Biến Diện Sư Gia - Chương 14: Vụ án mạng thứ ba
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:37
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưởng quầy khí thế của Chúc Đông Lâu dọa đến run rẩy, lắp bắp lấy chìa khóa phòng mở, bỗng nhớ cửa then gài từ bên trong, khỏi hoảng hốt Chúc Đông Lâu mà thưa: “Công tử… cửa chốt từ bên trong , cái …”
Sắc mặt Chúc Đông Lâu càng thêm âm trầm, quát chưởng quầy lánh sang một bên, lệnh: “Chúc Thắng, phá cửa cho !”
Chúc Thắng lệnh, bước nhanh lên, dồn sức đá mấy cái, “rầm” một tiếng, then cửa rơi xuống đất, thêm một cước, cửa bật mở toang.
Chúc Đông Lâu trong, chỉ thấy gian phòng tối đen như mực, chẳng một ánh trăng lọt , đưa tay cũng thấy ngón. Hắn cau mày gọi: “Tiêu , Tiêu trong đó ? Tiểu Chúc Đông Lâu tới bái phỏng. Tiêu ?”
Trong phòng vẫn lặng ngắt như tờ. Chúc Đông Lâu mò bước , bốn bề tĩnh mịch, chẳng thấy một thở. Vừa dò dẫm đầu với chưởng quầy ngoài hành lang: “Tiêu công t.ử ở trong? Hắn ngoài ? Sao ngươi báo …”
Lời còn dang dở, trong bóng tối vật gì đụng mạnh vai . Hắn theo phản xạ đẩy , nào ngờ thứ đó thuận thế bật ngược trở . Chúc Đông Lâu nửa đêm tới tìm gặp Tiêu Trường Phú, vốn sẵn bực dọc, bèn vung tay hất mạnh: “Quỷ quái gì thế ! Dám va gia..."
Chưa dứt câu, giọng nghẹn thành run rẩy: “Đây… đây là thứ gì ?!”
Bởi tay , là một đôi chân, đôi chân lạnh lẽo cứng ngắc, lơ lửng trong trung…
Chúc Đông Lâu chợt nhận chạm thứ gì, lập tức hét toáng, nhào trở hành lang. Sắc mặt trắng bệch, giật phắt lấy ngọn đèn nhỏ trong tay chưởng quầy, ném thẳng phòng. Ngọn đèn lăn mấy vòng, ánh lửa chập chờn vài nhịp phụt tắt.
chỉ trong khoảnh khắc le lói ánh sáng , bóng dáng hiện đủ khiến Chúc Đông Lâu ngất : giữa gian phòng, một xác treo cổ đang lắc lư dữ dội. Gương mặt t.ử thi xanh bợt, đôi mắt trợn trừng lồi , giống như đang thẳng đám ngoài cửa…
Trong màn đêm tối vô tận, Chúc Đông Lâu mở trừng mắt, dường như khoan thủng một lỗ.
Chưởng quầy thấy trong khách điếm c.h.ế.t thì kinh hãi mất vía, vội vàng chạy xuống lầu, chạy lắp bắp kêu: “Có… c.h.ế.t !”
Song mới chạy vài bước, vì mang đèn bèn va sầm một .
Chỉ kẻ lạnh lùng quát: “Tất cả im! Ai dám chạy coi như tật giật , chống quan bắt!”
Người là Thiệu Ưng.
Lẽ tới muộn thế. Bởi dọc đường, nữ t.ử áo đen quái dị thu hút ánh mắt, lỡ bước theo dõi nàng vài trượng. Nghĩ thấy việc bám sát Chúc Đông Lâu quan trọng hơn, bèn , thành chậm chân.
Thiệu Ưng sai chưởng quầy thắp đèn, tiến xem xét. Trên xà nhà giữa phòng treo một xác c.h.ế.t, cổ quấn dải lụa trắng. Trong n.g.ự.c t.ử thi dường như còn ôm vật gì.
Thiệu Ưng thấy n.g.ự.c áo phồng lên, bèn cẩn thận lấy , đưa đèn soi thử, hóa là một quyển “Phong Ba Giám”!
Hắn nhếch môi, lạnh lùng Chúc Đông Lâu: “Chúc công t.ử nửa đêm ngủ chạy tới đây, gặp c.h.ế.t. Sao ? Hay là vì xác c.h.ế.t ôm cuốn sách do ngươi , nên tới đây bàn bạc?”
