Biến Diện Sư Gia - Chương 2: Hai vị Sư gia
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:02
Lượt xem: 276
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ cửa tiền sảnh, một đàn ông bước , chừng bốn mươi tuổi, hình trung bình, làn da trắng trẻo, cằm vài sợi râu dài, thoạt vẻ tiêu sái, phong trần. Đôi mắt phượng hẹp dài nheo khiến cảm giác cao ngạo, coi thường trần thế.
Người đảo mắt quanh sảnh, ánh thoáng dừng nơi Lục Nguyên Thanh vội bước lên mấy bước, sang Thẩm Bạch hành lễ sâu: “Học trò Dư Quan Trần đại nhân đến nha môn từ đêm qua, quả thất lễ, mong đại nhân thứ tội.”
Thẩm Bạch do dự: “Vị là…”
Tống Ngọc Đường lập tức trả lời: “Công tử, đây là Dư sư gia của nha môn Biện Thành, từng theo hầu hai đời huyện lệnh , kinh nghiệm phong phú, tư cách thâm sâu.” Nói xong, liếc về phía Lục Nguyên Thanh, giấu nổi nụ chế giễu nơi khóe môi.
Thẩm Bạch liếc , mỉm : “Dư sư gia cần đa lễ. Sau bản quan tại nhiệm còn nhờ sư gia hỗ trợ nhiều.”
Đoạn, y tự nhiên giới thiệu: “Vị là Lục Nguyên Thanh, Lục sư gia, là mưu sĩ của bản quan. Mong Dư sư gia ngày hợp tác vui vẻ.”
Lục Nguyên Thanh mặt biểu cảm, bước lên mấy bước chắp tay thi lễ: “Lục Nguyên Thanh xin mắt Dư sư gia.”
Dư Quan Trần vuốt chòm râu, lạnh lùng liếc y một cái, đáp lễ mà chỉ hừ một tiếng qua mũi thêm lời nào.
Tống Ngọc Đường thầm , quả nhiên Dư sư gia chẳng ưa Lục Nguyên Thanh, điểm hợp ý , bèn khỏi Dư sư gia thêm vài .
Lục Nguyên Thanh như chẳng hề nhận sóng ngầm, hành lễ xong bèn yên lặng lùi sang một bên.
Dư Quan Trần nhân đó : “Đại nhân định đến Lưu phủ ?”
Thẩm Bạch gật đầu: “ .”
Dư Quan Trần gật gù: “Nơi xảy án mạng là phủ của Lưu Đại Thành, gọi là Lưu lão gia, một nhân vật tiếng ở Biện Thành. Lưu lão gia quản lý hiệu tơ lụa và vải vóc lớn nhất thành là ‘Lăng La Các’.”
Thẩm Bạch thì dường như hứng thú, bước ngoài hỏi: “Xem Dư sư gia nắm rõ tình hình Biện Thành.”
“Đâu dám, dám. Học trò chỉ ở Biện Thành nhiều năm mà thôi, dám là tinh tường, chỉ mong thể san sẻ với đại nhân đôi chút.”
Hai bèn sóng vai , những khác chỉ thể theo .
Lục Nguyên Thanh bước phía , Tống Ngọc Đường khẩy bên cạnh y: “Không ngờ ở Biện Thành một vị sư gia nhiều kinh nghiệm như , Lục sư gia thấy thế nào?”
Lục Nguyên Thanh vẫn cúi đầu. Tống Ngọc Đường tưởng y , định lặp , thì y lẩm bẩm: “Rất .”
“Hửm?”
Lục Nguyên Thanh ngẩng lên, thẳng Tống Ngọc Đường: “Ta trong nha môn một vị Dư sư gia như là .”
“Ngươi sợ ngôi vị sư gia của còn ấm chỗ, văn thư bổ nhiệm còn nóng tay lấn át ?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Theo hầu hai đời huyện lệnh mà một ai đưa theo khi mãn nhiệm. Đến ngần tuổi vẫn chỉ là một sư gia. Lục mỗ kém cỏi, trong đời hiếm khi thấy một nhân vật như Dư sư gia.”
Nói xong, y chẳng thèm để ý đến Tống Ngọc Đường mà tiếp tục bước .
Tống Ngọc Đường sững tại chỗ, một lúc mới hiểu ý của y, chỉ cảm thấy lời châm chọc của như đ.ấ.m khí, thật vô vị.
Trên đường , nhờ sự giải thích tỉ mỉ của Dư Quan Trần, khi đoàn đến Lưu phủ thì Thẩm Bạch cái khái quát.
