Biến Diện Sư Gia - Chương 12: Bí ẩn Lưu phủ
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:13
Lượt xem: 239
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói đến đây, Tịch Lộ thở một thật dài. Chung quanh lặng ngắt, một ai lên tiếng. Một nữ t.ử mềm yếu như thế thể kể một đoạn quá khứ phóng túng, trái với lễ giáo mà hề kiêng dè. Ai nấy đều câu chuyện cho kinh ngạc, ngay cả Liễu Cầm Phong cũng . Tuy nàng rõ lai lịch của Tịch Lộ, nhưng nàng tự kể tường tận thế thì vẫn là đầu. Nàng vội hỏi: “Về thì ?”
“Về ư?” Tịch Lộ như chìm những dằn vặt ngày xưa, nàng siết chặt bàn tay tiếp tục: “Về , , quả nhiên để tìm thấy nữa. Suốt một thời gian dài, gặp , ngày nào cũng nóng ruột đến phát điên. tuyệt tình đến , rõ ràng ở ngay trong huyện thành mà tìm thế nào cũng thấy. Cuối cùng, tuyệt vọng. Khi , trong đầu chỉ còn một ý niệm điên cuồng: nếu ngươi cho tìm ngươi, thì sẽ để ngươi tự đến tìm ! Thế là Tiêu Tương Quán.”
Nói đến đây, nàng ngẩng đầu Liễu Cầm Phong. Liễu Cầm Phong cũng đang nàng, ánh mắt hai chạm , trong thoáng chốc đều dâng lên những cảm xúc khó tả. Tịch Lộ tiếp: “Liễu quán chủ là nữ t.ử kỳ lạ nhất mà từng gặp. Rõ ràng nghề mở thanh lâu, mà gặp một kẻ tự tìm đến cửa, còn kể đoạn quá khứ , nàng vẫn kiên quyết nhận. Nàng Tiêu Tương Quán tuy đều là tự nguyện kỹ nữ, nhưng kẻ chỉ vì tìm mà kỹ viện như thì là đầu tiên. Nàng nghĩa khí, hứa với một chỉ thoáng gặp gỡ như rằng sẽ giúp tìm , còn hãy trở về chờ tin. lúc lòng nguội lạnh, tính tình cố chấp, chịu nhận ân tình suông, cứ quỳ mãi cổng Tiêu Tương Quán suốt hai ngày hai đêm. Cuối cùng, Liễu quán chủ cũng chịu gật đầu cho quán.
Nàng : bước chân Tiêu Tương Quán thì chuyện xưa cũ đều tan thành bọt nước, hãy đổi một cái tên mới. Ta vẫn luôn cảm thấy nhân duyên giữa và bắt đầu từ đêm mưa hoa , nên mới tự đặt cho cái tên hèn mọn : Tịch Lộ.”
Liễu Cầm Phong dường như cũng nhớ chuyện cũ, gương mặt vốn băng giá thoáng hiện lên một nụ . Chỉ Tịch Lộ kể tiếp: “Sau đó, nhờ sự nâng đỡ kín đáo của Liễu quán chủ, dần chút danh tiếng ở Biện Thành. Người tìm đến vì danh tiếng ngày một đông, thế nhưng… vẫn bóng dáng hằng mong đợi.
Mãi đến một hôm, khi dự tiệc rượu ở phủ một nhà phú thương trở về thì trời tối đen. Vừa bước xuống kiệu, còn đến cửa Tiêu Tương Quán thì thấy lảo đảo tới, tay cầm bầu rượu, say đến còn phân biệt đông tây. Một áo trắng của đêm tối rực rỡ đến chói mắt, nhưng còn chói mắt hơn chính là dung nhan . Dù xuất hiện mặt bất cứ lúc nào, trái tim cũng kìm mà loạn nhịp.
Ta cố nén sự kích động, đợi đến khi ngang qua mới nắm chặt lấy cổ tay. Hắn quả thực say , vùng vẫy, cứ để mặc kéo . Ta đưa về phòng trong Tiêu Tương Quán.
Đêm đó, cứ uống mãi, uống say thì bật . Ta chỉ thấy trong lòng vô vàn thống khổ, bi ai và tuyệt vọng, đến mức cách nào thoát . Ta nên an ủi thế nào. Thậm chí, trong sâu thẳm, còn thầm vui mừng, nếu vì say khướt thì thể ở gần đến thế?
Ta lặng lẽ ôm , cũng ghì chặt lấy . Nước mắt thấm ướt vai áo . Hắn nửa nửa , thì thào như mê sảng: Cha sắp thành , sắp thành nữa , cưới chính là ả đàn bà …
Đêm hề chợp mắt. Đến nửa đêm về , đẩy , nhẹ nhàng đặt xuống giường. Hắn dường như thật lâu, vuốt ve gương mặt , dậy rời . Ta giả vờ ngủ, nhưng rõ rời xa nữa . Mà … thế nào để giữ .”
