Biến Diện Sư Gia - Chương 16: Thẩm vấn trong đại lao
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:17
Lượt xem: 221
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Minh sơ, các huyện chia ba hạng: sản lượng lương thực mười vạn thạch là thượng huyện, Tri huyện thuộc tòng lục phẩm; sáu vạn thạch là trung huyện, Tri huyện chính thất phẩm; ba vạn thạch là hạ huyện, Tri huyện tòng thất phẩm, về đều gộp thành chính thất phẩm.
Xét từ chức quan của Thẩm Bạch, huyện Biện Thành tuy lớn nhưng cũng tuyệt đối nhỏ. Lục Nguyên Thanh chỉ cần nhà lao của huyện nha Biện Thành là rõ điều đó. Y thầm nghĩ: “Chẳng lẽ huyện càng lớn thì kẻ phạm tội càng nhiều ?” Nhà lao nhiều như thế nhưng dọc đường đếm phạm nhân thì nhiều, ít nhất cũng tương xứng với lượng phòng giam.
nhà lao nhiều cũng cái lợi, đó là phạm nhân giam chen chúc, cách khác, khí quá ngột ngạt. Lục Nguyên Thanh vốn chuẩn bịt mũi, giờ bèn hạ tay xuống.
Y và Thẩm Bạch chia hành động. Thẩm Bạch khăng khăng thăm dò gã ngốc Lưu Lập Dương, còn Tịch Lộ hôm qua cung cấp nhiều manh mối quan trọng, chỉ là để kiểm chứng thật giả vẫn cần thêm thời gian. Người duy nhất còn chính là Ngụy Châu, tên hầu nhà họ Lưu ý định thiêu hủy thi thể. Lục Nguyên Thanh chủ động xin , Thẩm Bạch cũng đồng ý.
Đến cửa nhà lao giam Ngụy Châu, Lục Nguyên Thanh trong khẽ thở dài. Mới qua một ngày mà Ngụy Châu từ một thiếu niên lanh lợi, tuấn tú biến thành một kẻ như xác hồn. Tóc rối bời, xõa xuống che gần hết khuôn mặt, qua kẽ tóc còn lộ bộ râu lởm chởm mọc đầy cằm. Y phục cũ tịch thu, bằng áo phạm nhân bẩn thỉu. Trong nhà lao trải một tấm rơm giường đơn sơ, thế nhưng lên đó, mà bệt xuống nền đất lạnh băng, lặng im bất động trong căn phòng âm u, ẩm mốc.
Quan sát hồi lâu, Lục Nguyên Thanh mới sang dặn tên coi ngục: “Phiền đại ca mở cửa, phụng mệnh Thẩm đại nhân đến hỏi phạm nhân mấy câu.”
Người coi ngục là một đàn ông trung niên, thấy vị thiếu niên lễ độ khách khí như thế thì phần luống cuống, vội vàng mở cửa: “Lục sư gia, mời.”
Lục Nguyên Thanh gật đầu coi như đáp lễ mới bước phòng giam. Trong phòng chỉ một Ngụy Châu, Thẩm Bạch sắp xếp như e là lo phạm nhân ép cung hoặc g.i.ế.c để bịt đầu mối. Quả thật Thẩm Bạch suy tính chu , thận trọng.
Lục Nguyên Thanh chậm rãi tiến gần Ngụy Châu, đó xuống cách vài bước. Khác biệt là y trải một lớp rơm .
Trong lao thực sự lạnh, nền đất càng lạnh thấu xương, mà Lục Nguyên Thanh vốn cực kỳ sợ lạnh. y vẫn xuống ngang tầm với Ngụy Châu, gây áp lực cho . Nếu cảm giác áp bức, sẽ vì tự bảo vệ mà khép lòng, như y sẽ thể điều . Hơn nữa, đó do cố ý kích động bởi t.h.i t.h.ể của nữ t.ử nên tinh thần Ngụy Châu chịu chấn động nghiêm trọng. Giờ nếu hạ thấp tư thế, bình đẳng trò chuyện lẽ sẽ thu hoạch bất ngờ.
Lục Nguyên Thanh hồi lâu ôn hòa : “Rốt cuộc, chuyện của nàng tỳ nữ trong Lưu phủ là thế nào?”
Ngụy Châu như mới phát hiện , mờ mịt ngẩng đầu Lục Nguyên Thanh. Ánh mắt tán loạn, khiến hình ảnh Lục Nguyên Thanh trong mắt biến thành vô ảo ảnh chồng chéo, hồi lâu mới dần hợp thành một bóng . Hắn kinh ngạc nhận : “Ngươi là vị sư gia hôm va ngã?”
