Biến Diện Sư Gia - Chương 2: Chuyện Về Đôi Cổ Kiếm

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:21
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngồi đối diện Tông công t.ử là một công t.ử thấp bé, hạ giọng : "Phải vận khí của tên Duật Ba Lam thật . Trước cụ Lệ Phụng Nguyên, tiền nhiệm Thượng thư bộ Hình, coi trọng, suýt nữa thành con rể nhà họ Lệ. Giờ leo cao đến công chúa, chậc chậc... nhưng mà thằng nhóc đó đúng là khuôn mặt thật."

Tông công t.ử rõ ràng say, bèn c.h.ử.i bới: "Vận ch.ó má! Họ Duật năm đó mà cưới con gái Lệ Phụng Nguyên thì giờ đừng quan, e rằng tính mạng cũng chẳng giữ nổi. cũng là kẻ gió xoay chiều, tránh nguy tìm lợi, gì đáng khoe?! Dựa khuôn mặt leo lên công chúa, hừ!"

Một công t.ử cạnh Tông công t.ử với giọng mấy thiện ý: "Năm xưa là Trạng nguyên nổi danh khắp Kinh thành, hì hì... cái cảnh mặc hồng bào cưỡi ngựa dạo phố , cũng đủ khiến thường ghen tị cả đời! Từ đó đến giờ, thiếu gì đến mai cho ? Trong đó thiếu những tiểu thư quyền quý, thấy động lòng với ai. Chẳng vẫn luôn đính hôn với tiểu thư nhà họ Lệ ? Ta thấy đó là mắt . Hồi đó Lệ Phụng Nguyên cũng là quan to chức lớn, ai mà chịu bỏ ngựa để cưỡi lừa chứ? công nhận Duật Ba Lam tầm xa, nhà họ Lệ gặp nạn, lập tức phủi sạch quan hệ. thức thời mới là tuấn kiệt. Hắn tài sắc, thêm tầm và thủ đoạn, chúng so ?"

Một công t.ử khác, ăn mặc lòe loẹt như con bướm sặc sỡ, ghé thần bí : "Nhắc đến nhà họ Lệ, thật sự một chuyện lạ, các ?"

Công t.ử họ Tông hỏi : " Mã Huynh đến đôi cổ kiếm đó ?"

Tên "bướm hoa" họ Mã thần bí: "Nghe đôi cổ kiếm đó từng là binh khí của tiểu thư họ Lệ, tên là 'Song Kiếm Từ Hùng'. Sau khi nhà họ Lệ kết tội, cả gia tộc xử trảm, đôi cổ kiếm rơi tay Duật Ba Lam. Nghe đồn lai lịch của đôi kiếm nhỏ, do một vị cao nhân ngoài thế tục tặng cho tiểu thư họ Lệ. Duật Ba Lam đúng là mệnh , chuyện đều để chiếm hết."

Vị công t.ử cạnh Tông công t.ử lắc đầu: "Từ xưa, mấy thứ gọi là cổ kiếm đều đầy truyền thuyết tà môn. Huống hồ kiếm dù đến mấy cũng là đồ c.h.ế.t dùng qua, còn c.h.ế.t thảm, hừ, xui xẻo lắm! Thanh kiếm đáng giá mấy, cho cũng chẳng dám lấy, mà họ Duật còn coi như bảo bối."

Công t.ử họ Tông bèn giễu cợt: "Vừa Vương chẳng Duật Ba Lam mắt sáng như đó ? Vương nghĩ, coi trọng đôi kiếm đến thế, thật sự điều gì đặc biệt?"

Thấy hai càng càng căng thẳng, vị công t.ử thấp bé vội hòa giải: "Thôi nào, Tông , Vương , hà tất thế? Anh em vì kẻ ngoài mà mất hòa khí thì đáng, nào nào, cùng uống rượu ."

Mấy lời "cao luận" của bàn bên cạnh sót một câu nào, tất cả đều lọt tai nhóm của Thẩm Bạch.

Thẩm Tiếu lập tức tức giận: "Nói Duật ca ca lưng, thật là kém phẩm hạnh!"

Tống Ngọc Đường vội phụ họa: "Bọn công t.ử ăn chơi đó, lời vô căn cứ."

Thiệu Ưng bực bội đặt đũa xuống, ăn nữa, đang nghĩ gì mà thẫn thờ.

