Biến Diện Sư Gia - Chương 12: Trừng Phạt Khi Phá Giới
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:42:31
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiệu Ưng rời khỏi Duật phủ bèn khắp nơi hỏi thăm về chỗ gọi là "Tửu Ý", nhưng hỏi một vòng vẫn ai . Trời chập choạng tối, thế mà Thiệu Ưng vẫn lang thang con phố dài của Kinh Thành, trở về. Trong đầu chỉ nghĩ tìm cho bằng cái quán "Tửu Ý" .
càng , càng thấy bực bội.
"C.h.ế.t tiệt! Chỗ rốt cuộc lớn đến mức nào? Hay là hai chữ 'Tửu Ý' vốn tên quán, mà ám chỉ điều gì khác? Duật Ba Lam đúng lúc mấu chốt ngục, hỏi hẹn gặp đêm đó rốt cuộc là ai cũng chẳng tìm cách nào. Sao nào cũng chậm một bước thế !"
Vừa tức giận thầm chửi, định đá bay hòn đá nhỏ chân. chẳng từ lăn tới một quả bóng, đúng lúc đá văng xa. Quả bóng bay , phía vang lên tiếng trẻ con : "Hu hu... bóng của con..."
Thiệu Ưng đầu , bất giác gượng. Thấy một đứa trẻ mũi dãi giàn giụa đang xa, chằm chằm . Kỳ lạ hơn, dân Kinh Thành rảnh rỗi đến mức nào, lập tức hai ba tụm , chỉ trỏ bàn tán về .
Thiệu Ưng âm thầm than xui xẻo, đành nhặt quả bóng cho đứa trẻ . Bóng lăn một con hẻm nhỏ, men theo hướng đó mà . Vừa nhặt bóng lên, định thì bất ngờ liếc thấy tấm biển treo một tiệm nhỏ phía .
"Tửu Ý"?
Quả bóng trong tay rơi "bịch" xuống đất, Thiệu Ưng cũng chẳng buồn để ý, lập tức đẩy cửa bước .
Một tiểu nhị đang dọn ghế tiếng động vội : "Khách quan, xin thứ , tiểu điếm hôm nay đóng cửa sớm, chưởng quầy nhà việc ngoài về."
Thiệu Ưng quan sát khắp tiệm lạnh giọng hỏi: "Ta đến uống rượu, hỏi ngươi một việc, ngươi nhất nên thành thật trả lời."
Nghe giọng điệu chẳng mấy thiện, tiểu nhị thoáng kinh ngạc ngẩng đầu . Thấy con d.a.o của tiện tay đặt ngay bàn, cổ họng gã thoáng nghẹn, bèn nặn nụ lấy lòng: "Khách quan hỏi gì, tiểu nhân gì nhất định sẽ thưa ."
"Đêm qua vị công t.ử dung mạo xuất chúng đến đây gặp ai ? Ngươi thấy đến gặp ? Nam nữ?"
Tiểu nhị : "Ồ, khách quan hẳn là Duật công tử? Ngài là khách quen của tiểu điếm. , đêm qua quả đến, nhưng đó dường như say rượu, vị 'bệnh công tử' cùng bàn dìu ."
"Bệnh công tử?", Thiệu Ưng truy hỏi, "Hắn trông thế nào, rõ xem!"
"Lúc đầu vị bệnh công t.ử đội nón lá che mặt bằng sa đen, Duật công t.ử gỡ xuống. Sau nữa... tiểu nhân mơ màng ngủ gật mất. Tỉnh dậy thì chỉ kịp thấy vị dìu Duật công t.ử cửa. Tiểu nhân chỉ thoáng một cái thôi, thấy sắc mặt vàng vọt, cả mang vẻ bệnh tật, ngoài thì thật sự rõ."
"Hai họ ở đây bao lâu? Đã những gì?"
"Cũng khá lâu. Hai vẫn luôn chuyện, còn trò chuyện vẽ vời gì đó lên bàn. gì thì tiểu nhân . Họ cạnh cửa, cách tiểu nhân xa."
Thiệu Ưng cau mày: "Hắn cho Duật công t.ử là ai ?"
Tiểu nhị lắc đầu: "Thực sự tiểu nhân thấy... À, , tiểu nhân chỉ mơ hồ bệnh công t.ử nhắc đến chuyện trả cái gì đó cho Lệ sư tỷ..."
Thần sắc Thiệu Ưng như sét đ.á.n.h ngang tai: "Lệ sư tỷ? Còn gì nữa? Còn gì nữa?", hỏi, túm chặt vai tiểu nhị.
