Biến Diện Sư Gia - Chương 11: Vật gây ảo giác
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:34
Lượt xem: 223
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Nguyên Thanh mỉm , ghé sát tai Liễu Cầm Phong thì thầm mấy câu. Sắc mặt Liễu Cầm Phong bỗng chốc biến đổi: “Thật ư? Lại chuyện như ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu đầy khoái trá: “Liễu quán chủ nhớ kỹ chứ? Đợi khi Chúc công t.ử tới, mong Liễu quán chủ bảo các cô nương trong lầu cứ theo lời mà .”
Liễu Cầm Phong hừ nhẹ: “Vậy nếu Cầm Phong chuyện, Lục sư gia cũng bằng lòng giúp chứ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm khách khí: “Chỉ cần quán chủ cần thì tại hạ chắc chắn sẽ giúp."
Liễu Cầm Phong phá lên , liếc một cái: “Ta vẫn giữ nguyên lời , ngươi quả thực khác thường, thú vị, ưng ý đấy.”
Lục Nguyên Thanh thì chỉ âm thầm khổ trong lòng, vị cô nương mà ghi hận ai thì e là nhớ dai đến lâu lâu.
Đêm xuống tại Tiêu Tương Quán, cờ xí rực rỡ phấp phới, mùi hương mê hoặc giống như lan tận ngoài phố, khiến những nam nhân hồn phách câu dẫn đều lượt kéo đến.
Một cỗ kiệu hoa lệ dừng cổng Tiêu Tương Quán. Một gã tiểu nhị lanh lợi lập tức chạy đón: “Chúc công t.ử tới !”
Chúc Đông Lâu với vẻ đắc ý ngập mặt, hầu đỡ xuống kiệu mềm, hừ một tiếng: “Đông Lâm cô nương ở đây ?”
“Có ! Đã chờ ngài từ sớm !”
Trong tiếng nịnh bợ của tiểu nhị, Chúc Đông Lâu nghênh ngang bước Tiêu Tương Quán. Ở lâu đối diện, khép khung cửa sổ .
Thẩm Bạch đưa mắt theo Lục Nguyên Thanh khép cửa: “Chúc Đông Lâu đến ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân cần lo, Chúc Đông Lâu chẳng chạy . Qua đêm nay sẽ tự nguyện tìm đến chỗ đại nhân cầu xin thôi.”
Thẩm Bạch nhấc chén , khuấy lớp bọt , thong dong : “Người càng nhiều, càng sợ c.h.ế.t. Cho nên sợ đến. Chỉ là thấy khó hiểu, chúng đây chờ Chúc Đông Lâu đến kỹ viện?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Đại nhân, chúng chờ Chúc Đông Lâu mà là Hàn Thiên Chi của Mạc Sầu Đường.”
Hôm , tên gác đêm khi hoảng hốt kêu “Sách g.i.ế.c !” thì hôn mê bất tỉnh, đến hôm mới tỉnh . tỉnh nhớ chuyện qua, khiến Thẩm Bạch vô cùng khó hiểu. Hắn mời mấy vị đại phu đến xem bệnh, song ai tìm nguyên nhân. Bấy giờ Lục Nguyên Thanh mới tiến cử Hàn Thiên Chi. Ở Biện Thành, ba chữ Hàn Thiên Chi đủ để cần thêm gì nữa.
Nào ngờ, khi khám qua, Hàn Thiên Chi bảo với Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh rằng: bình thường, chẳng gì khác lạ, điên, ngốc, cũng chẳng trúng độc thương.
Thế nên, sự điên loạn của sáng hôm đó đối với Thẩm Bạch mà vẫn là điều giải nổi. Lục Nguyên Thanh rõ nghi ngờ trong lòng với Hàn Thiên Chi, nàng suy nghĩ một lúc trả lời: ba ngày sẽ cho lời giải.
Hôm nay là ngày thứ ba.
Khi Hàn Thiên Chi đẩy cửa bước , Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh đến ấm thứ ba.
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Hàn cô nương luôn đến trễ thế ?”
Hàn Thiên Chi dịu dàng : “Hôm nay thực quá bận. Giờ mới đến là để đưa thứ .”
Vừa nàng lấy một cái túi gấm nhỏ từ trong tay áo. Mở đổ lên bàn một đoạn rễ dài mảnh.
Thẩm Bạch chăm chú hồi lâu mà vẫn chẳng là vật gì, bèn đưa tay định nhặt lên xem kỹ. Hàn Thiên Chi vội ngăn : “Thẩm đại nhân chớ nên chạm .”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Hàn cô nương cất trong túi gấm mà mang theo, hẳn đây là vật kịch độc?”
