nên trở , vì đời thủ pháp g.i.ế.c thiên y vô phùng thần thoại bất bại vĩnh hằng.”

A Nguyên lặng một thoáng mỉm : “Ngươi hiểu gì chứ! Ảo thuật sư chúng quanh năm tiếp xúc độc thảo nên tuổi thọ vốn ngắn. Cả đời từng nếm thất bại, bởi một khi thất bại cũng là lúc c.h.ế.t. Ta chán ghét cuộc sống từng thất bại từ lâu. Bởi thế khi thấy thư ngươi để , ngần ngại về. Ngươi đúng, đêm nay giữa và ngươi chỉ một còn sống. Ngươi thấu huyền cơ ảo thuật của , chẳng còn gì để . nếu ngươi cho rằng thế là thắng, thì lầm to .”

Vừa , nàng lùi thêm. Trên dần bùng lên ánh lửa, càng lúc càng rực.

“Tĩnh Chu Tiên sinh từng với ngươi hình phạt tối cao của Thanh Hòa Nguyên thị ? Đêm nay để ngươi mở mắt ‘Thiên Hỏa chi hình’.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-21-thien-hoa-chi-hinh.html.]

Ngọn lửa nơi thể A Nguyên rừng rực, Lục Nguyên Thanh sững sờ giây lát bừng tỉnh, vội xé bỏ áo ngoài, lao tới dập tắt lửa nàng. tà áo xanh của y chạm nàng hỏa diễm thiêu sạch.

Gương mặt A Nguyên đầy đau đớn: “Loại t.h.u.ố.c uống từ ngày trở thành ảo thuật sư, là để chờ khi thất bại sẽ thành tựu ‘Thiên Hỏa chi hình’. Ngươi tưởng áo của ngươi thể dập lửa trời ? Ngươi quả là thông minh, đoán ý . cho dù bây giờ ngươi chạy tới bến thuyền cũng ngăn nổi đồng bọn , bọn họ nhận tín hiệu và lập tức rời . Trận , kẻ chiến thắng cuối cùng là .”

Khói Thiên Hỏa bốc lên một cách đẽ, nhẹ nhàng, khi lên cao thì năm màu rực rỡ, xa xa cũng thấy rõ ràng. Đó là tín hiệu cuối cùng A Nguyên gửi tới đồng bọn đang chờ ở bến Bắc Trấn.

Lục Nguyên Thanh gương mặt đau đớn của A Nguyên, thở dài: “Ta hiểu vì ngươi g.i.ế.c Giả Diên Ngọ, Trương Chiêu, Vương Tá, Tiêu Trường Phú, Chúc Đông Lâu. hiểu vì ngươi g.i.ế.c Trần Ngôn? Chẳng lẽ ngươi thực tình cảm với ngươi ?”

A Nguyên run giọng vì đau đớn: “Là cầu xin khi xong bản thảo cuối cùng, cầu nhân đắc nhân, tâm nguyện mãn, còn lưu luyến tục trần ô trọc, thành cho .”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Không, ngươi lầm . Là thành cho ngươi, để ngươi xong hồi cuối cùng. Còn nhớ đoạn cuối của ‘Hổ Nữ’ ? Trong quan tài là vợ … So với thực tế, vốn cùng ngươi kết trăm năm. Chỉ tiếc nhận ngươi A Nguyên trong lòng , nên cuối cùng chọn im lặng. Ta đoán tình với ngươi, vì chọn thành cho ngươi.”

A Nguyên xong chỉ im lặng, còn lên tiếng. Chỉ là, e rằng Lục Nguyên Thanh cũng , nàng là thể cất tiếng, thật sự chẳng còn lời nào để .

Nửa tháng , Tướng quân Thích Kế Quang dẫn “Thích gia quân”, đội quân khiến giặc Oa danh sợ mất mật, ở vùng duyên hải Chiết, Mân đ.á.n.h chìm mấy chiến thuyền, bắt sống Oa khấu, Oa tù trưởng, và từ chúng thu bản đồ phòng tuyến hải vệ bằng một phần ba thủy sư Đại Minh…

Khi Thẩm Bạch nhận tin thắng lớn do cha truyền tới thì Lục Nguyên Thanh đang một tàng lê trong viện nha môn tĩnh tọa đ.á.n.h cờ. Tháng Năm, hoa lê nở gần tàn, cánh hoa bay lả tả, rơi đầy y.

Thẩm Bạch lặng lẽ y hồi lâu, mới bước khỏi thư phòng. Hắn nhẹ nhàng xuống đối diện, ngắm y chăm chú cân nhắc nước cờ kế tiếp.

“Nguyên Thanh, cũng may đêm Thiệu Ưng và Ngọc Đường kịp thời báo tin cho Thích tướng quân, nhờ thủy sư Đại Minh mới chặn bọn giặc Oa cùng mưu đồ đoạt bản đồ phòng tuyến hải vệ.”

Lục Nguyên Thanh chỉ phẩy tay: “Đại nhân, quan cờ lời mới là quân tử.”

Thẩm Bạch : “Nguyên Thanh sợ hỏi đêm đó rốt cuộc xảy chuyện gì, ?”

Bàn tay cầm quân cờ của Lục Nguyên Thanh thoáng khựng : “Đại nhân, ai mà chẳng quá khứ để khác đến? Chẳng lẽ đại nhân ?”

Hết quyển 3: Phong Ba Giám

Loading...