Mấy ngày , Thiệu Ưng cuối cùng cũng trở về. một , mà còn áp giải theo một oai vệ, mang gông xiềng xích.
Khi Thiệu Ưng bái kiến, Thẩm Bạch đang cùng Lục Nguyên Thanh đ.á.n.h cờ. Thiệu Ưng cợt nhả bước , chạm mặt Lục Nguyên Thanh, trong lòng cả hai đồng thời thầm kêu: Sao thành thế ?!
Lúc Thiệu Ưng rời nha môn, vốn chẳng Lục Nguyên Thanh là ai. từ khi trở về, ngay từ bước chân đầu tiên huyện nha Biện Thành, cái tên “Lục Nguyên Thanh” gần như tai chai sạn. Nào là: Tên tiểu t.ử là tâm phúc của tân Huyện lệnh đại nhân, đại nhân cực kỳ coi trọng; Lục sư gia nhất ngôn cửu đỉnh; Lục sư gia trẻ tuổi tài cao; Lục sư gia thông minh mẫn tiệp… Nghe đến mức Thiệu Ưng cảm thấy buồn : nửa vụ án còn phá xong mà tâng bốc thành “thần” . Nếu thì Thiệu Ưng chẳng nên phong “Ngọc Hoàng Đại Đế” ? Rõ ràng là trong những ngày mặt, mấy ở đây càng thêm giỏi trò nịnh hót.
Theo lời đồn đại, nghĩ Lục Nguyên Thanh hẳn là một văn sĩ ngạo mạn, mi thanh mục tú, mắt mọc đỉnh đầu, khí thế ngút trời, giống như lão Dư sư gia tự phụ . đoán sai. Trước mắt chỉ là một thiếu niên áo vải tầm thường đến thể tầm thường hơn, thoạt trẻ, nụ ôn hòa, chút ngây ngô, hề giống một “kẻ thông minh lanh lợi”.
Lục Nguyên Thanh vốn Thẩm Bạch giới thiệu sơ qua về Thiệu Ưng, thêm vài hỏi thăm khéo léo từ các trong nha môn, kết luận rằng kẻ cực kỳ đắc lực. Những huyện lệnh từng theo hầu đều thăng chức nhanh, bởi trong nhiệm kỳ của họ, vụ án nào cũng phá gọn gàng, bách tính an cư lạc nghiệp. Tất nhiên cũng mấy vị huyện lệnh vốn là “quan buông tay”, việc đều ném cho Thiệu Ưng lo liệu. khi hết nhiệm kỳ trở về kinh, chẳng ai mang Thiệu Ưng theo. Các đều thấy bất công cho , còn bản thì chỉ xòa. Có bảo: họ mang mà chính Thiệu Ưng vốn cao ngạo, tự từ chối.
Người mà đồn tinh thạo việc quan trường , hóa vóc dáng hề cường tráng. Tuy cao nhưng cách vẻ khỏe mạnh cường tráng còn xa. Vác một thanh đao, trông chẳng giống công sai của triều đình mà giống một lãng khách giang hồ phóng đãng. Vào thư phòng của Thẩm Bạch, chỉ híp mắt liếc Lục Nguyên Thanh một cái thẳng thắn với Thẩm Bạch: “Đại nhân, về.”
Không hành lễ, khách sáo, dứt khoát, trực tiếp.
Thẩm Bạch cũng lấy kinh ngạc. Trước khi rời kinh, phụ từng nhắc ông: Biện Thành tất cao nhân. Nếu , với bản lĩnh của Mã Tứ Thông, nguyên huyện lệnh Biện Thành hiện đến Hữu tự thừa ở Đại Lý Tự, thể cai trị nơi đấy? Thật khó tin.
Từ xưa, tài thường kèm theo tính quái, Thẩm Bạch chẳng bận tâm, mỉm hỏi: “Thiệu Ưng, khiến chờ đợi lâu lắm. Chuyến Lai Châu thế nào? Có thu hoạch gì ?”
Thiệu Ưng chỉ hì hì, trả lời ngay. Hắn dựng mạnh cây đao đang vác xuống đất kéo sợi dây thừng buộc bên tay trái. Tay vòng mấy vòng, càng lúc càng siết chặt. Theo đó, một kẻ miệng nhét giẻ, tay trói quặt , cổ đeo gông xiềng, lôi mạnh .