Lục Nguyên Thanh mỉm khen: “ , trí nhớ của Ngụy tiểu ca thật !”
khi thấy nụ của Lục Nguyên Thanh, Ngụy Châu lập tức ngậm chặt miệng, căn phòng thoáng chốc trở nên tĩnh lặng.
Một lúc , Lục Nguyên Thanh dịu giọng : “Đứa con trong bụng Hồng Y là của ngươi?”
Ngụy Châu vẫn như đang trong mộng: “Sao nàng thể mang thai? Sao thể chứ?”
Lục Nguyên Thanh khe khẽ thở dài: “Sao thể? Câu chẳng nên hỏi ngươi ?”
Ngụy Châu đau khổ vò mái tóc rối bù: “Nàng vốn bướng bỉnh, trời cao đất dày. Rõ ràng trong phủ phu nhân lệnh, nghiêm cấm bọn tỳ nữ và hầu tư thông, nếu vi phạm, nhẹ thì chịu gia pháp, nặng thì ghi hộ tịch đuổi khỏi phủ. Trước đây nàng từng với là nàng t.h.a.i nhưng vẫn nghĩ nàng đùa. Nàng luôn lừa nên nào dám tin? Nếu hôm đó nàng bướng bỉnh đến mức sẽ rước họa thì dù thế nào cũng để nàng giữ đứa bé.”
Lục Nguyên Thanh nhíu mày: “Phàm là nhà quyền quý, tất nhiên gia quy nghiêm ngặt, nhưng nghiêm cấm đến mức tỳ nữ, hầu qua với thì e là quá khắc nghiệt.” Y ngẫm nghĩ hỏi tiếp: “Phu nhân nhà ngươi vẻ ngoài dịu dàng hòa nhã, chẳng lẽ việc trị gia nghiêm khắc đến thế ?”
Ngụy Châu lắc đầu: “Phu nhân xuất danh môn, thường ngày đối với nam nhân trong phủ luôn giữ cách, mực lễ độ, vì tiếp xúc với phu nhân nhiều, ấn tượng chỉ dừng ở bề ngoài. Hồng Y thì thường than phiền rằng tiểu thư nhà nàng tính tình thất thường, quái gở, khiến nàng khó chịu.”
Lục Nguyên Thanh hỏi: “Tiểu thư nhà nàng? Ý chỉ Lưu phu nhân? Hồng Y là nha hồi môn của bà ?”
Ngụy Châu gật đầu: “ . Lúc Hồng Y mới Lưu phủ, nàng ngây thơ hoạt bát, dịu dàng dễ thương nên mới động lòng. về từ khi nào, nàng đổi, trở nên kỳ quặc, đa nghi, đầy oán khí, nhỏ nhen, chua ngoa... Nàng luôn hỏi bao giờ mới cưới nàng, bao giờ mới đưa nàng rời khỏi Lưu phủ...”
Lục Nguyên Thanh khe khẽ thở dài, hỏi: “Ngươi từng thật lòng yêu Hồng Y, cô gái vì ngươi mà m.a.n.g t.h.a.i c.h.ế.t t.h.ả.m ?”
Ngụy Châu hồi lâu mới thê lương trả lời: “Thật lòng ư? Thật lòng thì ? Người c.h.ế.t thể sống , cũng vô ích...” Nói bỗng bật như điên: “, từng thật lòng yêu Hồng Y, dù từng gì cho nàng. Ta giống như lời nàng từng mắng, là một kẻ vô dụng, ích kỷ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-16-tham-van-trong-dai-lao.html.]
Lục Nguyên Thanh vỗ vai , rõ là an ủi dịu cảm xúc kích động của : “Ngươi từng thật lòng yêu Hồng Y nhưng chịu theo ý nàng, đưa nàng rời khỏi Lưu phủ, cùng cao chạy xa bay. Vậy trong đó hẳn còn nguyên do nào đó tiện , đúng chứ? Ví dụ như, ngươi căn bản thể rời khỏi Lưu phủ, ?”
Ngụy Châu chợt rùng , sắc mặt cứng đờ, gượng : “Lục sư gia đùa . Ta chẳng qua chỉ bán cho Lưu phủ, thành thể rời ? Nực ... thật nực ...”
Hắn gượng gạo hai tiếng, thấy Lục Nguyên Thanh bình tĩnh , khóe môi lộ một nụ chứa đầy thương hại, chỉ cảm thấy trong lòng lạnh buốt, nụ mặt cũng tắt ngấm.
