Biến Diện Sư Gia - Chương 10: Vụ án mạng thứ hai
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:40:33
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở trấn Đông của Biện Thành một hồ nước tự nhiên. Mỗi độ hạ chí, khi hoa sen nở rộ, thường những kẻ mượn cớ tao nhã kéo đến ngâm thơ vẽ tranh. Nay mới gần cuối tháng tư, đến mùa sen nở, ven hồ ít khách ngắm sen lúc sớm mai, vì mà yên tĩnh hơn nhiều.
Mùa mưa tới, sáng sớm xa, mặt hồ như phủ một tầng sương mỏng, mang vẻ mộng ảo của chốn sông nước Giang Nam.
Từ trong sương mù dường như tiếng chèo thuyền khua nước. Một con thuyền lờ mờ hiện , theo nhịp nước mà tiến gần. Đến gần mới thấy đó là một ông lão lái đò, dáng vẻ già nua, chầm chậm chống mái chèo. Đầu thuyền treo một giỏ cá, trong đó đầy ắp cá tươi mới bắt từ sáng sớm. Xem hôm nay ông lão cũng uổng công một chuyến.
Trên gương mặt hằn đầy nếp nhăn, lão lái đò nở nụ mãn nguyện. Ông tháo hồ lô rượu bên hông, ừng ực uống một ngụm, cất giọng khàn khàn hát: “Ngư phu bắt cá đem chợ,
Thuyền nhỏ neo ngang cửa nhà.
Bà già dắt ch.ó gà ngoài ngõ,
Áo tơi giũ sạch phơi mái nhà.
Bán cá đổi rượu thêm tiền,
Về nhà say khướt ngủ nền đất.
Trẻ thơ ríu rít đòi cơm gạo,
Mòng biển bay khuất giữa sậy lau…”
Một buổi sáng đầy cá tôm mà ông vẫn hát khúc ca khiến chạnh lòng, ngậm ngùi cho nỗi khổ nhọc của kiếp ngư gia.
Bất chợt, thuyền chao động dừng . Lão lái đò ngạc nhiên, chống chèo, nhưng mái chèo giống như thứ gì quấn chặt, lay chuyển cực kỳ khó khăn. Ông nghĩ: năm nay rong rêu mọc mạnh, chắc là quấn mái chèo. Nghĩ thế, ông dồn sức hất mạnh mái chèo lên.
Theo cú hất, mái chèo bật , đồng thời vật gì đó vọt khỏi mặt hồ, “ào” một tiếng, thoạt như một cành cây mục gạt lên.
Ông lão lẩm bẩm: “ là đám rong rối rắm…” giơ mái chèo định gạt cành mục . trong khoảnh khắc mái chèo chạm xuống, ông trợn tròn mắt, cái “cành cây khô” thon dài dị thường, đầu còn chia đều năm nhánh…
Hoảng hốt, ông vội dụi đôi mắt mờ đục của kỹ . Nửa ngày , ông mới lắp bắp hét lên bằng giọng khàn đặc: “Có… xác ! G.i.ế.c …!”
Thì “cành cây” là một cánh tay , còn năm nhánh chẳng qua là năm ngón tay khô quắt. Như thể đủ kinh hãi, cánh tay còn lật nghiêng theo nhịp thuyền rung động, sóng nước gợn lên kéo theo một khuôn mặt dữ tợn nổi khỏi mặt hồ. Nửa bên mặt cá hồ rỉa nát, thịt rữa từng mảng trôi lềnh bềnh mặt nước xanh biếc…
Gần bờ hồ, một quyển sách gió thổi, trang giấy lật phấp phới khép . Trên bìa sách nổi bật ba chữ lớn: Phong Ba Giám. Đọc lúc , khiến lạnh sống lưng.
Sau khi nha dịch dẫn lão lái đò khỏi hậu đường, Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh một một bước trong hoa viên phủ nha. Sắc mặt Thẩm Bạch âm trầm, lạnh lẽo cánh hoa nghênh xuân vàng rực trong bồn, hỏi: “Nguyên Thanh, quả nhiên ứng với lời ngươi, thật sự kẻ dựa theo ‘Phong Ba Giám’ mà g.i.ế.c từng bước.”