Thẩm Bạch vẫn ăn uống như thường, ngẩng đầu bèn thấy Lục Nguyên Thanh như đang chìm trong suy tư, bèn hỏi: "Nguyên Thanh đang nghĩ gì ?"

Lục Nguyên Thanh bối rối: "Tại hạ đang nghĩ, đôi cổ kiếm thật sự đáng giá đến thế ?"

Thiệu Ưng , lạnh giọng : "Ta thấy giá trị của đôi cổ kiếm vốn dĩ ở chỗ nó đáng giá ! Có những thứ quý giá với một , nhiều khi vì bản món đồ , mà là vì từng sử dụng nó."

Lục Nguyên Thanh xong kinh ngạc, ngẩng đầu Thiệu Ưng. tầm mắt vô thức lướt qua phía mấy kẻ đang bàn tán, chợt thấy tấm rèm của nhã gian bên cạnh bọn họ vén lên, một bàn tay thon dài, tinh tế lộ . Dõi theo bàn tay , lên khuôn mặt chủ nhân, sững sờ.

Dường như nhận thần sắc khác lạ của Lục Nguyên Thanh, mấy cùng bàn đều đầu về phía .

Người vén rèm bước khỏi nhã gian. Động tác vốn cực kỳ đơn giản, tự nhiên, nhưng khi thực hiện khiến xem như đang chiêm ngưỡng một bức họa tuyệt mỹ bỗng chốc sinh động. , tựa như một tiên nhân bước từ trong tranh, thu hút bộ ánh .

Dáng , lông mày, ánh mắt, thần thái của , gì là đến mê hoặc lòng .

Khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng thần sắc lạnh nhạt. Hắn hờ hững liếc mấy kẻ mới huyên thuyên, lập tức khiến bọn họ đang ngừng bỗng im bặt, như thể những lời chỉ là trò đùa mà khác nhầm.

Khóe môi nhếch lên một nụ nhạt đến mức thể nhạt hơn, đầy vẻ giễu cợt. Hắn dửng dưng định , nhưng chợt nhận bàn phía mấy kẻ một đang chăm chú .

Từ nhỏ đến lớn, kiểu ánh mắt luôn theo , chán ghét đến mức trở nên vô cảm. , vẫn bước về phía bàn đó, chỉ vì thấy bên cạnh còn một nam t.ử đang mỉm , nhàn nhã gật đầu chào . Hắn bèn bỏ qua ánh mắt , thẳng đến mặt đang với .

"Duật , lâu ngày gặp." Thẩm Bạch mỉm chào thu hút ánh trong sảnh.

Duật Ba Lam thản nhiên dặn tiểu nhị phía : "Thêm cho một cái ghế."

Rồi mới mỉm với Thẩm Bạch: "Hóa Thẩm đến Kinh Thành, báo cho ?"

Thẩm Bạch mỉm : "Vừa mới tới thôi. Tiếu Nhi đòi ăn cánh vịt ở đây nên đưa nàng tới, ngờ gặp Duật ."

Duật Ba Lam lúc mới sang Thẩm Tiếu: "Thẩm tiểu thư cũng ở đây ?"

"Duật ca ca, lúc nào cũng khách sáo thế, cứ gọi là Tiếu Nhi ."

Ánh mắt Duật Ba Lam quét một vòng quanh bàn, tránh khỏi chạm chằm chằm. Thấy khuôn mặt đó thoáng vẻ ngây ngô, Duật Ba Lam : "Thẩm , giới thiệu những vị cho ?" Người Thẩm Bạch coi trọng, tuyệt đối đơn giản như vẻ ngoài.

Thẩm Bạch mỉm : "Muội của , Thẩm Tiếu và nha Thanh Đới; đây là Ngọc Đường, gặp đấy; đây là đầu bổ khoái quyền ở Biện Thành, Thiệu Ưng…"

Cuối cùng, sang Lục Nguyên Thanh: "Vị là sư gia của , Lục Nguyên Thanh."

Ánh mắt Duật Ba Lam dừng đôi chút Thiệu Ưng, cuối cùng đáp xuống Lục Nguyên Thanh - vẫn rời mắt khỏi .

Lục Nguyên Thanh thấy ánh mắt đảo qua, bèn lễ phép gật đầu: "Hóa là Duật công tử, tại hạ ngưỡng mộ lâu."

"Ngưỡng mộ?" Giọng Duật Ba Lam lạnh nhạt, chút che giấu: "Ta với Lục sư gia đầu gặp mặt, gì ngưỡng mộ?"