Nói đến đây, giọng Tịch Lộ run run. Nàng dừng một thoáng, tiếp: “Vài ngày , Lưu phủ tổ chức hôn lễ, lão gia cưới thêm một bà vợ trẻ. Lúc mới thì ‘Liễu lang’ của chính là Lưu Lập Dương, công t.ử của Lưu phủ. Ta sớm nên đoán , ‘Liễu’ cùng ‘Lưu’ âm gần giống , ‘Lập Dương’ ghép chẳng chính là chữ ‘Âm’ ?
Ta bỗng khao khát , phía những giọt nước mắt, bi thương và tuyệt vọng của , rốt cuộc còn ẩn giấu chuyện gì. chỉ là một nữ t.ử yếu mềm, ngoài khinh công do ngày đêm khổ luyện mà thì chẳng còn bản lĩnh nào khác.
Ngày vui qua , từng cho rằng sẽ đến tìm . Ta tin chắc đêm đó say đến nỗi chẳng nhận . Thế nhưng… bao giờ trở . Nỗi nhớ thương khiến phát điên, cuối cùng liều lĩnh, quyết định lẻn Lưu phủ trong đêm.”
Đến đây, những vẫn im lặng lắng bấy lâu đều ngẩng đầu về phía Tịch Lộ, cảm giác câu chuyện nàng sắp kể tiếp hẳn vô cùng quan trọng. Tịch Lộ còn căng thẳng hơn, giọng nàng run rẩy: “Lưu phủ kỳ lạ, lúc nào cũng trong trạng thái đề phòng, hộ vệ canh gác dày đặc. Những đó thủ đều yếu. Ta lấy lạ, Lưu phủ chẳng qua chỉ là nhà buôn, cớ cảnh giới nghiêm ngặt, thậm chí kém gì nhiều phủ quan lớn từng thấy?
Đêm , cẩn thận hết mực. May nhờ khinh công thành thạo, mới tránh khỏi phát hiện. Lưu phủ rộng lớn, tìm khắp nơi nhưng thấy bóng Lập Dương . Lúc canh ba qua, trời sắp sáng, thể ở lâu hơn, đành ngậm ngùi rút lui theo lối cũ.
Khi ngang qua một tiểu viện, bỗng bên trong vọng những âm thanh nam nữ quái lạ. Ta vốn chẳng còn trong sạch, bèn hiểu rõ là nam nữ đang lén lút vụng trộm. Trong lòng rung động, tuy chắc bên trong thể là Lập Dương, nhưng hiểu bước tới gần, men theo tiếng động mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-12-bi-an-luu-phu.html.]
Nhờ ánh trăng, trông thấy một nam một nữ quấn chặt lấy , chút kiêng dè. Người đàn ông miệng những lời dâm loạn khó , nữ thì ngừng rên rỉ. Tuy rõ mặt, nhưng chắc Lập Dương, bởi nay vốn ít lời, nào thể bỉ ổi ồn ào đến ?
Ta nén , tiếp tục quan sát, chỉ mong tìm thêm chút manh mối về tung tích của . Quả nhiên, khi xong việc, họ ôm trò chuyện.
Chỉ đàn bà : ‘Ngụy Châu, chúng lén lút thế là cách. Bao giờ mới cưới , cho một danh phận?’
Người đàn ông thở dài: ‘Cha con chúng đều là nô bộc trong Lưu phủ, quy củ nơi nàng cũng rõ. Nô bộc phép kết thành vợ chồng?’
Người đàn bà bèn nũng nịu trách: ‘Sao hèn nhát đến thế? Thiếp theo , chẳng lẽ đáng chịu cảnh ? Nói cho , chịu đựng đủ ! Ngày nào cũng hầu hạ tiểu thư, đến thở mạnh cũng dám. Thế khác gì , quỷ quỷ? Nếu cho một lời rõ ràng, sẽ tự tìm cách. Ta là . Đến lúc đừng hòng hối hận!’
Người đàn ông kinh hãi: ‘Nàng định gì?’
Người đàn bà đắc ý: ‘Nếu trèo lên giường thiếu gia Lưu phủ thì chẳng hóa phượng hoàng ?’
Người đàn ông giận dữ: ‘Nàng dám!’
Người đàn bà cũng nổi nóng: ‘Giờ thì gì mà dám? Cái gì cũng dám!’
Người đàn ông bèn dịu giọng: ‘Đừng bừa, nàng cũng Lưu Lập Dương là một kẻ ngốc. Cho dù nàng bám víu lấy thì ích gì?’
Người đàn bà òa : ‘Chàng chỉ ức h.i.ế.p ! Ta cốt nhục của , mà còn đối xử như thế!’
Người đàn ông cuống quýt hỏi: ‘Thật ?’
Người đàn bà nhổ toẹt một bãi: ‘Chàng bảo thật giả? Ta từng lừa chắc?’
Người đàn ông khẩy: ‘Chắc chắn là giả. Nàng đầu lừa .’
Người đàn bà giận dữ, vội dỗ dành, hai kẻ quấn lấy …
lòng chìm xuống tận đáy. Từ khi thấy mấy chữ: “Chàng cũng Lưu Lập Dương là thằng ngốc…”, thì chẳng còn thấy gì nữa.”