Biến Diện Sư Gia - Chương 2: Thôn Tiền Gia Đào Nguyên

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:51:52
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ đêm nay vốn định sẽ yên , bởi một lén lút bước quán trọ .

Thực ngay từ khi còn bước phòng, Lục Nguyên Thanh mở mắt, nhưng vẫn bất động như xác c.h.ế.t, hề phát chút động tĩnh nào. Hắn kín đáo liếc Thẩm Bạch, thấy cũng phản ứng gì, khóe môi Lục Nguyên Thanh nhếch lên một nụ nhạt.

Quả nhiên, tên trộm trong đêm cuối cùng vẫn đẩy cửa căn phòng nơi Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh ở. Tiếng bản lề cửa kêu “kẽo kẹt” trong đêm khuya thật rõ, mà Thẩm Bạch vẫn nhúc nhích.

Người lao thẳng về phía Lục Nguyên Thanh, chính xác hơn là về chiếc giường đang . Một bước, hai bước, càng lúc càng gần... Hơi thở dồn dập, mang theo mùi vị đặc trưng của đàn ông áp sát tới.

Trong lòng Lục Nguyên Thanh thầm bật : Lá gan thế mà dám trộm giữa đêm? So , và Thẩm Bạch chẳng chủ nhân quán trọ, mà ở đây đường hoàng, so với tên vẻ càng giống kẻ trộm hơn.

Tên trộm đêm dĩ nhiên chẳng Lục Nguyên Thanh đang nghĩ gì, chỉ đến gần giường đưa tay mò lên. Lục Nguyên Thanh vẫn im để sờ, nhưng kẻ đầu tiên chịu nổi là tên trộm . Chỉ kêu thất thanh: “Xác c.h.ế.t...”

Hắn nào ngờ giường , hơn nữa thể còn lạnh lẽo khác thường, khiến lập tức liên tưởng đến c.h.ế.t. Hoảng hốt, vội lùi , nhưng va mạnh bàn ghế trong phòng. Tiếng bàn ghế ngã xuống ầm ầm, kịp kêu đau thì bỗng cảm giác phía một bàn tay đập lên lưng .

Lập tức sống lưng lạnh toát, trong đầu thoáng qua vô cảnh tượng rùng rợn, nhưng miệng nhanh hơn não: “Ối trời ơi! Ma a! Đừng bắt ! Ta hại ai bao giờ, cứu mạng...”

Đứng , Thẩm Bạch bực buồn . Hắn chỉ đập lưng tên , thế là đối phương mềm nhũn ngã xuống đất.

Thẩm Bạch bước đến bên giường Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh, nhiệt của ngươi quả là trời sinh để giả c.h.ế.t, đây phát hiện?”

Vừa đưa tay định bắt mạch, nhưng Lục Nguyên Thanh đúng lúc xoay dậy, khéo léo tránh cái chạm đó.

“Sau khi đại nhân kẻ tay trói gà chặt, đại nhân bèn dứt khoát mang theo Vệ hộ nữa ư?” Lục Nguyên Thanh từ giường bước xuống, xổm tên trộm quan sát một lúc mỉm hỏi.

Nghe , Thẩm Bạch lúng túng. Nên trả lời thế nào đây? Nói rằng Ngọc Đường trông nom Tiếu Nhi, còn chẳng đợi nổi Thiệu Ưng về phủ, cứ thế một rời Kinh Thành, suốt dọc đường gần như ăn ngủ chỉ để đuổi theo ? Những lời đó thấy cũng thể , bèn chỉ nhạt giọng: “Ngọc Đường chăm sóc Tiếu Nhi, còn Thiệu Ưng cũng bận việc.”

Lục Nguyên Thanh tới cửa ngó sắc trời: “Đại nhân, hỏi về Thiệu Ưng.”

Thẩm Bạch hổ sờ sống mũi. Từ lúc gặp Lục Nguyên Thanh, dường như cứ những chuyện ngốc nghếch, ví dụ như việc “đào mộ” ban nãy, như lúc , lỡ lời mà chẳng cần ai ép.

Lục Nguyên Thanh im lặng chốc lát, về tên trộm, nhếch môi : “Trời sắp sáng , nghĩ chắc đại nhân cũng còn buồn ngủ nữa. Hay chúng hỏi thăm vị đài hù cho sợ một chút?”

