Biến Diện Sư Gia - Chương 17: Ý niệm điên cuồng

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:18
Lượt xem: 209

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem bên phía Thẩm Bạch cũng chẳng tiến triển thuận lợi gì. Sáng sớm hôm , sa sầm mặt mày, ở bàn ăn ngẩn chằm chằm bữa sáng. Vừa thấy Lục Nguyên Thanh bước nhà ăn, bèn vội vàng gọi: “Nguyên Thanh, bên !”

Lục Nguyên Thanh nén , liếc một cái chậm rãi tới, hỏi: “Đại nhân, dùng bữa trong phòng, chạy đây gì?”

Đây vốn là nhà ăn chung trong nha môn. Từ các thư như chủ bạ, văn thư cho đến nha dịch, ngỗ tác đều lẫn lộn bên những dãy bàn ghế dài để dùng cơm. Bởi , là Huyện lệnh, khi Thẩm Bạch xuất hiện ở đây trông cực kỳ đột ngột và khác lạ.

Không chỉ Lục Nguyên Thanh thấy hợp cảnh mà ngay cả những xung quanh cũng đều cảm thấy khó xử. Nhà ăn vốn thường ngày ồn ào náo nhiệt, tiếng , c.h.ử.i đùa vang khắp nơi, thế mà hôm nay yên tĩnh đến mức cây kim rơi xuống đất cũng rõ. Chỉ thế thôi cũng đủ đều thấy thoải mái. Dù vị Huyện lệnh mới là Thẩm Bạch trông vẻ ôn hòa dễ gần, nhưng phận của đặt ở đó, ai dám buông thả, càn mặt? Vì chẳng ai dám gần quá mà cũng dám xa quá. Thành một bữa cơm trở thành cực hình, nuốt chẳng trôi.

Thực , Thẩm Bạch ăn ở đây cũng thoải mái gì. Hắn từ nhỏ lớn lên ở Kinh Thành, quen ăn đồ tinh xảo, mặc gấm vóc, ngoài xe ngựa gia nhân hầu hạ, giao du cũng đều là những nhân vật quyền quý. Cho nên, dẫu tính tình phóng khoáng, câu nệ tiểu tiết, vẫn là một công t.ử thế gia chính hiệu. Từ nhỏ dạy phong độ quân tử, sách thánh hiền, cử chỉ điềm tĩnh, chuẩn mực. Bởi khi trông thấy bàn ghế trong nhà ăn dính dầu mỡ nhơm nhớp, quả thật nổi. Nghe xung quanh tiếng ồn ào pha trò thô tục, vốn quen “ăn , ngủ lời”, thấy đầu như nặng gấp đôi, tâm trạng rối bời, ăn

Quá ồn, khó mà nuốt nổi! Thẩm Bạch nghĩ thầm, trong lòng chán nản. vẫn kiên nhẫn đó. Người cần gặp còn đến, nếu giờ bỏ thì chẳng uổng công chịu khổ cả buổi sáng ? Không đáng. Thế là tiếp tục chờ. Khổ cho đám xung quanh, gần xa đều buộc nín nhịn theo. Đại nhân ăn, ai dám bỏ ?

Người Thẩm Bạch chờ chính là Lục Nguyên Thanh.

Từ tối qua đến sáng nay hề thấy bóng dáng y, ngay cả khi đến gõ cửa phòng tìm cũng gặp. Không sáng sớm y . thì ăn cơm, thế nên chờ ở nhà ăn hẳn là một cách .

Giữa bầu khí kỳ quái , Lục Nguyên Thanh bước . Vừa liếc một cái thấy Thẩm Bạch, rõ ràng là cảnh tượng “chúng tinh phủng nguyệt” (muôn vây quanh trăng), chỉ điều cách giữa trăng và còn xa.

Thấy Lục Nguyên Thanh xuống đối diện, Thẩm Bạch bèn đẩy phần cơm ăn đến mặt y: “Nguyên Thanh, còn ăn sáng chứ?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Ăn . Chẳng đại nhân mới là ăn ?” Y , đĩa cơm đẩy tới.

Thẩm Bạch hỏi: “Sao ăn sớm thế? Ngươi ngoài từ sáng ? Đi ?”