"Ôi đau! Khách quan, xin đừng khó tiểu nhân nữa, ngoài chuyện đó tiểu nhân thực sự chẳng thêm điều gì. Ngài bảo tiểu nhân thể cứ để ý khách nhân chuyện chứ?"
Ra khỏi Tửu Ý, Thiệu Ưng suy nghĩ: "Bệnh công tử? Lệ sư tỷ? Trả đồ vật? Chẳng lẽ là chỉ đôi Song kiếm Âm Dương? Nàng còn sư ? Vừa xảy vụ án Cổ kiếm thì sư lập tức xuất hiện, chẳng quá trùng hợp ? Không quen thuộc sự việc, tới đúng lúc thế ? Sắc mặt vàng vọt, mà vẫn còn sức lực bày trò giả quỷ, hẹn gặp Duật Ba Lam... Hay là dịch dung? Thẩm đại nhân từng rời Duật phủ, mà nắm then chốt vụ án, điều thể? Nghĩ kỹ thì, cả ba chúng đều giữ trong Duật phủ, chỉ Lục thư ngốc là thể tự do ..."
Hắn lẩm bẩm: "Việc khám nghiệm t.ử thi bốn vị công t.ử vốn do Cẩm y vệ của Nam Trấn phủ quản, tìm manh mối, tất nhiên khám nghiệm thi thể..."
Thiệu Ưng đột nhiên phấn chấn: "Đã lâu cùng cũ uống rượu, đêm nay nổi hứng đây."
Vừa nghĩ, nhanh chóng rảo bước. Bóng khuất ở góc phố phía , bèn thấy từ một con đường bên cạnh một dắt lừa tới, dáng vẻ ngây ngô chẳng là Lục Nguyên Thanh ?
Hắn tay nắm dây cương, nhưng hiểu tay giữ chắc. Khi cánh tay trượt khỏi dây cương nữa, bất lực thở dài, dùng tay trái miễn cưỡng nâng dây lên, quấn vài vòng cổ tay , mới coi như cố định .
Nhìn bàn tay buộc như đòn bánh, Lục Nguyên Thanh lẩm bẩm: "Sự trừng phạt đến thật nhanh, còn chẳng đợi rời khỏi Kinh Thành."
Nhân lúc tay trái còn chút sức lực, vén ống tay áo bên . Vừa kéo đến khuỷu tay, thấy một vệt đỏ ghê rợn như đường vẽ lan khắp da thịt. Sợi đỏ quỷ dị nổi bật làn da tái trắng, trông càng đáng sợ.
Đêm để theo dõi Duật Ba Lam, cưỡng ép vận dụng nội lực vốn kim châm phong bế, khiến những huyệt vị phong bế phá vỡ. Phong Hoán từng , thuật kim châm cực kỳ nguy hiểm, dù thận trọng trăm bề cũng khó tránh tổn hại cơ thể, huống chi nay chân khí tắc nghẽn. Hành động đêm khác nào tự sát. Không ngờ hậu quả đến nhanh đến thế. Vệt đỏ theo kinh mạch lan dần lên , chẳng khác gì lời nguyền rủa. Mới ba ngày, trầm trọng đến mức . Kết cục nhất sẽ , chính cũng chẳng dám đoán.
Nhìn vết đỏ rõ rệt cánh tay, Lục Nguyên Thanh cảm thấy cơn đau dữ dội càng lúc càng tăng, khiến cố mấy cũng giữ nổi dây cương. đây chắc mới chỉ là sự khởi đầu của trừng phạt thôi? Về sẽ còn tệ hơn nữa? Hắn nhất định rời Kinh Thành ngay, nếu mấy Thẩm Bạch ắt sẽ phát hiện, đến lúc đó sẽ vô cùng bất lợi.
Lục Nguyên Thanh gắng gượng dắt con lừa nhỏ tiếp, cơn đau cánh tay ngừng dữ dội thêm. Hắn lặng lẽ c.ắ.n chặt răng, song sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Đường phố Kinh Thành quét dọn sạch sẽ, hai bên đường treo đầy đèn lồng rực rỡ. Phải, tam công chúa sắp xuất giá, chuẩn sớm cho ?
Lục Nguyên Thanh khổ, bước chân càng lúc càng chậm. Đêm nay rời khỏi Kinh Thành, e rằng và Duật Ba Lam sẽ vĩnh viễn gặp nữa. Vậy thì, mới thật sự là vĩnh biệt.