Lạ thật, rõ ràng chỉ là một thiếu niên bình thường, thậm chí gương mặt còn chút ngây ngô, mà ánh mắt dường như một sức mạnh xuyên thấu tâm can, khiến bỗng chốc bấn loạn, dối cho trọn vẹn .
Lục Nguyên Thanh ép , chỉ mỉm khoan dung tiếp: “Ở Đại Minh , phàm những nhà quyền quý, phần lớn hạ nhân đều mang họ chủ. Giống như tên hầu dẫn đường cho trong Lưu phủ, tên là Lưu Thành. Hắn cũng như ngươi, đều bán nô cho Lưu phủ. Thế nhưng vì tên Lưu Thành, còn ngươi tên Ngụy Châu?”
Cả Ngụy Châu vốn mềm nhũn như bùn, bỗng nhiên căng cứng. Hắn lưng , dám ánh mắt như mê hoặc lòng nhưng vẫn thể ngăn giọng kinh hoàng vang lên lưng: “Ngươi giống một hầu. Từ đầu gặp ngươi nha môn, khi ngươi va ngã , nhận thấy điều đó qua một loạt động tác theo bản năng của ngươi. Ngươi nhất định từng sách, hiểu lễ nghĩa, vì hành xử quy củ. Dù trong lúc rối loạn đến thế vẫn tiến thoái chừng mực, thật hiếm thấy. Cho nên, để đoán thử về xuất của ngươi nhé: Có lẽ đây ngươi hầu nhưng nay chỉ thể một hầu. Và thú vị hơn là danh nghĩa, ngươi là của Lưu phủ, nhưng lão gia Lưu Đại Thành dường như vì lý do nào đó mà xem trọng, thậm chí chăm lo cho ngươi... Ngụy tiểu ca, ngươi xem đoán đúng ?”
Ngụy Châu chuỗi câu hỏi ôn hòa nhưng sắc bén dồn ép đến mức gần như ngất . Hắn bèn giả c.h.ế.t, đáp một lời, để khỏi sơ sẩy mà gã sư gia trông vẻ khù khờ moi thêm bí mật.
Lục Nguyên Thanh tự hỏi tự đáp mà chẳng thấy nhàm chán, thong thả tiếp: “Tất nhiên, điều khiến cảm thấy ngươi hạng hầu tầm thường, chỉ vì ngươi chữ, hiểu lễ, mà còn vì ngươi là một văn võ song , khiến một thư sinh tay trói gà chặt như thật sự vô cùng khâm phục!”
“Ngươi bậy!” Ngụy Châu nổi giận: “Ta căn bản võ! Ngươi đừng vu khống!”
Lục Nguyên Thanh mỉm điềm đạm: “Ngươi tất nhiên thể chối, nhưng trong lòng ngươi rõ hơn ai hết, nếu ngươi võ thì hôm nay đối diện với một cỗ t.h.i t.h.ể nữa .”
Nghe , Ngụy Châu kìm mà ngoảnh đầu y. Lục Nguyên Thanh tiếp lời: “Võ công của Tống hộ vệ, trong mắt một thư sinh nghèo như tất nhiên là cao cường lắm. Ngươi đang t.h.i t.h.ể của Hồng Y kích động đến mức thất kinh loạn trí, mà vẫn tránh nhát kiếm đ.â.m lưng của Tống hộ vệ. Nếu đó là trùng hợp thì ai tin? Vết thương lưng ngươi vẫn còn đó, chi bằng mời một vị cao thủ am hiểu đến giám định thử nhé? À, để nghĩ xem... Nghe ở Biện Thành tiêu cục Uy Lăng, Vũ Thiếu Lăng công t.ử ở đó nổi tiếng chính trực, ghét nhất là hạng trộm cắp, gian trá. Nếu mời đến xem xét vết kiếm lưng ngươi, hẳn sẽ công bằng, tuyệt thiên vị. Ngươi thấy ?”
Lục Nguyên Thanh giả bộ suy nghĩ thêm: “ , còn vị Vũ công t.ử ngoài việc ghét phường gian tà, còn chán ghét nhất loại phụ bạc, vứt bỏ vợ con. Ngươi cũng đấy, bọn giang hồ chẳng coi vương pháp triều đình gì. Gặp kẻ thuận mắt thì chỉ ‘rắc’ một cái là xong.”