Chúc Đông Lâu mặt trắng như giấy, mắt trừng trừng quyển “Phong Ba Giám” trong tay Thiệu Ưng, như thể đó sách, mà là quái vật xé từng mảnh.
Thiệu Ưng liếc thêm nữa, hừ một tiếng: “Chúc công tử, theo tại hạ về nha môn rõ nào, xin mời!”
Chúc Đông Lâu vội vã gật đầu, miễn thoát khỏi chốn quỷ quái , cũng .
Đêm khuya, giờ Tý, đại đường nha môn Biện Thành vẫn sáng đèn.
Thẩm Bạch khoác quan phục, song nét mặt nghiêm nghị, xuống Chúc Đông Lâu, Chúc Thắng và chưởng quầy Xuân Cẩm khách điếm là Lưu Xuyên.
Ngài hỏi: “Ngươi khách ở phòng chữ Thiên hai tên họ là gì?”
Lưu Xuyên lau mồ hôi trả lời: “Bẩm Đại nhân, vị khách tên Tiêu Trường Phú.”
Thẩm Bạch hỏi: “Tiêu Trường Phú ở khách điếm ngươi bao lâu ? Hắn thường ngoài ? Có nào đặc biệt tới tìm ?”
Lưu Xuyên thưa: “Hồi bẩm Đại nhân, vị Tiêu công t.ử ở chỗ tiểu nhân hơn hai tháng. Còn ai tới tìm, tiểu nhân thật chẳng để ý… nhưng thường cùng bạn ngoài uống rượu.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Được, ngươi tạm về khách điếm, việc bổn quan sẽ gọi.”
“Vâng, Đại nhân.”
Lưu Xuyên lui , đường chỉ còn Chúc Đông Lâu và quản gia Chúc Thắng.
Thẩm Bạch ngắm sắc mặt hai , chợt nở nụ : “Chúc công tử, khuya thế mà tới khách điếm Xuân Cẩm, chắc là chuyện gấp nhỉ?”
Trong lòng Chúc Đông Lâu rối bời, hỏi bèn ấp úng: “Ta… hẹn Tiêu công t.ử uống rượu.”
Thẩm Bạch mỉm nửa như đùa: “Uống rượu? Giờ ư… cũng may Chúc công t.ử đến muộn, nếu gặp hung thủ, e cũng nguy hiểm .”
Thấy im lặng, Thẩm Bạch đưa tay cầm quyển “Phong Ba Giám” công án, lật qua: “Lại là một quyển “Phong Ba Giám”? Xem nào, phẩm tên gì… ‘Dạ bán quái đàm’. Quả thật hợp với chuyện xảy đêm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-14-vu-an-mang-thu-ba.html.]
Mồ hôi Chúc Đông Lâu ròng ròng như mưa.
Thẩm Bạch : “Đây là vụ án mạng thứ ba liên quan đến “Phong Ba Giám”. Dám hỏi Chúc công t.ử quen Tiêu Trường Phú thế nào?”
Chúc Đông Lâu bất đắc dĩ trả lời: “Mùa xuân năm nay, kỳ thi xuân tháng hai, và Tiêu cùng ở một nhóm thi, bởi mà quen.”
“kỳ thi xuân …” Thẩm Bạch mỉm : “Vậy Chúc công t.ử quen Giả Diên Ngọ, Trương Chiêu và Vương Tả ?”
Chúc Đông Lâu ngập ngừng hồi lâu, mới gật đầu: “Quen, đều là cùng nhóm trong kỳ thi xuân.”
Thẩm Bạch giả bộ kinh ngạc: “Thì Chúc công t.ử quen cả… Vừa bổn quan nhắc tới, còn tưởng công t.ử đấy! Có điều cũng , mấy đều c.h.ế.t, công t.ử tránh né để khỏi nghi ngờ thôi…”
Nghe đến đoạn “đều c.h.ế.t”, thể Chúc Đông Lâu tự chủ run lẩy bẩy.
Thẩm Bạch dường như vẫn đủ, mỉm : “Trừ Giả Diên Ngọ thì trong nhóm kỳ thi xuân cùng Chúc công tử, và đều đỗ Cống sĩ, thì còn sống… đến nay chỉ còn mỗi Chúc công t.ử ngươi thôi.”
Câu tưởng như vô tình , đ.á.n.h trúng chỗ đau của Chúc Đông Lâu.
Hắn run giọng hỏi: “Thẩm Đại nhân… vụ án … vẫn manh mối ư?”