Lục Nguyên Thanh chẳng bận tâm, mỉm giải thích: "Tại hạ từng may mắn chiêm ngưỡng bức thủy mặc khổ lớn của Duật công t.ử trong thư phòng Thẩm đại nhân."

"Ngươi hiểu tranh?" Duật Ba Lam hỏi ngược .

Lục Nguyên Thanh ngượng ngùng: "Không hiểu lắm."

Duật Ba Lam hỏi: "Vậy ngưỡng mộ?"

Sao vòng về chuyện đó nữa ?

Thẩm Bạch thấy bèn , : "Còn kịp chúc mừng ngươi, cuối tháng sẽ đại hôn, xin chúc mừng Phò mã gia tương lai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-2-chuyen-ve-doi-co-kiem.html.]

Người chỉ thấy nơi khóe môi Duật Ba Lam hiện lên một nụ khó đoán: "Chúc mừng ư? Có lẽ thật lòng chúc mừng chỉ mỗi Thẩm mà thôi. Sau khi thành , mới dọn phủ Phò mã. Hiện giờ vẫn ở phủ cũ. Thẩm , tối nay đến phủ nhé! Chúng say về."

Bỗng Thiệu Ưng hừ một tiếng: "Gì ? Phò mã gia chỉ mời mỗi Thẩm đại nhân, mời chúng ?"

" đúng!" Thẩm Tiếu cũng phụ họa.

"Đã chư vị nể mặt, cùng thì ." Duật Ba Lam giọng mặn nhạt.

Thẩm Bạch liếc Lục Nguyên Thanh, nhưng thấy chẳng năng gì.

Phủ của Duật Ba Lam cách Xuân Phong Đắc Ý Lâu xa, nên nhóm của Thẩm Bạch chỉ dắt ngựa bộ. Còn Duật Ba Lam kiệu đến nên cũng về bằng kiệu, xem cực kỳ thích xuất đầu lộ diện.

Nhìn chiếc kiệu của Duật Ba Lam dần khuất xa, Tống Ngọc Đường mới với Thẩm Bạch: "Công tử, thấy Duật công t.ử càng lúc càng kỳ quái ?"

"Ừm, đúng đấy!" Thẩm Tiếu hiếm khi đồng tình với Tống Ngọc Đường: "Tiểu Bạch ca ca, cảm thấy đây Duật ca ca tuy cũng thích nhiều, nhưng vẫn thuận mắt. Sao giờ thấy xa lạ đến thế?"

Thẩm Bạch cũng gật đầu: "Mới vài tháng gặp, thấy chút đổi?"

Thiệu Ưng bèn nhạt: "Chỉ e đại nhân và vị Duật công t.ử vốn cũng chẳng thiết lắm ? Dù đến cũng những mặt ai ."

Thẩm Tiếu chun mũi: "Nghe Thiệu Ưng ca ca thấy đáng sợ quá!"

Lâu Lục Nguyên Thanh lên tiếng, Thẩm Bạch thấy lạ, đầu tìm , chỉ thấy đang ngẩn về phía cổng Xuân Phong Đắc Ý Lâu.

"Nguyên Thanh?" Thẩm Bạch bước đến gần: "Sao ? Có chuyện gì ?"

"Không." Lục Nguyên Thanh thong thả : "Đại nhân, tối nay ngài sẽ đến phủ Duật Ba Lam ?"

Thẩm Bạch gật đầu: "Chẳng hẹn ? Sao thế? Nguyên Thanh ?"

Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Ừ, lắm."

Thẩm Bạch : "Có vì lúc nãy lời của Duật khiến Nguyên Thanh phật ý ?"

Lục Nguyên Thanh mỉm : "Sao thể chứ? Tại hạ chỉ nghĩ rằng đại nhân và vị Duật công t.ử hình như chẳng thiết như tại hạ tưởng."

"Nếu Nguyên Thanh từng thấy đối xử với khác thế nào, sẽ thái độ của Duật với Thẩm mỗ ." Thẩm Bạch lắc đầu giải thích.

Vậy ? Thì những năm qua cũng đổi ít.

Hai theo kịp bước chân , chỉ thấy Thẩm Tiếu chen đến bên Lục Nguyên Thanh: "Tiểu Lục, đến Duật phủ, xem múa rối bóng cùng ?"