Lai lịch của Lưu phủ vốn phần bí ẩn. Khoảng mười năm , Lưu Đại Thành mới đến Biện Thành. Ban đầu chẳng gì nổi bật nhưng về việc buôn bán ngày càng phát đạt, danh tiếng Lưu lão gia dần lan khắp nửa thành.
Thẩm Bạch hỏi: “Lưu lão gia thường ngày phẩm hạnh ? Có ba vợ bảy nàng hầu ? Có lui tới chốn thanh lâu ?”
Dư Quan Trần mỉm : “Đại nhân hỏi cũng . Lần xảy chuyện như , Lưu lão gia giàu thế . theo học trò , vị là quy củ. Bình thường ông sống khá khiêm tốn, từng thấy chốn phong trần, cũng từng nạp , trong nhà chỉ một vị chính thất.”
“Ồ?” Thẩm Bạch kinh ngạc: “‘Bần tiện chi giao bất khả vong, tào khang chi thê bất hạ đường’*. Lưu lão gia coi như cũng chút khí khái.”
*Câu nghĩa là: Bạn bè kết giao từ thuở nghèo khó thì nên quên, vợ chồng lấy từ lúc cơ hàn thì nên ruồng bỏ.
Dư Quan Trần một cách thần bí: “Đại nhân đó thôi, vị Lưu phu nhân vốn chẳng vợ thuở hàn vi của ông .”
Thẩm Bạch lấy lạ: “Vậy phu nhân là?”
“Là vợ kế. Người vợ đầu của Lưu lão gia mất vì bệnh từ khi ông dời đến đây .”
Thẩm Bạch trầm ngâm: “Lưu lão gia con cái ?”
Dư Quan Trần thở dài, dường như tiếc nuối: “Lưu phủ chỉ một công tử, tiếc là một kẻ ngốc. Cơ nghiệp to lớn, gia tài vạn lượng sẽ !”
Thẩm Bạch lặng yên suy nghĩ, còn Lục Nguyên Thanh thì bật , thầm nghĩ: chẳng rõ Dư sư gia đang tiếc cho công t.ử nhà họ Lưu tiếc cho gia tài vạn lượng nữa.
Trong Lưu phủ hầu nghênh tiếp, tiểu đồng chạy nhanh báo cho lão gia. Thẩm Bạch và trung viện thì thấy một đàn ông trung niên bước .
Người bốn mươi tuổi, mặt vuông, ửng đỏ, cằm rậm râu quai nón, mày rậm mắt hổ, tai to miệng rộng. Khi , dáng vẻ uy phong lẫm liệt, phong thái cực kỳ mạnh mẽ, chẳng giống một thương nhân khôn khéo mà vẻ hào sảng của luyện võ.
Chưa kịp đến gần, ông chắp tay liên tục: “Thảo dân Lưu Đại Thành, đại nhân nhậm chức, kịp đến bái kiến, quả thật thất lễ, mong đại nhân thứ tội!”
Thẩm Bạch đáp lễ, hai sóng vai phủ.
Đi theo , Lục Nguyên Thanh vẫn ngừng quan sát Lưu Đại Thành: thở điều hòa, bước mau lẹ mà rối loạn, sắc mặt hồng nhuận, tinh thần dồi dào; hình cường tráng nhưng bước chân nhẹ nhàng. Người hẳn là luyện võ lâu năm, sống quy củ, giống kẻ chìm đắm trong tửu sắc.
Sân viện của Lưu phủ sâu, chừng một nén nhang mới đến hoa viên , nơi phát hiện t.h.i t.h.ể của nha . Từ xa thấy chiếc áo ngoài màu xám đậm lộ đôi bàn chân trắng bệch của một nữ tử. Chân nhỏ nhắn thanh tú, chỉ là da thịt mất sinh khí, khô khốc như cành hoa héo.
Thẩm Bạch lệnh cho ngỗ tác đến nghiệm thi. Ngỗ tác họ Hồ, quen gọi là Hồ Nhị, dáng cao nhưng trông lanh lợi. Nghe Thẩm Bạch sai bảo, bèn đáp một tiếng, đến gần thi thể, : “Cô nương, xin chớ trách.” Rồi từ từ xuống, bắt đầu khám nghiệm.
Khi Hồ Nhị vén chiếc áo ngoài che thi thể, dường như nỡ, thở dài: “Thật tạo nghiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-2-hai-vi-su-gia.html.]