Thẩm Bạch như hết sức phiền muộn, thở dài : “Không giấu gì công tử, bổn quan đến nay vẫn manh mối. Tên hung thủ thật chẳng giống thường, đến bóng hình, thủ pháp muôn vẻ biến hóa. Hắn còn thể cho giống hệt như trong sách Phong Ba Giám miêu tả, e rằng sức của tầm thường thể . bổn quan cũng khổ não lắm…”
Trong khi “oán than”, Thẩm Bạch vẫn âm thầm quan sát sắc mặt của Chúc Đông Lâu. Nhìn thấy sắc mặt công t.ử càng lúc càng tuyệt vọng, khóe môi thoáng cong lên, bèn hỏi: “Chúc công tử, chẳng ngài từng đắc tội với ai ?”
Chúc Đông Lâu bèn chấn động: “Thẩm đại nhân, lời là ý gì?”
Thẩm Bạch mỉm : “Chẳng công t.ử là tác giả của Phong Ba Giám ? Tên hung thủ rõ ràng là nhằm quyển sách . Hắn mô phỏng theo sách để g.i.ế.c , điều đó chỉ lên một điểm: cuốn Phong Ba Giám đối với vô cùng quan trọng. Một khi việc gì biến thành điều ngươi mở mắt mỗi ngày đều thì tức là nó như thở, chẳng thể thiếu nữa.
Hung thủ ‘lệ thuộc’ Phong Ba Giám đến mức thì hoặc là cực yêu cuốn sách, yêu đến phát cuồng, hoặc là cực hận cuốn sách, hận đến phát cuồng. Mà thế, Chúc công t.ử là tác giả của sách, nếu hung thủ cực yêu công t.ử thì tất sẽ là cực hận công t.ử đó thôi!”
Chúc Đông Lâu mặt mày trắng bệch như giấy: “Yêu… hận?”
Thẩm Bạch cố ý xen ngang: “Cũng chẳng lạ, Chúc công t.ử ở Biện Thành há chẳng cũng ‘mỹ danh’ đó . Mỗi ngày mỹ nhân khác bầu bạn, là sung sướng cuộc đời ý. cũng khó bảo rằng các mỹ nhân hề ganh ghét, sinh sóng gió gì, đúng ?”
Nhìn Chúc Đông Lâu rõ ràng bởi lời đổi chủ đề của mà âm thầm thở phào, Thẩm Bạch để dễ chịu thế, bèn chêm thêm một câu: “Tất nhiên bổn quan là về ‘yêu’. Nếu vì ‘hận’ mà , e rằng sự tình chẳng đơn giản .”
Nghe , sắc mặt Chúc Đông Lâu trầm xuống, vẻ trắng bệch nhuốm thêm sự tuyệt vọng. Tựa như thứ gì kinh khủng đang áp sát , mà chẳng đó là gì, cũng chẳng thể trốn . Cái cảm giác động, tuyệt vọng chờ đợi quả thật mài mòn tâm can.
Thẩm Bạch câu tiếp theo sẽ là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà, song vẫn chẳng mảy may lòng trắc ẩn, chỉ lạnh lùng kể: “Nửa đêm vắng , tiểu Khắc T.ử giật tỉnh trong cơn ác mộng, ở đầu giường đám bên cạnh đều ngủ say. tay sờ sang bên trống . Tiểu Đức T.ử ? Nửa đêm canh ba ngủ, chẳng lẽ nhà xí? Vừa nghĩ thế, bụng cũng khó chịu, bèn giải. Trong đêm đen mò mẫm bước , sợ vấp ngã nhớ mới tới phủ viện công, đường quen. Đột nhiên trong đêm tối vật gì quét ngang vai . Hắn theo phản xạ đưa tay đẩy, nhưng vật đó càng đập mạnh .
Con khi sợ hãi đến cực độ, hoặc to để tự trấn an, hoặc giận dữ để thêm can đảm. Tiểu Khắc T.ử tưởng là tiểu Đức T.ử bày trò, bèn giận dữ quát: ‘Tiểu Đức Tử, nửa đêm ngươi chẳng ngủ, giả thây ma dọa !’
Thế nhưng chỉ một khắc , bèn thất thanh thét lớn. Thứ nắm trong tay chẳng là một đôi… chân ?