Người đàn ông trộm gan bé bằng hạt đậu, chẳng cần Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh tốn nhiều công sức, tự khai: “Nhị vị đại hiệp, chỉ nhận ủy thác đến đây lấy ít đồ thôi, chỉ kiếm chút bạc tiêu, .”

Thẩm Bạch hỏi: “Ngươi là ai? Ai sai ngươi đến? Đến lấy thứ gì?”

“Tiểu nhân tên Phùng Nghĩa, sống ở thôn Tiền Gia Đào Nguyên. Người nhờ cũng quen, lạ lắm, dù là một cô nương. Nàng ở quán trọ bỏ quên đồ, nhưng nơi đây hoang vu, nàng là nữ nhân khó mà tới , nên mới nhờ giúp, hứa khi việc thành sẽ cho năm mươi lượng bạc. Nghe chuyện thế , từ chối , bèn đến ngay trong đêm.”

Lục Nguyên Thanh hỏi tiếp: “Cô nương nhờ ngươi đến tìm vật gì?”

“Một bộ quần áo vải thô của nam nhân.” Phùng Nghĩa nhăn nhó đáp.

Nghe , Lục Nguyên Than chạm tay bộ áo vải thô đang mặc , nhưng lời nào.

Thẩm Bạch bèn hỏi: “Huyện Đào Nguyên? Vậy đây là huyện Đào Nguyên.” Hắn trầm ngâm hỏi tiếp: “Huyện lệnh của các ngươi tên là Quách Thông?”

, huyện lệnh đại nhân của chúng là Quách đại nhân.”

Thẩm Bạch gật đầu. Huyện Đào Nguyên chỉ là một huyện nhỏ, tuy đều là chức Tri huyện, nhưng Quách Thông từ huyện thừa thăng lên huyện lệnh, so với quan hàm của Thẩm Bạch vẫn thấp hơn một bậc.

“Quách đại nhân của các ngươi tiếng là chứ?”

“Tốt! Sao ? Quách đại nhân từ khi còn huyện thừa yêu thương dân chúng, huyện lệnh thì càng như cha dân, việc gì cũng lo liệu. Dân chúng chúng ai cũng mong Quách đại nhân mãi ở huyện Đào Nguyên.”

Nghe , Lục Nguyên Thanh bật : “Ngươi kính trọng Quách đại nhân như thế, chúng đưa ngươi tới gặp Quách đại nhân chứ?”

Phùng Nghĩa lập tức rống: “Ta , hai vị đại hiệp tha cho .”

Thẩm Bạch cũng : “Cũng đúng, đây là huyện Đào Nguyên, tội để Quách đại nhân định đoạt.”

Trời sáng, Thẩm Bạch cưỡi ngựa ngoài, chẳng bao lâu mua về một cỗ xe ngựa, đó đưa nữ thi vô danh cùng Phùng Nghĩa lên xe. Dọc đường, Phùng Nghĩa lóc om sòm, may mà Lục Nguyên Thanh chê mùi t.ử khí, cùng trong xe.

Nhìn ngoài thấy Ngự Phong và Tiểu Hôi song hành, thấy Thẩm Bạch nhàn nhã đ.á.n.h xe, Lục Nguyên Thanh mỉm sang hỏi: “Ta nhớ tối qua ngươi nhắc tới thôn Tiền Gia, đó là nơi nào? Ngươi họ Phùng , ở trong thôn Tiền Gia?”

Phùng Nghĩa đang sợ phát khiếp nữ thi, Lục Nguyên Thanh hỏi bèn vội mặt: “Nhìn công t.ử là huyện Đào Nguyên . Ở đây ai mà chẳng Tiền gia? Cả huyện đều sống nhờ Tiền gia. Ta công cho Tiền gia, nên dĩ nhiên ở trong thôn Tiền Gia. Gọi là thôn chứ thôn thật . Hơn nửa đất đai huyện đều là của Tiền gia, cửa hiệu đất đó cũng là của Tiền gia. Tiền gia thuê dân trong huyện việc, lâu dần ai cũng gọi nơi thuộc Tiền gia là thôn Tiền Gia.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Thì . Vậy cô nương nhờ ngươi tìm bộ quần áo hẳn cũng là thôn Tiền Gia? Ngươi tên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-2-thon-tien-gia-dao-nguyen.html.]