Hàn Thiên Chi mỉm gật đầu: “Vật gọi là Lăng Đãng. Vốn cực kỳ hôi thối nhưng xử lý qua nên nay còn mùi. Hơn nữa, mang theo là phần rễ chứ hoa.”
Thẩm Bạch kỹ đoạn rễ, thong dong : “Chẳng vật gọi là Lăng Đãng quan hệ gì với việc tên gác đêm phát điên hôm nọ ?”
Hàn Thiên Chi ngượng ngập : “Thực chẳng liên quan trực tiếp. Chỉ là hôm đó Lục sư gia miêu tả triệu chứng phát cuồng của , chợt nhớ tới loài .”
Nàng chỉ đoạn rễ: “Thứ trông chẳng đáng kể, nhưng là độc vật khét tiếng. Lá, rễ, hoa, cành, hạt đều mang độc. Ai trúng độc thường thất thường, cảm xúc mất kiểm soát, sinh ảo giác. Nặng thì hôn mê, thậm chí t.ử vong. Hôm tra xét kỹ gác đêm , chẳng thấy chút triệu chứng trúng độc nào. lời Lục sư gia miêu tả khiến liên tưởng đến Lăng Đãng. Những ngày qua tìm nhiều y thư, song ghi chép về nó ít. Ta đến chỉ vì sư phụ từng kể trải nghiệm khi du hành thuở trẻ, nhắc đến loài … Ở Đại Minh , loại cây vốn hiếm gặp. Sư phụ còn về vài loài cổ quái khác, từng thấy, nhưng đều khả năng gây ảo giác mạnh mẽ đến khó tin.”
Thẩm Bạch chau mày: “Ý cô nương là tên gác đêm thực sự trúng độc, chỉ là ai ?”
Hàn Thiên Chi gật đầu: “Trên tìm thấy gì bất . Ngoài phỏng đoán , thật sự nghĩ điều gì khác thể khiến một bỗng dưng phát cuồng, ngủ một đêm tỉnh dậy thì quên sạch hành vi.”
Thẩm Bạch xong, liếc Lục Nguyên Thanh, hồi lâu mới : “Nếu , cùng Nguyên Thanh đều từng chạm quyển Phong Ba Giám trong tay c.h.ế.t, chẳng hề hấn gì?”
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm một lát thong thả trả lời: “Đại nhân, hỏi hỏi tên gác đêm . Hắn bản từng chạm hai t.h.i t.h.ể . Hắn bảo khi gặp, trời gần sáng, cả đêm mệt nhọc, chỉ mau chóng về nhà nghỉ. Có lẽ do quá mệt, cũng lẽ ngờ giữa đường thẳng, nên lỡ đá một thi thể, suýt vấp ngã. Khi kỹ thì thấy hai xác, bèn ngẩn ngơ, chẳng nhớ gì nữa. Hắn nhớ chạy nha môn báo án thế nào. Đại nhân chẳng thấy lạ ? Nếu ý báo quan, tự dưng bước nha môn?”
Thẩm Bạch lặng im lâu, cuối cùng mới : “Nếu chẳng ý chí của tên gác đêm , thì là ý chí của ai?”
Lục Nguyên Thanh sang hỏi Hàn Thiên Chi: “Hàn cô nương từng đến loại t.h.u.ố.c thể khống chế ý chí con ?”
Hàn Thiên Chi chau mày khó xử, một lúc lâu mới ngơ ngác lắc đầu: “Khống chế ý chí của một sống? Cái đó… từng gặp, thật khó rõ.”
Ba vẫn còn vây quanh đoạn rễ Lăng Đãng mà bàn bạc thì ngoài phố vang lên tiếng ồn ào.
Thẩm Bạch mỉm , dậy, mở khung cửa sổ mà Lục Nguyên Thanh đóng. Chỉ thấy bên lâu, Chúc Đông Lâu lảo đảo bước khỏi Tiêu Tương Quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-11-vat-gay-ao-giac.html.]
Thần thái kiêu căng ngạo mạn ban nãy biến mất còn, như ma đuổi, vội vàng lên kiệu. Gã tiểu nhị lắm lời gì đó, Chúc công t.ử nổi giận, bèn một cước đá bay , hầm hầm bước lên kiệu. Đám kiệu phu hiển nhiên căn dặn, lập tức khiêng kiệu lao mất hút.