Hắn run rẩy ngẩng đầu lên, hét toáng: ‘Mẹ ơi!’ Chỉ thấy theo đôi chân đung đưa là gương mặt tái xanh dữ tợn của tiểu Đức Tử, đôi mắt lồi , trừng trừng c.h.ế.t . Hắn treo lơ lửng hành lang, gương mặt ghê rợn mà…”
Chúc Đông Lâu rốt cuộc chịu nổi, gấp gáp cắt ngang: “Thẩm đại nhân! Chúc mỗ đêm nay mới xác treo dọa cho khiếp hãi, đại nhân hà tất còn đem việc giễu cợt Chúc mỗ?”
Thẩm Bạch tỏ vẻ chẳng hiểu: “Bổn quan bỡn cợt công tử? Chúc công t.ử chẳng lẽ nhớ, đó là một đoạn trong hồi Dạ Bán Quái Đàm của Phong Ba Giám ?”
Thấy Chúc Đông Lâu mặt mày như thể nuốt gián c.h.ế.t, Thẩm Bạch : “Chúc công t.ử thật đúng là quý nhân quên. Chẳng lẽ trong Phong Ba Giám quá nhiều phần, đến mức ngay cả tác giả là ngài cũng nhớ nổi những gì?”
Chúc Đông Lâu gượng mấy tiếng: “Thẩm đại nhân thật đùa, thật đùa…”
Thẩm Bạch lặng lẽ hồi lâu, nụ dần tan, chỉ còn sự lạnh lẽo: “Chúc công tử, hiện giờ ngươi là đại nạn lâm đầu, cái c.h.ế.t cận kề. Sao vẫn chẳng chịu thật với bổn quan? Chẳng lẽ đợi đến khi ngươi hung thủ bày thành t.h.i t.h.ể giống hệt như trong Phong Ba Giám thứ tư mới chịu hối hận ?”
Lời “đột kích” khiến Chúc Đông Lâu sợ đến suýt ngã quỵ, cảm giác nhục nhã như lột trần mặt , chẳng thể phản bác nửa câu.
Dù Thẩm Bạch chỉ mặc thường phục, khoác quan bào, nhưng nghiêm trang nơi nha môn, lưng dựa tấm hoành phi “Thanh chính liêm minh”, khí thế vẫn nghiêm nghị chẳng kém. Chúc Đông Lâu chỉ thấy bí mật bản đều vị Thẩm đại nhân văn nhã trầm tĩnh thấu suốt, chẳng còn đường phản biện.
Ánh mắt Thẩm Bạch đen trắng phân minh, dung mạo nho nhã càng thêm sáng rực bức . Hắn chằm chằm Chúc Đông Lâu, giọng trầm thấp: “Chúc công tử, bổn quan cuối cùng hỏi một : ngươi thật sự chỉ là Lạc Phách Thư Sinh, tác giả của Phong Ba Giám ? Ngươi hãy cân nhắc kỹ mới trả lời. Ngươi hiểu ý bổn quan chứ?”
Thời gian như trôi nặng nề chậm chạp, đường đường đại sảnh tĩnh lặng tiếng. Thẩm Bạch lẳng lặng Chúc Đông Lâu, còn Chúc Đông Lâu thì ánh mắt lẩn tránh, chẳng dám đối diện.
Qua một tuần , Chúc Đông Lâu vẫn mở miệng. Thẩm Bạch mới thong thả nở nụ : “Đêm khuya, bổn quan mệt , nghỉ. Chúc công t.ử cũng hãy về mà an giấc. Công t.ử nên , quyền thế địa vị dẫu trong trọng, nhưng nếu mất mạng sống thì cho dù ngày cơ hội đến vị trí cực phẩm, e rằng cũng chỉ thể âm thầm ôm hận. Giữ núi xanh, lo thiếu củi đốt. Người mà c.h.ế.t thì vĩnh viễn sống nữa.
Bổn quan nay tâm lòng lo lắng mà công t.ử chịu lãnh tình, cũng , coi như bổn quan tự tiểu nhân. Chỉ điều, công t.ử bước qua cổng nha môn Biện Thành tối nay, bổn quan dẫu giữ mạng sống cho ngươi, e rằng cũng bất lực . Huống hồ, loại sự tình oan hồn đòi mạng kỳ dị , một kẻ phàm phu tục t.ử như bổn quan thực sự cũng lực bất tòng tâm. Hạn c.h.ế.t kề, ngươi vẫn chẳng tự . Thật đáng than !”
Nói xong, lắc đầu, tựa như hết sức tiếc nuối, thở dài một tiếng.