Phía , Lục Nguyên Thanh lật sách lẩm nhẩm: “Quỷ nữ nước dùng mái tóc dài quái dị quấn chặt đôi chân của thư sinh đang vùng vẫy mặt hồ. Tóc như linh tính, xoắn thành dây trói cả hình và nỗi kinh hoảng trong lòng thư sinh. Hắn cứ thế giãy giụa, lôi tuột xuống hồ lạnh buốt. Vài ngày , tìm thấy t.h.i t.h.ể , nhưng nửa khuôn mặt biến mất…”
Thẩm Bạch y: “Nguyên Thanh, kẻ g.i.ế.c rốt cuộc gì đây?”
Lục Nguyên Thanh gấp sách , ngón tay chỉ đoạn tô đỏ: “E rằng chuyện bên trong chỉ Chúc công t.ử . Đáng tiếc, đoán chắc chịu .”
Thẩm Bạch lạnh giọng: “Nguyên Thanh tin Chúc Đông Lâu là tác giả ‘Phong Ba Giám’ ?”
Lục Nguyên Thanh bật : “Nếu tin chẳng tự tát ? Thân phận như mà cũng than cảnh ngộ chẳng gì, tài năng trọng dụng ư? Nếu chẳng hóa cả triều Đại Minh rỗng ruột cả ?”
Nghe , thần sắc Thẩm Bạch mới dịu , mỉm lắc đầu: “Chúc Đông Lâu dối… Hắn dối để gì? Vị Lạc Phách Thư Sinh rốt cuộc ? Chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t như ngươi ? Nếu c.h.ế.t thì c.h.ế.t vì cớ gì? Còn A Nguyên mà Như Vân nhắc tới, liệu thật sự tồn tại ?”
Lục Nguyên Thanh trầm ngâm một lúc: “Đại nhân, dù Chúc Đông Lâu giấu giếm điều gì, đều thoát khỏi liên can đến vụ án liên quan ‘Phong Ba Giám’. Manh mối hiện tại ít ỏi, phá án, chỉ thể bắt đầu từ .”
Thẩm Bạch nhíu mày: “ tay thế nào? Hắn chịu bước nha môn, chẳng chứng cứ gì, cũng thể cưỡng ép . Chẳng lẽ phái ngấm ngầm theo dõi?”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu, mỉm : “Đại nhân dường như quên mất sở thích lớn nhất của vị Chúc công t.ử .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-10-vu-an-mang-thu-hai.html.]
Thẩm Bạch liếc y: “Mỹ nhân? Ngươi bảo tìm mỹ nhân cho ?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu : “Hắn vốn là kẻ sành thưởng nhan sắc bậc nhất Biện Thành, cho dù mỹ nhân trốn, cũng sẽ tìm .”
Thẩm Bạch suy nghĩ một hồi bèn hiểu , bật : “Ý ngươi là chúng chờ ở kỹ viện?”
Lục Nguyên Thanh vui vẻ gật đầu: “ . Có chỗ quen càng dễ. Theo , Tiêu Tương Quán là lựa chọn tồi.”
Thẩm Bạch thoáng do dự: “ e rằng Liễu cô nương vẫn còn giận vì chuyện của Tịch Lộ, chúng đến đó liệu ?”
Lục Nguyên Thanh ung dung trả lời: “Chính vì nên mới mời đại nhân cùng . Có quan uy của đại nhân, chuyện dễ xử lý hơn nhiều.”
Tiêu Tương Quán vốn nức tiếng ở Biện Thành. Chúc Đông Lâu nổi tiếng là kẻ ưa ngắm mỹ nhân, Liễu Cầm Phong há ? Sau khi Thẩm Bạch rõ ý định, Liễu Cầm Phong mân mê chiếc khăn tay, hờ hững liếc Lục Nguyên Thanh, thong thả : “Đại nhân mở miệng, tiểu nữ nào dám trái ý? hết xin đại nhân tạm tránh, tiểu nữ đôi lời riêng với Lục sư gia.”