"Ừ." Lục Nguyên Thanh ôn hòa: "Được hân hạnh cùng tiểu thư xem rối bóng, tự nhiên còn thích hơn là sắc mặt của quen."

Thiệu Ưng bèn châm chọc: "Rối bóng? Hừ! Ngươi cái thứ thư sinh, đến xem cặp kiếm nổi tiếng ?"

Lục Nguyên Thanh lập tức lắc đầu: "Thiệu bổ đầu lúc nãy mấy vị trong Đắc Ý Lâu ? Kiếm cổ là thứ tà môn, nhất là kiếm từng qua tay c.h.ế.t, thấy xúi quẩy."

Thiệu Ưng liếc đầy khinh miệt: "Ông đây ngưỡng mộ thanh kiếm lâu, tối nay nhất định tận mắt cho rõ."

Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Đạo bất đồng, bất tương vi mưu. Ai xem rối bóng thì ở , ai đến Phủ Duật công t.ử thì cứ ."

Sáu cùng đến đây chia hai ngả. Thẩm Bạch, Tống Ngọc Đường, Thiệu Ưng đến Duật phủ; Thẩm Tiếu, Thanh Đới, Lục Nguyên Thanh xem rối bóng.

Giao mấy con ngựa cho Tống Ngọc Đường dắt về Thẩm phủ xong, Thẩm Bạch dặn dò: "Phiền Nguyên Thanh trông nom Tiếu Nhi một chút. Phụ khỏi kinh về, các ngươi nhớ tối về Thẩm phủ sớm."

Lúc chia tay còn căn dặn Thẩm Tiếu vài câu, mới chia tay .

Thẩm Tiếu quả nhiên về đến nơi quen thuộc bèn tung tăng khắp chốn, hết dạo đông dạo tây. Nói là xem rối bóng, nhưng rối bóng chờ tối lên đèn mới diễn, nên Thẩm Tiếu đường đường chính chính kéo Lục Nguyên Thanh theo suốt cả buổi chiều.

Thanh Đới vốn nghĩ Lục Nguyên Thanh sẽ giữa chừng phát cáu bỏ , nào ngờ từ đầu đến cuối chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, thậm chí còn hứng thú lắng Thẩm Tiếu thao thao bất tuyệt, gương mặt luôn nở nụ .

Đến mức ngay cả Thanh Đới cũng khỏi chú ý đến , chẳng vì gì khác – một công t.ử tính thế , bỏ lỡ là chẳng còn ! Duật công t.ử tuy dung mạo tuấn mỹ vô song, nhưng tính khí chẳng ai cũng chịu . Nàng vẫn thích kiểu công t.ử ôn hòa, chu đáo hơn, giống như Lục sư gia.

Trời chạng vạng, phố bắt đầu lác đác ánh đèn, lúc qua giờ Thân.

Thẩm Tiếu cùng Thanh Đới và Lục Nguyên Thanh đang trong một quán nhỏ ăn bánh bao nhân canh. Nhìn bộ dạng Thẩm Tiếu để nước canh b.ắ.n lên mũi, Lục Nguyên Thanh chỉ lắc đầu, mỉm lấy khăn giúp nàng lau sạch, thuận tiện trêu chọc: "Tiểu thư ăn vội quá, e là nhầm mất chỗ giữa mũi và miệng ."

"Tiểu thư…" Thẩm Tiếu bĩu môi: "Nghe thấy gượng gạo ? Gọi Tiếu Nhi chẳng thuận tai hơn ? , Thanh Đới?"

Sợ Thanh Đới gì quá thật thà, Thẩm Tiếu liên tục nháy mắt với nàng.

Thanh Đới chẳng thấy giả vờ thấy: "Không , gọi tiểu thư thuận miệng mà, Tiếu Nhi còn âm 'nhi' mới gượng chứ?"

Nghe , Thẩm Tiếu tức tối, giật lấy đĩa mặt Thanh Đới: "Ăn ít thôi, ăn nhiều mỡ heo, đầu óc càng kém!"

Thanh Đới nào chịu nhường, một trận giành giật đĩa bánh bao diễn ngay mặt Lục Nguyên Thanh.

Người nào đó "vở diễn" mặt, tao nhã ăn bánh bao của , trông vô cùng thư thái. Tâm trạng nên thong thả ăn xong, còn bụng giúp cả hai chủ tớ lau nước canh văng lên mặt trong lúc tranh giành.

 

Loading...