Phùng Nghĩa gãi đầu: “Ta chỉ nhớ nàng là Tiền gia. Ngươi xem nàng hào phóng thế, là hạng tầm thường? Nàng che khăn, thấy mặt, chỉ nhớ nàng tìm đồ thì đến Tiền gia gặp nàng, nàng tên Kim Xảo Xảo.”

huyện Đào Nguyên cách quán trọ cũng khá xa, đợi ba bọn họ đến nha môn huyện Đào Nguyên thì quá giờ trưa, suốt một nửa ngày trời đường.

Thẩm Bạch tao nhã nhảy xuống khỏi chỗ đ.á.n.h xe, bước đến nha môn khom hành lễ : “Phiền hai vị sai gia, tại hạ họ Thẩm, gặp Tri huyện đại nhân.”

Xem bất kể là nha môn nơi nào, đều là “Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây.” Gã sai dịch đen béo chỉ liếc Thẩm Bạch một cái, bèn hừ lạnh: “Đại nhân nhà trong nha môn, chuyện thì ngày mai hãy đến.”

Nói theo lý thì thái độ cũng xem như khách khí, nhưng Thẩm Bạch chẳng dừng đúng lúc. Chỉ thấy bước lên một bước, mỉm : “Nếu nhất định gặp ngay bây giờ thì ?”

Hắn dung mạo thanh tú, phong thái nho nhã, nụ toát lên vẻ thư sinh nhã nhặn, thể để mắt? Gã sai dịch bèn thuận tay vung cây côn vô tình lên: “Ngông cuồng! Dân đen to gan, còn mau tránh !”

Uy lực cây côn đó Thẩm Bạch đương nhiên rõ, nhưng vẫn bình thản mỉm , hề né tránh. lúc , một cánh tay thon dài chặn ngang cây côn , theo cánh tay phả đến mũi là một mùi hôi khó chịu đến mức khiến gã sai dịch nhíu mày: “Ngươi, thư sinh , ngươi thối thế?”

Thiếu niên áo vải mặt hòa nhã: “Vị sai đại ca , nếu ngươi cho bọn gặp Quách đại nhân, e rằng một lát nữa còn thối hơn nữa đấy. Ngươi cũng trời nóng mà, xác c.h.ế.t dễ phân hủy…”

“Xác c.h.ế.t?” Gã sai dịch đen béo ngẩn : “Xác c.h.ế.t gì cơ?”

“Đó!” Lục Nguyên Thanh bụng chỉ cho xem: “Ngay trong xe ngựa.”

Cũng nhờ t.h.i t.h.ể nữ vô danh mà Lục Nguyên Thanh và Thẩm Bạch mới thuận lợi tiến nha môn huyện Đào Nguyên.

Ngồi trong hoa sảnh của nha môn, Thẩm Bạch lấy một chiếc trường sam xanh mua thêm lúc mua xe ngựa, đưa cho Lục Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh, , mùi thật kinh khủng.”

Lục Nguyên Thanh mỉm , cởi bộ áo vải thô, khoác lên chiếc trường sam xanh, nhưng cẩn thận gấp áo vải thô cất : “Áo tuy hôi thật, nhưng thể bỏ .”

Thẩm Bạch nhướng mày: “Xem nửa buổi xe uổng phí, Nguyên Thanh thu hoạch gì ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Một lát nữa gặp Quách đại nhân, đại nhân định giới thiệu phận thế nào?”

Thẩm Bạch nhạt: “Ta tên là Thẩm Phong, ngươi tên là Lục Vân, kết bạn du ngoạn thì lạc đường, nên lỡ quán trọ hoang vắng , tình cờ thấy t.h.i t.h.ể nữ t.ử . Lục hiền nỡ để nữ t.ử phơi xác nơi hoang dã, nên chúng bàn đợi sáng tra xem nơi thuộc quyền ai quản lý tính tiếp, ngờ nửa đêm gặp tên Phùng Nghĩa . Chỉ là lời thật , nên bọn mới gấp gáp đ.á.n.h xe đến nha môn huyện Đào Nguyên cầu kiến Quách đại nhân, xin cho nữ t.ử một lời công đạo.”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu : “Nghe thì đúng là chính nghĩa lẫm liệt… ngoại trừ phận rõ, còn cũng gần hết bảy tám phần. Đại nhân, thật ngài định trêu vị Quách đại nhân ?”