Lục Nguyên Thanh mỉm giải thích: “Dạo ban đêm còn lạnh, sợ lạnh nên ngủ sớm, thành cũng dậy sớm. Sáng nay đến lầu Thiên Hương. Ừm, đồ ăn sáng ở đó ngon, khuyên đại nhân dịp nên thử. Nhất là món mì lạnh hoa đào, mùa hoa đào nở khắp Biện Thành thì đúng là mỹ vị tuyệt vời.”

Vốn bụng đang trống rỗng, Thẩm Bạch động lòng: “Mì lạnh hoa đào? Làm thế nào? Nghe vẻ thú vị thật. Lầu Thiên Hương quả là sáng tạo món ăn. Món mì dùng hoa đào ư?”

Trong lòng Lục Nguyên Thanh thầm . Thạch Bạch Gia vốn là giỏi tính toán, món mì hoa đào nào gì kỳ diệu, chẳng qua nhân dịp Biện Thành hoa đào nở rộ, sẵn nguyên liệu mất tiền, chẳng lẽ nàng động lòng? Tuy nghĩ thế nhưng ngoài miệng y vẫn : “Món mì lạnh hoa đào cũng coi như đặc biệt. Trước tiên dùng nước ép hoa đào nhào bột, kéo thành sợi thủ công, đó luộc chín cho nước giếng lạnh để ngâm cho mát. Món mì hương thơm thoang thoảng, ăn mát lành, sảng khoái. Có kẻ phong nhã còn thơ khen rằng: Băng điểm vương hương, một sợi vương liên; trượt răng phảng phất, nửa vòng trời tiên. Đại nhân nếu dịp thì nên nếm thử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-17-y-niem-dien-cuong.html.]

Thẩm Bạch tiếc nuối: “Thật hiếm thấy ngươi quen thuộc với Biện Thành như . Ta vốn cũng dạo ngắm cảnh cho thỏa, tiếc là từ lúc đến đây bận túi bụi, e đợi phá xong vụ án mới cơ hội cùng ngươi dạo chơi.”

Lục Nguyên Thanh mỉm : “Có lẽ việc cấp bách mắt vẫn là mau chóng giải quyết vụ án xác nữ trong Lưu phủ.”

Thẩm Bạch gật đầu: “Sáng nay tìm ngươi là hỏi khi gặp Ngụy Châu trong ngục, ngươi thu hoạch gì ?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Còn đại nhân? Gặp Lưu Lập Dương , thấy ?”

Thẩm Bạch cũng lắc đầu: “Không tiến triển. Vẫn ánh mắt ngây dại, chẳng để tâm đến bên ngoài, gì cũng ngơ. Có lẽ thật sự hóa ngốc .”

Lục Nguyên Thanh trầm ngâm một lúc, hỏi: “Lúc đại nhân gặp , bên cạnh ai ?”

Thẩm Bạch lắc đầu: “Không, chỉ . Sao ?”

Lục Nguyên Thanh hỏi: “Đại nhân lao, ngẩng đầu đại nhân lấy một cái ?”

Thẩm Bạch đáp: “Cũng . Dù hỏi gì đều đáp, chẳng ngẩng đầu, cũng chẳng để ý, chỉ ngây chằm chằm xuống đất, hồn bay phách lạc.”

Lục Nguyên Thanh nghĩ thêm một hồi mỉm : “Hàn Thiên Chi quả thật xứng danh thần y Biện Thành, danh bất hư truyền.”

Thẩm Bạch ngạc nhiên: “Nguyên Thanh, ?”

Lục Nguyên Thanh xuống mặt bàn, khẽ thở dài: “Kẻ ngốc sợ, cũng né tránh tổn thương. Họ thiếu bản năng tự bảo vệ của thường. Người thông minh sẽ theo bản năng né tránh nguy hiểm, còn kẻ ngốc thì . Tịch Lộ Lưu Lập Dương khi ngây dại thường thích ngoài cửa sổ. nay cúi đất, tránh ánh mắt của đại nhân, né tránh rắc rối, cách khác, bắt đầu bản năng tự bảo vệ. Đại nhân thấy dường như khôn ?”

Thẩm Bạch kinh ngạc: “Ý ngươi là Lưu Lập Dương …”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Chỉ là suy đoán thôi, bằng chứng. Đại nhân, chẳng Thiệu bổ đầu khi nào thể về đến Biện Thành? Ta luôn cảm thấy tin tức mà Thiệu bổ đầu mang về mới là chìa khóa giải chuỗi nghi án .”

 

Loading...