Lục Nguyên Thanh từ tốn tiến gần, liếc thi thể, cả kinh. Cảnh tượng vượt ngoài dự liệu của . Chỉ thấy nữ t.ử tím bầm, từ đầu đến chân chi chít vết máu, giống như độc trùng bò khắp . Dựa theo vết tím bầm , đáng lẽ nàng c.h.ế.t từ lâu. Thế nhưng, chẳng Lưu phủ phát hiện t.h.i t.h.ể thì lập tức báo quan ? Hơn nữa, thấy Hồ Nhị nhấc cánh tay nữ thi lên, da thịt vẫn mềm mại, như còn độ đàn hồi. Hai tình trạng trái ngược cùng xuất hiện một t.ử thi?
Hồ Nhị nắn da thịt xong, vạch mí mắt nữ thi, cẩn thận sờ nắn xương đầu, cuối cùng lấy một chiếc búa gỗ nhỏ gõ nhịp nhàng lên chân nàng.
Trong lúc Hồ Nhị nghiệm thi, trong Lưu phủ lục tục kéo đến. Trong đó một nữ t.ử trẻ tuổi khiến Lục Nguyên Thanh chú ý.
Nàng chừng ngoài đôi mươi, búi tóc theo kiểu phụ nữ chồng, cử chỉ đoan trang, y phục giản dị mà trang nhã. Nàng trông giống như một dòng suối nhỏ êm ái chảy qua lòng , khiến kẻ khác khỏi say mê.
Với dung mạo và phong thái như thế, là phụ nữ, Lục Nguyên Thanh thầm đoán: hẳn đây là vợ kế của Lưu lão gia.
Quả nhiên, chỉ Lưu Đại Thành hào sảng giới thiệu: “Đây là ái thê của , Tình nhi. Tình nhi, đây là Thẩm đại nhân, còn đây là Lục sư gia, Dư sư gia, mau hành lễ .”
Tình nhi dịu dàng cất lời: “Thiếp tên Tiêu Tình, tham kiến chư vị đại nhân.”
Thẩm Bạch gật đầu coi như đáp lễ, Dư Quan Trần thì trịnh trọng chắp tay. Chỉ Lục Nguyên Thanh cung kính thi lễ, nghiêm túc hỏi: “Dám hỏi Lưu phu nhân, nha tên Hồng Y c.h.ế.t t.h.ả.m vốn hầu hạ ở ?”
Tiêu Tình thì thoáng ngẩn : “Vị là?”
Thẩm Bạch mỉm : “Đây là sư gia của bản quan, họ Lục.”
Tiêu Tình liếc về phía Hồ Nhị đang nghiệm thi, nặng nề thở dài: “Hồng Y vốn hầu hạ bên cạnh , ngày thường lanh lợi ngoan ngoãn, nào ngờ xảy chuyện thế .” Nói xong, đôi mắt nàng ửng hồng.
Trong lúc nàng trả lời, Lục Nguyên Thanh nàng mà lặng lẽ quan sát Lưu Đại Thành. Chỉ thấy vị lão gia cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, ngập ngừng vỗ nhẹ lên lưng Tiêu Tình, tỏ ý an ủi.
Vợ chồng lâu năm, thê nào khác, vốn tưởng tình cảm mặn nồng. động tác cứng nhắc , chẳng vẻ mật giữa vợ chồng. Lục Nguyên Thanh lấy lạ, song vẫn mỉm hỏi tiếp: “Không trong Lưu phủ hạ nhân nào lai lịch đáng ngờ ?”
Lưu Đại Thành lắc đầu: “Người trong phủ đều chất phác thật thà, khi phủ điều tra rõ ràng lai lịch. Nếu trong họ kẻ dám g.i.ế.c , tuyệt đối tin.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu mỉm . lúc , Hồ Nhị lau tay tới, sắc mặt chút bất định, nhỏ giọng với Thẩm Bạch: “Đại nhân, nữ t.ử ngoại thương rõ rệt. Tuy hạ thể vết cào xước nghiêm trọng nhưng đó vết thương chí mạng. Xem tình trạng tụ m.á.u thì hẳn là khi c.h.ế.t mới . Còn nguyên nhân t.ử vong…” Nói đến đây, Hồ Nhị lộ vẻ do dự.
Lục Nguyên Thanh bèn : “Chắc hẳn Hồ Nhị còn cần cân nhắc thêm về nguyên nhân t.ử vong ?”
Nhìn gương mặt ôn hòa của , trong lòng Hồ Nhị thầm lẩm bẩm: Lục sư gia còn suy xét nữa?
Thẩm Bạch , đầu hỏi: “Ý của Lục sư gia là?”
