Biến Diện Sư Gia - Chương 19: Chuyện cũ Thừa An

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:20
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Trung Minh , đôi mắt tròn nhỏ đảo lung tung, hạ giọng : “Cái gì mà Lưu Đại Thành, Lưu Nhị Thành, Tam gia quen .”

Lục Nguyên Thanh dở dở . Quả nhiên xưa sai, ác nhân tự ác nhân trị. Xem đối phó với hạng gian xảo như Ngụy Trung Minh, dùng thủ đoạn của Thiệu Ưng thì xong.

Nghĩ tới đây, Lục Nguyên Thanh hắng giọng: “Ngụy Trung Minh, tại hạ thấy ngươi tuổi lớn, để ngươi chịu hình phạt. Huống chi là kẻ sách, thật sự ghét những hình phạt m.á.u me, cho nên mới lựa lời dịu dàng mà với ngươi. Thế mà ngươi chẳng hiểu tấm lòng của . Ta nghĩ chi bằng giao ngươi cho Thiệu bổ đầu thì hơn. Hắn nhất định sẽ giảng cho ngươi chỗ tinh diệu của hình luật Đại Minh , lát nữa ngươi nhớ mà học cho kỹ!”

Ngụy Trung Minh thế thì chợt nhớ “sự chiếu cố” của Thiệu Ưng dọc đường, trong lòng phần sợ hãi. ngoài mặt vẫn chịu nhận, cố cãi: “Không quen quen . Có dùng hình , Tam gia vẫn quen .”

Lục Nguyên Thanh gật đầu: “, hình pháp Đại Minh quả thật cao minh. Ta tuy chỉ là một thư sinh nhưng cũng từng đến. Những thứ m.á.u me ưa, thôi để kể loại ‘nhã nhặn’ một chút .”

Vừa , y kéo ghế ngay mặt Ngụy Trung Minh, thong thả kể: “Nghe một loại hình phạt thú vị. Đầu tiên là cởi giày tất của phạm nhân, trói chặt tứ chi, treo ngược đầu xuống đất, chân chổng lên trời. Sau đó buộc một khối băng lớn lòng bàn chân. Lâu ngày m.á.u chảy ngược, phạm nhân đầu óc choáng váng, bàn chân cũng tê cóng. Lúc , dùng kìm sắt kẹp ngón chân, kéo mạnh một cái là rụng. Ngón chân lúc giòn lắm, dễ gãy, nhổ còn chẳng thấy đau. Thường kẻ chợt phát hiện thiếu mấy ngón chân mà nhớ mất lúc nào. Ngươi xem, hình phạt thú vị ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm nhẹ nhàng, gương mặt Ngụy Trung Minh đang thoắt cái biến sắc.

Thẩm Bạch xong, ngoài mặt lộ vẻ kinh ngạc nhưng trong lòng thì ngã. Quả nhiên tài dọa của Nguyên Thanh đúng là bậc nhất! Nhìn sắc mặt Ngụy Trung Minh thoáng chốc trắng bệch, rõ ràng là d.a.o động. Với những kẻ xương cứng, cái c.h.ế.t chắc đáng sợ. Đáng sợ là quá trình chờ đợi cái c.h.ế.t, tận mắt nó đến gần mà bất lực. như câu: dụ địch thâm nhập, công tâm là thượng sách.

Thiệu Ưng đến đây, đầu tiên nghiêm túc Lục Nguyên Thanh, trong mắt thoáng qua nét tối tăm khó lường. Vị Lục sư gia trẻ tuổi xem chẳng hề vô dụng như tưởng. Đời kiến thức sâu rộng, mà loại hình phạt cũng từng thấy.

Ngụy Trung Minh cúi đầu im lặng. Lục Nguyên Thanh tiếp tục châm lửa: “Ngươi tin ? Hay là thử ngay bây giờ xem mùi vị thế nào nhé?”

Nói đoạn, y giả vờ cúi xuống tháo giày của Ngụy Trung Minh. Hắn vội vàng lùi nhưng Thiệu Ưng phía ấn chặt. Thấy tay Lục Nguyên Thanh từ từ đưa tới, cuối cùng mới hoảng hốt kêu: “Khoan! Khoan ! Ta khai! Ta khai!”