Thẩm Bạch thu ý : “Ta chỉ danh tiếng thanh liêm của vị Quách đại nhân đúng như lời đồn mà thôi, vụ án thể thử một phen.”

Vị Quách đại nhân xuất hiện, khiến Thẩm Bạch bất ngờ. Quách Thông chừng ba mươi tuổi, mặc quan phục, chỉ vận một áo vải, chẳng thấy chút quan khí nào, gương mặt thậm chí còn phần chất phác. chính dáng vẻ khiến Lục Nguyên Thanh ngay ánh mắt đầu tiên sinh thiện cảm: “Vãn sinh Lục Vân bái kiến Quách đại nhân.” Y chỉ Thẩm Bạch,

“Đây là bạn của vãn sinh, Thẩm Phong.”

Quách Thông mỉm gật đầu: “Bổn quan sai dịch bẩm qua , hai vị công t.ử đúng là thấu hiểu đại nghĩa, ngại đường xa, đích đến nha môn vì một nữ t.ử xa lạ mà lên tiếng, thật hiếm .”

Thẩm Bạch mỉm : “Quách đại nhân tin ngay lời bọn ? Đại nhân chẳng lẽ nghi cái c.h.ế.t của nữ t.ử liên quan đến hai chúng ?”

Nụ của Quách Thông vẻ thật thà: “Không giấu gì nhị vị, bổn quan cho nghiệm qua t.h.i t.h.ể nữ t.ử , xác thực là bệnh c.h.ế.t. Vì thế khi việc , bổn quan kịp áo quần, bèn vội vàng đến gặp hai vị công tử. Ngày nay hào hiệp như hai vị công t.ử quả thực nhiều!”

Trong lòng Lục Nguyên Thanh thầm nghĩ, vị Quách đại nhân bề ngoài trông thật thà chất phác, nhưng việc khá cẩn trọng chu đáo. Y Thẩm Bạch, trong lòng đang tính toán điều gì.

Thẩm Bạch bỏ qua vẻ lo âu thoáng qua trong mắt Quách Thông lúc bước , thấy đề tài thích hợp, bèn thuận miệng hỏi: “Dám hỏi Quách đại nhân, bộ dạng là?”

Quách Thông thở dài: “Gần đây bổn quan một vụ án phiền não, cũng vì vụ án vi phục tư sát.”

Thẩm Bạch tò mò: “Dám hỏi Quách đại nhân, là vụ án thế nào?”

Quách Thông thở dài: “Là vụ án vợ thật vợ giả của nhà họ Tiền ở Đào Nguyên.”

Nhà họ Tiền? Lại là nhà họ Tiền! Đang lúc Lục Nguyên Thanh trầm ngâm, Thẩm Bạch : “Sao? Nhà họ Tiền hẳn là nhà đại hộ, chẳng lẽ vợ nhiều đến mức phân thật giả ư?”

Lời Thẩm Bạch tất nhiên là đùa, nhưng Quách Thông trả lời nghiêm túc: “Thẩm công t.ử , trong thực ẩn tình.”

Tò mò của Thẩm Bạch dâng lên: “Không Quách đại nhân thể cho ?” Thấy ánh mắt nghi hoặc của Quách Thông sang, Thẩm Bạch bèn thản nhiên : “Vị Lục hiền của Thẩm mỗ am hiểu việc giải quyết loại án kỳ quặc , lẽ thể chia ưu cho đại nhân một phần. Quách đại nhân ngại cứ .”

Thẩm Bạch dứt lời, Lục Nguyên Thanh nhịn ho khan, thầm nghĩ quả nhiên nghĩ nhiều, Thẩm Bạch suốt đường đều cố ý kiếm chuyện. Hắn rốt cuộc gì?

Quách Thông chỉ chất phác: “Vụ án bổn quan cũng manh mối, thật đau đầu, hai vị công t.ử đều là hiệp nghĩa, bổn quan cũng tiện giấu giếm. Chuyện kể từ nửa tháng …”

 

Loading...