Hắn bất giác dừng bước, ngước con phố dài nơi Kinh Thành. Bao năm qua, nơi đây vẫn gợi về bao ký ức. Nhiều chuyện tưởng chừng quên, mà dường như từng quên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-12-trung-phat-khi-pha-gioi.html.]
Chính là lời đoạn tuyệt với Duật Ba Lam thì nay còn tư cách gì mà cứ mãi lảng vảng nơi con phố ?
Thần trí Lục Nguyên Thanh phiêu đãng, dòng tấp nập nơi chợ đêm náo nhiệt vây quanh, chỉ đành tạm dừng bước. Bỗng mấy cô nương đang mua phấn son bên cạnh đùa cợt với : "Ngày mai là đại hôn của công chúa đó! Ta cũng ăn vận xinh một chút, xem thể nhờ mà vớt chút hỷ khí, sớm ngày tìm lang quân như ý."
"Lang quân như ý gì chứ, thật chẳng thẹn!"
Kinh Thành huyên náo, phố dài tràn ngập trong bầu khí vui mừng rộn rã, sự hân hoan như rồng uốn lượn, khiến cho cảnh trí phố khoác thêm từng tầng màu sắc tươi thắm. So thì, sự tồn tại u buồn, nhợt nhạt của Lục Nguyên Thanh cùng con lừa xám nhỏ bên cạnh càng thêm lạc lõng, hề hòa hợp. Phải, nên rời ngay thôi.
Tiểu Hôi bỗng đầu về phía Lục Nguyên Thanh mà kêu lên. Lục Nguyên Thanh gắng sức nhấc tay trái, vỗ vỗ cái đầu trụi lông của nó: "Tiểu Hôi, chúng thôi."
Ta , Duật Ba Lam. Ta ngươi từ nhỏ mất cha , bởi càng sợ cô độc. thể tiếp tục ở bên ngươi nữa. Về , ngươi tự học cách trân trọng chính .
Giữa dòng đông đúc náo nhiệt, một bóng hình ảm đạm nắm dây dắt con lừa xám đơn sơ, dần xa. Tấm lưng cô đơn từng chút một khuất , nhanh chóng biến mất trong biển mênh mông, chẳng còn dấu vết.
...
Tống Ngọc Đường Thẩm Tiếu tới lui mặt, bất lực : "Ta đại tiểu thư, thể đừng qua ?"
Thẩm Tiếu trừng mắt lườm : "Tiểu Lục mất tích , ngươi chẳng sốt ruột gì cả ? Ngươi thật sự ghét Tiểu Lục đến ư?"
Tống Ngọc Đường oan ức kêu lên: "Ta nào ghét ? Công t.ử cung về, Thiệu Ưng cũng chẳng , lão gia thì hồi phủ. Một trông chừng , tìm Lục thư sinh. Đại tiểu thư, ngươi tưởng phân chắc? Huống hồ, lớn , chẳng lẽ còn thể tự ngoài dạo chơi ?"
Thẩm Tiếu giậm chân, chịu thôi: "Dạo chơi ư? Sao cưỡi cả Tiểu Hôi ? Ngươi Tiểu Bạch ca ca bình an trở về đều nhờ công Tiểu Lục cả! Tiểu Lục từng cứu , giờ cứu Tiểu Bạch ca ca. Hiện mất tích, chúng thể khoanh tay mặc kệ?"
Tống Ngọc Đường kinh ngạc: "Đều nhờ Lục thư sinh? Ý ngươi là... mảnh giấy công t.ử nhận là..."
"Không sai!" Thẩm Tiếu gật đầu: "Là và Tiểu Lục cầu Lương Tĩnh giúp đỡ, đêm đó chúng tới nha môn phủ Thuận Thiên..."
Thẩm Tiếu càng càng nhiều, thần sắc Tống Ngọc Đường cũng dần trầm xuống.
...
Đêm càng lúc càng khuya.
Đại lễ thành hôn của Tam công chúa diễn đúng hẹn, chỉ là chẳng ai vì tên của phò mã đổi thành Lý Hòa.
Lý Hòa là ai? Người phương nào? Không ai . Ngay cả công chúa kết hôn với cũng chẳng . Để tránh ngoại thích chuyên quyền, hoàng thất nhà Minh lệ: công chúa gả chồng, phần nhiều chọn những nam t.ử hiền lành tuấn tú trong dân gian, tuyệt cho con cháu văn võ đại thần cưới công chúa.