Lục Nguyên Thanh mỉm tán thưởng: “Vậy hãy xem ngươi tình cờ mặt ở Lai Châu? Tại lén lút theo dõi Thiệu bổ đầu? Ngươi và tiêu cục Thừa An, một thời nổi danh ở Lai Châu, quan hệ thế nào?”

Ngụy Trung Minh đáp: “Ta từng là một tiêu sư của tiêu cục Thừa An ở Lai Châu. Sau tiêu cục tan rã, cũng rời , đổi nghề khác. Hôm đó, vị Thiệu bổ đầu tới dò xét chỗ cũ của tiêu cục, chỉ vì tò mò, thêm chuyện xưa khó quên nên mới… đại nhân, thật sự gì cả, xin đại nhân minh xét.”

Lục Nguyên Thanh mỉm lắc đầu: “Đại nhân tự khắc sẽ minh xét. Có điều…” Y nghiêng , nắm lấy cổ áo của Ngụy Trung Minh lật ngoài, : “Vì việc tra án mà từng tạm trú ở Lưu phủ, rảnh rỗi cũng dạo quanh các cửa hàng Lăng La Các. Y phục tơ lụa hảo hạng quả nhiên nhẹ nhàng thoải mái, còn thêu hiệu của Lăng La Các…”

Y khẽ vuốt đường thêu nổi ở cổ áo lót của Ngụy Trung Minh, : “Không phát tài mới lạ. ngươi là Lai Châu mà mặc áo lót tơ lụa thượng hạng đặt riêng ở Lăng La Các của Biện Thành, chẳng khó lắm ? Huống hồ, triều đình lệnh: hạng thương nhân mặc tơ lụa.”

Thấy Ngụy Trung Minh mặt mày hoảng loạn, Lục Nguyên Thanh thong thả tiếp: “Chưa kể ngươi khéo lưỡi ngụy biện mặt Tri huyện đại nhân, chỉ riêng tội coi thường luật pháp, dám mặc tơ lụa, đại nhân cũng thể trị tội ngươi . Ta oan cho ngươi ?”

Ngụy Trung Minh mồ hôi tuôn như mưa, run rẩy: “Thảo dân tội, thảo dân…”

Lục Nguyên Thanh : “Đã tội thì nên thành thật khai . Ngươi đến Lai Châu gì?”

Thấy còn lưỡng lự, Lục Nguyên Thanh bèn bảo: “Ngươi cũng , tiên cứ giam ngục . Đã ngục thì những hình phạt e rằng chẳng tránh .” Giọng điệu như tiếc nuối.

Cuối cùng, Ngụy Trung Minh c.ắ.n răng: “Tiểu nhân , tiểu nhân ! Rõ ràng là con gây họa, bắt cha con gánh vạ? Bao nhiêu năm qua, đối với đủ nghĩa khí ? Dù là tình xưa cũng coi như trả hết .”

Thẩm Bạch chậm rãi buông một chữ: “Nói.”

Ngụy Trung Minh đáp: “Đại nhân, tiểu nhân Ngụy Trung Minh từng là một tiêu sư của tiêu cục Thừa An ở Lai Châu, nay là võ sư ở Lưu phủ Biện Thành, tức là hộ viện. Vị Lưu lão gia Lưu Đại Thành hiện nay chính là tổng tiêu đầu năm xưa của tiêu cục Thừa An, Lưu Thừa An! Lưu Thừa An vốn tính hào sảng, thích kết giao bạn bè. Nhiều tiêu sư trong tiêu cục kính trọng nhân cách của ông mà gia nhập. Tiêu cục lớn nhưng tiếng tăm , nhiều tìm đến nhờ hộ tống, chỉ việc nhỏ, cũng chỉ kiếm chút công cán. Dù đôi lúc than vãn nhưng cuối cùng vẫn tình nguyện theo Lưu tiêu đầu. Bỗng một hôm, một vụ ăn lớn. Khi , Lưu tiêu đầu đang áp tiêu, ở cục. Bọn thấy tiền công hậu hĩnh thì ai nấy đều động lòng, bèn hỏi áp tiêu gì. Người đó hàng hóa mà là . Nếu nhận, hôm nay sẽ đặt cọc ngay một ngàn lượng bạc, xong việc còn chín ngàn lượng! Nói , mở hòm , bên trong là bạc trắng sáng loáng! Bọn nào từng thấy nhiều bạc như thế, mắt dán chặt rời.”

Lục Nguyên Thanh hỏi: “Vậy là các ngươi Lưu tiêu đầu đồng ý vội nhận tiêu, còn lấy cả tiền cọc của ư?”