Giọng điệu ngả ngớn, ánh mắt đưa tình, thoạt trông như chan chứa tình ý. Chỉ Lục Nguyên Thanh hiểu rõ rằng đó là biểu hiện mỗi khi nàng giận cực độ.
Y bất đắc dĩ liếc Thẩm Bạch, : “Chi bằng đại nhân dạo quanh quán một vòng?”
Thẩm Bạch suy nghĩ gật đầu: “Được, bản quan cũng xem Tiêu Tương Quán gì đặc biệt.”
Chờ Thẩm Bạch , Liễu Cầm Phong mới uốn éo bước đến mặt Lục Nguyên Thanh. Nàng cúi đầu gương mặt điềm tĩnh của y, hừ một tiếng: “Lục công t.ử còn dám bước Tiêu Tương Quán của ư? Ngươi khiến mất cô nương nổi tiếng nhất đó.”
Vừa nàng cúi xuống, ánh mắt kiều diễm mà lạnh lẽo đối diện y: “Ngươi tính bồi thường thế nào?”
Đôi tay nàng vòng qua cổ y, tư thế như nũng.
Lục Nguyên Thanh thở dài: “Liễu cô nương định siết c.h.ế.t tại hạ ?”
Động tác của Liễu Cầm Phong khựng , bất chợt bật yêu kiều: “Ta vốn thế đấy, nhưng nỡ…”
Tay áo nàng lướt qua mặt y, than: “Tịch Lộ gửi thư nhờ chuyển lời cảm ơn ngươi. Nha đầu ngốc vẫn nghĩ đến ngươi!”
Lục Nguyên Thanh sững , hỏi: “Nàng … hiện tại ?”
Liễu Cầm Phong thẳng dậy, thấp giọng: “Nàng lo hậu sự cho Lưu Lập Dương, đó ở một đạo quán tại Kinh Thành tĩnh tu, sẽ trở về Biện Thành nữa.”
Lục Nguyên Thanh bóng lưng chợt vương buồn bã của nàng, do dự một lát vẫn dậy, vỗ vai, dịu giọng: “Có lẽ đó mới là tâm nguyện thật sự của Tịch Lộ. Người đời mỗi kẻ một phận, cô nương chớ quá đau buồn.”
Liễu Cầm Phong hất tay y , đuôi mắt nhướng cao: “Ta đương nhiên là đau buồn! Đau buồn là vì Tiêu Tương Quán của mất một cô nương tài sắc như , để Lục sư gia ngươi tiện tay . Vậy món nợ đòi ai?”
Lục Nguyên Thanh ngắm gương mặt quyến rũ đến cực điểm của nàng, đành mỉm bất lực: “Nếu quán chủ cần việc gì, Nguyên Thanh tuyệt đối thoái thác. Xem như lấy công chuộc tội, ?”
Liễu Cầm Phong cong môi lạnh: “Ngươi chịu sức vì , chẳng dốc sức vì Thẩm đại nhân ? Tính toán của Lục sư gia quả thật cao tay, đây khâm phục.”
Nàng vân vê tua rua váy, thong thả tiếp lời: “Nói , ngươi giúp thế nào?”
Lục Nguyên Thanh mỉm : “Chỉ cần khi Chúc Đông Lâu công t.ử đến đây, để các cô nương bồi rượu thuận miệng đôi câu là đủ, tuyệt đối ảnh hưởng đến việc buôn bán của quán chủ.”
Liễu Cầm Phong “ồ” một tiếng: “Chẳng lẽ vũ án gì nữa?”
Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Liễu quán chủ từng ‘Phong Ba Giám’ ?”
Liễu Cầm Phong ngạc nhiên: “Ta từng một quyển, thì ? Trong quán cũng ít cô nương . Có gì ư?”