Lục Nguyên Thanh điềm đạm trả lời: “Tại hạ một thỉnh cầu, mong đại nhân đồng ý.”
Thẩm Bạch nhướng mày đáp, ánh mắt tràn ngập dò xét, kẻ cứ vẻ bí hiểm thế?
Lục Nguyên Thanh chỉ sang Hồ Nhị: “Đại nhân, Hồ Nhị nguyên nhân t.ử vong còn cân nhắc thì hôm nay chắc chắn kết quả. Vậy nên hạ quan đề nghị các vị cứ về nha môn , còn và Hồ Nhị sẽ ở tiếp tục nghiệm thi.”
Thẩm Bạch nhíu mày, kịp mở miệng thì Tống Ngọc Đường nóng nảy: “Ngươi cũng nghiệm thi ?”
Lục Nguyên Thanh nghiêm túc lắc đầu: “Không .”
“Không còn chen gì…”
Hắn nghiêm mặt: “Tuy nghiệm thi nhưng hiểu đôi chút cách nghiệm thương. Ta ở thể giúp Hồ Nhị.”
Thẩm Bạch khó hiểu : “Ý ngươi là đêm nay sẽ ở trong Lưu phủ?”
“Không chỉ , mà cả Hồ Nhị nữa.” Lục Nguyên Thanh dứt khoát.
Hồ Nhị trong lòng kêu khổ. Lục sư gia ở nhưng thì chẳng . Tuy nghề nghiệm thi nhưng vốn kiêng kỵ t.ử thi. Lưu phủ dẫu là nhà lớn, nay c.h.ế.t, chẳng thành nhà điềm gở ? Bắt ngủ ở đây, nào cam tâm.
Dẫu chẳng hiểu dụng ý của Lục Nguyên Thanh, Thẩm Bạch vẫn gật đầu: “Được. Nếu phát hiện gì, lập tức báo về nha môn.”
Hắn ghé tai mấy câu với Tống Ngọc Đường, chỉ thấy sắc mặt Ngọc Đường biến đổi nhanh chóng, cuối cùng bất đắc dĩ : “Công t.ử dặn, Ngọc Đường há thể trái lời.” Hắn hừ một tiếng, bất mãn liếc Lục Nguyên Thanh.
Thẩm Bạch bảo: “Ta để Ngọc Đường ở , võ công tệ, phòng khi chuyện còn ứng phó.”
Lục Nguyên Thanh thầm nghĩ: Thẩm Bạch quả là chu . Bèn cung kính : “Đa tạ đại nhân.”
Thẩm Bạch cũng ý đó với Lưu Đại Thành. Vốn dĩ Lưu Đại Thành giữ Thẩm Bạch dự tiệc nhưng y khéo léo từ chối. Lưu Đại Thành đành đưa tận cửa, Lục Nguyên Thanh cũng tiễn.
Sắp đến cổng phủ, họ bất ngờ chạm mặt một nữ t.ử đang tới. Nàng mặc áo màu xanh liễu, dáng mảnh mai, bước uyển chuyển, phong thái yểu điệu.
Lục Nguyên Thanh nhỏ giọng hỏi tiểu đồng trong phủ: “Nữ t.ử là ai?”
Tiểu đồng ấp úng: “Đó là cô nương Tịch Lộ ở Tiêu Tương Quán.”
Lục Nguyên Thanh lẩm bẩm: “Tiêu Tương Quán… chẳng là thanh lâu ? Nàng là kỹ nữ, phủ các ngươi?”
Tiểu đồng kinh hãi, nhưng Lục Nguyên Thanh là của nha môn nên dám trả lời: “Cô nương Tịch Lộ tới tìm thiếu gia nhà .”
“Thiếu gia các ngươi?” Lục Nguyên Thanh nghi hoặc: “Chẳng thiếu gia ngốc ?”
Tiểu đồng run lên, kịp trả lời thì Tịch Lộ bước đến gần. Nàng cúi : “Lưu lão gia.” Vừa dịu dàng mỉm với phía .
Lưu Đại Thành vội giới thiệu: “Đây là Tri huyện Biện Thành, Thẩm đại nhân, mau hành lễ.”
Tịch Lộ kinh hãi, bèn vội vàng hành lễ: “Tiểu nữ Tịch Lộ, bái kiến Thẩm đại nhân.”
Thẩm Bạch chỉ gật đầu, sang dặn Lục Nguyên Thanh: “Đi cũng mang theo Ngọc Đường.”
Sau đó, y cáo từ Lưu Đại Thành, rời khỏi Lưu phủ.