Ngụy Trung Minh thở dài, ánh mắt ảm đạm: “ . Khi bọn tiền che mắt, chỉ nghĩ xong vụ thì em sẽ sống khá hơn. Nhiều gia đình, chẳng lẽ nghĩ cho vợ con ? Ta cũng một đứa con trai, đang tuổi học. Nó giống mà giống nó, mặt mũi thanh tú, sách, nhất định tiền đồ… Vì thế… kịp chờ Lưu tiêu đầu tự tiện nhận chuyến tiêu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-19-chuyen-cu-thua-an.html.]

Lục Nguyên Thanh gật gù hỏi: “Vậy khi Lưu tổng tiêu đầu trở về, ông gì?”

Ngụy Trung Minh đáp: “Lưu tiêu đầu vốn cẩn trọng, luôn cầu thỏa, tất nhiên đồng ý. Ông cho rằng kẻ ủy thác lai lịch mờ ám, chịu chi tiền lớn, tất ẩn tình. Bọn sức thuyết phục, dáng vẻ cử chỉ của kẻ đều quyền quý, chắc chắn tầm thường. Huống hồ tiền cọc nhận, tiêu cục lấy chữ tín gốc, thể lật lọng? Lưu tiêu đầu còn cách nào, đành gật đầu. Ông hỏi chúng kẻ áp tiêu ai? Chúng chỉ bảo là công t.ử nhà , chỉ cần đưa về an . Khi đến đón công t.ử thì sẽ giao chín ngàn lượng bạc còn , và dặn dặn giữ bí mật tuyệt đối.”

Lục Nguyên Thanh trầm ngâm: “Đó là chuyện bao nhiêu năm ?”

Ngụy Trung Minh nghĩ một lúc, đáp: “Chừng mười năm.”

Lục Nguyên Thanh : “Người bảo các ngươi đến để đón công tử?”

Ngụy Trung Minh đáp: “Thiên Thanh Quán ở ngoại thành phủ Thuận Thiên, kinh sư.”

“Cách đây mười năm?” Lục Nguyên Thanh thoáng trầm xuống: “Mười năm , tức năm Gia Tĩnh hai mươi chín. Năm , quân Thát Đát xâm phạm biên giới, chiến hỏa lan tràn, từng áp sát kinh sư. Lúc đó, chỉ huy quân kháng địch chính là Trấn Quốc tướng quân Duật Thiếu Xuân. Duật tướng quân dũng cảm g.i.ế.c địch, chẳng may trúng phục kích, lâm nguy. Về , triều đình phái viện binh do Binh bộ hữu Thị lang Thẩm Tòng Vân dẫn đầu, nhưng khi đến nơi thì Duật tướng quân tuẫn quốc.”

Thẩm Bạch ngẩng đầu Lục Nguyên Thanh, thở dài: “, năm quả thật dân chúng lầm than, kinh sư chấn động. Nguyên Thanh nhớ kỹ như , thật hiếm .”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Mười năm , tuy còn trẻ nhưng những ngày tháng , ai là thần dân Đại Minh mà chẳng ghi tâm khắc cốt, thể quên?”

Hai đều chút cảm khái, lặng im hồi lâu. Chợt Ngụy Trung Minh run rẩy : “ … là Thát Đát! Chính là Thát Đát!”

Lục Nguyên Thanh ngờ vực: “Người Thát Đát gì cơ?”

Ngụy Trung Minh dường như nhớ cảnh kinh hoàng, giọng run rẩy: “Hôm đó, bọn theo ước định đến Thiên Thanh Quán để đón vị công tử. Công t.ử bí hiểm, khoác áo choàng đen kín mít, che mặt thấy rõ. Bên cạnh còn hai hộ vệ áo đen. Vị công t.ử đó khó khăn, bước chậm, đôi khi còn dìu. Hai hộ vệ chẳng nhiều, chỉ đối chiếu ám hiệu đưa công t.ử lên xe ngựa. Bọn dám hỏi nhiều, vội đ.á.n.h xe rời . lúc bỗng xuất hiện một toán Thát Đát, hình cao lớn, sức lực kinh , bọn chống nổi… Bao nhiêu ngã xuống, m.á.u chảy thành sông. Hai hộ vệ liều c.h.ế.t cản địch, bảo chúng hộ tống công t.ử rời . Bọn đầu thì chỉ còn thấy họ t.ử chiến đến khi biến mất trong mưa máu…”

Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh , đồng thanh hỏi: “Sau đó thì ?”