Lục Nguyên Thanh cũng đến bên cửa sổ, ngắm cảnh mỉm : “Đại nhân, đêm nay kể cũng uổng công, cũng chẳng tay trắng. Chi bằng trở về nha môn thôi, nghĩ sáng mai sẽ khách quý tìm đến.”
Khóe môi Thẩm Bạch cong: “Ta chẳng cần tìm núi, núi sẽ tự tìm đến . Tuyệt diệu !”
Lục Nguyên Thanh , với Hàn Thiên Chi: “Hàn cô nương trở về y quán ? Tại hạ xin đưa cô nương một đoạn đường.”
Hàn Thiên Chi dịu dàng mỉm , nhưng lắc đầu: “Ngày hôm nay Vũ công t.ử của tiêu cục Uy Lăng áp tiêu trở về, và hẹn một buổi gặp mặt. Giờ cũng khá muộn . Thẩm đại nhân, Lục sư gia, xin cáo từ .”
Ba cùng xuống khỏi lâu, ai đường nấy.
Thẩm Bạch thấy Lục Nguyên Thanh vẫn ngẩn ngơ dõi theo bóng dáng Hàn Thiên Chi xa dần, bèn hứng thú mỉm hỏi: “Nguyên Thanh, thấy ngươi đối với Hàn cô nương chút khác thường.”
Lục Nguyên Thanh thu ánh mắt , lễ độ mỉm : “Hàn cô nương tâm địa thiện lương, y thuật hồi xuân, quả thật khiến động lòng. Tiếc rằng chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, nào dám vọng tưởng xa vời như thế.”
Thẩm Bạch trêu chọc: “Nếu Hàn cô nương, lẽ nào là Liễu quán chủ? Hay là bà chủ Thạch?”
Lục Nguyên Thanh ngây hỏi: “Đại nhân là ý gì?”
Thẩm Bạch mỉm : “Nguyên Thanh thấy , Tiếu nhi, thế nào?”
Lục Nguyên Thanh dừng mới trả lời: “Thẩm tiểu thư tuy đôi phần kiêu căng, nhưng hơn ở chỗ giữ bản tính chân thật, khó lắm.”
Thẩm Bạch gật gù: “Tiếu nhi từng với , nó thích ngươi, nhờ hỏi ngươi thích nó .”
Lục Nguyên Thanh lặng thinh, chẳng nên đáp thế nào.
Thẩm Bạch : “Tiếu nhi còn bảo, nếu ngươi cũng ý với nó, chẳng bao lâu nữa cùng ngươi về Kinh thành. Nguyên Thanh thấy thế nào?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Được Thẩm tiểu thư để mắt, tại hạ vạn phần vinh hạnh. Vậy thì đại nhân, và Thẩm tiểu thư khi nào sẽ khởi hành đây?”
Lần đến lượt Thẩm Bạch nghẹn lời.
Lục Nguyên Thanh : “Đại nhân hôm nay xem chừng tâm trạng , đùa cũng thú vị lắm.”
Thẩm Bạch gượng một tiếng: “Ta lừa ngươi , Nguyên Thanh. Tiếu nhi thật sự thích ngươi, cũng mời ngươi cùng nó hồi kinh. Chỉ là sớm đoán ngươi sẽ trả lời như thế, cho nên với nó rằng ngươi thích là Hàn cô nương của Mạc Sầu Đường.”
Dứt lời, sắc mặt Lục Nguyên Thanh, thong thả tiếp: “Ta khó khăn lắm mới gặp một sư gia thú vị như ngươi, chịu nhường cho khác? Cho dù là cũng .”
Lục Nguyên Thanh ngây : “Đại nhân chắc chắn cái ‘thích’ mà Thẩm tiểu thư là ý mà đại nhân đang nghĩ đến ?”
Nói xong cũng để ý đến Thẩm Bạch nữa, cứ thế bước lên phía .
Thẩm Bạch mỉm , cũng theo . Hắn tất nhiên sẽ để Thẩm Tiếu mang Lục Nguyên Thanh . Hơn thế nữa, còn sẽ dặn Thẩm Tiếu rằng khi hồi kinh, tuyệt đối nhắc Lục Nguyên Thanh mặt cha. Với tính tình và thủ đoạn của cha, tra xét một quả thực dễ như trở bàn tay. Mà là việc Thẩm Bạch từng hứa thì quyết nuốt lời.
Trong lòng Thẩm Bạch thầm nghĩ: Dù cho Lục Nguyên Thanh giấu kín bí mật gì nữa, sớm muộn cũng sẽ ngày sáng tỏ. Và kẻ vạch trần nó, tất nhiên chỉ thể là Thẩm Bạch .