Thấy cảnh , Lục Nguyên Thanh bật , dậy vòng quanh trói, chắp tay hỏi: “Xin hỏi, đây… đây là món quà chia tay do phủ doãn Lai Châu tặng cho Thiệu Ưng ?”
Thiệu Ưng nhếch mép xa: “Quà lớn thế , phủ doãn đại nhân nỡ tặng ? Hắn là ‘ hâm mộ’ của , lúc điều tra ở tiêu cục Thừa An, cứ rình rập trèo tường mà trộm. Ta tiện ở Lai Châu lâu nên dắt theo về đây luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-18-thieu-ung-tro-ve.html.]
Vừa , thô lỗ rút cái giẻ trong miệng kẻ , khiến gã kêu đau rên rỉ.
Lúc Lục Nguyên Thanh mới quan sát kỹ. Trong lòng nghĩ thầm: Kẻ xui xẻo, rơi tay Thiệu Ưng chắc chịu ít “chăm sóc đặc biệt”. Tất nhiên, y nghĩ là Thiệu Ưng đ.á.n.h đập. Người tuổi chừng ngoài bốn mươi, vóc gầy gò, cằm hai chòm râu nhỏ nhờn bóng, cặp mắt ti hí đảo lung tung, trông ranh ma quỷ quyệt. Xem dọc đường, Thiệu Ưng tốn ít tâm sức để đề phòng gã chạy thoát. Giày chân gã rách nát, trong khi giày của Thiệu Ưng như mới.
Lục Nguyên Thanh mỉm , trong bụng hiểu rõ “chăm sóc đặc biệt” là gì: Thiệu Ưng cưỡi ngựa, còn kẻ gông xiềng thì bộ theo . Nhìn đầu gối rách nát lấm bùn, dáng tập tễnh, e rằng khi tâm trạng Thiệu Ưng vui vẻ, còn quất roi thúc ngựa phi nước đại. Tội nghiệp cho kẻ trói, cứ thế mà ngã dúi dụi, chắc hẳn là đau đớn thấu trời.
Kẻ còn thể theo chân Thiệu Ưng sống sót về đến Biện Thành, cũng coi như trong cái rủi cái may.
Vì chút “đồng tình” đó, Lục Nguyên Thanh hỏi ôn hòa: “Vị… vị đài râu , xin cho xưng hô thế nào?”
Gã râu nhờn mắt ti hí đảo một vòng, đáp: “Người vẫn gọi là Ngụy Tam gia.”
Thiệu Ưng gằn: “Vào đến nha môn của chúng mà còn dám xưng gia? Ông đây chuyên trị cái loại ‘gia’ như ngươi đấy!”
Vừa dứt lời, dùng tay điểm mạnh một huyệt hiểm gáy gã. Gã lập tức đau đến mức kêu cha gọi : “Anh hùng, xin tha mạng! Xin tha mạng! Tiểu nhân tên Ngụy Trung Minh!”
Lục Nguyên Thanh thoáng rùng : vị trí Thiệu Ưng tay cực kỳ chuẩn xác, chỉ một động tác cho thấy là cao thủ tra tấn. Hắn hiểu rõ cơ thể , nắm từng điểm yếu đau đớn nhất. Rơi tay như thế, cái c.h.ế.t chắc đáng sợ, mà sống bằng c.h.ế.t mới là điều khủng khiếp.
Trong triều Đại Minh, lượng “khốc ” thiếu. Từ khi Thái Tổ Chu Nguyên Chương dựng nước, hạng quan tàn khốc vẫn tồn tại, lúc thịnh lúc suy nhưng từng biến mất. Trước mặt họ, kẻ thanh cao đến cũng cúi đầu; răng cứng cỡ nào, họ cũng sẽ bẻ nát từng chiếc một. Không chịu mở miệng thì ắt hứng chịu sự tra khảo vô tận. Đến lúc , cái c.h.ế.t trở thành một ân huệ, một sự giải thoát.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lục Nguyên Thanh chợt dâng lên nỗi bi ai. Tuy Ngụy Trung Minh rõ ràng liên quan đến vụ án nhưng y vẫn khẽ lắc đầu, thẳng thắn hỏi: “Ngụy Tam gia, ngươi quen Lưu Đại Thành ?”