Duật Ba Lam vốn là ngoại lệ. Bởi côi cút một , thêm Hoàng đế vì việc Tướng quân Duật Thiếu Xuân t.ử trận vì nước, nên luôn ưu ái . Khi Ninh An công chúa cầu xin ban hôn, Hoàng đế vì yêu thương vị Tam công chúa nên đồng ý. Không ngờ đến lúc cận kề, Duật Ba Lam xảy biến cố, khiến Hoàng đế cuống giận. hôn kỳ của công chúa công bố thiên hạ, nên dù Hoàng đế thịnh nộ, đại hôn vẫn cử hành, chỉ là tiện nghi cho kẻ vô danh tiểu Lý Hòa.
Hoàng gia chi hôn long trọng vô cùng: t.h.ả.m đỏ dọc đường, pháo nổ vang trời, dân chúng reo hò, đoàn ngũ kéo dài... Thực bách tính nào bận tâm ai phò mã? Dù cũng chẳng tới lượt , chỉ cần trò vui là đủ. Vậy nên đều kéo xem nghi lễ náo nhiệt của Tam công chúa, còn ai buồn để ý ngoài thành đang bày tiệc tiễn hành?
Thẩm Bạch nâng chén cạn sạch, : "Duật , chuyến biên quan, nghìn dặm xa xôi, xin bảo trọng."
Cuối cùng, thánh chỉ ban xuống ngục cho Duật Ba Lam là: giáng quân tiền , lập tức xuất chinh biên quan. Mà kẻ trong ngục vốn một lòng chờ c.h.ế.t, khi nhận thánh chỉ , vẫn dám tin đây là thật.
"Thần Duật Ba Lam khấu tạ thánh ân của Hoàng thượng!" Từ đến nay, tuy mang danh Trấn Quốc tướng quân, nhưng tự thấy hổ thẹn với tước hiệu , bởi từng lãnh binh chinh chiến một ngày. Nhất là đó còn là tước hiệu từng thuộc về cha dũng hy sinh vì nước.
"Có kết cục thế , đối với thật chẳng còn gì hơn. Ta thể đặt chân lên mảnh đất cha từng dùng m.á.u mà bảo vệ, lấy tự hào." Duật Ba Lam cũng ngửa cổ uống cạn chén rượu: "Phần việc còn xin giao cho Thẩm , Duật mỗ cáo biệt."
Nói , xoay lên ngựa, vỗ mạnh lưng ngựa, dáng dấp phong lưu tiêu sái, dường như triều đường xưa nay trói buộc , còn trời đất mênh mang nơi lưng ngựa mới là thiên hạ thuộc về con cháu nhà họ Duật.
Ngựa của Duật Ba Lam theo đội quân áp giải chạy mấy bước, tiếng Thẩm Bạch từ phía mới vang lên: "Duật , chuyến nhất định bảo trọng! Thẩm mỗ chờ ngày khải vệ quốc trở về, khi đó hai cùng đối ẩm."
"Nhất định! Nhất định!" Duật Ba Lam ngoảnh , chỉ còn tiếng vang xa.
Thẩm Bạch thở dài, lâu thấy Duật Ba Lam . Có lẽ thánh chỉ là cho một khởi đầu mới.
"Hoàng thượng, con của của thần c.h.ế.t thật oan uổng, Hoàng thượng..."
Đối diện mấy kẻ đang quỳ lóc, Hoàng đế mặt mày khó chịu: "Chớ tưởng rằng trẫm bọn con các ngươi bao nhiêu chuyện mờ ám lưng! Cướp đoạt dân nữ, ức h.i.ế.p lương thiện, mấy việc trẫm chẳng mới đầu. Lần gây họa đều là tự chuốc lấy. Huống chi tội của Duật Ba Lam vốn chứng cứ xác thực, các ngươi mau lui xuống . Hôm nay là ngày đại hôn của công chúa, các ngươi để trẫm vui vẻ một ngày cũng ..."
Hừ! Nếu chẳng do mấy tên đó gây chuyện, công chúa của trẫm gả vội gả vàng thế ? Coi như Duật Ba Lam xả giận trẫm .
Mấy quỳ phía nào những suy nghĩ , chỉ đành thở dài ngậm ngùi lui . Ý chỉ của Hoàng đế nặng như trời, tội , đều do một lời ông định đoạt, khác còn thể gì?
Khi Thẩm Bạch trở Thẩm phủ thì việc Lục Nguyên Thanh rời qua một đêm thêm trọn một ngày. Thẩm Tiếu thấy về, vội vàng chạy tới nắm lấy tay: "Tiểu Bạch ca ca, bây giờ mới trở ? Xảy chuyện ! Tiểu Lục mất tích ."