Biến Diện Sư Gia - Chương 13: Kế Chim Sẻ

Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:36
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh lượt lướt qua mấy cái tên mấy ngày nay bỗng trở nên quen thuộc với bọn họ: Chúc Đông Lâu, Giả Diên Ngọ, Trương Chiêu, Vương Tả… cuối cùng dừng ở cái tên thí sinh thi hỏng, Trần Ngôn. Người Tô Châu ?

Thẩm Bạch chỉ tên Trần Ngôn: “Nguyên Thanh, ngươi thử xem, khi nào thí sinh Tô Châu tên Trần Ngôn là vị công t.ử Tô Châu mà Chúc Đông Lâu rước về phủ ?”

Lục Nguyên Thanh lẩm nhẩm: “Trương Chiêu, Vương Tả, Chúc Đông Lâu, Tiêu Trường Phú… Trong Ất tổ, tất cả những đỗ Cống sĩ… Trương Chiêu và Vương Tả c.h.ế.t, Chúc Đông Lâu rõ ràng dính líu, thì kế tiếp sẽ là Tiêu Trường Phú nhỉ?”

Thẩm Bạch cau mày: “Nguyên Thanh cớ gì cho rằng mục tiêu kế tiếp của kẻ g.i.ế.c là Tằng Vũ Lương, Điền Trung Khuê Tiêu Bồi?”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Kỳ thi Xuân tổ chức tháng hai, nay cuối tháng tư, những kẻ trúng Cống sĩ sớm rời Kinh Thành, về quê từ lâu. Sao thể nấn ná nơi đây? Hơn nữa, mục tiêu của hung thủ gần như tập trung ở Biện Thành, lý do thế nào nay chúng rõ, nhưng chắc chắn dính dáng đến Chúc Đông Lâu. Chúc Đông Lâu vốn là Biện Thành, mà Giả Diên Ngọ, kẻ duy nhất thi hỏng mà vẫn hại e chỉ bởi cũng là bản địa Biện Thành mà thôi.

Còn những kẻ đỗ Cống sĩ, chẳng bao lâu sẽ tham dự điện thí do Hoàng thượng đích chủ trì, tất nhiên thể xa Kinh Thành. Biện Thành cách Kinh Thành chẳng mấy, ngựa chạy hai ngày là đủ tới lui…”

Thẩm Bạch gật đầu tiếp lời: “Chúc Đông Lâu chỉ thích đưa mỹ nhân về phủ, mà còn khoái khoe khoang cái phúc mặt bạn. Với tính tình , mấy đỗ Cống sĩ khác vốn cơ hội công danh hiển đạt, chịu sớm kết giao? Bởi thế, Vương Tả, Trương Chiêu, thậm chí Tiêu Trường Phú, thể từng mời về phủ lưu trú, đợi ngày điện thí…”

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Vậy cớ gì khi tin Vương Tả và Trương Chiêu c.h.ế.t, Chúc Đông Lâu tỏ kinh ngạc đến thế, như ? Nếu họ trú tại phủ , ?”

Thẩm Bạch mỉm : “Đáp án vẫn Chúc Đông Lâu. Ta sai Thiệu Ưng ngầm bám theo . Ta cố ý ám chỉ mấy vụ án mặt , nếu chột thì đêm nay sẽ khó yên giấc. Đợi lúc xuất hành trong đêm, thì theo dõi, ắt thu hoạch.”

Trong mắt Thẩm Bạch ánh lên tia kiên định. Nhìn đôi con ngươi đen trắng rõ ràng , Lục Nguyên Thanh gật đầu.

Đêm , giờ Tuất, một cỗ kiệu nhỏ lặng lẽ khiêng từ cửa hông Chúc phủ. Ngoài bọn kiệu phu, bên kiệu còn một thấp giọng hỏi vọng : “Công tử, khuya thế ngài còn …”

“Câm miệng! Ngươi gì! Lòng rối loạn, cảm thấy sắp đại họa giáng xuống!” tiếng đáp từ trong kiệu đầy áp chế, che nổi kiêu ngạo. Là Chúc Đông Lâu, song trong giọng lộ sự sợ hãi và mỏi mệt, yếu ớt vô cùng.

Đêm nay u ám, giống như nổi sương mù. Thiệu Ưng âm thầm bám theo phía , khóe môi nhếch lạnh lẽo: “Để xem các ngươi rốt cuộc giở trò gì!”