Quả nhiên ngoài dự liệu của Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh, sáng sớm hôm , công t.ử Chúc Đông Lâu bước nha môn Biện Thành. Hắn mặt mày tiều tụy, trông bộ dạng như cả đêm qua chẳng ngủ ngon.
Chờ Thẩm Bạch an tọa, Chúc Đông Lâu cũng chẳng buồn khách sáo, vội vàng hỏi ngay: “Hôm nay Đông Lâu đến bái kiến Thẩm đại nhân, là bởi một chuyện chẳng rõ, đích thỉnh giáo.”
Thẩm Bạch thầm trong bụng, ngoài mặt giữ vẻ nghiêm trang: “Chúc công t.ử hôm nay đến nha môn Biện Thành của ? Chẳng đây từng tránh hiềm nghi ?”
Chúc Đông Lâu chẳng để ý đến lời châm chọc , chút nôn nóng : “Đại nhân, mấy ngày xảy mấy vụ án mạng, đều liên quan đến quyển sách Phong Ba Giám. Có thật ?”
Thẩm Bạch bộ ngạc nhiên: “Chuyện … Chúc công t.ử ? Bổn quan vì tránh kinh động dân chúng, hạ lệnh phong tỏa tin tức. Việc hệ trọng vô cùng, Chúc công t.ử chớ ngoài. Nếu gây nên kinh hoàng cho huyện thì …”
Vẻ hoảng hốt càng khiến lòng Chúc Đông Lâu thêm nghi e, dò xét: “Vậy thì đây đại nhân thu hồi sách Phong Ba Giám, cũng là vì chuyện ?”
Thẩm Bạch thần bí gật đầu: “Đến nay, bởi cuốn sách mà ba mất mạng. Bổn quan còn cho rằng hung thủ sẽ tiếp tục tay nữa. Chúc công tử, ngươi là tác giả Phong Ba Giám, càng cẩn thận muôn phần. Vụ án kỳ quái vô cùng, ba kẻ c.h.ế.t dường như đều liên quan đến Phong Ba Giám, mà kỳ lạ nhất là cái c.h.ế.t của bọn họ giống hệt như miêu tả trong sách. Chúc công t.ử xem, đáng sợ ? Thật tiếp theo là ai, sẽ c.h.ế.t đúng theo cái c.h.ế.t nào trong sách đây.”
Nghe đến đó, sắc mặt Chúc Đông Lâu trắng bệch, bất an vò tay, hồi lâu mới lắp bắp: “Không đại nhân thể cho , ba c.h.ế.t rốt cuộc là những ai ?”
Thẩm Bạch mỉm : “Vốn dĩ án nên tiết lộ với kẻ ngoài. Chúc công t.ử cũng chẳng ngoài, bổn quan phá lệ một .”
Thấy Chúc Đông Lâu cảm kích gật đầu, Thẩm Bạch mới mỉm tiếp: “Án mạng đầu tiên c.h.ế.t hai thư sinh. Một tên Giả Diên Ngọ, là Biện Thành bản địa. Người mới tra rõ danh tính, gọi là Trương Chiêu, Nhiêu Châu. Hai kẻ đều là thí sinh dự khoa thi hội mùa xuân năm nay. Cả hai c.h.ế.t con phố dài ở Tây Trấn, nguyên nhân cái c.h.ế.t đến giờ vẫn rõ, mà t.ử trạng thì giống hệt như trong hồi Huyền Ngọc trong Phong Ba Giám.”
Thẩm Bạch cố ý ngừng , quan sát vẻ mặt kinh hãi của Chúc Đông Lâu, trong lòng mỉm tiếp: “Án mạng thứ hai, c.h.ế.t cũng là một thư sinh, tên Vương Tá, Trịnh Châu. Có điều thú vị là cũng là một trong những thí sinh dự thi hội mùa xuân. Hắn c.h.ế.t ở ao sen ven ngoại thành Đông Trấn, thoạt giống như c.h.ế.t đuối. Mà t.ử trạng của , trùng khớp với miêu tả trong phẩm Thủy Quỷ của Phong Ba Giám.”
Nói đến đây, Thẩm Bạch ngẩng lên, thấy Chúc Đông Lâu mặt mày trắng bệch như giấy, chỉ lẩm bẩm: “Không thể nào… thể nào…”
Thẩm Bạch chẳng vội ép hỏi nhận c.h.ế.t , chỉ thong thả : “Dám hỏi Chúc công tử, cuốn Phong Ba Giám rốt cuộc tổng cộng bao nhiêu tiểu phẩm?”