Lục Nguyên Thanh để tăng tính chân thực, còn cố ý động tác “rắc” một cái, dọa Ngụy Châu run lên bần bật. Y mỉm hài lòng thong thả : “Cái đầu tuấn tú thông minh của ngươi chắc sắp dọn chỗ . Ôi, cảnh m.á.u me đó, nghĩ thôi thấy khó chịu. Người nhân từ như bây giờ hiếm lắm. Nói , Ngụy tiểu ca, trong lòng ngươi điều gì, ngươi với kẻ hiền hòa là để Vũ công t.ử hỏi tội? Hay ngươi thích thử mùi vị cây gậy vô tình trong tay bọn sai dịch to lớn ở nha môn Biện Thành?”
Nghe đến đây, sắc mặt Ngụy Châu tái nhợt như tờ giấy nhưng vẫn cố gượng: “Ngươi nhảm! Muốn ép chứ gì? Nha môn là nơi lý lẽ, lẽ nào Thẩm đại nhân là hạng quan hồ đồ, dùng cực hình ép cung ? Ngụy Châu chỉ là một kẻ nhỏ bé, cùng lắm phán tội ý định hủy thi. Chẳng lẽ các ngươi chứng cứ Hồng Y là do g.i.ế.c? Đứa bé trong bụng nàng là của thì ? Ta với nàng nam vợ, nữ chồng, các ngươi còn định gán cho tội thông gian ? Ta nhận tội, đúng, là nhất thời hồ đồ, sợ chuyện của và Hồng Y Lưu phủ , đuổi khỏi phủ, nên mới ma xui quỷ khiến nửa đêm đốt xác, định hủy thi diệt tích. Ta sai , nhận tội, , Lục sư gia?”
Lục Nguyên Thanh , khe khẽ thở dài: “Ta cho ngươi cơ hội, Ngụy Châu. ngươi chẳng hối cải, vẫn cố chấp u mê. Ngươi tưởng thế là che giấu tất cả ư? Ngươi lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt ? Chuyện xảy , dù trải qua bao nhiêu năm cũng đổi . Những thứ gọi là sinh tử, thật sự sẽ quên lãng ? Chỉ cần từng tồn tại thì sẽ dấu vết để theo. Có thể tốn công, nhưng nhất định vẫn còn manh mối.”
Vừa , y dậy khỏi nền đất lạnh băng, phủi mấy cọng rơm dính áo: “Nhà lao lạnh quá, sợ lạnh, với ngươi nữa. Ngươi cứ ở đây mà nghĩ cho kỹ .”
Y bước , như vô tình lẩm bẩm: “Không từ đây đến Lai Châu xa bao nhiêu nhỉ? E là Thiệu bổ đầu đến Lai Châu sắp về . Nếu thu gì, cũng uổng công vất vả.”
Mặt Ngụy Châu trắng bệch như gặp quỷ. Lục Nguyên Thanh ngoài, tên coi ngục khóa cửa thấy lao đến, túm lấy song sắt, lắc mạnh: “Ngươi gì? Ngươi gì? Lai Châu? Ai đến Lai Châu?”
Lục Nguyên Thanh chẳng thèm để ý mà thẳng, chỉ khi rẽ ngoặt mới đầu, thản nhiên : “Ta sẽ xin đại nhân cho ngươi trở về Lưu phủ.”
Ngụy Châu sững , rõ ràng tin nổi, trừng mắt y như thể chuyện nực nhất thiên hạ.
Lục Nguyên Thanh như tiếc nuối: “Ngụy tiểu ca thông minh lắm. , chứng cứ chứng minh ngươi g.i.ế.c Hồng Y, cũng thể buộc tội ngươi thông gian, cùng lắm là tội hủy thi thành. Đại Minh triều , Hoàng đế dùng nhân đức trị quốc, há g.i.ế.c oan kẻ vô tội? Nhiều nhất chỉ giam ngươi mấy ngày, đó tự nhiên ngươi sẽ thả.”
Nghe , Ngụy Châu định thở phào thì Lục Nguyên Thanh nhẹ nhàng : “Lão gia Lưu Đại Thành đối xử với ngươi như con, thấy ngươi ở trong ngục vài ngày nguyên vẹn trở về, tất nhiên sẽ nghi ngờ ngươi khai gì đại hình. Không những xa lánh, e còn trọng dụng ngươi hơn.”
Nói dứt lời, y lớn, xoay bỏ , ngoái đầu Ngụy Châu lấy một .
Ngụy Châu lạnh buốt , chợt cảm thấy nhà lao , cũng như lời vị sư gia , thật lạnh lẽo thấu xương.