Trên đường đêm vắng bóng . Kiệu vội, suýt nữa đ.â.m một thiếu nữ ở khúc ngoặt. Chỉ nàng khe “ôi” một tiếng, trở tĩnh lặng.

Nữ t.ử tuổi còn trẻ, vận áo quần đen, trong tay che một chiếc ô giấy, bước nhẹ nhàng. Vì nàng mặc áo đen, bước chân tiếng động, thêm cây ô sẫm màu che khuất dung nhan, bọn kiệu phu chẳng hề phát hiện, mãi tới khi sát gần mới hốt hoảng tránh né.

Nữ t.ử tuy động tác chậm rãi, nhưng đủ để tránh cỗ kiệu suýt húc , yên lặng lùi sang bên. Song Chúc Đông Lâu trong kiệu vốn tâm phiền ý loạn, nay lắc lư một trận, tức thì giận bốc lên, quát lớn: “Đồ khốn kiếp! Muốn gia ngã c.h.ế.t ?!”

Hắn quát xốc màn kiệu nhảy xuống, định mắng thêm: “Đồ mắt…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-13-ke-chim-se.html.]

Lời dứt trông thấy mặt một nữ tử, bèn thu vẻ hung hăng, nhớ dáng vẻ phong lưu công t.ử cũng cần giữ.

“Thì là cô nương.” vội nở nụ tự phụ, đá một cước kiệu phu : “Đồ mù mắt! Nếu đụng cô nương đây thì cho !”

Nữ t.ử vẫn lặng im, bàn tay cầm ô chẳng hề động đậy. Điều khiến Chúc Đông Lâu càng thêm ngứa ngáy rõ dung nhan nàng. kỹ , trong lòng dấy lên một cảm giác quái dị: nửa đêm mà vận áo quần đen, trời chẳng mưa bung ô, một đường vắng, suýt kiệu húc trúng mà một lời…

Chúc Đông Lâu bất giác lùi nửa bước, nhớ đến nguyên do khỏi phủ đêm nay. Ngay khoảnh khắc , bóng dáng kỳ lạ của thiếu nữ, trong lòng thoáng lạnh lẽo… Biện Thành vốn mấy vụ án kỳ dị cho bất an cực độ.

Nữ t.ử động đậy… Chúc Đông Lâu tim như nhảy lên cổ, nhưng nàng chỉ lặng lẽ nghiêng , thong thả bước ngang qua , bàn tay vẫn giương ô che kín gương mặt.

Không hiểu , dáng lưng nàng bước , tay giữ ô, khiến thấy quen quen… Cũng , Chúc công t.ử gặp mỹ nhân quá nhiều, hoa mắt cũng thường.

Chúc Đông Lâu kiệu, tiếp tục . Đích đến của là khách điếm Xuân Cẩm, gặp một .

Trước khách điếm Xuân Cẩm, đôi lồng đèn đỏ treo cao tỏa ánh sáng m.ô.n.g lung. Tấm biển hiệu sáng rõ, trong ánh đỏ càng thêm sang trọng. Kiệu dừng , Chúc Đông Lâu sai quản gia Chúc Thắng gọi cửa.

Khách điếm đang chuẩn đóng cửa, thấy còn khách bèn vội đón: “Gia trọ ạ?”

Chúc Đông Lâu cau mày: “Ta gặp khách trọ phòng chứ Thiên hai, là bạn của .”

Chưởng quầy vội trả lời: “Vị khách e nghỉ …”

Chúc Đông Lâu trừng mắt: “Dẫn đường ngay!”

Phòng chứ Thiên ở tầng ba. Đêm khuya, khách trọ đều an giấc. Chưởng quầy cầm đèn nhỏ, cùng Chúc Đông Lâu dừng cửa phòng hai.

Chưởng quầy gõ: “Tiêu công tử, ngài ngủ ? Có vị Chúc công t.ử tìm ngài, là bạn.”

Gọi mấy tiếng mà thấy hồi đáp, chưởng quầy bất đắc dĩ Chúc Đông Lâu: “Công tử, e là Tiêu công t.ử ngủ .”

Chỉ thấy Chúc Đông Lâu bèn chụp lấy cổ áo chưởng quầy, gằn giọng: “Mau nghĩ cách mở cửa cho gia! Gia việc gấp. Ngươi dám trì hoãn, gia hỏi tội ngươi !”

 

Loading...