Ngụy Trung Minh thở dài: “Bọn đưa vị công t.ử thần bí về tiêu cục Thừa An. Lúc mới phát hiện công t.ử thương trong trận loạn, mà còn là… là chỗ bên ! Lòng bọn kinh hãi, kẻ ủy thác đến thì giải thích thế nào. Lưu tiêu đầu cũng bất an, sai dùng t.h.u.ố.c nhất, mời danh y giỏi nhất, nhưng… đại phu công t.ử phế, còn là đàn ông nữa!”

Lục Nguyên Thanh nhíu mày: “Vị công t.ử đó phản ứng gì?”

Ngụy Trung Minh khổ: “Còn phản ứng gì nữa? Là đàn ông mà gặp chuyện thì còn thế nào! Công t.ử chắc chắn xuất hiển hách, nóng nảy hung bạo, chỉ đ.á.n.h đuổi mang cơm, mà còn ngày ngày đập phá. Vài hôm , ủy thác rốt cuộc cũng tới!”

Lục Nguyên Thanh tay áo , thở dài: “Chỉ e kẻ ủy thác mới là chịu buông tha các ngươi.”

Ngụy Trung Minh nhắm mắt mở , vẻ mặt đầy tuyệt vọng: “ … đó là một ký ức thể nào quên! Người ủy thác một , dẫn theo mấy toán áo đen bao vây tiêu cục. Trước tiên, họ khiêng một chiếc rương lớn. Mở là vàng. Chúng còn đang sững sờ thì hỏi: ‘Công t.ử nhà ?’ Không còn cách nào khác, chúng đành mời công t.ử .

Công t.ử đưa đến kiệu. Người trong kiệu kéo y , một lát vang lên tiếng nức nở, như tiếng của một già. Chúng còn đang kinh hãi thì trong kiệu truyền tiếng quát: ‘Các ngươi bảo vệ nổi con , khiến nó chịu nỗi nhục . Lão phu cho các ngươi nếm trải cảm giác đoạn t.ử tuyệt tôn!’

Lập tức, vô áo đen xông , tàn sát trong tiêu cục. Hơn trăm mạng , cảnh tượng t.h.ả.m khốc vô cùng. Huynh quen thuộc ngã xuống liên tiếp, m.á.u văng tung tóe. Đến cuối cùng, chỉ còn hơn mười sống sót, vây thành một vòng. Khi , công t.ử trong kiệu lên tiếng: ‘Cha, g.i.ế.c họ thì ích gì? Chỉ để họ sống đau khổ mới giảm nỗi thống khổ trong lòng con. Con họ cũng nếm mùi tuyệt vọng !’

Rồi lệnh áp Lưu tiêu đầu đến kiệu, hỏi: ‘Ngươi là tiêu đầu ở đây?’ Lưu tiêu đầu đáp . Công t.ử : ‘Ngươi là tiêu đầu thì nên vì em mà gánh chịu. Ngươi vợ con ?’

Tiêu đầu trả lời. Công t.ử bèn sai lục soát. Chẳng bao lâu, phu nhân của tiêu đầu, tức Liễu phu nhân, áp giải đến. Công t.ử vén rèm , : ‘À, thì vợ ngươi đang thai. Tốt. Chỉ cần ngươi tự tay g.i.ế.c vợ và đứa con trong bụng, sẽ tha cho ngươi. Thế nào?’

Trong đôi mắt vốn từng rơi lệ của tiêu đầu lúc tràn ngập nước mắt tuyệt vọng. Ông quỳ xuống cầu xin công t.ử khai ân, nhưng vẫn động lòng, còn hạ lệnh bắt đầu g.i.ế.c . Các ngài thể tưởng tượng đó là cảnh tượng như thế nào, khắp nơi xác c.h.ế.t, m.á.u chảy thành sông… Tiêu đầu còn sự lựa chọn nào khác. Nhìn ngày xưa lượt ngã xuống, ông đau đớn đến mức gần như phát điên. Cuối cùng, ông đến mặt vợ, khẽ : ‘Ta với nàng’, lấy tay che đôi mắt ngấn lệ ngừng rơi của nàng, vung đao c.h.é.m xuống…”

 

Loading...